(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 352:
Xử lý được vợ chồng Lý Nhị là thành quả lớn, Vân Diệp chắp tay sau lưng thong dong rời cung. Vừa đi qua Thái Cực cung, trước mặt có một đám tiểu cô nương lớn nhỏ đi qua, hết cách, đành phải tránh. Vân Diệp định đi qua cửa bên, thẳng tiến Đông cung tìm Lý Thừa Càn, thương lượng xem liệu hôn sự của thái tử có cần mình làm phù rể hay không. Nhưng nghĩ lại, phù rể của thái tử thường là con cháu vương tộc, mình chỉ là một hầu tước nhỏ bé, tốt nhất đừng nên xen vào.
– Này, ngươi đứng lại cho ta.
Tiếng quát trong trẻo mà êm ái làm Vân Diệp không thể không đứng lại, vì nơi này trừ hắn ra, chỉ có mấy tiểu cô nương lớn nhỏ kia, rõ ràng là đang gọi hắn.
Quay lại, một tiểu nha đầu váy xanh chạy ngay tới. Phải thừa nhận rằng các công chúa của Lý Nhị đều rất xinh đẹp, nhất là tiểu cô nương đang chạy tới đây. Tóc vấn tròn, từ đôi mày, ánh mắt đến cánh môi hồng, nơi nào cũng toát lên vẻ quyến rũ. Mới mười hai tuổi mà đã thế này, vài năm nữa lớn lên, không biết còn khiến bao nam nhân phải điên đảo đến mức nào. Nhìn nàng mới biết thế nào là hồ ly tinh đích thực.
Chắc là nàng vừa đi câu cá, trên tay còn có cần câu làm bằng trúc, hông còn đeo một chiếc giỏ cá, trông cứ như thật. Nhưng nhìn dáng chạy nhẹ tênh kia, ai cũng biết ngay trong giỏ chẳng có con cá nào.
– Vân Diệp, ngươi làm gì mà lén la lén lút như thế, ăn trộm à?
Mắt tiểu nha đầu lướt khắp người Vân Diệp, vẻ mặt như bắt được kẻ trộm, vô cùng hưng phấn, nói:
– Hợp Phố, nàng vẫn cái thói đánh giá người khác qua ấn tượng ban đầu như thế à? Trong hoàng cung có thứ gì đáng để ta phải ăn trộm cơ chứ? Nàng nhìn xem, tường toàn mọc cỏ, chẳng mới mẻ bằng nhà của ta. Có mấy thứ bảo bối ở đây đều là do ta tặng đấy thôi, có gì mà khoe khoang chứ?
Đối với nàng Cao Dương công chúa kiêu sa này, Vân Diệp chưa bao giờ giả vờ. Tiểu nha đầu này bị Lý Nhị chiều hư, không giáo huấn là không được.
– Ngươi dám nói nhà của ngươi còn tốt hơn hoàng cung, ngươi muốn chết hả? Ta sẽ nói với phụ hoàng, treo ngươi lên cột cờ cho khô quắt lại.
Mỹ nhân mà nổi giận thì chẳng còn xinh đẹp nữa. Tiểu nha đầu liền rít lên:
– Ta là trọng thần của triều đình, Bệ hạ sẽ chẳng làm gì được ta đâu. Hợp Phố, nghe nói đất phong của nàng có nhiều trân châu. Khi nào thì tặng ta một đấu trân châu đi. Ta sẽ không trừng phạt Phòng Di Ái ở thư viện nữa. Nếu không, mỗi ngày ta bắt hắn vác đá chạy bộ, cho hắn thành một tên lùn tịt.
Khác với lịch sử, quan hệ giữa Cao Dương và Phòng Di Ái rất tốt, điều này khiến Vân Diệp không tài nào hiểu nổi.
– Cái thằng ngốc đó dù ngươi có hành hạ hắn đến chết thì ta cũng chẳng bận tâm đâu. Phải rồi, lần trước nghe Ảm ca ca kể ngươi đã thay tim dê cho Hữu ca ca, có thật là như vậy không?
Hợp Phố với vẻ mặt háo hức liền sán đến gần Vân Diệp. Trời nóng, ngay cả chiếc yếm bên trong áo cũng chẳng thèm mặc, nửa bầu ngực lộ ra ngoài, rõ ràng là cố ý. Dù ngực còn chưa phát triển, nhưng vẫn có thể thấy hai nụ hoa nhỏ xíu nhô lên, cả mảng da ngực trắng nõn đến lóa mắt. Tiểu nha đầu này quả thực là một con yêu tinh.
Lùi lại một bước, Vân Diệp tránh xa con yêu tinh nhỏ đó, thản nhiên như không, nói:
– Trái tim hắn đã bị thứ ô uế che mờ, chẳng thể học hành gì được. Hết cách, ta đành phải thay tim cho hắn. Lý Hữu có kể với nàng rằng mỗi khi nửa đêm về sáng, tim hắn rất đau đớn không? Mấy ngày trước, nương nương còn nói hay là các nàng cũng nên đến thư viện học chút học vấn mới, để tương lai còn quản lý tốt đất phong. Ta rất mong nàng sẽ đến, nhưng nàng kiêu ng���o như thế, chắc chắn sẽ không tiếp nhận được học vấn mới đâu. Nói không chừng nàng cũng cần phải thay một quả tim bình thường. Nàng thấy tim trâu thì sao?
Giọng Vân Diệp đột nhiên trở nên u ám. Nghĩ đến lời Lý Ảm khóc lóc kể lể, và hình ảnh Lý Hữu đau khổ vô tận, Hợp Phố bất giác rùng mình, cúi đầu nhìn xuống ngực mình. Nàng không dám tưởng tượng nếu bị thay tim trâu sẽ ra sao, liền thét lên rồi chạy biến mất, cứ như thể Vân Diệp là con ác ma đáng sợ nhất trần đời. Các trưởng bối không ai tin chuyện Lý Hữu bị thay tim, nhưng Hợp Phố lại tin. Bởi lẽ, Lý Ảm chưa bao giờ lừa gạt nàng.
Hợp Phố chạy rồi, Lan Lăng lại tới, kéo theo một con chó nhỏ, một con chó sư tử lông quăn, nhìn Vân Diệp rồi hỏi:
– Con chó đáng yêu thế này, vì sao lại bị gọi là Trường An Tam Hại cùng với ngươi chứ?
Chuyện con chó sư tử cắn chỗ hiểm của nam nhân làm sao có thể kể với tiểu nha đầu này được? Cô bé mới mười tuổi, nói lớn không lớn mà nói nhỏ cũng chẳng còn nhỏ nữa, đành trả lời:
– Ta thích ăn thịt chó, cho nên nó được hân hạnh liệt vào Trường An Tam Hại.
– Ngươi làm cơm rất ngon, chúng ta giết con chó này ăn thịt nhé?
Lan Lăng nghe giải thích như vậy càng vui hơn, nàng cũng thích ăn thịt chó.
Con chó dưới chân vẫn không biết rằng chủ mình đã nhìn trúng thịt của nó rồi, vẫn cứ quấn quýt bên chân Vân Diệp.
Đối với tiểu nha đầu vô tâm này không có gì để nói, Vân Diệp chỉ còn cách cắm đầu mà chạy. Phía sau, vẫn văng vẳng tiếng tiểu nha đầu dụ dỗ rằng con chó này béo lắm rồi, ăn sẽ rất ngon.
Cao Dương và Lan Lăng, hoàng cung rộng lớn đến mấy cũng gặp phải hai thứ tai họa này! Trong hoàng cung chỉ có Đông cung là đất lành thôi. Lý Thừa Càn đang làm việc, ngồi sau chiếc bàn cao, không ngừng lấy bút lông vẽ vời gì đó, trông có vẻ đang rất bận rộn. Vân Diệp liền đi thẳng ra hoa viên, đợi khi hắn làm việc xong xuôi rồi mới vào.
Trong hoa viên rất yên tĩnh. Vân Diệp gọi một nội thị mang ghế tựa đến cho mình, và một ấm trà, chuẩn bị chợp mắt một lúc. Đợi khi tỉnh giấc thì trà cũng vừa nguội, vừa vặn để uống.
Đang ngủ lim dim, một giọng nói bỗng vang lên bên tai hắn:
– Vân hầu, ngài thực sự không cho những kẻ sống sót sau tai họa này một con đường sống ư?
Không phải mơ, Vân Diệp nghe rất rõ ràng.
Ngồi bật dậy, hắn nhìn quanh. Bên cạnh chẳng có ai, chỉ có một lão thái giám già nua đang nhổ cỏ. Hắn nhìn chằm chằm vào lão ta rồi nói:
– Ta không nói gì đã là đang cho các ngươi đường sống rồi. Chuyện của Lý An Lan, ta không cho các ngươi xen vào. Con của ta cũng không cho phép các ngươi chạm vào. Nếu không, ta sẽ khiến các ngươi sống không được, chết không xong.
Quả nhiên, giọng nói xa xăm kia lại tiếp tục truyền đến:
– Ngươi nghĩ rằng biết nói tiếng bụng là ghê gớm lắm sao? Có chân có tay mà lại không biết tự kiếm đường mưu sinh cho mình ư? Nếu như ta ra tay giúp các ngươi, dã tâm sẽ bành trướng rồi hóa thành độc long, tương lai sẽ gây họa. Thiên hạ vốn khó khăn lắm mới ổn định lại, nói không chừng sẽ lại chia năm xẻ bảy. Hậu quả sẽ quá nghiêm trọng, ta không dám làm đâu.
– Vân hầu thông kim bác cổ, mấy trò vặt vãnh ấy tất nhiên ngài sẽ không coi ra gì. Bọn ta chỉ xin có một miếng cơm ăn, một manh chiếu để bọc thây, không đến mức bị chó hoang ăn mất đã là mãn nguyện rồi.
Lão thái giám với ánh mắt vô cảm nhìn Vân Diệp nói:
– Cho người ta con cá không bằng dạy người ta cách bắt cá. Ngày mai mang tất cả tiền tài của các ngươi tới phủ Vân gia ở Trường An. Ta chỉ có thể xin cho các ngươi một chỗ để lập thân, còn những việc khác thì phải dựa vào chính các ngươi.
Không đành lòng, tật hay mềm lòng luôn khiến Vân Diệp phải khổ sở. Vừa rồi, trong ánh mắt lão thái giám đã hiện lên một vẻ cô tịch. Từ lần trước, khi biết được sự tồn tại của những người thấp kém này, Vân Diệp đã chuyên tâm tìm hiểu tình hình sinh sống của thái giám, cung nữ trong cung. Chỉ có thể hình dung bằng hai từ: cực kỳ thê thảm. Khi về già không còn dùng được nữa, họ bị đuổi ra khỏi cung, cơ bản chỉ có vỏn vẹn vài quan tiền. Thêm nữa, sống trong hoàng cung quá lâu, họ không thể hòa nhập vào cuộc sống bên ngoài, mà xã hội bên ngoài cũng không tiếp nhận đám người dị loại như họ. Dùng hết số tiền ít ỏi, họ chỉ có th��� ăn xin, hoặc là chết đói. Nam nữ đều có số phận như nhau.
Lão thái giám quỳ rạp trên mặt đất, hôn lên chân Vân Diệp. Sau đó, ông ta vác cuốc rời khỏi hoa viên.
Chẳng còn tâm trạng nào mà ngủ nữa, Vân Diệp đành phải dùng tiền của bọn họ để kiếm lời một chút vào ngày mai, rồi mua ít đất đai ở những chỗ hẻo lánh cho họ, thuê nông phu làm ruộng, để họ có điền tô sống qua ngày. Như thế sẽ không nuôi hổ gây họa. Nếu có các thái giám trẻ chiếu cố, thế nào họ cũng sống được. Vân gia không cấp tiền, nên không lo hậu quả xấu.
Lý Thừa Càn thời gian qua có vẻ rất vui vẻ. Vân Diệp hỏi hắn rốt cuộc Tô thị trông như thế nào, không ngờ, mặt hắn đầy vẻ cảnh giác, tựa hồ lo sợ Vân Diệp có mưu đồ không tử tế. Hắn chỉ nói qua loa là tạm được, nhưng nhìn cái vẻ mặt dương dương đắc ý của hắn thì biết ngay, Tô thị chắc chắn là một mỹ nhân tuyệt sắc.
– Ngươi thành thân, có thể đừng bắt ta làm vai phù rể xui xẻo được không? Khi ta thành thân, Trình Xử Mặc suýt chút nữa đã bị đánh cho ngu người. Ngươi là thái tử, người ta không dám đánh ngươi, nhưng ta thì chẳng phải sẽ bị đánh chết sao?
Ấm trà Vân Diệp pha cũng uổng công rồi, bị Lý Thừa Càn uống cạn sạch. Trò này hắn học được từ Vân Diệp. Trường Tôn thị cứ than vãn rằng mình không thể sửa được tật xấu của thái tử và Vân Diệp. Ngược lại, Lý Nhị chẳng bận tâm, nói r��ng không cần trói hai người lại dạy dỗ ăn nói, đi đứng nữa, khiến hai bọn họ thoát được một đại nạn.
– Ta tính ra cũng chỉ có duy nhất một bằng hữu là ngươi thôi. Huynh đệ nhà thúc bá thì thấy ta như chuột thấy mèo, đến thở mạnh một cái cũng chẳng dám. Dù ngươi có khổ mệt thì cũng phải để người khác được thoải mái chút chứ. Chỉ mấy chục gậy thôi mà, chịu đựng chút là qua ấy mà.
Dù sao không phải bản thân phải ăn đòn nên nói ra thật dễ dàng.
– Hội đấu giá chuẩn bị đến đâu rồi? Nghe nói ca vũ rất đáng để xem. Ta sẽ dẫn đám đệ muội của mình đi xem. Nghe nói cả Trường An đang mong chờ tên bại gia nhà ngươi đấy.
– Ngươi bớt mơ mộng đi. Còn dẫn đệ muội ngươi đi làm gì chứ? Ngươi chỉ có một gian phòng nhỏ sáu xích, làm sao mà chứa được hết đám đệ muội của ngươi chứ?
Vân Diệp quay trở lại nằm trên ghế, vắt chân chữ ngũ, nói:
– Ngươi kiếm ít tiền một chút thì chết à? Cho ta cái phòng bao nhỏ tẹo thế này thì làm sao đủ? Ta đã khoe với bọn chúng rồi. Không được, phải đổi cho ta cái phòng lớn hơn, phòng số sáu không tệ chút nào.
Vân Diệp ném bản bố trí phòng bao mà Lý Nhị đã an bài cho Lý Thừa Càn, để hắn tự xem lấy.
– Hả, sao phụ hoàng ta lại chỉ cho ta một gian nhỏ thế này chứ, ý gì đây? Phòng của ngươi cũng nhỏ như vậy, Thanh Tước, Tiểu Khác cũng chẳng có à? Thế này thì làm sao được, ta còn nói với Tô thị là có thể để nàng ấy tới xem mà.
– Đó là vấn đề của ngươi, không phải của ta. Ngươi thì lại chẳng thể thuyết phục được Bệ hạ, ta thì không dám tự ý thay đổi phòng bao đâu. Ngươi nói xem phải làm sao bây giờ?
– Diệp Tử, ngươi nghĩ cách đi chứ. Nếu không ta sẽ mất mặt lớn. Ta là thái tử, không thể mất mặt được đâu.
Lý Thừa Càn bắt đầu cuống quýt. Phòng bao vốn đã được tính trước thì lại bị Lý Nhị cấp cho Lý Đạo Tông. Không ai dám sửa quyết định của Lý Nhị, đến thái tử cũng không dám.
– Chỉ có một cách, đó là ngươi nhường phòng bao của mình cho đám đệ muội kia. Nếu ngươi có tài lừa được Tô thị ra khỏi đây, ta sẽ kiếm cho ngươi một chỗ cực kỳ bí mật. Nếu như ngươi có thể thừa cơ "xử lý" luôn Tô thị, ca ca đây sẽ chúc phúc cho ngươi.
– Nói bậy, đó là lão bà của ta, ta vội vàng làm gì chứ. Tính thời gian thì cũng chỉ còn hai ba tháng nữa thôi. Tháng sau là thành thân cùng Hầu thị, tháng sau nữa mới thành thân với Tô thị, chẳng có gì phải vội. Chỗ đó ngươi chắc là bí mật chứ? Không ai nhìn thấy được chứ?
– Giữa tầng một và tầng hai có một cái ban công nhỏ nhô hẳn ra ngoài, vốn là chỗ ta để dành riêng cho mình, giờ đành phải nhường cho ngươi. Đó mới là chỗ xem kịch hay nhất đấy. Có điều Thừa Càn, sao ta lại có cảm giác mình giống như một môi giới bán dâm thế nhỉ? Ngươi không coi ta là như vậy chứ?
– Ta đương nhiên là không coi ngươi như thế rồi. Có điều ta đã nói với Tô thị, bảo là muội muội ta lừa nàng ấy ra ngoài theo chủ ý của ngươi. Nàng ấy nói lần sau gặp ngươi sẽ không tha cho ngươi đâu, ngươi nên cẩn thận một chút đấy.
Hai nam nhân nói chuyện nhảm nhí thật là nhàm chán. May mà mặt trời sắp xuống núi rồi. Hôm nay, viện ca kịch sẽ tiến hành buổi diễn tập. Vân Diệp muốn đi xem hiệu quả ra sao. Nếu như quá kém, hắn sẽ lập tức đổi tiết mục. Các cao thủ Hồ toàn vũ (kiểu múa xoay tròn của người Hồ) đã chuẩn bị xong. Người ta thường múa Hồ toàn một mình, nhưng Vân Diệp lại yêu cầu chín cao thủ cùng múa một lúc, phải chỉnh tề như một. Mặc dù các cao thủ đều có uy nghiêm, không muốn cùng lên sân khấu, nhưng dưới chính sách tiền bạc và "gậy gộc" của Vân Diệp, tất cả đều phải ngậm nước mắt gật đầu. Nếu múa không đẹp, chắc chắn sẽ bị đánh gãy chân.
Đi vào kịch viện, trong lòng hắn tức thì tràn đầy kiêu ngạo. Trần nhà hình tròn trắng muốt như tuyết, phía trên treo rất nhiều đèn. Chỉ cần đốt cái ngoài cùng, tất cả đèn sẽ cháy rực lên. Những tấm kính phản quang sẽ chiếu toàn bộ ánh sáng lên sân khấu. Khi không cần chiếu sáng, chỉ cần xoay một nắm tay, sẽ có một tấm thép mỏng trượt xuống che lại, đèn sẽ tắt.
Vốn định dùng khí metan, kết quả thứ đó lại quá nguy hiểm, đã từng nổ hai lần. Thư viện liền liệt nó vào hạng mục nguy hiểm. Hiện giờ những người làm công việc này đều phải mặc áo giáp. Nếu nó nổ trước mặt Lý Nhị dù chỉ một lần thôi, Vân Diệp chắc chắn sẽ chết cực kỳ thê thảm.
Vuốt ve chiếc ghế gỗ hình tròn, Vân Diệp rất nhớ đến kịch viện cũ trước cửa nhà mình. Nó dùng loại ghế gấp được, xếp thành hình vòng cung trong kịch viện. Nếu như có hoạt động khác, số ghế này sẽ được thu lại, nhường chỗ cho không gian trống.
Có tới sáu cánh cửa, mỗi cánh cửa đều cực kỳ rộng. Khi gặp phải tình huống như hỏa hoạn, có thể mau chóng sơ tán đám đông. Các phòng bao tầng trên tất nhiên đều có cửa sau, thuận tiện cho việc ra vào từ cầu vượt.
Sân khấu ở ngay phía trước. Lần này linh nhân (đào kép) và vũ cơ được mời tới đều là những người có giọng rất lớn. Biết sao được, không có micro, đành phải rống lên thôi chứ!
Một nữ tử mặc áo sa màu trắng trên sân khấu đang nói với Hứa Tiên – người cũng là một nữ tử:
– Chàng là công tử tặng ô, vì sao lại đi vội vã đến thế? Cỏ Yên tơ mượt mà, dâu Tần nhánh thướt tha, mỹ cảnh như vậy mà không ngăn được bước chân về nhà của chàng sao? Vì sao không ngoảnh lại nhìn xuân sắc thêm một lần nữa?
Nghe câu này, Vân Diệp cười đến suýt nữa thì ngã lăn ra đất. Đây chính là những lời tình tứ trắng trợn nhất của thư viện, khiến những đêm trong thư viện vang lên rất nhiều tiếng sói tru thê lương. Nếu như câu "thiếp yêu chàng một vạn năm" mà nói ra, không biết sẽ có bao nhiêu kẻ đứt từng khúc ruột.
Trên những chiếc ghế ngồi không ít học sinh thư viện tới hỗ trợ, nhất là những tài tử đã cống hiến lời đối thoại kia, càng nghe càng như mê như say. Chẳng biết có hợp khẩu vị của các đại lão không, nhưng mặc kệ, dù sao đây cũng chỉ là một trò chơi trước cuộc bán đấu giá.
Sau khi kiểm tra lại toàn bộ thiết bị một lần nữa, nhất là trong phòng bao của Lý Nhị, thấy tất cả bình thường, hắn mới thở phào nhẹ nhõm, mong rằng ngày mai mọi việc có thể thuận lợi đạt được mục đích đề ra.
Hà Thiệu xách một cái túi tiến tới. Thân thể mập mạp của hắn càng ngày càng trở nên tròn trịa. Hắn đặt cái túi xuống chiếc ghế bên cạnh Vân Diệp. Bên trong có hai chiếc móng giò. Chẳng khách khí, Vân Diệp liền lấy một chiếc ra gặm luôn.
– Tiểu Diệp, lần này Hồ thương rất muốn tiến vào giới thượng lưu của Đại Đường. Bọn chúng không tiếc bỏ ra vô số tiền của. Ta mang đi năm mươi thiếp mời, chỉ nửa canh giờ đã bị chia hết sạch. Bọn chúng đã hình thành rất nhiều thế lực. Đám người Ba Tư tự thành lập thương đoàn riêng, còn có người Hồ của chín họ Chiêu Vũ cũng lập thương đoàn. Quy Tư, Sơ Lặc, Cao Xương, rồi cả Cao Ly, Oa Quốc, đám người đó nhiều tiền lắm, tạ lễ cho ta đến hai nghìn quan lận.
– Thương nhân bản địa tìm được người phát ngôn chưa?
Vân Diệp nuốt miếng móng giò ngon lành xuống, rồi hỏi:
– Yên tâm đi, đều là người quen cả thôi. Các đại thương ở Trường An đều có quan hệ mật thiết với chúng ta. Ngươi bảo bọn họ cạnh tranh đồ lưu ly, nhưng về sau lại thu hồi lại là vì sao? Bọn họ không hài lòng lắm.
– Lưu ly vốn không đáng tiền. Giá khởi điểm một trăm lượng là chúng ta đã kiếm đủ rồi. Hai năm nữa, thứ đó mà bán được hai quan thì ngươi cứ tới mà xin ta. Đồ do cát làm ra, sau này sẽ rẻ như chén nước trà thôi. Ngươi nói không cho mua thì để bọn họ phá sản hay sao?
– Nhưng thứ đó rất đẹp, long lanh trong suốt, nhìn là biết ngay đó là bảo bối.
– Trong nhà ta có cả kho đấy. Nếu ngươi thích, xong việc rồi, ngươi cứ tự đến mà chọn.
– Cả kho?
Hà Thiệu quả đúng là kẻ kiệt xuất trong đám thương nhân. Hắn chỉ ngẩn người ra một chút là liền cao hứng nhảy dựng lên, hạ giọng xuống, nói:
– Vậy chẳng phải chúng ta sẽ phát tài lớn sao?
– Không phải vì muốn phát tài thì ta tốn công làm gì chứ. Cho ngươi biết, chỉ riêng cái sàn đấu giá này thôi, nếu ngươi kinh doanh tốt, chắc chắn sẽ trở thành hào thương có hạng ở Trường An. Lần này, ta muốn đám nhà quê đó dù có bị đánh gãy răng cũng chỉ biết nuốt vào trong.
Hà Thiệu hưng phấn đến mức lưỡi không ngừng run rẩy. Đây mới là chuyện làm ăn lớn thật sự. Nhưng nghĩ đến đám quan viên kia, lòng hắn lại dấy lên nỗi sợ hãi, nói:
– Diệp Tử, đám Hồ thương kia chúng ta có hãm hại đến đâu cũng không sao. Nhưng đám thương gia trong tay những nhà quan hoạn không nghe chỉ huy, nếu cố tình làm loạn, bỏ số tiền lớn ra mua những thứ đồng nát về, tương lai sẽ trở thành bất lợi. Vậy phải làm sao đây? Còn có đám thương gia bên ngoài đang chuẩn bị cắn xé Vân gia nữa chứ.
Vân Diệp do dự một lát rồi thở dài, nói:
– Thôi vậy, lần này đành tha cho bọn họ. Đánh tiếng với bọn họ rằng đây là tài lộc chuyên để đền bù tổn thất cho các thương gia Trường An trước đó. Mong bọn họ giơ cao đánh khẽ. Nam mộc, gạo tím, xá lợi, da gấu cứ tùy bọn họ ra giá, thậm chí cả nhà ở phường Hưng Hóa cũng được. Còn lưu ly thì không được động vào. Nếu không, hậu quả tự chịu.
Bản dịch của tác phẩm này là tài sản độc quyền của truyen.free.