(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 34:
Ngưu Tiến Đạt như phát điên, ông ta vung đao bổ vào cái chum khác. Lưỡi đao và miệng chum chạm nhau tóe lửa, nhưng chum vẫn không vỡ. Ông ta bèn tung nắm đấm, một phát đấm khiến chum vỡ tan tành. Với bàn tay còn rướm máu, ông ta đào đất. Ngón tay hình như chạm phải thứ gì đó, động tác của ông ta lập tức chậm lại. Hai tay gạt đất sang một bên, một củ khoai tây lộ ra, khiến ông ta mừng khôn siết. Ông lại quay sang bới chỗ đất khác, cho đến khi một đống khoai tây vàng óng hiện ra trước mắt mọi người, những củ chi chít bám vào rễ. Đếm kỹ cả lớn lẫn nhỏ, có hơn mười củ, củ to như nắm đấm, củ bé bằng quả trứng gà, thậm chí có cả một chuỗi củ dính vào rễ tựa chùm nho.
Lão Ngưu sờ củ này rồi lại sờ củ khác, chưa ai từng tưởng tượng nổi bàn tay tựa kìm sắt ấy lại có thể dịu dàng đến thế. Nước mắt lăn dài trên gò má ông, chiếc áo bào tím vừa rồi còn uy phong lẫm liệt giờ đã dính đầy bùn đất, đai bạch ngọc cũng phủ đầy bụi. Mấy món triều vật đã bị ném đi đâu mất rồi. Đường đường là một Trụ Quốc tướng quân mà lại khóc rống như đứa trẻ đầy tháng, thật là mất hết thể diện.
Lý Thừa Càn cũng chẳng còn giữ được hình tượng thái tử nữa, hai tay ra sức đào đất, trông hệt như một con chuột chũi. Lão Trình thì "nho nhã" hơn, ông ta lấy búa đập vỡ chum, rồi học theo Vân Diệp túm lấy thân cây kéo lên, một chuỗi khoai tây theo đó được kéo ra. Ông ôm lấy số khoai tây ấy mà cười ha hả. Vân Diệp định đập cái chum cuối cùng thì Lão Trình ngăn lại:
"Để bệ hạ đập." Thấy ánh mắt đầy thâm ý của Lão Trình, Vân Diệp choàng tỉnh. Đúng là vỗ mông thì phải vỗ cho trọn, đừng có làm nửa vời, sẽ ảnh hưởng đến hiệu quả.
Bốn chum khoai tây tổng cộng được ba mươi mốt cân sáu lạng, bày kín cả hương án. Các hộ vệ của tướng quân xung quanh vẫn đầy đủ trang bị, đao, sóc trong tay sáng loang loáng. Khoa trương hơn, có người còn cầm trùy xích, xích sắt dài quấn quanh người, sát khí đằng đằng. Đến người còn không dám lại gần, Vân Diệp đoán ngay cả quỷ cũng chẳng dám bén mảng.
Một loại nông sản với sản lượng cao nhất trong lịch sử đã ra đời, năng suất năm mươi thạch khiến tất cả đều như phát điên. Lý Thừa Càn toàn thân run bần bật, miệng cũng run rẩy không nói nên lời. Ngưu Tiến Đạt lúc khóc lúc cười, còn Lão Trình thì tu trà ừng ực. Tâm trạng của bọn họ lan tỏa, ảnh hưởng đến toàn thể Tả Vũ Vệ doanh. Tất cả đều ở trong trạng thái sẵn sàng đón địch, ngựa đã đóng yên, cung đã giương dây. Từng đội quân sĩ qua lại tuần tra, bất kỳ ai vô duyên vô cớ tới gần doanh trại đều sẽ bị giết không cần hỏi han.
Trường Tôn Xung, Lý Hoài Nhân nhìn Vân Diệp như nhìn ma quỷ, còn Trình Xử Mặc thì vỗ vai y cười ha hả, luôn miệng khoe khoang với mọi người:
"Huynh đệ ta có giỏi không? Nó bảo cứu người sắp chết thì người đó sống lại, nói một mẫu đất có sản lượng năm mươi thạch là làm ra đúng năm mươi thạch. Ai dám không tin lời y?"
"Điện hạ, bây giờ đã có thể dùng làm thí nghiệm thức ăn được chưa?" Thấy mọi người khó khăn lắm mới bình tĩnh lại được, Vân Diệp vội tiến lên bẩm báo:
"Vân khanh, thí nghiệm ra sao, dùng như thế nào?" Lý Thừa Càn có một tật xấu, đó là việc gì cũng phải hỏi cho ra ngọn ngành, lại phải giải thích cặn kẽ từng chút một cho hắn. Trình Xử Mặc thì tốt hơn nhiều, bảo ăn là ăn, bảo làm gì là làm nấy, chẳng bao giờ hỏi han. Không biết Lý Thừa Càn học đâu ra cái thói xấu này.
"Là đem nấu lên ăn, xem sau khi ăn có xảy ra chuyện gì bất trắc không, ví như trúng độc, tiêu chảy. Dù sao đây cũng là một món lương thực mới, không thể thiếu khâu thí nghiệm được. Nếu không có phản ứng phụ nào thì đem trồng trên diện rộng cũng không muộn, nếu không thì đây chính là sự hủy hoại nhân mạng."
Nói chuyện gì trước tiên cũng phải đẩy lên tầm cao của sinh mạng, rồi mới nói ra mong muốn của bản thân, như thế mới dễ thành công. Quả nhiên, Lý Thừa Càn suy nghĩ một lúc rồi hỏi:
"Vân khanh tìm ai để thí nghiệm?" "Khoai tây là do thần trồng, tất nhiên phải do vi thần ăn thử. Nếu như số người không đủ, thêm Giáo úy Chiết trùng Trình Xử Mặc vào cũng được."
Tiểu Trình nghe thấy Vân Diệp nói thế thì cười híp mắt tít lại, vội vàng đứng ra làm bộ dạng ngời ngời đại nghĩa: "Vi thần nguyện làm người ăn thử."
"Điềm lành vốn không nhiều, lại còn phải đem làm giống. Lấy một hai củ ra là đủ thí nghiệm rồi. Vân khanh, lấy hai củ được không?"
Nói xong, đích thân Lý Thừa Càn tới hương án lấy hai củ khoai tây nặng khoảng một cân đưa cho Vân Diệp.
Vân Diệp nhận lấy khoai tây, tạ ơn Thái tử rồi tóm tay Trình Xử Mặc chạy về lều của mình. À, phải nói thêm là trước khi thu hoạch khoai tây, Vân Diệp đã ninh thịt bò rồi. Chắc hẳn lúc này thịt bò đã chín nhừ, chỉ cần thêm khoai tây vào là một nồi thịt bò nấu khoai tây thơm lừng sẽ ra đời. Nghĩ thôi đã ứa nước miếng.
Về tới lều, Vân Diệp thành thạo cạo vỏ, cắt miếng, dùng nước rửa sạch, rồi đổ hết vào nồi. Đóng vung lại xong, y nói với Trình Xử Mặc:
"Ngửi thấy mùi thịt bò nấu khoai tây thì đến thần tiên cũng chẳng ngồi yên nổi. Trước kia ân sư làm vài lần, lần nào tiểu đệ cũng ăn sạch sành sanh, ngay cả đáy nồi cũng dùng bánh vét sạch mới chịu thôi. Hôm nay huynh đệ chúng ta phải phá giới một phen."
Trình Xử Mặc hớn hở nuốt nước bọt, gật đầu lia lịa như gà mổ thóc. Món ăn mà ngay cả cái tên kén ăn nhất Tả Vũ Vệ doanh còn nhớ mãi không thôi thì làm sao mà kém được? Y cứ như làm ảo thuật, biến ra một bầu rượu, làm một hớp rồi đưa cho Vân Diệp. Vân Diệp tu ngay mấy ngụm lớn. Rượu ủ bằng nho, chua ngọt vừa miệng, đúng là không phải thứ nước rửa nồi có thể so được.
Khoai tây trong nồi đã được đun chín vàng, bốc ra mùi thơm mê hoặc. Y lấy một nắm hành dại cho vào, khuấy lên vài cái thế là xong. Dùng muỗng múc ra một miếng khoai tây đưa lên miệng Trình Xử Mặc, Tiểu Trình đớp ngay, nóng tới phỏng lưỡi nhưng không nỡ nhổ ra. Khoai mềm mềm bở bở, lại thơm lừng, còn thấm vị thịt bò ngầy ngậy, đúng là món ngon trên đời. Đang lúc huynh một miếng, đệ một miếng, đắm chìm vào cảnh giới quên hết vạn vật, bọn họ không hề hay biết phía sau lưng đã đứng đầy người. Chỉ đến khi gáy bị đánh một phát bợp cả hai mới tỉnh lại.
"Cái đồ bất hiếu, có món ngon mà không gọi lão phu!"
Lão Trình giật lấy chiếc thìa, chắp tay vái Thái tử: "Đợi lão phu nếm xong hẵng luận cũng chưa muộn."
Nói xong, ông múc một thìa lớn cho vào miệng, nhắm mắt lại thưởng thức, đầu lắc lư không ngừng: "Điềm lành đúng là điềm lành! Vừa ngon lại vừa no bụng. Để lão phu nếm thêm một miếng nữa."
Lão Trình vừa nói xong lại múc thêm một thìa lớn nữa. Vừa mới đưa lên miệng thì nghe thấy Thái tử nuốt nước bọt nói: "Cô cũng muốn thử."
Trình Xử Mặc vội chạy đi lấy thìa mới, dùng hai tay đưa cho Thái tử. Lý Thừa Càn cũng múc một thìa lớn. Chẳng biết hắn có cảm nhận được vị gì không, chỉ thấy tần suất múc mỗi lúc một nhanh. Ngưu Tiến Đạt cũng cho một thìa vào nồi, nói rằng mình đang ăn gan rồng tủy phượng. Một nồi thịt bò nấu khoai tây vốn không nhiều, làm sao chịu nổi cả đám đông luôn tay múc? Thoáng cái đã chẳng còn cả nước canh.
Lý Thừa Càn xấu hổ lau miệng, nói với Lão Trình: "Trình thúc thúc thấy thế nào?"
"Ngon! Đúng là một thứ lương thực tốt, vừa no bụng, sản lượng lại cao, không kén đất, đất hạn cũng có thể trồng được. Vân tiểu tử còn nói cho vào hầm có thể lưu trữ một năm, hiếm có nữa là cực kỳ ngon miệng. Đại Đường ta có điềm lành lớn rồi, thật đáng mừng! Thật đáng mừng!"
Lão Trình tất nhiên là đang thổi phồng, nhưng những người xung quanh lại chẳng thấy ông ta thổi phồng chút nào. Họ luôn miệng phụ họa, đều cho rằng lời Trình đại tướng quân nói thật chí lý.
"Đại tướng quân nói phải lắm. Hẳn phụ hoàng cũng đợi tới nóng ruột rồi. Cô phải dâng biểu tấu trình, trần thuật điều mắt thấy tai nghe, thỉnh công cho Vân khanh. Không biết hai vị thúc thúc có ký tên cùng không? Cô quyết định để năm trăm tinh tốt Tả Vũ Vệ đưa những chum điềm lành còn lại tiến kinh. Việc trọng đại này, để Ngưu tướng quân cầm quân, được chăng?"
Ngưu Tiến Đạt và Trình Giảo Kim luôn miệng nói phải.
Ngày hôm sau, Ngưu Tiến Đạt suất lĩnh năm trăm tinh tốt, kéo những chum lớn chứa khoai tây, tiến thẳng về Trường An.
Mọi bản quyền nội dung dịch thuật này đều thuộc về truyen.free.