Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 35:

Khí lạnh từ Bắc Hải xa xôi thổi tới khiến vạn vật chìm trong giá rét. Phiến lá úa tàn cuối cùng còn quyến luyến trên cành cũng bị tước đi, phơ phất trong cơn gió lạnh. Thế nhưng, các loại huấn luyện trong quân doanh vẫn không hề ngừng lại. Trình Xử Mặc tay quấn vải, liên hồi đấm vào cọc gỗ. Lớp vải đã thấm máu, nhưng ánh mắt hắn vẫn kiên định, không mảy may nao núng, từng nắm đấm vẫn nện mạnh vào cột. Lý Hoài Nhân và Trường Tôn Xung đứng bên cạnh hắn, cũng đang đấm cọc, tay cũng đầm đìa máu. Chẳng ai bận tâm đến việc tay có đang chảy máu hay không; tất cả 200 người chỉ quan tâm bao giờ mới đấm gãy được cọc gỗ. Mồ hôi chảy ròng trên những tấm lưng trần, trên đầu hơi nước lượn lờ, hít hơi ra quyền, thở ra xuất kích, cứ như những người sắt không hề biết mỏi mệt.

Lý Thừa Càn và Vân Diệp đứng ngay bên ngoài sân theo dõi. Trình Giảo Kim chỉ cho phép hai người họ tham gia rèn luyện buổi sáng, đó là việc vác nặng chạy hai mươi dặm mỗi ngày. Lúc này, cả hai đang khoác áo da cừu dày, hai tay cuộn trong ống tay áo, nói cười hỉ hả. Từ sau khi tặng khoai tây, Lý Thừa Càn cứ có dịp là tìm Vân Diệp chuyện trò. Đương nhiên, những bình mỹ tửu hắn mang từ kinh thành đến cũng đều thuộc về Vân Diệp cả.

Vân Diệp đánh giá Lý Thừa Càn là một đứa trẻ ngoan. Dù tuổi còn nhỏ nhưng đã uyên bác, đối đãi với người khác lịch sự, nói chuyện luôn mỉm cười, chẳng hề lộ chút vẻ cao quý của người hoàng gia. Nhìn thấy sĩ tốt khổ cực thì hắn lo lắng, nhìn thấy bách tính xung quanh không có cái ăn cái mặc cũng biết nóng ruột. Một thiếu niên thiện lương, thông tuệ đến vậy mà mấy năm sau sẽ biến thành kẻ cực kỳ bạo ngược, tâm lý biến thái, cùng Lý Thái chơi trò đánh trận bằng người thật, là cuộc chiến liều mạng, đao đâm thấy máu. Sau đó, hắn còn cùng hai mỹ nam Xứng Tâm, Như Ý đi chơi Bối Sơn. Đã từng có lúc, hắn muốn giết chết phụ thân mình.

Nguyên nhân là vì sao? Vân Diệp có chút tò mò. Lý Thừa Càn thấy Vân Diệp đang nhìn mình, chẳng hiểu vì sao. Bởi vì ánh mắt của Vân Diệp rất lạ, có chút thương hại, nhưng phần lớn là sự tò mò.

"- Tiểu Diệp ngươi nhìn ta làm gì? Có cái gì không phải à?"

Lý Thừa Càn xoa mặt mình, vừa rồi dấu vết ăn vụng thịt đã lau sạch rồi cơ mà. Nhiều ngày tiếp xúc khiến Lý Thừa Càn trong mắt Vân Diệp đã chẳng còn cảm giác cao quý nữa. Sau cái ngày ăn thịt bò nấu khoai tây, hắn chẳng còn chút khẩu vị nào với món ăn do ngự trù làm ra nữa. Biết được Vân Diệp có nhà bếp riêng, hắn liền ngày ngày tới ăn chầu uống chực.

Hoàng Chí Ân thi thoảng lại đến tham khảo toán học cùng Vân Diệp. Lý Thừa Càn ở m��t bên lắng nghe, đôi khi chen vào được một hai câu. Tuy không phải là điều gì quá cao siêu, nhưng cũng cho thấy kiến thức của riêng hắn, khiến Hoàng Chí Ân kinh ngạc không thôi, hết lời ca ngợi hắn là thiên tài, nói rằng nếu một lòng học toán học, sau này nhất định sẽ trở thành bậc thầy một đời.

Đương nhiên, bởi trình độ toán học của thời Đường nhìn chung là rất thấp, trong mắt Vân Diệp thì chỉ đạt độ khó tương đương cấp hai. Phần lớn là do y giảng giải, Hoàng Chí Ân lắng nghe, còn Lý Thừa Càn thì ghi chép. Mấy ngày qua, hắn đã ghi chép được một chồng dày cộp, xem ra bất kể có hiểu hay không thì hắn cũng ghi lại hết. Đó mới là tinh thần học tập, chứ cái con heo Trình Xử Mặc chỉ biết ngồi ngáp ngắn ngáp dài, mười mấy ngày trời mà không nhớ nổi hết chữ số Ả Rập. Có dạo Vân Diệp nổi giận, không ngờ Trình Xử Mặc đường hoàng hỏi lại:

"- Chúng ta là huynh đệ phải không?" Vân Diệp gật đầu. "- Vậy học vấn của ngươi chính là của ta, có gì khác biệt? Học vấn là để dùng, khi nào dùng ta tìm ngươi là được, việc quái gì ta phải ra sức học?"

Vân Diệp hoàn toàn mất đi hứng thú giáo dục Trình Xử Mặc. May mà có đứa học sinh ngoan Lý Thừa Càn này, nói đến đâu hiểu đến đó, học đến đâu thông đến đó, khiến lòng già của Vân Diệp được vỗ về lắm lắm.

"- Điện hạ là con cháu hoàng gia, là chủ nhân tương lai của Đại Đường, hiện giờ hạ quan nhìn thế nào cũng không thấy điện hạ có khí Vương Bát."

"- Khí Vương Bát là sao?" Lý Thừa Càn vẫn giữ cái thói gì cũng hỏi cho đến nơi đến chốn:

"- Chính là toàn thân phát ra sức hút cá nhân mạnh mẽ, khiến hiền sĩ thiên hạ phải quỳ bái, cúi đầu. Ví dụ như phụ hoàng của điện hạ, anh tài khắp nơi đều nghe lời, năm xưa mưu sĩ dưới trướng như mây, mãnh tướng như mưa, búng tay một cái là quần hùng tan tác. Đó chính là khí Vương Bát."

"- Đó là bá khí hoàng gia, không phải khí Vương Bát! Giỏi lắm, ngươi lại dám nói xấu phụ hoàng ta, lại còn lừa gạt ta. Nếu hôm nay ngươi không mang thức ăn ngon bịt miệng ta, sau khi về kinh nếu chẳng may ta lỡ miệng trước mặt phụ hoàng, hừm!"

Thật là bất ngờ đấy, chẳng lẽ thời này đã có cái tên Vương Bát? Phải biết rằng rùa là con vật may mắn ở thời Đường, rất nhiều người tên có chữ Quy, ví dụ như Lý Quy Nhiên. Cái thằng oắt này lừa ta đây!

"- Nói bậy bạ, hạ quan nói xấu bệ hạ ra sao, điện hạ phải nói cho rõ ràng."

Tuổi không lớn mà mưu mô đã chẳng hề nhỏ, song trong mắt ta đây vẫn còn non lắm. Lý Thừa Càn ấp úng chẳng nói lên lời.

"- Đừng ấp úng nữa, đám Tiểu Mặc, Tiểu Xung, Người Xấu đều thu quân rồi, chúng ta cũng đừng đứng đây chịu lạnh rồi rụt đầu vào như rùa."

Vẫn là cái trò đó, toàn thân ngâm mình trong nước thuốc. Chỉ là giờ đây, không còn tiếng sói tru quỷ gào nữa; ai nấy đều nhắm mắt dưỡng thần, hoàn toàn buông lỏng cơ thịt, để thân thể được nghỉ ngơi tốt nhất. Nửa canh giờ sau, nước bắt đầu lạnh, từng người tự mình bò ra khỏi thùng, được xoa bóp bên cạnh đống lửa lớn. Năm tháng rèn luyện gian khổ đã biến đổi hoàn toàn cơ bắp của bọn họ. Trình Xử Mặc mặc độc quần đùi đứng trong gió lạnh mà không hề thấy lạnh, làn da màu đồng sáng bóng, cơ bụng thành hình bốn múi cực đẹp. Đối với hắn, huấn luyện mỗi ngày giờ đây chỉ là trò vặt; việc đấm cọc gỗ thuần túy là một trò chơi kích thích, tự bản thân bọn họ tìm kiếm. Trường Tôn Xung, Lý Hoài Nhân đều không kém là bao. Ba người đứng thành hàng, thì hai chữ "dũng sĩ" là cách xưng hô thỏa đáng nhất.

"- Tiểu Mặc, Tiểu Xung, Người Xấu, hôm nay ta làm lẩu không biết các ngươi có ăn không?"

Lời Vân Diệp vừa mới dứt thì ba dũng sĩ biến thành ba "hèn sĩ", khom lưng uốn gối, nước dãi đầy miệng, thô bỉ vô cùng. Họ mau chóng khoác áo da cừu, phanh cả ngực kéo Vân Diệp chạy về lều.

Lý Thừa Càn đang đặt một cái nồi sắt lên bếp lò. Cái lò này do Vân Diệp đặc chế: tìm một cây trúc lớn, lắp vào lỗ thoát khói làm ống khói, đốt bằng than. Mới đầu, Lão Trình còn lo sẽ trúng độc than, không ngờ sau khi lắp ống trúc xong, trong lều không có chút mùi khói nào, lại hết sức ấm áp. Sau khi làm cho bản thân một cái, hắn liền không hỏi han tới nữa.

Năm người ngồi quây quanh lò lửa, một bầu rượu mạnh truyền tay nhau, không nhiều, mỗi người chỉ làm vài hớp để ấm thân mà thôi. Mùi thơm từ trong nồi bốc lên, Vân Diệp mở nắp, một nồi thịt trâu với rau xuất hiện trước mặt mọi người. Hít hà mùi rau quyện lẫn mỡ trâu khiến cả năm người thèm ăn lắm rồi. Cái vị cay cay át đi vị tanh của thịt trâu; không có ớt, Vân Diệp đành dùng cây thù du thay thế. Mặc dù không phải vị cay chính tông, song có còn hơn không.

Vừa ăn vừa tán gẫu, bất giác nói tới Đột Quyết, nhớ về những xỉ nhục năm xưa khiến đám quân nhân trẻ khắc cốt ghi lòng. Họ nhớ tới công tích vĩ đại của Vệ Thanh, Hoắc Khứ Bệnh đuổi Hung Nô tới tận Cư Tư, Ban Siêu tung hoành Tây Vực, còn bản thân lại vẫn nằm gai nếm mật, đợi thời khắc phục thù. Trường Tôn Xung cầm đao lên, lấy đũa gõ sống đao:

"- Phong tuyết trường vân ám tuyết sơn, tương quân thiết mã việt hàn xuyên, bách tử chích thị tầm thường sự, bất khiếu hung nô quá hạ lan."

Mọi quyền sở hữu bản dịch này đều thuộc về truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free