(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 371:
Khi Lý An Lan có con, mọi yêu cầu của nàng đều trở nên rất đỗi hiển nhiên. Sau sinh, cơ thể nàng yếu ớt, cần đến năm nghìn gánh lương thực để bồi bổ. Con nàng lại hay ốm đau, bệnh tật, cũng cần dược liệu tẩm bổ. Nói chung, mọi thứ đều được tính bằng đơn vị xe. Chẳng rõ con trai nàng có vấn đề gì không mà cần ngần ấy thuốc men, đủ dùng cho cả hai đời người.
Thằng bé không có búp bê bùn do cha làm nên cứ khóc ngằn ngặt, khiến lòng người ta thắt lại. Dù có mang một trăm cân vàng đến cũng chẳng đổi được, nó chỉ muốn một xe búp bê bùn, phải mang tới đúng vào ngày đầy trăm của nó. Vào ngày đó, nàng – người mẹ – sẽ mời tất cả những người Liêu có thể mời ở Liêu đến, để tuyên bố với họ rằng vương của người Liêu đã ra đời. Dù thằng bé chỉ biết khóc và bú, nhưng nếu không tuân lệnh của vị vương này, hậu quả sẽ vô cùng bi thảm.
Con mới sinh, số phó dịch trong nhà không còn đủ. Người Liêu thì thô kệch, không biết chăm trẻ. Phó dịch nhà họ Vân dễ bảo hơn, nên nàng chỉ đích danh muốn lão phó của Vân gia, chứ không muốn người mới. Thêm nữa, thằng bé không có người bảo vệ cũng là một vấn đề, phải mang tới ba mươi bộ khải giáp, đặc biệt chỉ lấy minh quang khải.
Trừ yêu cầu về khải giáp, lão nãi nãi đều đồng ý hết. Năm nghìn gánh lương thực thì thấm vào đâu, chẳng phải Vân gia có chưởng quầy ở Uy Châu sao? Ngay lập tức, ông cho người đưa lương thực tới, gom ngay tại địa phương, không chỉ năm nghìn gánh mà còn hơn thế.
Y phục trẻ con chất đầy hai xe. Vân Diệp sờ một nghìn con búp bê đã được nung khô trong lò, rồi cho người mang theo cùng. Lưu Tiến Bảo, vì muốn có một xuất thân tốt, đã tự xung phong đi Lĩnh Nam, dẫn theo sáu hộ vệ. Đó đều là những ấu tử trong nhà không có hy vọng kế thừa gia nghiệp, đành phải đi Lĩnh Nam liều mạng kiếm tìm tương lai.
Vân Tam được đặc biệt phái đi để chăm sóc tiểu thiếu gia. Đi cùng hắn còn có vợ hắn. Dù phải rời xa Vân Diệp, nhưng tên đó chẳng có chút thương tâm nào, ngược lại còn tỏ ra rất phấn khích.
– Thằng nhóc này, sao lúc thì như con khỉ, lúc lại như thằng ngốc vậy? Chưa kể còn lẩm bẩm một mình rồi cười ngớ ngẩn nữa chứ. Chẳng lẽ có chuyện gì vui lắm à, kể cho lão phu nghe xem nào.
Lão Trình thò đầu tới. Vị trí của ông ta vốn cao hơn nhiều so với Vân Diệp và Lão Ngưu, chẳng biết bằng cách nào mà lại mò xuống đây, hình như đã để ý tới Vân Diệp từ lâu lắm rồi.
– Trình bá bá, Ngưu bá bá, tế trời xong chúng ta ghé phường Hưng Hóa. Cháu sẽ làm mấy món nhắm, chúng ta cùng uống vài chén. Lòng cháu đang cao hứng lắm, nhưng chuyện này không tiện nói ở đây.
Lão Trình và Lão Ngưu gật đầu tán đồng, rồi tiếp tục đứng nghiêm lắng nghe những lời lẽ dài dòng, lê thê của Lý Nhị khi tế trời.
Gia quốc thiên hạ. Vân Diệp tin rằng mỗi lần tế trời, Lý Nhị đều thành tâm thành kính. Ông ăn chay từ ba ngày trước, ngày nào cũng tắm rửa sáng tối. Lý Nhị vốn háo sắc như mạng sống, nhưng lúc này đương nhiên tuyệt đối cấm phòng sự, một mình thanh tâm quả dục ăn củ cải trong Duyên Niên điện.
Tiếng kèn đồng cực lớn đã thổi lên, âm vang trầm trầm, như quạ đen lởn vởn trên không trung. Mỗi hồi, Lý Nhị đều đứng ở chỗ cao nhất, giang rộng hai tay làm dáng vẻ ôm lấy thiên hạ. Đám lực sĩ mình trần gõ cật lực trống da trâu, sau đó là chiêng đồng, và cuối cùng lại là kèn đồng.
Vân Diệp không rõ chuyện đốt tiền giấy bắt đầu từ khi nào, y bèn chuyên đến hỏi sử quan. Chử Toại Lương khịt mũi coi thường câu hỏi của Vân Diệp. Trong mắt ông ta, con người từ khi sinh ra đã biết đốt tiền giấy cho tổ tiên, nên việc Vân Diệp hỏi câu này là trái với hiếu đạo.
Chẳng những ông ta khinh bỉ, Khổng Dĩnh Đạt đứng bên cạnh vô tình nghe thấy cũng liếc xéo nhìn Vân Diệp, cứ như nhìn thấy cục phân. Với bọn họ, hiếu đạo là thứ tự nhiên mà có, giống như việc con người có hai cánh tay vậy, chỉ kẻ ngu xuẩn mới đi hỏi.
– Nhưng giấy phải đến thời Đông Hán mới được hoạn quan làm ra, chẳng lẽ trước đó chúng ta đốt trúc? Rồi trước đó nữa thì đốt mai rùa, bia đá, hay là đồ đồng?
– Đồ nhãi con vô lý!
Hai lão già này hoàn toàn không thể nói lý lẽ được. Bọn họ chẳng cần biết nó có phù hợp với thực tế không, chỉ cần biết hiếu đạo lớn hơn trời, đó mới là cơ sở để con người được gọi là con người.
Dê con quỳ bú, quạ con nuôi cha mẹ, đó đều là mỹ cảnh nhân gian. Chỉ có loại bất hiếu như Vân Diệp mới đi tra hỏi tận gốc vấn đề, đó mới là sự sỉ nhục của nhân gian.
Lão Trình và Lão Ngưu cười hì hì xem náo nhiệt, vờ như không thấy Vân Diệp đang tranh luận với mấy vị túc nho.
Vân Diệp rất muốn nói cho bọn họ nghe rằng, trên đời này bất kỳ chuyện gì cũng có thể tìm ra được gốc tích, không thể cứ hồ đồ mãi được. Giống như Chử Toại Lương ghi lại cách nung gạch của Vân thị, toàn bộ chỉ vỏn vẹn sáu chữ: "trộn bùn, đóng khuôn, đem nung".
Không sai, chỉ sáu chữ mà thôi! Tên khốn kiếp nắm giữ quyền ghi chép điển tịch quan trọng nhất Đại Đường đó đã ghi lại một phát minh cực lớn, có lợi cho kinh tế và quân sự quốc gia, chỉ bằng sáu chữ vỏn vẹn.
Chẳng biết có ai dựa vào sáu chữ này mà nung ra gạch được không. Ngược lại, lai lịch, tổ tiên, quê quán của Vân Diệp lại được ghi chép cực kỳ tỉ mỉ, thậm chí trong phả hệ còn ghi cả tên khốn Vân Định Hưng vào. Đây quả là bôi nhọ lịch sử, bôi nhọ cả Vân gia.
– Đăng Thiện Công, Bá Thi Công, một tiểu môn hộ như Vân gia đúng là không thể tới chỗ cao nhã. Tiểu tử chỉ mong khi ngài khảo cứu về Vân gia, xin hãy lướt qua là được, không cần phí nhiều bút mực. Nhưng về cách làm gạch, tạo xi măng, kết cấu công trình, mong ngài hãy phí tâm nhiều hơn, ghi chép chúng vào, để tương lai truyền lại cho hậu thế, tạo phúc cho con cháu đời sau, đó mới thực sự là chuyện lớn.
Chử Toại Lương và Ngu Thế Nam nhìn nhau cười nhạt:
– Con người sống là để tạo dựng thanh danh, vinh di��u tổ tông, coi đó là chuyện lớn. Bao nhiêu người hận không thể đưa cả ba đời vào đó, vì sao ngươi lại bất hiếu đến mức như vậy?
Vân Diệp kiên nhẫn đáp:
– Hai vị tiên sinh thông thạo học vấn cổ kim, không phải đứa trẻ chỉ biết nói suông như tiểu tử đây có thể so sánh được. Tiểu tử chỉ cho rằng, những kỹ thuật đó nếu có thể khiến quốc gia cường thịnh, dân chúng giàu có thì nên được miêu tả nhiều hơn mà thôi. Chỉ sáu chữ thì không thể nói hết sự ảo diệu trong đó. Nếu truyền thừa bị đứt đoạn, đó sẽ là tổn thất lớn cho dân tộc. Tiểu tử thà để gia tộc mình mãi mãi vô danh còn hơn là nhìn tâm huyết của thư viện bị mai một.
– Sau này, nếu ai còn nói lời như Vân Diệp là bại gia tử hay Trường An tam hại gì đó, lão phu nhất định sẽ vả miệng hắn.
Ngu Thế Nam tiến tới vỗ vai Vân Diệp, rồi lấy từ trong ống tay áo ra một quyển sách, đặt vào tay y, cười lớn cùng Chử Toại Lương bỏ đi.
Quyển sách không có tên, bên ngoài chỉ có một miếng da cứng. Vừa mở trang đầu, hàng chữ đã lọt vào mắt y:
Mùa xuân năm Trinh Quán thứ tư, có một dị nhân môn đồ tên là Vân Diệp, mang trí tuệ trăm nghề, dùng kỳ thuật làm những chuyện người khác không thể làm nổi. Hắn đã nung vạn viên gạch, mười ngày được trăm vạn, dựng lầu cao, xây thành trì...
Vân Diệp tiếp tục lật sách, chỉ thấy ghi chép về cách trồng khoai tây, cách vận dụng phân bón, máy cày của Vân gia, cách xuyên thừng mũi trâu, và trồng rau xanh vào mùa đông, toàn bộ đều có cả.
Lấy bụng tiểu nhân đo lòng quân tử, xấu hổ không biết giấu mặt vào đâu, Vân Diệp ôm quyển sách vào lòng, đuổi theo cười tươi tắn với hai người Ngu Chử, rồi chắp tay chạy vào Duyên Niên điện.
Đó là lần đầu tiên Vân Diệp nhận được một món quà ấm áp từ phía quan lại Đại Đường. Không cần phải quý trọng, chỉ cần có lòng là đủ.
Những năm qua, bao việc y làm chỉ muốn nói với tất cả mọi người Đại Đường rằng, từng cống hiến của mình vì thế giới này, dù là nhỏ nhất, cũng cần được ghi lại. Tích lũy đủ lượng sẽ dẫn tới biến đổi về chất.
Xem ra bọn họ đã hiểu, vậy là đủ. Thị dân Trường An đã biết sức mạnh của mình khi hủy diệt Đậu gia. Cuộc sống của phó dịch trong các huân quý hào môn ngày càng tốt hơn, không ai còn tùy ý đánh giết phó dịch nữa. Thời đại giết người như giết chó đã kết thúc.
Chỉ cần kiên trì giữ cách làm hiện nay, việc để mỗi người được ăn no sẽ không còn là mộng tưởng.
Tiếng kèn đồng thật dài lại vang lên. Vân Diệp lần đầu tiên thành tâm cầu phúc với trời, tự nhủ: "Lão tử cuối cùng cũng là một thành viên của Đại Đường rồi!"
Từ Vân gia trang tử đi về phía bắc, sẽ có một con đường nhỏ lát đá xanh. Hai năm qua, con đường này đã bị xe trâu, xe ngựa nghiến qua thành từng rãnh nông. Trên mặt đá còn phủ một lớp tuyết trắng mỏng như sương.
Cứ đi tiếp trên con đường đó, từ xa đã có thể nhìn thấy những cây bách xanh um bao phủ cả thư viện.
Khúc Trác dẫm lên lớp tuyết đọng trơn trượt để đến cửa sau thư viện. Hắn ngẩng đầu nhìn họa tiết kỳ lân và bàn long khắc trên cửa. Trong tai hắn là tiếng đọc sách kéo dài. Hắn bước qua cửa, mắt nhìn thẳng, không hề ngó ngang ngó dọc, mà đi thẳng một lèo qua đình viện, đến văn phòng của Vân Diệp để đợi tiên sinh tan lớp.
Văn phòng của Vân Diệp được mệnh danh là nơi gió có thể vào, mưa có thể vào, học sinh và tiên sinh đều có thể vào, chỉ riêng Ngụy vương Lý Thái là không được. Vì lẽ đó, Khúc Trác an tâm ngồi xuống, dựa vào lưng ghế quan sát căn phòng của Vân Diệp.
Gian phòng không lớn, từ trên xuống dưới đều được quét vôi trắng, trông đơn giản mà gọn gàng. Trong phòng bày từng hàng giá sách, trên giá xếp chặt đủ loại sách, vừa bước vào đã ngửi thấy khí tức đặc trưng của sách vở. Phía tây được tách ra thành một gian riêng, treo rèm vải màu lam rất dày. Gần cửa sổ đặt một cái bàn lớn, một cây bút ngọc thạch, một cái gác bút ngọc thạch đều được chạm khắc cầu kỳ, cùng một đôi ngọc chặn giấy. Tất cả đều là những vật Vân Diệp yêu thích.
Trừ những thứ đó ra, căn phòng không bày bất kỳ vật gì khác. Không thấy một cuốn sách hay một tờ giấy nào, trên bốn bức tường cũng không có lấy một bức tranh chữ hay tranh thủy mặc. Chỉ có ở bức tường phía tây là treo một bức tranh cương vực Đại Đường rất kỳ quái.
Mỗi lần tới đây, Khúc Trác đều không kìm được suy nghĩ rằng, đám học sĩ văn nhân treo tranh vẽ đầy tường kia thực ra đa phần chỉ là hạng người vô dụng học đòi làm sang mà thôi. Một người có học vấn uyên thâm như Vân Diệp tiên sinh thì không cần phải khoe khoang như thế, bởi tri thức đã nằm trọn trong bụng mình rồi, càng chẳng cần treo lên tường để dọa người khác.
Tiếng chuông ngoài cửa sổ vang lên. Vân Diệp nách kẹp một cuốn sách, tay cầm một cái thước gỗ, cùng một cái ê ke gỗ rất lớn từ ngoài vội vã bước vào. Vừa mới đặt đồ đạc trong tay xuống, Khúc Trác đã đưa đến chén trà ấm vừa đủ, không nóng không lạnh.
Vân Diệp nhận lấy chén trà, hớp một ngụm, rồi hỏi:
– Ngươi không ở chỗ Đường công để nghiên cứu học vấn, sao lại chạy tới chỗ ta?
– Tiên sinh ba ngày trước đã bảo học sinh đợi ở đây, sao giờ lại không nhận? Ba ngày trước khi tiễn biệt, người đã vỗ lên vai học sinh ba cái. Nếu đó không phải là hàm ý gì, thì học sinh không còn gì để nói.
– Ta vỗ vai ngươi ba cái là để khích lệ ngươi học hành chăm chỉ, đừng suy nghĩ lung tung. Làm người nên thành thật một chút vẫn hơn, lấy đâu ra những suy nghĩ kỳ quái như thế?
– Tiên sinh đừng lừa học sinh. Học sinh xuất thân nô lệ, được tiên sinh không chê bai, lựa chọn đề bạt giữa bao nhiêu người. Dù không có gì để báo đáp, song lòng uống nước nhớ nguồn vẫn còn đó. Chỉ cần tiên sinh hạ lệnh một tiếng, dù là núi đao biển lửa chăng nữa, học sinh cũng không sợ.
Vân Diệp đỡ Khúc Trác dậy, bảo:
– Thư viện chưa bao giờ ban ơn cho người khác, hay lấy ơn nghĩa để bắt ép ai. Tất cả những việc bọn ta làm đều có thể đứng dưới trời xanh mây trắng cho bất kỳ ai kiểm tra. Ngươi là một học sinh thông minh, nói đúng lắm. Ta vỗ vai ngươi ba cái là để thăm dò, nếu như ngươi có thể lĩnh hội, tất nhiên sẽ có việc trọng yếu giao cho ngươi. Có điều, hiện giờ chuyện quan trọng nhất là học thật tốt bản lĩnh của Đường công. Sau này sẽ có cơ hội thể hiện, và có một chức vị vừa vặn cần người như ngươi đảm trách.
– Tiên sinh gọi học sinh tới đây chỉ để nói những lời này thôi sao?
Vân Diệp cười, gật đầu:
– Trên đời này, thứ trân quý nhất không phải vàng bạc châu báu mà chính là con người. Ta cho rằng như vậy, thư viện cho rằng như vậy, và cả bệ hạ cũng cho rằng như vậy. Mỗi khi xuất hiện một nhân tài có tiềm năng đào tạo, người đó phải tiếp nhận khảo nghiệm tương ứng. Ngươi hãy chuẩn bị sẵn sàng đi, vì nó sẽ rất thống khổ, đôi khi còn nguy hiểm đến tính mạng.
Hớp một ngụm trà, y nói tiếp:
– Ngươi có thể nhận ra ý khác từ ba cái vỗ vai của ta, ta cảm thấy tự hào về ngươi. Tiểu tử, hãy chịu đựng nhé, sẽ có liên tiếp phiền toái tìm đến ngươi, mong ngươi có thể vượt qua.
– Gia mẫu mới thoát khỏi nô tịch, không chịu nổi phong ba. Nhưng bản thân học sinh, xin tiên sinh đừng coi là người. Từ nhỏ học sinh đã lang bạt khốn khổ, từng suýt chút nữa bị trâu cày húc chết, cũng suýt chết lạnh trong gió tuyết. Sống được tới giờ là nhờ ông trời thương xót. Tiểu tử sống được là vì không coi mình là người. Tiên sinh không nên nói trước cho tiểu tử, để tiểu tử bộc phát trong sợ hãi có tốt hơn không?
– Ngươi đã bao giờ nghe nói thư viện đem ý chí của mình áp đặt lên người khác chưa? Đường là do bản thân ngươi chọn, đừng hối hận. Đi đi, nếu ngươi đã nhận thì phải chịu đựng. Bọn ta không giúp ngươi, cũng không tăng thêm độ khó. Chịu đựng được, ngươi sẽ được tiến cử. Không chịu được, thư viện sẽ không để ý tới ngươi nữa, mặc ngươi tự sinh tự diệt.
Nhìn Khúc Trác đi khuất, Vân Diệp cười lớn, lẩm bẩm:
– Tiểu tử, lão sư chỉ có thể giúp ngươi tới đây thôi.
Khởi nguồn sự việc rất đơn giản, bình thường như chúng ta ăn cơm mỗi ngày vậy. Trong chuyến đi sứ lần này, Khúc Trác gần như chiếm trọn mọi lợi ích, khiến các quan viên Hồng Lư Tự cực kỳ để bụng. Nhất là tiểu nhi tử của Đường Kiệm, Đường Thiện Trì, đã bất mãn với việc phụ thân truyền học vấn ra ngoài, tuyên bố muốn cho tên chăn trâu kia biết mặt.
Vân Diệp không ngại giúp hắn một chút, nhưng y càng hy vọng hắn có thể vượt qua được trận phong ba này. Bất kể là từ lễ pháp hay từ địa vị, hắn đều không phải đối thủ của những kẻ kia. Chỉ có cách để hắn hiểu lầm rằng đây là một khảo nghiệm, có lẽ hắn mới vượt qua được. Trên đời này chẳng có gì không bỏ sức mà có được. Nếu ngay cả chuyện này mà hắn còn không xử lý được, còn mong đợi hắn làm được chuyện gì khác sao?
Người cần giúp đỡ không phải chỉ một mình Khúc Trác. Nhìn qua cành hoa, một thanh y nam tử đang ôm một đống sách buồn bã đi một mình. Các học sinh khác rảo bước đi qua hắn, không thèm nhìn một cái, coi hắn như không khí.
Nếu không phải biết về sau hắn sẽ bay cao đến thế nào, Vân Diệp đã định để hắn dạy học trong thư viện cả đời cho xong. Thất bại thảm hại trong cuộc giao phong với một đám hoàn khố, việc thôn tính đất đai tựa hồ đã biến thành một nan đề không thể giải quyết. Ai cũng cho rằng Đại Đường có vô số đất đai, đủ cho tất cả mọi người có phần của mình, chẳng qua là xa gần khác nhau mà thôi.
Mã Chu thì không cho rằng như vậy. Hắn cho rằng, thế gia hào môn đã hưởng thụ tôn vinh vô thượng, thì càng phải gánh vác thêm trách nhiệm. Ví dụ, đất đai ở xa nên phân cho quý tộc, chứ không phải bình dân. Phía yếu thế, tức bình dân, phải đ��ợc chiếu cố nhiều hơn.
Thời gian qua, Vân Diệp vẫn bàng quan đứng nhìn, thấy Mã Chu bị công kích nhưng cũng không đến giúp hắn. Tên học sinh nghèo khổ này tựa hồ đã rơi vào khốn cảnh.
Đội ngũ của hắn bị đám hoàn khố chết tiệt phân hóa, lôi kéo hoặc cám dỗ, tan tác hết cả, giống như một bầy chim sẻ trước đại nạn.
Trong viện, làm thế là hợp lý. Mỗi cá nhân đều có thể tận dụng hợp lý nguồn lực của mình. Dùng thế ép người không phải là không được, chỉ cần đừng uy hiếp, dọa dẫm là chấp nhận được.
Nhà nghèo muốn đạt được mục đích của mình thì phải cần một con đường khác. Dựa vào người khác bố thí không phải là kế sách lâu dài. Quốc tế ca cũng nói, chưa bao giờ có đấng cứu thế. Cao tăng cũng nói, bái phật chính là bái bản thân.
Sức mạnh của trí tuệ là vô hạn. Mã Chu rõ ràng còn chưa phát hiện ra sơ hở của đối phương. Thấy Vân Diệp đi tới, hắn muốn xin Vân Diệp nói một câu công bằng vì dân nghèo. Trong mắt hắn, tiên sinh đại công vô tư như vậy, chắc chắn sẽ ủng hộ mình. Chỉ là hắn quên mất, tiên sinh cũng là hoàn khố, lại còn là tên hoàn khố lớn nhất.
– Vân hầu, ngài là tiên sinh của thư viện, chẳng lẽ ngài cũng đành trơ mắt nhìn Đại Đường từng bước rơi xuống vực sâu hay sao?
Vừa mới lên tiếng, hắn đã lôi đại nghĩa ra. Có lẽ hắn cho rằng tiên sinh là người khẳng khái như hắn, không chấp nhận được chuyện sai trái. Mặc dù cầu xin nhầm đối tượng, nhưng biết cầu cứu người khác cũng là một khởi đầu tốt.
– Mã Chu, ngươi cầu xin nhầm đối tượng rồi. Theo lý luận của ngươi thì ta cũng là phe được lợi. Ngươi câu cá ở mép thuyền, xin kẻ được lợi giúp đỡ, khác gì yêu cầu hổ giết chết con sói ăn thịt người? Sói ăn thịt người, lẽ nào hổ lại không ăn?
Vỗ lưng Mã Chu, Vân Diệp bỏ đi, không hề để ý tới Mã Chu đang như đưa đám. Hắn không nghĩ ra biện pháp thì không ai giúp được hắn. Có điều, Vân Diệp vẫn tin vào hắn, bởi một danh thần thiên cổ đâu thể chỉ có chút năng lực như thế.
Cái quán nhỏ ở cổng thư viện vẫn náo nhiệt, đó là nơi duy nhất đám học sinh có thể phóng túng. Bất kể chúng ồn ào thế nào, Hoàng Thử đều nằm gục sau cái quầy sáng bóng, nhìn chúng cười đùa. Khi đó, hắn thường đặt một chén rượu nhỏ lên quầy, đặt đậu nành rang chín trên lò, nhâm nhi chút rượu mỗi ngày của mình.
Hắn thích cuộc sống như thế này. Vợ hắn bảo mỗi ngày chỉ được uống hai chén, nên hắn chỉ uống hai chén, tuyệt đối không hơn không kém.
Hôm nay đậu nành quá khô, nhai trong miệng rào rạo. Một tiểu cô nương thanh tú ở bên cạnh gom những hạt đậu nành tán loạn lại, để cha mình lấy thuận tay hơn.
Vân Diệp không hề khách khí, vơ một nắm đậu, cho vào miệng nhai từng hạt một. Y không uống rượu, chỉ thích cướp đậu của Hoàng Thử mà ăn.
Cái "bệnh" này không phải chỉ mình Vân Diệp mắc phải, Lý Thái cũng vậy, vì thế bị tiểu cô nương lườm không ít. Quen lắm rồi, một đứa bé mới lớn còn chưa biết vương gia và hầu gia đại diện cho điều gì, chỉ biết đó là hai kẻ độc ác, thích tìm cách bắt nạt cha mình.
– Hoàng Thử, dạo này ngươi nhàn nhã quá đấy. Thư viện mỗi tháng trả ngươi hai quan không phải để ngươi nhàn rỗi đi trông cửa hiệu nhà mình. Hiện giờ trong trang rất nhiều người đang đào hầm. Nếu ngươi không đi xem, chẳng may hầm sập chết người thì ngươi tính sao, biết giấu mặt vào đâu?
– Hầu gia, người trong trang chúng ta giờ phát điên cả rồi! Nhà nhà đào hầm, có mấy nhà đào hầm đủ chôn luôn cả nhà, vậy mà vẫn chưa hài lòng, còn dùng gỗ chống để tiếp tục đào sâu hơn nữa. Chẳng phải tất cả đều do ngó sen và khoai tây gây ra sao? Nhà nào năm ngoái cũng kiếm được kha khá, năm nay lại muốn giữ thêm chút rau củ, mong đợi khai xuân đổi thêm ít tiền. Đến rau thối mà cũng đòi hai đồng một cân! Cả trang giờ toàn hầm lớn hầm nhỏ, có mấy hộ đào thông với nhau rồi. Cứ tiếp tục thế này thì cả trang sẽ bị đào rỗng mất, khi có lũ lụt, sập xuống thì phiền toái lớn. Tiểu nhân đã mắng mấy hộ rồi, tham tiền đến mức không cần mạng nữa!
Lý Tịnh đang nghiên cứu địa hình thảo nguyên; Lý Tích đang điều binh khiển tướng ở tiền phương; Đỗ Như Hối chuẩn bị lương thảo, khí giới; Lý Thừa Càn sẵn sàng theo quân xuất chinh; Lý Nhị đang chuẩn bị chiếu chỉ triệu tập phủ binh trong dân gian; Phòng Huyền Linh bận rộn chuẩn bị quan văn theo quân. Ngay cả Trường Tôn thị cũng bắt đầu ăn chay để cầu phúc cho các tướng sĩ. Bộ máy chiến tranh của Đại Đường đã bắt đầu chuyển động, trên dưới đều bận rộn tíu tít.
Chỉ có Vân Diệp là nhàn rỗi không việc gì làm. Binh bộ hai lần phát công văn đều bị y lấy cớ bệnh chưa lành để đối phó. So với chiến tranh, y thích tán gẫu với Hoàng Thử hơn.
– Ngươi suốt ngày trốn trong nhà, quanh quẩn bên vợ, còn chút dáng vẻ nam nhân nào không?
Vân Diệp chê mèo lắm lông:
– Hầu gia, tiểu nhân trước kia một thân một mình, trải qua vô số nguy hiểm. Hiện giờ chỉ muốn ở bên vợ, cuộc sống tuy hơi nhàm chán một chút, nhưng tiểu nhân kém cỏi, lại thích cuộc sống bình dị này. Vợ tiểu nhân bụng lại to rồi, hiện giờ không ra ngoài được.
Lý tưởng của Hoàng Thử là thế: làm một tiểu chủ, sống thật bình đạm, an phận theo lẽ trời đã định. Chỉ là y không ngờ mình và Hoàng Thử lại giống nhau y hệt. Lời y vừa chê bai Hoàng Thử cũng chính là lời Lão Trình từng răn dạy Vân Diệp.
Vượng Tài kéo xe ngựa chở Vân Diệp về nhà. Người và ngựa đều không muốn về nhà, nên cứ đi với tốc độ chậm nhất. Đống cỏ khô bên đường có động tĩnh, y liền nhảy xuống xe ngựa, lấy gậy quất, xem có con thỏ nào kinh động nhảy ra không. Thấy một đám chim sẻ nhảy trên cây, y cũng ném một hòn đá khiến chúng bay tán loạn.
Bà xã ở nhà bụng đã to lắm rồi, chỉ một tháng nữa là sinh. Khi mang thai, tính khí nàng thay đổi kinh khủng, đủ các loại tính xấu bày ra vô tận. Nàng thích nhất là được Na Mộ Nhật hầu hạ. Cho dù nàng ấy chân tay vụng về không hầu hạ nổi, Tân Nguyệt vẫn muốn Na Mộ Nhật ở bên cạnh.
Cứ tưởng Na Mộ Nhật sẽ tủi thân lắm, ai ngờ bản thân nàng ấy cũng thích sán tới gần Tân Nguyệt. Bị sai bảo như chong chóng mà nàng cũng chẳng oán thán gì, cả ngày chỉ biết há miệng cười ngốc nghếch.
Vì chuyện này, Vân Diệp đã nói Tân Nguyệt mấy lần rồi, nhưng tiếc là nói mãi không ăn thua.
Vừa mới về nhà, khi y đang cởi dây cương cho Vượng Tài thì Tân Nguyệt đã ra đón. Nàng đẩy Na Mộ Nhật cũng đi đón về, bảo chuẩn bị trà nước, rồi tự mình ân cần phủi bụi trên người Vân Diệp.
– Trà của Na Mộ Nhật pha không uống nổi đâu, nàng ấy sẽ cho thật nhiều lá trà vào. Có bao nhiêu nha hoàn như vậy, sao nàng chỉ sai bảo mỗi Na Mộ Nhật?
– Na Mộ Nhật ở nhà chưa được bao lâu, phu quân là nam nhân gia không hiểu đâu. Nhà ta còn rất xa lạ với muội ấy, chỉ có làm nhiều, bận rộn nhiều một chút mới giúp muội ấy không cảm thấy cô đơn, mới biết nhớ tới cái nhà này. Phu quân tưởng thiếp thân thích muội ấy rửa chân cho lắm sao? Rửa một lần thì đau hai ngày, tất cả chỉ để nữ nhân ngốc ấy trong lòng được thoải mái hơn một chút thôi.
Tân Nguyệt chỉ cần nói tới chuyện này là làm ra vẻ nắm chắc mọi việc trong tay, còn chắc hơn cả Lý đại tướng quân khi bàn về phương lược quân sự.
– Hai kẻ biến thái, một đứa thì thích ức hiếp người khác, một đứa thì thích bị người khác ức hiếp. Ta chẳng nói nữa, không hiểu nổi chuyện của đám bà nương các nàng.
– Phu quân nói chuyện quốc gia đại sự, thiếp thân chẳng hiểu gì cả. Đó là chuyện chàng nên lo, nữ nhân xen vào thì bị coi là không hiểu chuyện. Chàng có thấy nương nương xen vào chuyện triều chính không? Bản đồ của chàng, thiếp thân nhìn cũng chẳng hiểu, bên trên là đại sự điều binh khiển tướng. Vậy mà chàng bày bừa trên bàn, nếu bị thám tử nhìn thấy, không biết sẽ có bao nhiêu tướng sĩ bỏ mạng. Đây là chìa khóa, thiếp giữ cho chàng đấy. Bảo đám Giang thúc trông coi thêm một chút. Lần trước thiếp thấy Thì Thì và Tiểu Vũ cứ quay quanh bản đồ cắm cờ nhỏ của chàng mà nhìn suốt, như vậy không được.
– Còn về chuyện trong nhà, chàng quản ít thôi. Na Mộ Nhật không bị thiếp ức hiếp đâu, muội ấy có Hoạn Nương bày kế cho, nên mới nhẫn nhục chịu đựng. Đừng tưởng thiếp thân không biết, chẳng qua là muội ấy vờ đáng thương để cho chàng thương thôi. Trước kia chàng không bao giờ nói thiếp, giờ mới có mấy ngày mà đã nói thiếp bốn năm lần rồi.
– Đừng tưởng nha đầu đó ngốc nghếch, lòng nó khôn như rận ấy. Chàng coi thường tiểu thiếp của mình rồi.
Chẳng biết Tân Nguyệt có nói quá lên không, Hoạn Nương chắc chắn có bày kế cho Na Mộ Nhật. Nhưng Na Mộ Nhật thì làm gì có tâm cơ gì. Mà thôi, y chẳng muốn quản chuyện của mấy bà nương này, chỉ cần đừng náo loạn nhà cửa lên là được. Hiện giờ y chẳng buồn làm chuyện gì hết, chỉ đợi con mình ra đời.
Hãy cùng truyen.free chìm đắm vào thế giới câu chữ này, nơi mỗi dòng đều mang dấu ấn của sự tận tâm.