Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 367:

Vân Diệp nằm ngửa trên thảm cỏ xanh, đầu gối lên đùi mềm mại của Tân Nguyệt, cảm nhận những nhịp cựa mình của hài tử trong bụng nàng. Mùi thơm từ cỏ xanh quyện với hương dịu ngọt cơ thể nàng khiến y ngây ngất, chỉ mong thời gian cứ mãi dừng lại ở khoảnh khắc này. Dù vậy, y vẫn không dám đặt đầu quá nặng, sợ làm nàng mỏi.

Tình phu thê đôi khi thật kỳ lạ, mọi lời cần nói đã cạn, chỉ còn lại sự im lặng đầy ăn ý. Tân Nguyệt khẽ vuốt đầu cho Vân Diệp, khiến y có cảm giác như một chú khỉ con đang lấy lòng chú khỉ lớn vậy.

– Nhìn thấy ta và Na Mộ Nhật ở cùng nhau, nàng không vui sao? Vân Diệp khẽ nắm tay Tân Nguyệt đưa lên môi hôn nhẹ, hỏi nàng không chút giấu giếm.

Tân Nguyệt kiêu ngạo ngẩng đầu: – Chàng coi thiếp là hạng phụ nữ hay ghen tuông sao? Thiếp đã đọc nữ tắc rồi, đâu phải hạng xuẩn phụ nửa chữ bẻ đôi cũng không biết.

Nhìn Tân Nguyệt vẻ mặt kiêu ngạo, Vân Diệp khẽ vỗ lên mông nàng: – Nàng còn không ghen ư? Ta sắp phải lén lút như ăn trộm rồi đây, có hầu gia nào cưới thiếp mà phải lén lút như vậy không? Chắc cả Trường An chỉ có mỗi ta thôi.

– Phu quân nói sai rồi, còn có Phòng phu nhân nữa. Vả lại, Úy Trì bá bá cũng từng từ chối mỹ thiếp do bệ hạ ban tặng đó thôi? Gương tốt không học, chỉ lo học cái xấu.

Vân Diệp chợt nhận ra mình sống cùng thời với Phòng phu nhân, vị phu nhân nổi tiếng ghen tuông, một tấm gương cho bao phụ nữ khác. Còn về phần Úy Trì Cung, ông lại là người xứng đáng được người đời tôn kính.

“Thê tử tuy hẹp hòi, nhưng cùng nhau trải qua nghèo khó. Thần tuy bất học, nghe cổ nhân giàu không đổi thê, đây không phải mong muốn của thần.”

Tân Nguyệt hôn lên mặt Vân Diệp: – Nhà ta xem như là thanh sạch nhất Trường An rồi. Thiếp dù có hờn dỗi trong nhà, phu quân cũng bao dung; nói những lời có phần đại nghịch bất đạo, chàng cũng chỉ cười. Cho nên lá gan của thiếp là do chàng cho, là chàng chiều hư thiếp, chàng tự làm tự chịu. Nhưng chàng yên tâm, thiếp vẫn bao dung được Na Mộ Nhật muội muội. Phu quân chỉ có chút sở thích đó thôi, tối đa là có tình ý với công chúa. Cưới một người đã làm chàng thiếu chút nữa sụp đổ, nếu thê thiếp đông đúc như nhà người ta, đừng nói thiếp thân, chính chàng cũng khó lòng chịu nổi rồi. Thiếp thích nhất điểm này, chàng coi ai cũng là người, đều để tâm đối đãi.

– Nàng nói lung tung cái gì vậy, có phải gà đâu mà từng đàn từng đàn như vậy.

– Thiếp thân đã nhìn ra rồi, chàng đang bày binh bố trận. Nhà ta nhân đinh thưa thớt, chàng chỉ có thể th��ng qua cách này để tạo lập căn cơ cho gia tộc, tới khi đó, bọn họ đều có gia nghiệp của riêng mình. Đứa bé trong bụng thiếp có phúc nhất, nó sẽ kế thừa tước vị của chàng, truyền thừa gia nghiệp từ đời này sang đời khác.

Vân Diệp xoa cái bụng lớn của nàng, vẻ mặt trầm ngâm: – Vậy thì toi rồi, ngay cả nàng cũng nhìn ra, Trường An toàn những lão hồ ly, ắt sẽ thấy rõ. Chỉ sợ bệ hạ cũng đang cân nhắc chuyện này.

– Chàng đừng lo, nhà ai mà chẳng vậy. Không riêng gì nhà ta, ngay cả tông thất cũng nỗ lực đưa gia nghiệp ra ngoài. Trứng không thể bỏ hết vào một giỏ, đạo lý này ai cũng làm theo. Nhà ta chưa là gì cả, so với những nhà khác ra sức mua đất, chàng chỉ kiếm ít tiền mà thôi.

Tân Nguyệt dịu dàng vuốt ve mặt Vân Diệp, ánh mắt đầy yêu thương lẫn sùng bái: – Thời gian qua chàng trốn trong nhà không ra ngoài, chuyện bên ngoài không biết, cũng không hỏi tới. Thái tử thành thân chỉ đi một ngày, Nhất Nương gả đi cũng chỉ cõng muội ấy ra ngoài cửa, chuyện này đã truyền khắp hào môn rồi. Lần này Tiết Duyên Đà kết minh không thành là do chàng bố trí bên trong, Thổ Cốc Hồn xưng thần với Đại Đường ta, tới ngay cả Liêu Đông cũng do chàng mưu tính. Thiếp thân ra ngoài mặt mũi lớn thế nào khỏi phải nói. Phu quân, rốt cuộc là chàng trốn cái gì? Khi chúng ta yết kiến Hoàng hậu nương nương, nương nương có nói chàng đừng trốn ở trong nhà, Đại Đường không có cái kiểu nói “công cao át chủ” đâu.

Vân Diệp ngồi dậy, nhắm mắt suy nghĩ một lúc rồi dặn Tân Nguyệt: – Bụng nàng ngày càng to rồi, hai tháng nữa là sinh. Thời gian tới đừng ra ngoài, ai mời cũng không đi. Chúng ta hãy đóng cửa từ khách như Lý Tịnh, không tiếp ai hết.

Nhưng đời chẳng bao giờ được như ý muốn, khi trận tuyết đầu tiên rơi xuống, Vân gia vẫn phải mở rộng đại môn để nghênh tiếp thiên sứ, đó chính là lão bằng hữu Đường Kiệm.

Vân Diệp trong bộ thanh y đứng ở trung đình đợi Đường Kiệm tuyên chỉ. Lão già này hai năm qua càng ngày càng trẻ trung ra, chiếc áo choàng da gấu trơn bóng, những bông tuyết rơi xuống đều trượt đi, không đọng lại chút nào. Không giống Vân Diệp chỉ đứng một lúc đã đầu toàn tuyết trắng, nhìn còn già dặn hơn cả Đường Kiệm.

– Đường công không ngại khổ nhọc, tung hoành trên thảo nguyên để bố trí, chỉ trong tích tắc đã khiến sứ tiết Tiết Duyên Đà bị tiêu diệt. Đúng là thủ đoạn cao siêu, mừng thay cho Đại Đường, chúc mừng Đường công.

Đường Kiệm làm như không nghe thấy lời Vân Diệp nói, cởi áo khoác ném cho thiếu niên đằng sau. Thiếu niên nhe hàm răng trắng nõn cười với Vân Diệp. Nhìn kỹ rất lâu, y mới phát hiện ra đó là tiểu tử Khúc Trác của thư viện. Ba tháng trước, thư viện có một nhóm học sinh tới các ban ngành trung ương của Đại Đường để nghe điều động, trong đó không có Khúc Trác, vì hắn không phải học sinh nên không có tư cách đó.

– Sao, nhìn thấy đệ tử đắc ý lập công ở thảo nguyên lại không dễ chịu hả? Nếu bảo ngươi bôn ba vạn dặm thì không khác gì giết ngươi, cho nên chuyện lập công dựng nghiệp, ngươi cũng khỏi mơ. Bọn ta tới đây do bệ hạ sai bảo, để ngươi biết ngọn nguồn sự việc, tránh sau này ngươi chỉ lo phóng hỏa mà không để ý chuyện về sau.

Khúc Trác là đệ tử của ta ư? Còn lập đại công ở thảo nguyên sao? Vân Diệp tròn mắt nhìn Khúc Trác. Quả nhiên tên này ôm chiếc áo da gấu, cười nhẹ, bộ dạng đắc ý. “Ta rất tự hào,” y nghĩ, “nhưng ta thích cái bộ dạng khiêm tốn đến mức buồn nôn của hắn hơn.”

Hiện giờ không phải lúc vạch trần hắn. Hắn đi với danh nghĩa thư viện, dù thế nào cũng là sự thật. Giờ vạch trần chỉ có hại chứ chẳng ích gì.

– Đường công, lát nữa xin cứ để tên đệ tử khốn kiếp của ta lại để ta hỏi cặn kẽ về một số bài học trên thảo nguyên. Vân Diệp liếc Khúc Trác một cái, không thèm để ý tới nụ cười nịnh bợ đó của hắn, rồi cùng Đường Kiệm vào nội trạch.

– Ta bị lạnh suốt dọc đường đi, suốt ba tháng trời chỉ được ăn thịt, không được nhìn thấy chút rau xanh nào. Trước tiên chuẩn bị ít cơm rau, rượu ngon nhà ngươi cũng làm một vò. Chúng ta vừa ăn vừa nói chuyện. Giáo huấn đệ tử thì còn thừa thời gian, đợi lão phu cơm no rượu say rồi ngươi hãy giáo huấn đệ tử.

Mỗi khi sứ giả tới luôn đòi Vân gia đãi một bữa cơm, chuyện này gần như đã thành quy củ. Nhìn vẻ phong trần của Đường Kiệm là biết ông ta mới về kinh, chưa kịp về nhà đã bị Lý Nhị phái thẳng tới Vân gia.

Rượu thịt thoáng cái đã được dọn lên, ở giữa bàn là một đĩa sủi cảo. Đường Kiệm có phần ngạc nhiên.

– Vân hầu, không lễ không tết vì sao lại có hoành thánh? Chẳng lẽ trong đó có điển cố mà lão phu không biết ư?

– Tất nhiên là có. Có câu “Về nhà sủi cảo”, đó là tục ngữ. Vân gia là nhà quê, Đường công từ ngàn dặm trở về, tất nhiên phải dùng sủi cảo chiêu đãi. Hoành thánh gì chứ, đó là cách gọi của người trong thành, nhà ta gọi là sủi cảo.

– Ha ha ha, thì ra là lão phu dốt nát rồi. Thịnh ý của Vân hầu, lão phu xin không từ chối nữa.

Đường Kiệm xem ra đói thực rồi, nhai sủi cảo nhồm nhoàm, thoáng cái đã hết nửa đĩa. Món sủi cảo trứng gà rau xem ra rất hợp khẩu vị ông ta. Khi còn lại non nửa đĩa, Đường Kiệm dừng đũa, đưa đĩa cho Khúc Trác đang quỳ bên cạnh.

– Bề trên ban, không dám từ chối. Vãn bối xin phép thất lễ.

Khúc Trác rất dứt khoát, nhận lấy đĩa, gạt sủi cảo vào mi���ng, tốc độ còn hơn Đường Kiệm ba phần.

Đường Kiệm rõ ràng rất yêu thích Khúc Trác, có sự bao bọc của trưởng bối dành cho con cháu.

Rượu ngà ngà say, Đường Kiệm khoan khoái co chân ngồi trên giường ấm, chân đắp một chiếc chăn mỏng, nhìn tuyết phơ phất bên ngoài đến xuất thần. Người có tuổi hay đa sầu đa cảm, cũng chẳng có gì lạ.

– Vân hầu, chuyến đi vạn dặm này e là lần cuối cùng lão phu làm sứ tiết Đại Đường. Ta cảm thấy mình đã già rồi, không còn dùng được nữa, đây chẳng phải chuyện mới nhận ra một sớm một chiều. Lão phu có một thỉnh cầu, xin Vân hầu chấp nhận.

Chẳng cần nghĩ cũng biết. Chỉ cần ông ta chuyên tâm đưa Khúc Trác theo rồi lại nói bản thân đã già, thế là đủ để hiểu ông ta muốn gì.

– Không được. Khúc Trác là nhân tài chuyên nuôi lợn. Nay thư viện mỗi năm tăng thêm một trăm con lợn, đang thiếu một chức quan trông lợn phù hợp, Khúc Trác rất thích hợp. Mai hắn phải tới chuồng lợn để nhậm chức, trách nhiệm trọng đại, không được rời đi.

Đường Kiệm sắc mặt tái đi, vỗ bàn chỉ Vân Diệp quát lớn: – Uổng phí của trời, uổng phí của trời! Một người cơ biến vô song, khéo léo nhanh nhạy, không ngờ ngươi lại sai khiến như một kẻ tiện dịch, không sợ trời phạt sao?

– Tiện dịch? Thư viện ta đã bao giờ có tiện dịch? Chẳng lẽ ông nghĩ ta chưa bao giờ nuôi lợn sao? Còn cả Lý Cương tiên sinh cũng đã từng nuôi lợn. Thục vương, một người vốn thích sạch sẽ, khi đi qua chuồng lợn còn biết ném cỏ vào trong. Hứa Kính Tông là sĩ đại phu thanh quý hiếm có, nay cũng sắp ôm lợn mà ngủ, ông lại dám nói đó là tiện dịch? Đúng là sâu mùa hè không biết cái lạnh mùa đông!

Vân Diệp không chút nể nang, nghiêm mặt giáo huấn: trên đời này không có công việc nào là đê tiện thấp kém hết.

– Đường sư chớ giận, tiểu tử ở thư viện từ gánh nước mà biến thành chức quan trông lợn, đúng là được nâng đỡ chứ không phải xỉ nhục. Ngài không biết ở thư viện đang thí nghiệm một hệ thống nuôi lợn tuần hoàn sao? Phân lợn có thể dùng để nuôi cá, rồi bùn ao lại là phân bón tốt nhất, có thứ phân bón này, hoa màu có thể tăng thêm ba thành sản lượng. Ngụy vương thiên tuế còn biết ủ phân lợn dưới hầm, dẫn ống ra ngoài để đốt lửa nấu cơm, chiếu sáng, sưởi ấm. Đó là một đề tài nghiên cứu, một khi thành công có thể tạo phúc cho nông hộ thiên hạ. Tuy có bẩn nhất thời, nhưng đó là đại nghiệp để tiếng thơm muôn thuở. Nếu như tiên sinh hạ lệnh tiểu tử đi làm quan trông lợn, tiểu tử nhất định vui vẻ chấp nhận.

Đường Kiệm gãi đầu. Tất cả mọi việc trên đời này, chỉ cần thư viện nhúng tay vào là biến đổi khác thường. Công việc tiện dịch lại biến thành chuyện người ta tranh nhau vỡ đầu. Mình vốn định dốc hết học vấn dạy Khúc Trác, nhưng nghe họ nói chuyện như thế, e rằng không có sức hấp dẫn bằng việc nuôi lợn.

Lập thân, lập công, lập đức, lập ngôn là con đường mỗi một sĩ tử đều phải trải qua. Nếu như nuôi lợn cũng có thể lập thân, lập công, lập đức, vậy một thân học vấn Tung Hoành gia của mình há chẳng phải thành trò cười sao.

– Đường công, thuật Tung Hoành của ngài đúng là tinh diệu tuyệt luân, xuyên qua bề ngoài nhìn vào bản chất, phân tích sự vật thì càng gãi đúng chỗ ngứa. Đây là môn học vấn đáng nể, chỉ là các vị xưa nay không truyền thụ ra ngoài, giấu điển tịch trong núi Nam Sơn, bao năm qua bị sâu mọt đục khoét, chẳng còn lại bao nhiêu nữa. Ngài không sợ sự truyền thừa bị đoạn tuyệt sao?

Là người lọc lõi chốn ngoại giao, nếu không nghe ra ý khác trong lời của y thì uổng phí một thân học vấn.

– Vân hầu có gì chỉ giáo?

– Không có gì, ngài chỉ cần mỗi tháng tới thư viện giảng thuật Tung Hoành một ngày là được. Nếu như chấp nhận, Khúc Trác sẽ thuộc về ngài. Còn nếu không đồng ý, ta cho hắn đi hốt phân lợn suốt đời.

Đường Kiệm cười lắc đầu: – Lão phu bắn nhạn cả đời, giờ lại bị nhạn mổ mù mắt. Hay cho cái kế giả điên giả dại này, lão phu đáng lẽ phải nghĩ tới sớm mới đúng. Thư viện nếu như toàn là kẻ ghen ghét hiền tài, làm sao có thể trong vòng vài năm ngắn ngủi đứng đầu các học phủ của Đại Đường? Làm sư phụ như ngươi xem như đã tận tâm tận lực vì học sinh rồi. Lo lão phu giấu nghề, đề cao giá trị của đệ tử, để lão phu vô hình trung coi trọng hắn hơn, lại thuận tay dắt dê của lão phu, mỗi tháng tới thư viện giảng bài một ngày. Tính kế hay thật, ha ha ha, lão phu nhận rồi!

Vân Diệp đứng dậy vái dài, Khúc Trác phủ phục trên mặt đất, nghẹn ngào hành đại lễ với hai vị sư phụ. Từ một kẻ hàn y mà có thể khiến hiền giả đương thời động lòng, đúng là may mắn ba đời nhà hắn.

Cuộc nói chuyện tiếp theo trở nên thoải mái hơn nhiều. Vân Diệp và Đường Kiệm trò chuyện vui vẻ, kể một số chuyện vui về các đại thần, trong đó, Vân hầu tham hoa háo sắc càng trở thành trọng điểm.

Người bị cười nhạo mà dửng dưng thì tất nhiên sẽ mất đi tiêu điểm của câu chuyện cười. Bất tri bất giác, câu chuyện từ những điều lạ lùng ở Trường An đã chuyển sang phong vân trên thảo nguyên.

– Ba ngày sau khi buổi đấu giá kết thúc, lão phu nhận được công văn hạ lệnh ngày đêm tới Tây Đột Quyết, cùng người nắm quyền Tây Đột Quyết thực hành chính sách “kết giao xa, tấn công gần”. Sau khi Thống Diệp Hộ bị thúc thúc của hắn giết chết, Tây Đột Quyết phân tranh không ngừng, tuy còn hùng mạnh, nhưng đã là mặt trời xế bóng rồi. Vốn tưởng rằng tới Thiên Tuyền sẽ thương đàm với Tứ Diệp Hộ, đem một con cự lang lưu ly của ngươi cho hắn, để hắn đồng ý không quan tâm tới Tiết Duyên Đà là được.

– Ai ngờ Tứ Diệp Hộ đã bị người ta giết chết năm ngoái rồi. Giờ người đang nắm quy���n Đốt Lục chỉ có thể khống chế một dải Thiên Tuyền, ngay cả Thạch Quốc cũng bất ổn. Lão phu đoán không tới một năm, Đốt Lục sẽ bại vong. Với nguyên tắc không thể lãng phí, ta mang con cự lang đó hiến cho Hí Lợi Thất. Kẻ này cực kỳ giỏi quyền mưu, lại quen ẩn nhẫn, thực lực cường đại, có tiếng nói ở Thiên Tuyền.

– Tiểu tử, ngươi tính rất chuẩn. Vừa bỏ thứ mồi nhử này ra, Hí Lợi Thất tức thì mất kiểm soát, đồng ý mặc kệ phân tranh giữa Đại Đường và Tiết Duyên Đà, chỉ cần không tổn hại tới họ là được. Hạng người tầm nhìn hạn hẹp như thế mà ở Tây Đột Quyết cũng được xưng là mưu sĩ kiệt xuất. Lão phu lo có điều ngoài dự liệu, liền phái người đi khắp nơi nghe ngóng, nhưng người bên cạnh bị Hí Lợi Thất trông coi rất chặt chẽ, không cho tùy ý ra vào, chỉ cho phép phó dịch đi mua bán thôi.

– Vân hầu chắc không ngờ, lão phu cũng không ngờ, Khúc Trác thông qua việc mua bán mà quen được ấu tử của Sa La. Sau khi Sa La biết lão phu là sứ tiết Đại Đường, lập tức dùng binh mã đưa lão phu cùng đoàn tới nhà hắn. Đương nhiên, một con cự lang làm lễ vật là không thể thiếu. Lần xung đột này đã hoàn toàn lột bỏ bức màn che đậy thực trạng Tây Đột Quyết cho lão phu thấy: một tập đoàn thống trị hỗn loạn, ngáng trở lẫn nhau thì không có hy vọng nào hết. Chỉ cần lôi kéo, phân hóa là dễ dàng đạt được mục đích.

– Người Tiết Duyên Đà, Thổ Cốc Hồn mang theo con sói ngươi bán cho tới Thiên Tuyền. Chỉ tiếc rằng ở yến hội náo nhiệt, con sói đó không may bị ấu tử của Sa La va vào, rơi xuống đất vỡ tan.

– Tất nhiên bọn họ nổi giận, rút đao ra. Sa La thấy chuyện không thể cứu vãn, lệnh chém đầu sứ giả Tiết Duyên Đà, Thổ Cốc Hồn. Bữa tiệc đó có thể nói là cực kỳ đẫm máu. Vân hầu, chỉ mấy con cự lang pha lê mà đã khiến hai quốc gia thân thiết như huynh đệ biến thành kẻ thù. Lão phu đoán, trước khi Đại Đường ta hành động, Tiết Duyên Đà và Thổ Cốc Hồn sẽ liên hợp tấn công Tây Đột Quyết.

– Quá trình đàm phán cũng không thần kỳ như ta nghĩ. Nói trắng ra, một đám người chỉ thấy lợi thì theo. Ta cứ tưởng sẽ có đủ các loại đấu trí đấu dũng, xen kẽ âm mưu quỷ kế, nói một câu phải nghĩ đến tám năm cơ.

Vân Diệp rất thất vọng, vốn tưởng Khúc Trác có kỳ công cái thế gì, ví dụ như giết người, làm gián điệp, hay tán tỉnh công chúa của người ta, thì ra chỉ là dẫm phải phân chó thôi. Câu chuyện truyền kỳ đó chỉ là ăn may, dựa vào tính cách và cái miệng tới đâu cũng làm quen được, làm quen với một tên hoàn khố, kết quả tên hoàn khố đó giúp một việc nhỏ mà thôi.

Bản dịch này được thực hiện và cung cấp bởi truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free