(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 370:
Hàm Hàm dùng mõm húc cửa ra, chiếc mõm dài của nó cứ hít hít, hướng thẳng đến chậu cỏ trong phòng. Đó là cỏ linh lăng Vân Diệp từng đặc biệt lấy từ thư viện về, bởi y thấy Na Mộ Nhật đánh răng hay chảy máu lợi nên mới chuẩn bị xào loại cỏ này cho Na Mộ Nhật ăn kèm cơm. Loại cỏ này có công hiệu cầm máu cực tốt, Tôn đạo trưởng đã đích thân thử nghiệm và xác nhận hiệu quả của nó.
Trong phòng hình như không có người, Hàm Hàm chen vào. Thân hình to béo vậy mà lại rất linh hoạt, vừa mới đến bên chậu cỏ lớn kia thì một chiếc giày bay tới nện vào tai nó. Hàm Hàm lanh lẹ bỏ chạy, nhận ra trong phòng có người.
Ngày Giáp Ngọ, tháng Ất Mão, hợp tế tự, nhập môn, cầu phúc. Vân Diệp cầm một cuốn sách giống hệt của Đậu Yến Sơn, đều là lịch vạn niên.
– Theo tính toán thời gian thì Lý An Lan hẳn đã sinh rồi, có khi lại vào ngày hôm nay.
Lẩm bẩm một câu, y đặt cuốn lịch vạn niên lên bàn, hai tay chắp lại, cầu phúc cho Lý An Lan và con.
Không biết mẹ con Lý An Lan xa vạn dặm có bình an không, tim Vân Diệp cứ như bị rán trong chảo mỡ, đứng ngồi không yên, mí mắt giật liên hồi.
Y hít sâu một hơi, dù sắp ngạt thở đến nơi cũng chẳng thể bình tĩnh lại. Lá thư trước đó nói nàng vẫn khỏe mạnh, thai nhi bình an.
Phó dịch Vân gia cũng viết thư về nói mọi thứ đều tốt đẹp, chỉ là công chúa quá mỏi mệt. Đám thổ nhân kia không chịu nghe lời, liên tục gây rối. Hồng tướng quân đã dẹp loạn ba đợt rồi mà vẫn còn có kẻ làm loạn.
Rõ ràng là bọn họ không dùng cách mềm dẻo, muốn dùng vũ lực tuyệt đối trấn áp người Liêu để còn bắt đầu kế hoạch làm giàu của riêng mình.
Đám lão binh nóng lòng làm giàu đó nhất định không nương tay, chỉ e bây giờ cả đất Liêu đã ngập tràn đầu người lăn lóc khắp nơi rồi.
Một đội quân không có kỷ luật quân đội chẳng khác gì một đám cường đạo. Điểm khác biệt duy nhất là bọn họ có hiệu suất cao hơn, có tổ chức hơn, và hung hãn hơn.
Người Liêu sống chết thế nào Vân Diệp không quản, mà cũng chẳng quản nổi, tay không với tới. Dù là ý chỉ của hoàng đế cũng chẳng có mấy sức ràng buộc ở nơi xa vạn dặm như thế.
Tướng ở ngoài có thể không nghe quân lệnh, điều này không phải là một câu nói suông. Thư gửi tới nơi thì chuyện đã qua mấy tháng rồi, nhất là ở cái nơi quỷ quái Lĩnh Nam đó, chứ chưa nói đến nơi sơn cùng thủy tận. Đám khốn dựng cờ khởi nghĩa tự xưng vương xuất hiện không ngớt, chỉ có hơn trăm người đã tự xưng thiên vương, vì lương thực mà chuyện gì bọn họ cũng làm.
Chỉ mong rằng lúc giao tranh ban đầu, Lý An Lan dựa theo sắp xếp của mình mà đừng tham dự vào. Sau khi đại quân giao tranh xong mới tiến hành vỗ về, quân đội làm quá rồi, cần phải ngăn cản. Trước tiên cần phải thu phục lòng người đã.
Đầu óc cứ hỗn loạn, lúc thì là tiếng trẻ con khóc, lúc thì xác chết la liệt. Hai bức tranh đan xen vào nhau, không tài nào tách rời ra được.
Tân Nguyệt đẩy cửa đi vào, tay bê một đĩa bánh táo. Đó là loại bánh duy nhất mà nàng biết làm, Vân Diệp đã sắp ngán đến mức nôn ra táo rồi. Gọi là bánh táo nhưng toàn là táo, chẳng có mấy bột, ngọt đến phát tởm.
Vậy mà nàng thì không biết chán, thích nhất là món ngọt, một mình ăn được cả đĩa.
Nàng đặt chiếc đĩa dưới mũi Vân Diệp như khoe báu vật, bảo y ngửi xem có thơm không.
Thực sự táo hấp chín có một mùi cực kỳ ghê tởm, không tài nào diễn tả nổi. Vân Diệp chưa bao giờ ăn táo hấp hay nấu, chỉ vì nể tấm lòng của Tân Nguyệt mà mỗi lần chỉ cắn một miếng rồi nói mình không thích ăn đồ ngọt.
Còn hai tháng nữa là sinh rồi, Vân Diệp luôn thúc giục nàng không ngừng hoạt động, hoạt động nhiều một chút có lợi cho cả nàng và con, tương lai lúc sinh nở cũng dễ dàng hơn.
Trước mắt có một bà bầu không ngừng đi lại, ngoài vạn dặm lại có một bà bầu nữa đang đấu tranh với số phận. Thời đại này sinh con chẳng khác nào bước vào Quỷ Môn Quan.
– Hôm nay trông phu quân có vẻ mệt mỏi, có phải tối qua không ngủ ngon không? Cũng phải, Na Mộ Nhật ngủ rất lộn xộn, buổi tối rõ ràng là nằm dọc, đến sáng lại thành nằm ngang rồi. Tối qua còn gác chân lên đùi thiếp, hại thiếp gặp ác mộng cả đêm.
Biết thói quen của Vân Diệp, Tân Nguyệt xé một miếng bánh nhỏ nhét vào miệng y, giữ cằm y ấn lên kéo xuống mấy cái coi như thay y nhai. Nàng tự mình xé một miếng lớn, thoải mái hưởng thụ thành quả lao động.
Na Mộ Nhật ăn nhiều hồng lạnh bị đau bụng, rên rỉ nửa ngày rồi, chẳng biết giờ đã đỡ hơn chưa.
Vân Diệp đắp một chiếc chăn lên chân Tân Nguyệt. Bên ngoài trời đã lạnh đến mức không duỗi tay ra được nữa, dưới mái hiên treo từng chuỗi băng dài. Lão Tiền đang lấy gậy trúc đập xuống, thứ đó mà rơi vào đầu thì rất nguy hiểm.
Bầu trời bên ngoài không gợn áng mây, mặt trời dù cố gắng chiếu nắng nhưng Vân Diệp lại chẳng cảm thấy chút ấm áp nào. Gió thổi lên mặt như dao cắt. Y chỉ mong hôm nay Na Mộ Nhật sẽ đỡ hơn.
Vân Diệp chà tay, bất giác nghĩ vậy.
Ba trăm sáu mươi lần mặt trời lên xuống, hết một vòng rồi lại quay về điểm khởi đầu. Cỏ cây bốn mùa tươi rồi lại héo, một năm mười hai lần trăng tròn. Đó là bài hát tính ngày tháng đơn sơ nhất; đối với nó, tất cả hoa cỏ tươi héo chỉ là một lần trời trăng biến hóa mà thôi.
Đại Đường bước vào năm Trinh Quan thứ sáu trong mưa thuận gió hòa, còn trên thảo nguyên thì bóng đao ánh kiếm liên miên không dứt. Tiết Duyên Đà và Thổ Cốc Hồn liên hợp nhe nanh múa vuốt với Tây Đột Quyết, khiến người Tây Đột Quyết vội ngừng tàn sát lẫn nhau, tạo thành liên quân đối phó với những kẻ từng là chư hầu của mình.
Vân Diệp đến thế giới này đã được bốn năm. Thiếu niên thanh xuân mười chín tuổi này đã là hầu tước tam phẩm của Đại Đường, y là một dị loại. Khoác phi bào, đứng giữa đám đại lão triều đường, anh vũ không kém gì ai. Giữa những gương mặt già nua, sự xuất hiện của khuôn mặt trẻ trung ấy cực kỳ bắt mắt.
– Ngươi nhón chân lên làm gì, không có quy củ.
Ngưu Tiến Đạt đứng bên cạnh kéo y một cái, bảo y giữ quy củ, đừng có nhón chân làm ra vẻ ngạo thị quần nhân. Xung quanh toàn là tiền bối, không thể để người ta cho rằng y đã kiêu ngạo đến mức không còn coi ai ra gì.
Y rụt cổ lại, vội vàng đứng nghiêm chỉnh. Lão Ngưu hôm nay đã phê bình y mấy lần rồi, Vân Diệp không muốn chọc giận ông già mà rước họa vào thân.
Chỉ là tế trời thôi mà, không biết trên bầu trời mù mịt kia có bao nhiêu thần linh đang chờ đợi yến hội hôm nay.
Nghi thức này mỗi năm Lý Nhị đều tổ chức một lần, chỉ là năm nay hơi đặc biệt. Trên bàn cúng không chỉ có ba loại vật tế, mà còn có khoai tây tròn xoe. Hoàng gia qua ba năm trồng trọt đã bồi dưỡng ra đủ giống, ruộng của quan trồng toàn loại này, nghe nói đã trồng đến ngàn mẫu.
Vân Diệp cao hứng lắm, Hàm Hàm ở nhà phá tan nát chậu linh lăng y cũng chẳng giận. Tiểu Đông lại ôm xâu tiền ngồi đếm, thấy Vân Diệp đến vội giấu ra sau lưng, cúi đầu đợi ca ca giáo huấn. Không ngờ ca ca cầm xâu tiền xem rồi, lại ném cho một miếng bạc.
Lá cây rụng thật vui mắt, bụi đất bay lượn cũng thật đẹp, thành Trường An đáng ghét ngày nào hôm nay cũng trông thật thích mắt.
Chuyện không may mấy năm qua bị quét sạch, rốt cuộc Lý An Lan đã sinh cho mình một nhi tử mập mạp, nặng tới bảy cân sáu lạng. Xem thư nàng, y có thể nhìn ra thái độ của một công thần "gà mái đẻ trứng vàng".
Ở cuối thư còn nói, nếu như Tân Nguyệt không sinh được nhi tử, nhi tử Lý Dung của nàng có thể kế thừa hương hỏa của Vân Diệp, đổi tên thành Vân Dung cũng không vấn đề gì.
Có con rồi, vạn sự thỏa mãn, Vân Diệp thấy mọi thứ đều trở nên tươi đẹp. Bản văn này, với sự trau chuốt tỉ mỉ, là sản phẩm độc quyền của truyen.free.