(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 369:
Tân Nguyệt dẫn Na Mộ Nhật đi thăm hỏi các trưởng bối, vừa nhắc đến trượng phu mình đã rưng rưng nước mắt, nhưng vẫn gượng cười bảo không sao. Nàng nói nhà vẫn còn dư dả chút đỉnh, các trang hộ cũng đã nộp tô đầy đủ, chỉ cần tiết kiệm một chút là đủ sống.
– Phu quân, chàng thấy vẻ mặt này của thiếp diễn có đạt không?
Tân Nguyệt ngồi trên giường, lấy tóc ngoáy mũi Vân Diệp.
Vân Diệp đang giả vờ ngủ đành phải mở mắt, nhìn cái vẻ như chực khóc của Tân Nguyệt, véo mũi nàng một cái:
– Vậy là hay rồi, cái danh bại gia tử của phu quân nàng coi như đã thành sự thật. Hôm nay Trường Tôn Xung tới thăm ta còn dặn là nếu nhà có thiếu thốn gì, cứ nói một tiếng, hắn sẽ sai gia đinh mang tiền đến ngay để giúp nhà ta vượt qua khó khăn.
Na Mộ Nhật cười hì hì nằm lên lưng Vân Diệp làm nũng. Hôm qua Tân Nguyệt còn dắt nàng đến kho đếm vàng, nàng lén lút lấy một khối, chuẩn bị ra chợ bảo lão kim tượng râu trắng làm cho nàng một cái vòng vàng to, một cái trâm vàng. Trâm vàng của Tân Nguyệt thì có cả đống, còn mình thì chỉ có vỏn vẹn hai cái.
Tân Nguyệt yêu tiền như mạng, đâu thể để Na Mộ Nhật có cơ hội ăn trộm dễ dàng như vậy. Nàng giật lấy vàng từ tay Na Mộ Nhật, đặt lên tay ngắm nghía nửa ngày, sau đó còn đánh vào mông Na Mộ Nhật mấy cái.
Cái tính thật thà của trẻ con thảo nguyên, bị đánh mà không biết chạy, chỉ biết đứng chịu trận. Về mách Vân Diệp, kết quả lại bị ăn thêm một trận đòn nữa.
Vân Diệp khó khăn lắm mới lục được hai quả vàng trong rương của mình, đưa cho Na Mộ Nhật để nàng thoải mái đi làm món trang sức mình thích. Hắn còn tặng thêm mấy viên trân châu, thậm chí cả mấy hòn đá.
Tính Tân Nguyệt là vậy, thấy Vân Diệp ăn củ cải cũng cướp lấy cắn một miếng, sau đó nói không ngon. Bây giờ, hễ thấy tiền tài là nàng ấy lập tức đỏ mắt lên, lại lăn ra đánh nhau với Na Mộ Nhật trên giường. Tân Nguyệt đang mang thai nên Na Mộ Nhật không dám tranh giành. Thấy mình chỉ còn hai quả vàng, còn những thứ khác thì bị Tân Nguyệt cướp sạch, bèn cuống quýt nắm ống tay áo Vân Diệp khóc nức nở.
Chuyện này không phải lần đầu, Vân Diệp đành phải nói với Tân Nguyệt:
– Đá quý và châu ngọc trong hộp của nàng đã đầy đến mức không chứa nổi nữa, sao còn cướp của một đứa bé?
Na Mộ Nhật mới mười sáu tuổi thôi, tính tình lại ngây thơ, đúng là một đứa bé.
– Đứa bé của chàng đây này. Với tuổi chàng thì làm sao sinh ra được khuê nữ lớn như vậy chứ. Vừa là phu quân, vừa là ca ca, rốt cuộc là cái loại gì?
Tân Nguyệt chỉ bụng mình, cười xấu xa với Vân Diệp.
Vân Diệp chịu thua, kéo chăn trùm kín đầu, trời lạnh chẳng muốn làm gì nữa.
Trường An đang có tuyết rơi, Nam Chiếu cỏ cây vẫn xanh mươn mướt. Đậu Yến Sơn từ trên lầu trúc đi xuống, vươn vai thật dài, làm vài động tác hít thở sâu, sau đó lấy từ bên hông ra một quyển sách. Hắn đi bộ vòng quanh tòa lầu trúc mỹ lệ, mái tóc dài cứ để xõa trên vai, không búi gọn, hắn thích sự tùy ý, thoải mái như vậy.
Dậy sớm đọc sách là thói quen của hắn, chẳng hạn như cuốn sách hắn đang cầm trên tay là một cuốn lịch.
Ngày Quý Tị tháng Ất Mão, thích hợp động thổ, vỡ đất, an táng. Đây là một ngày lành, thế nào cũng phải tìm việc gì đó mà làm, nếu không thì chẳng cần Lý Nhị phái người đến giết, chính bản thân hắn cũng sẽ dần dần thối rữa mất.
Dưới lầu trúc của hắn không hề nuôi lợn, mặt đất sạch sẽ, chỉ có một lớp cỏ mịn màng. Cỏ mọc không xanh tốt là do nơi này rải quá nhiều bột lưu huỳnh, rắn rết, kiến bọ đều không thể sống sót trên mảnh đất này, nhờ vậy mà tiểu lâu của Đậu Yến Sơn rất sạch sẽ.
Lão quản gia vẫn một lòng trung thành, xử lý mọi chuyện lớn nhỏ trong bộ lạc. Công việc thường nhật của ông là mỗi ngày cử người vào rừng tìm thức ăn.
Lương thực thì vĩnh viễn không đủ, nhất là mấy ngày gần đây, khi Đậu Yến Sơn thấy lão quản gia cật lực gặm thứ xương động vật không rõ tên nào đó, hắn liền biết mình phải đi tìm lương thực rồi.
Vốn định dựa vào người của bộ lạc ra ngoài cướp bóc một số bộ lạc nhỏ, kiếm về một ít lương thực. Ai ngờ ba trăm đại quân mặc giáp mây rầm rộ đánh vào rừng, nhưng chỉ còn chưa tới một trăm người trở về. Số còn lại thì đã thành thức ăn cho kiến hết cả rồi. Trong lúc dã thú trong rừng cũng đang đói phát điên như thế này, chẳng ai dám xuất quân thảo phạt nữa, vì ra quân lúc này chẳng khác gì đối đầu với cả khu rừng.
Đậu Yến Sơn chủ động giảm lương thực của mình xuống một nửa, phần thiếu hụt được bù đắp bằng măng và sơn dược.
Trong chuồng vẫn còn lợn, nhưng không ai đồng ý cho Đậu Yến Sơn giết lợn, ngay cả lão quản gia cũng không đồng ý. Lợn chính là nguồn lương thực cứu mạng cuối cùng của bộ lạc, rõ ràng bây giờ vẫn chưa phải là lúc khó khăn nhất.
Bụng Đậu Yến Sơn đang réo ùng ục, lần đầu tiên hắn phát hiện ra cái đói khủng khiếp đến nhường nào. Mỗi khớp xương như đang rên siết, tim gan phèo phổi đều kêu gào thảm thiết, nhìn cái gì cũng giống thức ăn.
Hắn không còn nhớ bữa ăn thực sự của mình lần trước là lúc nào. Đêm qua trong mơ đúng là một mình ăn một con lợn quay thật. Là một thiếu gia con nhà thế gia, Đậu Yến Sơn hiện giờ chỉ muốn một cái bánh kẹp thịt, ngay cả loại bánh mà hạ nhân hay ăn cũng được.
Lại ghé vào chuồng lợn, nhìn đám lợn ủn ỉn phun nước bên trong, một, hai, ba, bốn… Tổng cộng có hai mươi hai con lợn lớn nhỏ. Hắn đã sa đọa đến mức mỗi ngày đều phải đếm chúng một lần.
Nhưng trong chuồng lợn lại có hai mươi ba thứ màu đen đang bò. Hắn rất hy vọng cái thứ màu đen cuối cùng đang tranh thức ăn với lợn kia cũng là một con lợn.
Khi "nó" ngẩng đầu lên, nhìn chằm chằm Đậu Yến Sơn, hắn mới nhận ra đó không phải là lợn, mà là người, một nữ nhân.
– Tham Qua, hiện giờ trong bộ lạc chỉ có ngươi là ngày nào cũng có đồ ăn, dù hơi kém một chút, nhưng vẫn tốt hơn là không có gì. Ta sắp chết đói rồi, sao các ngươi lại nghèo như thế? Bọn ta chỉ có vỏn vẹn ba mươi người mà đã ăn sạch lương thực dự trữ của c��c ngươi rồi. Thật quá lười biếng! Ngươi không thể nhân lúc lương thực dồi dào mà dự trữ một ít sao?
Tham Qua nữ vương đứng lên, khóe miệng dính nửa cọng cỏ xanh. Thân hình cao lớn vẫn vạm vỡ, nhưng hai bầu vú lớn trước ngực hơi quắt queo. Hông chỉ buộc một tấm vải rách. Mụ gầm rú, nhào về phía Đậu Yến Sơn, nhưng bị một sợi xích sắt kéo lại. Sợi xích đã kéo căng, khiến mụ có cố gắng thế nào cũng không thể đến gần Đậu Yến Sơn nửa bước.
– Tham Qua, ta biết mỗi bộ lạc các ngươi đều cất giấu bảo bối, có thứ nghe nói đã cả ngàn năm tuổi. Chỉ cần ngươi nói cho ta biết những món đồ bằng vàng ấy ở đâu, ta sẽ thả ngươi ra, ngươi vẫn sẽ là nữ vương. Ta và người của ta sẽ đi thật xa, không bao giờ quay lại nữa, được chứ?
Tham Qua thấy không thể tiếp cận Đậu Yến Sơn, liền ngồi xuống, lấy một ít cỏ nuôi lợn trên tảng đá cho vào miệng nhai, không thèm liếc nhìn Đậu Yến Sơn dù chỉ một cái.
Trò chơi này của hai người đã kéo dài hơn nửa năm. Tham Qua dù phải chịu sự tra tấn tàn khốc nhất cũng không hé răng nửa lời, hiện đang trong giai đoạn giằng co lâu dài.
Hắn thở dài. Bản thân không phải là không có tiền, nhưng tiền thì ở tận Trung Nguyên, hắn không về được. Bốn người kia đi, vừa rời khỏi rừng đã bặt vô âm tín.
Họ không bỏ trốn, đó là những tử sĩ do Đậu gia nuôi dưỡng, vì gia tộc mà lên núi đao biển lửa cũng không chớp mắt. Không có tin tức gì có nghĩa là họ đã chết, hoặc bị đám người Bách Kỵ Ti bắt giữ.
Thế này là muốn ta phải sống trong rừng cả đời sao? Đậu Yến Sơn còn chưa kịp cảm khái được bao lâu, một trận sương mù dày đặc từ trong sơn cốc đã bay vào. Hắn thống khổ rên lên:
– Lại tới rồi.
Cứ đến mùa đông là sương mù không ngớt, lại còn đến rất đúng giờ. Chỉ cần không thấy ánh mặt trời, sương mù sẽ giáng xuống.
"Dính áo không ướt hạnh hoa vũ" – ý cảnh thì thật đẹp. Cái thứ sương mù này giống như hạnh hoa vũ, dính lên người không làm ướt áo, nhưng cái lạnh thấu xương lại luồn vào tận bên trong.
Hắn vội chạy ù vào lầu trúc. Cái loại nhà đơn sơ chỉ chét bùn vào khe hở này không thể ngăn được thứ sương mù có thể chui qua mọi kẽ hở ấy. Đốm lửa trong hố tựa hồ cũng tối lại.
Đậu Yến Sơn kéo chặt áo choàng, run bần bật bên cạnh hố lửa. Oán hận sâu trong lòng hắn trỗi dậy.
Lý Nhị, ta sẽ giết ngươi. Vân Diệp, ta sẽ bắt ngươi sống với lợn cả đời.
Truyện này do truyen.free độc quyền phát hành, xin vui lòng tôn trọng bản quyền.