Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 362:

Mọi người đã về hết, để lại một bãi chiến trường bừa bộn, Vân Diệp ngáp dài, chuẩn bị về nhà ngủ. Ba ngày tới, đừng mong y sẽ nhấc mình ra khỏi giường.

Trên cầu treo, Lý Tịnh đứng trong gió, đắm mình trong ánh nắng, tay còn cầm một tấm da gấu. Thấy Vân Diệp đi ra, ông khẽ hạ tấm da gấu xuống, trầm giọng hỏi:

– Tam đệ của ta ở đâu?

Nhìn tấm da đó hẳn là của nh�� Trường Tôn.

– Không thấy đâu cả. Lần này hai trăm người đi tới đó, chỉ có mỗi Hi Đồng quay về. Ngay cả Điền Tương Tử ác danh khắp nơi cũng bỏ mạng ở đó. Tình cảnh tam đệ của ngài rất đáng lo.

Lý Tịnh quay người đi, dường như không muốn để Vân Diệp thấy mình bi thương, ông lại hỏi:

– Điền Tương Tử chết rồi?

– Đương nhiên là chết rồi. Nếu không, tiểu tử này lấy đâu ra xá lợi mà bán đấu giá? Thi thể lão ta không ngờ có thể đốt ra xá lợi, thật là khiến người ta kinh ngạc. Chẳng lẽ thói đời đã đổi thay rồi? Người ta vẫn nói, "giết người phóng hỏa thì đeo vàng, xây cầu sửa đường thì chẳng toàn thây". Vân gia làm quá nhiều việc thiện, cho nên mới luôn có phiền toái mò tới cửa đó thôi.

– Tiểu tử, đừng dùng lời lẽ mỉa mai lão phu! Ngươi chẳng phải kẻ lương thiện gì. Nếu dán mác cho ngươi, thì ngươi còn độc ác hơn cả sói. Ngươi tưởng lão phu chưa nhìn rõ con người của ngươi hay sao?

Chẳng thèm nói với loại người đó, Vân Diệp tôn trọng ông ta là một thần tướng, nhưng lời nói của Lý Tịnh không phải lời của thánh. Y có phải người lương thiện không? Cứ hỏi những người trong trang viên Vân gia ấy! Dù Vân Diệp chẳng bao giờ cho mình là người lương thiện, y chỉ làm những việc bản thân thấy phải làm, bản thân cho là đúng, không trái với lương tâm là được. Lý Tịnh là cái thá gì mà phán xét? Hơn nữa, hãy nhìn lại bộ mặt kẻ nào trước đó đã hùa theo người khác hãm hại một tên tiểu tử?

Thôi quên đi, mệt rồi.

Vân Diệp quả nhiên không ra khỏi nhà. Không chỉ ba ngày, từ sau buổi đấu giá đó là y cứ thế ở lì trong nhà luôn.

Y thích nhất là nằm trên võng, cảm nhận gió heo may cuốn lá rụng. Hơi lạnh một chút, nhưng không ngừng có lá ngô đồng to bằng bàn tay rơi lả tả xuống người, chẳng bao lâu đã phủ một lớp dày trên y. "Một cây ngọc biếc xanh xanh, ngàn lá phất phới trải quanh lòng người," chẳng nhớ ai đã nói câu đó, chỉ nhớ câu thơ đó đã khiến mình nếm trải bao khổ sở.

Phong Tử Khải chết tiệt, bài thơ Ngô Đồng Thụ chết tiệt! Trước kia vì lấy lòng vợ mình, người yêu thích văn học, y cố học thuộc lòng cả bài, sau đó giả v�� là mình viết rồi đọc cho nàng nghe.

Kết quả khỏi phải nói, bài thơ đó quá nổi tiếng. Nổi tiếng đến mức vợ mình cũng biết, khiến y đụng đầu vào tường vì bị trào phúng.

So ra thì Tân Nguyệt tốt hơn nhiều. Nàng vác cái bụng to tướng, hí hửng ngồi dưới võng của Vân Diệp, thỉnh thoảng lại đẩy một cái, nhìn trượng phu lắc qua lắc lại trên không trung. Lòng nàng không che giấu được niềm vui, Vân Diệp là tất cả niềm vui của nàng.

Chỉ cần là thơ từ miệng Vân Diệp đọc ra, nàng liền cố chấp cho rằng do trượng phu của mình làm. Dù người khác có đọc lại bài đó, nàng vẫn cho rằng phu quân mình sáng tác. Nếu không tin, nàng sẽ bảo Lão Giang xách lưu tinh chùy đi hỏi xem rốt cuộc là do ai sáng tác.

Lý Tịnh không ngừng truy hỏi tung tích của Hi Đồng. Ông ta biết không moi được lời nói thật từ miệng Vân Diệp, đành phải tìm đến Hi Đồng.

Chẳng sao cả, Hi Đồng đã được minh oan thân phận. Lý Tịnh muốn đi thì vừa vặn giúp mình mang chút lễ vật đi theo, thuận tiện mang về một hai phong thư gì đó.

Lý Nhị nổi trận lôi đình trên triều đường, khiển trách quan viên không biết tiến thủ, sống xa hoa truỵ lạc khi thiên hạ chưa an định. Để làm gương, ông ta quyên ra hai con hùng ưng lưu ly, chuẩn bị bán đi mua lương thực, dùng cứu tế phụ nữ và trẻ nhỏ ở Hà Bắc.

Trường Tôn thị cũng quyên một vòng tay lưu ly, Thái tử quyên một quả cầu lưu ly, Lý Khác cũng góp một món đồ lưu ly, ngay cả Trường Nhạc cũng quyên một món trang sức lưu ly.

Tín hiệu rất rõ ràng: Hoàng đế bệ hạ không muốn nhìn thấy xa xỉ phẩm tràn lan ở Đại Đường. Bởi vậy, những gia đình đã mua đồ lưu ly, dù không muốn quyên cũng đành phải quyên.

Người Hồ rất thích món đồ lưu ly tinh xảo, ai mang đến bán cũng mua ngay lập tức, mua với giá rất cao.

Nếu nói năm Trinh Quán thứ năm, thứ gì đáng giá nhất mà các thương đoàn mang đi khỏi Đại Đường, thì chắc chắn là đồ lưu ly.

Bán hết đồ lưu ly, Lý Nhị phát hiện ra mình có quá nhiều tiền. Ông liền đem số tiền bách quan đã dùng để mua đồ lưu ly của Vân Diệp trả lại cho họ. Còn về giao dịch bí mật, ông ta vờ không biết, và thầm cười trong bụng.

Vân Diệp cũng không biết nên giận hay nên cảm ơn. Kế hoạch báo thù của mình vì thế mà phá sản hoàn toàn, nhưng hậu họa tương lai cũng bị ông ta diệt trong trứng nước.

Ngụy Trưng nhận hối lộ của Vân gia vẫn cứ thiết diện vô tư, tính toán lợi nhuận của Vân gia ở cuộc bán đấu giá chính xác tới từng xu. Bởi vậy, thuế phải nộp cũng chính xác tới từng xu, không cho Vân gia kiếm chác thêm được đồng nào.

Sau buổi bán đấu giá, rất nhiều đại gia phú hào bắt đầu tự giác nộp thuế. Các hoạt động kinh doanh của những gia tộc lớn cũng không còn che giấu nữa, giới nghiêm ban đêm của thành Trường An cũng muộn hơn một canh giờ.

Tiền ở Vân gia chất đống nhiều không kể xiết. Lý Cương nhìn thấy lập tức yêu cầu bắt đầu giai đoạn hai của công trình thư viện. Triệu Duyên Linh chẳng chút khách khí nộp đơn xin ba nghìn quan, nói là để lập thiên văn đồ của riêng mình trong thư viện, nhằm hiển thị trực quan. Ông chuẩn bị đem những chòm sao khảm lên trần nhà hình bầu dục, lưu lại chứng cứ để xem ba ngôi sao tai họa Tham Lang, Phá Quân, Thất Sát có biến hóa gì không. Chẳng may có biến hóa, ông sẽ cảnh báo triều đình, chuẩn bị cho thiên hạ đại loạn.

Chẳng biết ba ngôi sao kia có liên quan gì tới thế cục thiên hạ, nhưng nhìn bộ mặt dữ tợn thề không đạt được mục đích thì không thôi của Triệu Duyên Linh, Vân Diệp phê duyệt ba nghìn quan cho ông ta mà không chút do dự. Ai biết khi ông ta ngắm sao có phát hiện ra cái gì khác không? Nghiên cứu khoa học vốn chẳng khác gì mua vé số.

Nói không chừng khi nghiên cứu độ dài của đuôi lợn lại phát hiện ra vì sao trâu có bốn cái dạ dày. Sự kỳ diệu trong đó người thường làm sao hiểu nổi. Đương nhiên, Vân Diệp cũng chẳng hiểu, y chỉ cho rằng một người bụng đầy học vấn, bỗng dưng không nghiên cứu trà nữa mà chuyển sang nghiên cứu thiên văn lịch pháp – lĩnh vực mà mình am hiểu nhất – đây chính là một ví dụ điển hình.

Lá ngô đồng tiếp tục rụng xuống, rụng rất nhanh. Ban đầu còn mang chút ý thơ, nhưng về sau lá cây rơi chồng chất lên nhau, ngay cả Tân Nguyệt cũng bị lá cây lấp kín. Nàng lấy hai phiến lá lớn che mặt Vân Diệp rồi ném sang một bên, nói:

– Vừa rồi nhìn còn đẹp, giờ cứ như chó đi tè, chẳng còn chút thi vị nào nữa. Diệp Tử, chúng ta về thôi, nếu chẳng ngủ sẽ lạnh mà sinh bệnh đấy.

Vừa mới dứt lời thì Vân Diệp hắt xì hai cái long trời lở đất, nước mắt nước mũi chảy cả ra. Y vội nhặt một cái lá lau đi, nói với Tân Nguyệt:

– Vì sao ta lại có cảm giác nguy hiểm cận kề? Cảm giác này rất không tốt.

Hai phu thê vất vả suy nghĩ rất lâu mà không tài nào đoán ra nguy hiểm nào sẽ ập đến.

Cuối cùng Tân Nguyệt nói:

– Phu quân bệnh rồi, đấy chính là thương phong. Toàn thân phát lạnh, run rẩy là triệu chứng của bệnh này.

Vượng Tài từ ngoài cửa chạy vào, nép mình bên cạnh Vân Diệp không chịu đi. Chẳng lẽ nó cũng cảm nhận được nguy hiểm? Nó không ngừng dụi đầu vào Vân Diệp, hình như muốn làm gì đó.

Bị Vượng Tài đẩy tới chuồng ngựa, Vân Diệp chỉ thấy nó không ngừng hí hửng nhìn lên xà gỗ, hình như có gì hay muốn chia sẻ với y.

Đi vào chuồng ngựa, Vân Diệp liền ôm đầu ngồi xuống đất, cảm giác đầu óc mình sắp nổ tung. Trên thanh xà gỗ vốn dành để Vượng Tài mài răng, lại mọc ra từng cây mộc nhĩ! Nói cách khác, Vượng Tài đã dùng nước bọt của mình để trồng mộc nhĩ.

Xà nhà mọc linh chi là điềm lành cực lớn, phải báo lên triều đình. Vân Diệp cho rằng chuyện xà nhà mọc nấm đó chỉ nói lên một vấn đề: đó là xà bị mục rồi, nhà sắp sập rồi. Nhưng điều đó vẫn không ng��n được đám văn nhân nhã sĩ ra sức khoa trương, ca tụng công đức khắp nơi.

Hiện giờ Vượng Tài trồng ra mộc nhĩ, đúng là một chuyện tốt. Tân Nguyệt hôn một cái thật kêu lên mặt Vượng Tài. Một tay nàng nâng cái bụng lớn của mình, tay còn lại gãi bụng cho Vượng Tài, vừa gãi vừa nói với Vân Diệp:

– Nhà ta đúng là có phúc! Phu quân chớ có nói những lời xúi quẩy về đại nạn sắp tới nữa. Chàng xem, Vượng Tài cũng có thể trồng được loại thuốc bổ thượng phẩm như mộc nhĩ, còn có chuyện gì xấu tới với Vân gia được?

Vân Thất, người chuyên chăm sóc Vượng Tài, liền chạy thẳng vào hậu viện, kể lại một cách sống động quá trình thần kỳ Vượng Tài đã tạo ra điềm lành, lập tức khiến Vân phủ náo loạn.

Lão Tiền quỳ xuống đất khóc lớn, tựa hồ đó là một vinh dự ghê gớm lắm. Nếu không khóc rống lên, ông sẽ không thể biểu lộ hết sự tự hào của mình.

Lão nãi nãi đến nơi thờ phụng tổ tông Vân gia dập đầu lia lịa, nói đây là tổ tông phù hộ, Vân gia hưng vượng.

Vừa ra khỏi từ đường, lão nãi nãi chuyện đầu tiên là cảnh cáo Đơn Ưng không được bắt nạt Vượng Tài nữa. Nó thích làm gì cứ để nó làm, béo tốt mới là điềm lành. Giảm béo cái gì chứ? Trong trang mới chết một lão béo, chẳng phải đã sống qua tám mươi tuổi rồi sao? Ai nói gầy là thọ? Gầy đến mức trông như nhà nghèo thì sống lâu được à?

Đơn Ưng nhìn thật kỹ cái xà gỗ, xác định không phải Vân Diệp đem từ nơi khác tới lừa hắn. Mắt hắn cứ tròn xoe nhìn Vượng Tài, muốn nhìn xem rốt cuộc nó làm thế nào trồng ra được thứ "hàng" cao cấp như vậy.

Chỉ cần Đơn Ưng xuất hiện, Vượng Tài lập tức nấp sau lưng Vân Diệp. Về sau phát hiện nấp sau lưng Vân Diệp cũng không an toàn, liền giấu đầu vào sau lưng lão nãi nãi. Còn về cái mông to tướng có phơi ra ngoài hay không thì mặc kệ.

Loại điềm lành này phải báo quan. Lam Điền huyện lệnh đích thân tới kiểm tra cái "điềm lành" đó, rồi cùng Vân Diệp trao đổi kỹ lưỡng xem Vượng Tài có khả năng là ngựa thần hay không. Sau đó, ông vội vàng về huyện nha. Chẳng bao lâu sau, một con khoái mã rời huyện Lam Điền, phi nước kiệu về phía Trường An.

Vượng Tài trồng ra mộc nhĩ là sự thật, nhưng Vân Diệp cực lực phủ định khả năng nó là ngựa thần, chẳng may Lý Nhị muốn dùng bộ phận nào đó của ngựa thần làm thuốc thì y chẳng biết phải làm sao.

Lý Cương dẫn các tiên sinh của thư viện tới chuồng ngựa đã hơn một canh giờ rồi. Sau đó, có mấy vị tiên sinh làm thơ ngay tại chỗ, lắc đầu ngâm nga, chìm đắm trong đó.

Nhìn thấy những tai mộc nhĩ mỡ màng, Vân Diệp định hái một cái nếm thử. Kết quả là bị nãi nãi gạt tay y đang vươn ra.

– Cháu ngoan à? Nếu cháu muốn ăn mộc nhĩ thì bảo Vân Thất tới hiệu thuốc mua một ít về là được. Đây là điềm lành, không được xúc phạm.

Nói xong lại nhìn cái xà gỗ đầy mộc nhĩ, lão nãi nãi vui mừng khôn xiết.

Mới đến chiều mà Vân gia đã thành cái chợ rồi. Lý Thừa Càn mang thái giám đến đặc biệt xem xét cái "điềm lành" đó. Vốn dĩ hắn cho rằng Vân Diệp bày trò, chỉ đến để xem trò cười.

Nghe kỹ lời giới thiệu của Vân Diệp, lại nghe lão nãi nãi trình bày, hắn mới tin Vượng Tài trồng được mộc nhĩ thật. Sau khi đi một vòng quanh chuồng ngựa, mặt hắn cứ ngẩn tò te nhìn Vân Diệp.

Trình Giảo Kim tới rồi, xem xong điềm lành thuận miệng nói:

– Thương đội cuối cùng từ thảo nguyên sắp về đến Trường An rồi. Nàng tiểu thiếp Đột Quyết của ngươi cũng về đến nơi rồi, mai sẽ đến Trường An đó. Ngươi phái người đi nghênh tiếp một chút đi. Nàng lập công lớn, đừng để chính thất của ngươi làm hại. Một nữ tử như vậy hiếm có lắm đấy.

Vân Diệp lúc này mới biết vì sao mình lại có cảm giác đại họa sắp tới. Nha đầu chết tiệt kia đến Trường An mà không báo trước một tiếng nào, đột ngột tập kích như vậy, Vân Diệp không có chút chuẩn bị nào.

Tân Nguyệt mấy tháng nữa sẽ sinh, hiện giờ là lúc cần tâm tình vui vẻ. Nếu lúc này mà có sự cố, Vân Diệp sẽ cho một mồi lửa thiêu sạch Vân gia.

– Phu quân, sắc mặt chàng khó coi quá, xảy ra chuyện gì?

Tân Nguyệt từ ngoài trở về, thấy trượng phu tựa hồ không vui, liền bỏ đồ may vá trên tay xuống, hỏi.

– Không có gì, chỉ là không thích bọn họ cứ xúm xít ngó nghiêng Vượng Tài mãi, khiến ta chẳng yên lòng chút nào.

Vân Diệp kiếm cớ đối phó cho qua.

– Phu quân, có chuyện này thiếp phải nói với chàng, chàng đừng giận nhé. Hôm nay Trình gia bá bá tới, sợ không giấu được nữa rồi. Na Mộ Nhật muội muội đã được thiếp gọi về Trường An.

Nữ nhân rất giỏi thay đổi. Nhưng dù cho Tân Nguyệt bảo mình đi đón Na Mộ Nhật, Vân Diệp vẫn sắp xếp cho nàng công việc mà nàng yêu thích nhất: đếm tiền.

Hà Thiệu kéo từng xe tiền từ Trường An tới nhà, chất đống trong nhà kho, một đống lớn, không cần đếm. Hà Thiệu giờ đếm tiền đều không đếm từng chuỗi nữa mà dùng cân lớn để cân. Bởi vậy, khi trướng phòng Vân gia ghi chép, họ dùng trọng lượng để tính toán, khiến Ngụy Trưng mỗi lần tới Vân gia tính toán thu nhập đều ngán ngẩm.

Nhìn Vân gia nộp mười vạn quan tiền thuế, lại nhìn đống tiền cao như núi của Vân gia, mấy lần ông ta định mở miệng bảo Vân gia nộp thêm chút thuế. Dù sao Vân gia kiếm tiền quá dễ, nhưng lời ra tới miệng lại nuốt vào. Chẳng vì gì khác, trong số các huân quý ở Trường An, hiện giờ chỉ có Vân gia tự ��ộng nộp thuế. Sau này mới thêm Hà gia, giờ có lẽ sẽ thêm ba nhà Trình, Ngưu, Tần.

Tân Nguyệt ôm cái bụng lớn ngồi trên ghế, nhìn phó dịch ra vào liên tục chuyển tiền như đàn kiến. Trên mặt nàng không hề có lấy một nụ cười.

Vàng và bạc đều đã bị Lão Tiền đưa vào tiền trang rồi, còn lại tiền đồng là Vân gia chuẩn bị cho thư viện.

Tiểu Đông đi theo sau phó dịch đếm từng chuyến một, thuận tiện nhặt từng đồng tiền bị rơi. Nó rất quý trọng tiền, dù bị dẫm vào bùn cũng moi ra từng đồng một, rửa sạch sẽ sau đó cất đi. Số tiền đó dĩ nhiên là của riêng nó, dưới danh nghĩa là nhặt được.

Tân Nguyệt đang ghi sổ, ghi chép mãi, rồi bực mình ném bút trong tay đi, thở hổn hển nhìn ra cửa.

Vân Diệp đứng trong cái đình cách thành Trường An ba mươi dặm. Na Mộ Nhật hôm nay sẽ tới. Thương đội của Trình gia từ xa xa xuất hiện. Vân Diệp liền lấy Đạt Lạp Hãn trong túi cất vào lòng. Lần nào Na Mộ Nhật cũng muốn xem. Nữ nhân ngốc đó tựa hồ cho rằng, chỉ cần Vân Diệp giữ Đạt Lạp Hãn là sẽ luôn thích mình, chẳng biết ông thần nào đã nói như vậy.

Thần trên thảo nguyên nhiều lắm, ngay cả ao nước cũng có thần. Nói tóm lại, cứ hễ ra khỏi lều là sẽ gặp một vị thần. Tuy không thấy, nhưng Na Mộ Nhật thành kính tin tưởng. Xung quanh nàng toàn thần linh, cho nên nàng ra ao xách nước cũng cầu nguyện, đi lấy cỏ cũng cầu nguyện, đến ngay cả đốt lửa cũng cảm ơn thần lửa đã ban cho lửa.

Mặc dù Vân Diệp cho nàng cái đồ đánh lửa, nhưng nàng cố chấp cho rằng thần lửa bảo Vân Diệp cho mình. Bởi vậy, nàng chưa bao giờ cảm tạ Vân Diệp, chỉ cảm kích thần linh trên trời.

Thoáng cái đã hai năm. Không biết nha đầu ngốc nghếch đó hiện giờ thế nào. Từng chuyện nhỏ nhặt trên thảo nguyên hiện về trong tâm trí. Vân Diệp tay sờ Đạt Lạp Hãn, trước mắt hiện ra đôi mắt to ngây ngô, miệng nở nụ cười.

Đoạn văn này được biên tập và phát hành độc quyền bởi truyen.free, hãy tiếp tục khám phá thế giới này nhé.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free