(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 361:
– Tiểu tử, ngươi chắc chắn thứ này là đồ thật chứ, kẻ kia không lừa ngươi?
Lão Trình trầm ngâm hỏi:
– Trình bá bá cứ yên tâm, thứ này tuyệt đối không có vấn đề gì. Loại da này chỉ có ở một nơi duy nhất. Nếu không, bá bá cứ đợi đến năm sau, tiểu chất nhất định sẽ tìm cho bá bá một tấm. Đến lúc đó, khoác lên người khi hành quân đánh trận như khoác chăn, lạnh đến mấy cũng không sợ. Để căn bệnh đau khớp không còn tái phát mỗi khi trời trở gió, bá bà, Ngưu bá bá và Trình bá bá đều sẽ có.
Lão Ngưu chen tới, hướng về phía các đại lão triều đình đang giám định tấm da gấu trên sân khấu, nói:
– Mấy kẻ này ai cũng muốn kiếm chác, đến cả thể diện cũng không cần nữa. Tiểu tử, lão phu không cần nhà ở phường Hưng Hóa nữa đâu, ngươi bán hết đi, có nhiều tiền vẫn hơn. Nhà lão phu nhân khẩu ít ỏi, chỉ ba người, cần nhiều nhà như thế để làm gì?
– Ngưu bá bá sắp không còn chỉ có ba người nữa rồi, không chừng là năm người đấy. Mấy ngày trước, Tôn tiên sinh nói Kiến Hổ huynh đưa phu nhân tới chỗ ông ấy một chuyến, ông ấy cảm thấy tẩu tẩu của cháu có song thai, đang chuẩn bị xác nhận lại.
– Thật thế à?
Lão Ngưu đứng bật dậy, ngay cả ghế cũng bị xô đổ, quay lại nhìn phòng bao của mình. Với ông ta mà nói, không còn chuyện gì quan trọng hơn con cháu nối dõi nữa.
Các bậc đạt quan hiển quý phải tỏ ra phong độ hơn người khác. Loại bảo vật này không phải đám quan viên cấp thấp và th��ơng nhân bình thường có thể đụng chạm vào. Ai nấy đều xem xét kỹ lưỡng, hết sờ nắn lại đo đạc, còn tính toán diện tích, làm đủ các loại kiểm tra.
– Nếu như chư công không có ý kiến gì thì lão phu xin bỏ tám nghìn quan mua tấm da này. Không biết chư công có giá nào cao hơn không?
Trường Tôn Vô Kỵ tối nay im lặng suốt, ông ta cứ cảm thấy có điều bất ổn, nhưng lại không đoán ra rốt cuộc là chỗ nào. Hôm nay không khí nặng mùi thương nhân, toàn là chuyện tiền bạc. Ông ta nghĩ, mình không nhìn thấu được thì cứ giữ im lặng, đó là đạo giữ mình của ông ta. Người khác nhìn thấy lưu ly như thấy bảo bối, hận không thể chiếm hữu toàn bộ, nhưng Trường Tôn Vô Kỵ thấy Vân Diệp ra sức bán lưu ly cho người Cao Ly thì cảm giác chuyện chẳng lành, tự nghiêm cấm bản thân không được tham gia mua bán.
Nhưng người trong giang hồ, thân bất do kỷ. Nếu tối nay ông ta không mua gì, sau này mọi người nhắc đến sẽ không còn mặt mũi nào. Ông ta đành đâm đầu vào lưới, sau khi xem xét tấm da này, quyết đoán cho rằng nó xứng đáng với giá tiền, không phải đồ giả, nên yên tâm bỏ giá cao mua lấy.
Tấm da thứ nhất đã được Trường Tôn Vô Kỵ mua. Gia nhân Vân gia gấp tấm da gấu lại, cho vào một cái túi lụa, rồi dâng lên cho ông ta.
Có người đi đầu, Đỗ Như Hối liền lấy lý do thân thể có bệnh cũng bỏ ra tám nghìn quan để mua lấy tấm da thứ hai. Còn về tấm da thứ ba, chưa kịp treo lên, Trình Giảo Kim đã giật lấy, nghênh ngang nói:
– Bất kể các ông ra giá bao nhiêu, ta cũng sẽ trả cao hơn một trăm quan!
Lý Nhị ngủ đủ rồi, đứng dậy nhìn kịch viện đã có chút tĩnh lặng, ngáp dài hỏi Trường Tôn thị:
– Hiện Vân Diệp kiếm được bao nhiêu rồi? Nếu như ít hơn một trăm vạn quan thì không xứng với tâm huyết của y.
– Thiếp thân tính qua rồi, chắc cũng đã đạt đến con số này. Số tiền này bằng ba phần thuế mỗi năm của Đại Đường. Thiếp thân không còn hoài nghi y có thể biến đất thành vàng nữa, đạo kinh doanh được y phát triển đến cực điểm. Nhưng những con cự lang mà y bán cho Tiết Duyên Đà và Thổ Cốc Hồn không có vấn đề gì chứ?
– Nàng nói với y, trước khi trẫm hồi cung mà không nhìn thấy ít nhất hai con cự lang nguyên vẹn thì trẫm sẽ lột da y. Lát nữa, bỏ ba nghìn quan mua bình nước mốc kia rồi chúng ta về cung. Đã đến canh hai, trẫm mệt rồi.
Tiểu công chúa trong vòng tay tỳ nữ đã ngủ say, dù ngủ vẫn ôm bình sữa không chịu buông tay. Lý Nhị nhìn khuê nữ của mình, vuốt gò má mịn màng, hài lòng uống một ngụm rượu nho. Ông ta đợi Vân Diệp đưa mấy con cự lang khác tới, vì ông ta không tin Vân Diệp lại không có biện pháp dự phòng.
Quả nhiên, mấy hoạn quan khiêng vào hai cái rương. Khi mở ra, Lý Nhị liền thấy tám con cự lang được bày trí chỉnh tề, chúng được làm càng tinh xảo hơn, toàn thân khảm đủ các loại bảo thạch, thể hình cũng lớn hơn những con mà người Tiết Duyên Đà, Thổ Cốc Hồn đã mang đi.
– Quan Âm tỷ tỷ nhìn xem, tên tiểu tử đó xấu tính thật, định làm cho tộc A Sử Na phải hỗn chiến cả đời đấy.
Cả một buổi tối vất vả gần như hút cạn tất cả tinh lực của Vân Diệp. Lợi dụng lúc mọi người còn đang xem mô hình nhà cửa, y lén lút chạy ra hậu trường, tùy tiện tìm một cái ghế tựa rồi nằm xuống, chuẩn bị chợp mắt một lúc trước khi bắt đầu bán toàn bộ nhà cửa của phường Hưng Hóa.
Thời gian rất eo hẹp, Lý Nhị chỉ cho một buổi tối. Đến ngày mai, Trường An vẫn khôi phục nhịp điệu vốn có của nó. Lần phá lệ này, chẳng qua cũng chỉ như ném một cục đá xuống ao nước phẳng lặng mà thôi.
Trên ghế có một mùi hương thơm mát như kẹo ngọt. Không biết ai từng nằm đây, Vân Diệp hít hà, rất thích mùi này. Y bảo Vân Tam gác bên cạnh, rồi mơ màng ngủ thiếp đi.
Hình như có người cúi đầu nhìn mình. Loại cảm giác này rất kỳ quái, Vân Diệp không biết mình có loại thần thông này từ khi nào, lại có thể cảm nhận được ánh mắt.
Nghĩ kỹ lại, trong lòng y đầy bi phẫn. Là do Lý Nhị chết tiệt hại! Một đế vương không có việc gì làm lại cứ thích nhìn trộm. Chẳng lẽ mình có cả năng lực của dã thú rồi sao? Có điều, kiểu gì cũng không phải tên đế vương biến thái đó lại đang nhìn trộm mình chứ?
Mở mắt ra, một đôi mắt to tròn hiện ngay trước mắt. Tay nàng hình như đang cầm thứ gì.
Mỹ nữ, đúng là mỹ nữ. Mắt to, sống mũi thẳng, mặt trái xoan, đôi mắt long lanh như chứa đựng làn nước mùa thu.
Nàng rất xấu hổ. Bị phát hiện khi hôn trộm người ta, ai mà chẳng xấu hổ, nhất là nữ tử.
– Nếu như nàng muốn hôn ta, nàng có thể tiếp tục, ta ngủ rồi, không biết gì cả.
Lời của Vân Diệp hết sức đúng mực, hết sức quân tử, mắt không lộ ra chút nóng vội nào, nhưng trong lòng y đang reo hò. Không ngờ tư thế ngủ hoàn mỹ của mình lại có thể làm mỹ nữ không kìm được mà động lòng.
Để mỹ nữ không ngượng ngùng, Vân Diệp còn cố ý nhắm mắt lại, chuẩn bị sẵn sàng để mỹ nữ hôn.
Có điều thực tế lại khác hẳn, nữ tử kia che miệng cười khúc khích:
– Nô gia chỉ muốn lấy cái túi bên ghế, ai muốn hôn ngài?
Tiếng cười thật êm tai, nghe mà tim muốn tan ra. Quay đầu lại nhìn, y mới phát hiện ra một cái bọc y phục màu xanh nhạt. Nữ tử này là ca cơ biểu diễn trong tối nay ư?
Đã sớm trải qua nhiều chuyện rồi, một chút hiểu lầm nho nhỏ này còn chưa đủ để làm Vân Diệp đỏ mặt. Nàng là ca cơ, y là hầu gia, dù có cướp lấy nàng đi, khắp Trường An cũng chỉ nói đây là một chuyện phong lưu chứ không phải là một vụ án hình sự.
Hầu gia lại đi xách túi cho người khác sao? Không thể nào! Cho nên, chỉ có thể để mỹ nữ tự lấy, hầu gia có bị đánh chết cũng không chịu ngồi dậy.
Quả nhiên là tuyệt diệu! Thân thể mềm mại cọ qua cọ lại, tuyệt vời không sao tả xiết. Chậc chậc, bầu ngực mềm mại như thế, không biết nàng ăn gì mà có được. Người nàng thật là thơm, tuy không so được với nước hoa của Vân gia, nhưng mùi hương cơ thể tự nhiên như thế mới thích. Nữ tử này cũng thật phóng khoáng, không hề để ý việc bị Vân Diệp sàm sỡ đôi chút, thậm chí còn có chút chủ động để những bộ phận nhạy cảm tựa vô tình đụng chạm vào người Vân Diệp, ẩn chứa vẻ lả lơi trong đó.
Hưởng thụ thì hưởng thụ, nhưng tiến thêm hành động thì tuyệt đối không. Nữ tử kia hình như có chút thất vọng, lại thêm không cam lòng, tựa hồ kích động muốn bỏ cái bọc xuống rồi cúi người lấy lần nữa.
– Hầu gia thật không biết thương hoa tiếc ngọc, để nô gia phải tự mình lấy cái bọc nặng như thế mà không chịu giúp nô gia.
Giọng ai oán vừa hờn vừa dỗi, làm người ta nghe mà thương cảm:
– Không phải là ta không muốn giúp, mà là ta sợ giúp rồi sau này nàng chạy tới nhà ta nói cái gì mà "nhận ân bằng giọt nước, báo đáp lại bằng cả dòng suối", cuối cùng lấy cả bản thân ra báo đáp cho ta thì e là nguy rồi.
– Tấm thân bồ liễu này không lọt vào mắt của hầu gia hay sao?
Vân Diệp không trả lời, đứng dậy vẫy tay với nàng, rồi đá cho Vân Tam đang đứng bên cạnh hai phát. Y chuẩn bị đi về phía trước, chắc Lý Tịnh sắp điên rồi.
– Hầu gia, vừa rồi tiểu nhân đi chuẩn bị trà nước cho ngài, không hề phát hiện Quan nương tử đi vào.
Vân Tam rất ủy khuất nói với Vân Diệp. Phó dịch của Vân gia đang thiếu hụt nghiêm trọng, việc quản lý thì dàn trải quá rộng, người tin cậy được lại quá ít. Còn may là người nào cũng rất chịu khó, khi ra ngoài thì trông coi những thứ trong nhà rất chặt chẽ. Các chưởng quầy nếu muốn lấy hàng hóa của nhà đi chạy chọt ân tình, đều phải xác nhận mấy lần với y. Tuy rất ngốc, nhưng lại tuyệt đối trung thành.
Ngụy Trưng đi nhanh tới, kéo Vân Diệp sang một góc khu vực mô hình, chỉ căn nhà gần đó rồi nói:
– Lão phu nhìn trúng căn nhà này. Đây là một nghìn quan, ngày mai bảo quản gia mang khế ước nhà tới.
– Ngụy công, căn nhà này giá niêm yết là hai nghìn quan, ngài trả như vậy không phải hơi ít sao?
– Vậy coi như lão phu nợ ngươi, sau này lão phu sẽ trả lại. Quý Ngọc ca ca ngươi sắp thành hôn rồi, đến lúc đó ngươi tặng ít lễ hơn là được rồi.
– Tiểu tử tặng ngài lễ một nghìn quan, ngài cũng dám nhận sao?
Đối với hành vi đòi hối lộ trắng trợn của Ngụy Trưng, Vân Diệp ngạc nhiên lắm. Một người được ngàn năm sau kính trọng mà lại nhận hối lộ sao?
– Tiền tài của người khác lão phu không dám nhận, bởi vì sẽ chỉ cầm tiền mà không chịu làm việc. Còn tiền tài của ngươi, có thu nhiều một chút cũng chỉ để tăng thêm nhã thú, có gì không được? Cho dù lão phu có muốn lợi dụng quyền hạn giúp ngươi, e là ngươi cũng không đồng ý.
Nói xong, ông ta đem một nghìn quan tiền đặt vào tay Vân Diệp, rồi dẫn đứa con trai ngốc nghếch đi xem căn nhà kia. Cả hai nhìn nhau cười ngốc nghếch. Lần đầu nhìn thấy mặt cha hiền của Ngụy Trưng, Vân Diệp thấy bớt cho lão già này một nửa cũng chẳng sao.
Bình nước kia bị Lý Nhị ngang ngược chiếm đoạt, mà còn không cho ai nói ra. Trường Tôn thị nói sẽ khấu trừ ba nghìn quan từ lợi nhuận để dâng cho Tôn Tư Mạc, không cho Vân gia tham ô, nếu làm trái sẽ phạt nặng.
Một cái bình thuốc giảm sốt hiệu quả không hề rõ ràng, trong mắt Lý Nhị lại quý trọng hơn xa thứ da gấu kia. Ông ta xuất thân từ quân đội, thấy quá nhiều quân sĩ chết vì vết thương nhiễm trùng. Binh sĩ chết trên chiến trường thực sự không nhiều, chết nhiều nhất lại là trong doanh trại thương binh, thường thường có đến sáu phần chết.
Không biết Lão Tôn kiểm soát tiêu chuẩn nấm mốc thế nào, bình thuốc này có đánh chết Vân Diệp cũng sẽ không cho người trong nhà dùng. Chỉ có người bệnh quá cấp bách mà vái tứ phương như Lý Nhị mới dám dùng thuốc bừa bãi như vậy.
Khu nhà cao thượng phải để người cao thượng ở. Chỉ nghe tên đã có thể đoán ra, đây không phải là nơi dành cho những kẻ nhà quê.
Đương nhiên, cao thượng và dung tục cũng chỉ cách nhau một bức tường. Ví dụ, cái vị béo ú toàn thân đeo đầy ngọc bội, đi mấy bước cũng cần nha hoàn đỡ kia, lại là một người cao thượng chính cống.
– Vân hầu, trong nhà tại hạ có mấy mỏ chu sa, là cự phú nhiều đời rồi. Giờ chỉ mu���n tăng thêm chút văn khí. Hầu gia xem xét xem tại hạ bỏ ra tám nghìn quan liệu có thể được chia một căn nhà không? Nếu như tiền không đủ, hầu gia nói bao nhiêu thì sẽ là bấy nhiêu.
Một nhân sĩ cao thượng như thế mà còn không được vào ở thì ai mới có thể vào ở đây? Để toàn loại người như Ngụy Trưng, vừa trả một nghìn quan vừa đòi hối lộ, vào ở mới là sỉ nhục của Vân Diệp.
– Giá tiền thì đương nhiên không thành vấn đề. Chỉ là nhà của tiên sinh lại ở ngay sát phủ Ngụy công, không biết ông ấy có ý kiến gì không?
– Nếu như hầu gia cho phép tại hạ bỏ tiền trang hoàng nhà mới cho lão quốc công, thì tại hạ có bỏ ra vạn quan cũng được!
Thương nhân quả nhiên không có ai ngốc. Với căn nhà một vạn quan, hàng xóm xung quanh toàn là quan cao hiển quý, nếu như nhà mình thi thoảng có thể mời những quý nhân này đến nhà yến tiệc, thì vài nghìn quan bỏ ra cũng chẳng thấm vào đâu.
Điều thích nhất là dân phong thuần phác, chỉ cần là hàng xóm, thi thoảng sang hàng xóm mời khách, bất kể ai cũng không thể tùy tiện từ chối. Dù quan tước có cao đến đâu cũng không thể lên mặt với hàng xóm được. Hàng xóm của Trường Tôn gia là một tiểu hộ gia đình, căn nhà là tổ trạch, còn chưa to bằng nửa nhà của Trường Tôn gia. Thế nhưng khi nhi tử của họ thành thân, gửi thiệp mời đến Trường Tôn gia, Trường Tôn Vô Kỵ vẫn tới ngồi giữa một đám người dân lao động chân lấm tay bùn, uống say đến quắc cần câu.
Việc bán nhà cho thương nhân một cách có giới hạn sẽ có lợi cho việc xây dựng cộng đồng khu phố. Thường ngày, những chi phí như vệ sinh hoặc tài trợ các hoạt động này nọ, đều là những người bỏ tiền rất thống khoái. Không giống đám quan viên, kẻ nào cũng hận không thể ép được mỡ từ đá. Giờ mua nhà thì rất hăng hái, đến khi bỏ tiền bảo quản thì nhất định sẽ than vãn không ngừng. Đem so ra thì thương nhân thuần túy hơn hẳn.
Lý Nhị đi rồi, đi một cách lặng lẽ, ngay cả quan viên cũng không kinh động. Mặc dù có người chu đáo đã chuyên môn lên cầu vượt để đưa tiễn, Lý Nhị cũng chỉ gật đầu, ngồi kiệu do cung nữ khiêng đi qua, không mất hứng, trái lại còn rất cao hứng.
Khi tất cả nhà cửa được định đoạt xong thì bên ngoài đã nghe thấy tiếng gà gáy. Lần đầu tiên có cơ hội được thức thâu đêm suốt sáng, người Đường rất trân trọng điều này. Nhân cơ hội này, cùng lão hữu lâu ngày không liên hệ trò chuyện dưới ánh nến, chén qua chén lại một chút cũng là điều nên làm.
Nhà ở của Vân gia tại phường Hưng Hóa đã được bố trí trước. Tân Nguyệt đưa lão nãi nãi về nghỉ từ sớm, đám tiểu nha đầu cũng đã được đưa đi. Chỉ có Thì Thì chống cằm ngủ gà ngủ gật, đợi sư phụ xong việc để cùng về nhà.
Các vương tử, công chúa hoàng gia càng hưng phấn hơn người thường. Trường Nhạc xưa nay vốn dịu dàng cũng chẳng buồn ngủ chút nào, ngồi ở phòng bao xem đám ca ca đánh bài. Mỹ nhân của Lý Thừa Càn đã được lão phụ thân đón đi, hắn một mình một bóng nên quyết định chơi bài với Lý Khác và Lý Thái. Chỉ tiếc rằng làm sao có thể là đối thủ của hai đứa đệ đệ được hun đúc trong thư viện. Mặt hắn dán đầy giấy, trừ mắt ra thì không còn nhìn thấy mũi và miệng đâu. Toàn bộ là do Trường Nhạc dán, hết một ván bài là lập tức dán giấy lên mặt ba ca ca.
Đêm dài đến mấy cũng có lúc qua đi. Khi tiếng chuông cổ vang lên lần nữa, mỗi người đều rời đi trong sự hụt hẫng. Đêm qua để lại cho bọn họ ấn tượng quá sâu. Từ ca cơ kiều mị, vũ đạo hùng tráng, hào khách vung tiền như nước, bảo vật lấp lánh hào quang, trang phục tạo hình độc đáo, ngôi nhà xa hoa, cho đến sự máu lạnh vô tình của Vân Diệp, tất cả khiến đêm đó tràn ngập sắc thái truyền kỳ.
Kiểu kể chuyện tự sự lần đầu đi vào cuộc sống của người Đại Đường, thì ra, chuyện có thể kể như thế này.
Buổi tối của Đại Đường quá khô khan, mặt trời lên thì dậy, mặt trời lặn thì ngủ. Đêm dài dằng dặc chỉ biết dùng giấc ngủ để lấp đầy, không có chút sức sống nào. Nhưng đêm qua đã đảo lộn truyền thống đó, khiến người ta có sự sung sướng giống như chạy thoát sau khi phạm tội.
Một buổi tối không ai quên được.
Mọi quyền sở hữu trí tuệ đối với bản chuyển ngữ này đều thuộc về truyen.free.