(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 372:
Vân Diệp nhận lấy bàn chải từ tay Tân Nguyệt, tiện thể chải lông cho Vượng Tài. Mùa đông, bộ lông của Vượng Tài đẹp tuyệt, năm nay nó đã hơn bốn tuổi rồi, lông óng ả sáng bóng. Giờ đây, màu lông đã thuần hơn nhiều, toàn thân phủ một màu mận chín rất đậm, trên mặt có một khoang trắng ở đúng vị trí mi tâm, bốn vó cũng có khoang trắng. Nếu là ngựa đen, người ta sẽ gọi nó là ô vân đạp tuyết.
Nhớ tới chuyện này, Vân Diệp không khỏi bực mình. Tên tiểu tử Lý Thuần Phong đúng là muốn ăn đòn mà! Lần trước hắn tới xem điềm lành của Vượng Tài, lại nói Vượng Tài có "dấu nước mắt" – là sao chổi, cần phải mau chóng "xử lý" con ngựa này.
Xử lý muội muội ngươi ấy! Vân Diệp nổi cơn tam bành ngay tại chỗ. Ngươi nói xử lý ta cũng được, con mẹ nó ta mới là sao chổi thực sự, tiếng tăm vang khắp Trường An, chứ còn xử lý Vượng Tài ư? Đúng là muốn chết! Có con ngựa nhà ai được người ta yêu quý như Vượng Tài nhà ta không? Nhà ta luôn cưng nó như mèo chiêu tài vậy.
Mi tâm có khoang trắng là vệt nước mắt ư? Đó chính là dấu hiệu của bảo mã! Khi đó, Vân Diệp ấn phắt Lý Thuần Phong gầy yếu xuống chuồng ngựa, đánh cho tới khi hắn phải nhận Vượng Tài là bảo mã mới chịu tha.
So với Vượng Tài, Lý Thuần Phong chẳng bằng cục cứt chó. Trong mắt Vân Diệp, hắn chỉ là tên đạo sĩ lừa ăn lừa uống, suốt ngày lừa gạt người này, người kia. Nghe nói hắn còn dám huênh hoang là có thể nhìn thấu chuyện n��m trăm năm sau.
Vân Diệp không phải không coi trọng cặp sư đồ được Đại Đường coi như thần tiên đó, nhưng con mẹ nó, ngươi cùng lắm chỉ thấy được năm trăm năm, lão tử ngay cả chuyện một nghìn năm trăm năm sau còn biết rõ mười mươi nữa là.
Tiểu Vũ đã đi qua trước mặt hắn tám mươi lần rồi, hắn cũng chỉ nói nàng có cốt cách thanh kỳ, tương lai sẽ là mỹ nhân. Còn về câu tiên đoán trứ danh của hắn về Vũ Mị Nương thì chưa bao giờ nghe nhắc tới. Xem ra là đám ghi chép sử khốn kiếp thích vỗ mông thêm vào mà thôi.
Chải lông xong cho Vượng Tài, Vân Diệp chào tạm biệt rồi trở về phòng. Cứ hễ Vân Diệp ngồi trên giường là Na Mộ Nhật nhất định nằm gọn trong lòng y, thân thể mềm mại cọ qua cọ lại. Cả hai đều rất hưởng thụ cảm giác đó.
Tân Nguyệt cũng rất muốn xích lại gần, nhưng cái bụng to cản trở nàng hưởng thụ khoảnh khắc êm đềm hiếm có của phu thê.
Vân Diệp luôn về nhà muộn, lúc này các nàng đều đã ăn cơm rồi, nên y phải ăn một mình. Trên chiếc bàn nhỏ bày ba bốn món ăn mặn kèm một bát mỳ, đó là bữa tối của Vân Diệp. Ăn uống như thế này, nếu so với thời hiện đại thì tối đa chỉ là mức trung bình: một cái đùi gà, một đĩa rau xanh, mấy miếng thịt dê, thêm vào dưa muối, toàn bộ thức ăn chỉ có thế.
Đôi khi Vân Diệp nghĩ lan man: con người sống trên đời tóm gọn lại chỉ xoay quanh hai chữ "ăn, mặc". Cuộc sống của con người thường chỉ vây quanh hai chữ này.
Còn về công danh lợi lộc, đó là thứ quái đản mà bọn người ăn no rỗi việc bày ra, chỉ đáng xếp hàng cuối cùng, không đáng nói tới. Về phần nữ nhân thì càng kỳ quái.
Giữa nam và nữ chẳng qua chỉ là một loại bản năng duy trì nòi giống mà thôi. Tất cả giống loài đều muốn truyền bá gen của mình càng nhiều càng tốt, cho nên sư tử mới liên tục khiêu chiến sư vương, chính là vì chiếm đoạt thêm nhiều sư tử cái để truyền lại hậu duệ của mình.
Sao mà giống hành vi của Lý Nhị vậy chứ! Chỉ có điều, sư tử chiếm lấy toàn bộ sư tử cái không bỏ qua con nào. Năng lực này Lý Nhị còn phải học hỏi thêm, để tránh hoàng cung luôn có trinh nữ năm sáu mươi tuổi xuất hiện. Thời gian trước đã có bảy tám người được đưa tới trang rồi.
Trinh nữ năm mươi tuổi, đó đúng là sự dày vò. Phía tây Ngọc Sơn có một trang viên sập sệ, đó là nơi Vân Diệp đã dùng tiền của thái giám và cung nữ, sau khi đã xử lý khéo léo, mua lại với giá gấp mười lần giá trị.
Bốn năm thái giám đã về hưu được Trường Tôn thị phái tới học cách quản lý trang viên dưới sự hướng dẫn của quản gia Lão Tiền.
Chuyện trong hoàng cung nếu không thông báo cho Trường Tôn thị thì sẽ có rắc rối lớn. Bản thân Vô Thiệt đã cầu xin hoàng đế, hi vọng thái giám cung nữ rời cung sẽ có một chỗ dưỡng lão, không đến mức bị đói rét mà chết.
Lý Nhị giao chuyện này cho Trường Tôn thị, bản thân không hề bận tâm. Trường Tôn thị rất tự nhiên giao phó cho Vân Diệp, còn bỏ ra một nghìn quan, coi như là làm trọn tình trọn nghĩa. Còn về sau này những thái giám già, cung nữ già kia dưỡng lão ra sao thì bà ta mặc kệ.
Vân Diệp ăn một miếng mỳ. Na Mộ Nhật ở đằng sau, miệng vẫn chảy nước miếng khi nhìn y ăn, y liền đưa đùi gà cho nàng. Nữ nhân này "hỏng" rồi, từ nh��� đã mắc bệnh nan y, không chịu nổi khi nhìn thấy người khác ăn. Rõ ràng mình đã ăn no lắm rồi, nhưng nhìn người khác ăn vẫn thèm.
Tân Nguyệt đẩy nhẹ vào ngực Na Mộ Nhật một cái, nói:
– Mới ăn cơm xong, cả con gà bị muội ấy ăn hết, còn húp sạch nước canh. Người sắp béo thành lợn, ngực còn to hơn cả người sắp làm mẹ như thiếp. Về thảo nguyên không biết ngựa nó còn chở nổi không.
Hành động trêu chọc của Tân Nguyệt khiến Na Mộ Nhật ngượng ngùng. Người trên thảo nguyên, chỉ cần có cơ hội có cái ăn là quyết không bỏ qua, nhất định phải tích thêm ít mỡ để chuẩn bị cho mùa đông. Trâu bò cừu dê đều như thế, con người cũng vậy.
Vân Diệp quay đầu lại nhìn Na Mộ Nhật ngực vểnh mông cong, thật tuyệt vời! Eo nàng vẫn rất thon gọn, còn chỗ khác to lên cũng không tệ. Thấy Na Mộ Nhật ăn xong đùi gà mà vẫn nhìn thịt dê, y liền đem thịt dê cho nàng, bảo nàng ăn thêm chút nữa.
Đầu óc y chẳng được nhàn rỗi, tiếp đó lại nghĩ: Trường Tôn thị nhất định biết hết chuyện trong cung. Nói không chừng bà ta đang xem xét Vân Diệp định nhúng tay sâu đến mức nào để điều chỉnh sách lược ứng phó.
Chuyện này không thể tìm Lý Thừa Càn. Nếu kéo hắn vào, không có lợi cho việc kế thừa hoàng vị của hắn sau này. Mình cũng không thể tham gia vào, ai mà biết trong đó có bao nhiêu chuyện dơ bẩn, dính vào ba năm cũng chẳng rửa sạch.
Ai dính vào những chuyện này mà không để l��i hậu họa chứ? Đũa chống lên cằm, từng khuôn mặt chợt hiện lên trong đầu.
Đột nhiên, một vài người dừng lại trong tâm trí y. Những người này chắc không có vấn đề, chuyện xấu không bị lộ ra ngoài. Để người Lý gia tự quản là tốt rồi. Nếu mình chẳng phải luôn cẩn thận, rơi vào xung đột trong cung thì sớm đã thành khúc xương.
Lý gia sản sinh ra nhiều cường nhân, bất kể nam hay nữ đều là những nhân vật ghê gớm. So với việc đem tâm tư dùng để đấu đá nhau, chẳng bằng dùng chút tâm tư cho những người yếu thế kia.
Quản lý một trang viên là một môn học vấn. Bọn họ sau khi xuất giá chẳng phải cũng sẽ quản lý gia nghiệp của mình sao? Loại không có đầu óc như Hoằng Hóa công chúa thì khỏi tính.
Trường Lạc, Cao Dương, Lan Lăng đều là những người thích hợp. Trước khi xuất giá, họ sẽ thay hoàng cung quản lý chuyện thái giám. Sau khi xuất giá thì giao quyền lại cho những công chúa chưa xuất giá. Mình chỉ cần huấn luyện những nàng công chúa còn non nớt của Lý Nhị là được.
Nghĩ thông rồi, Vân Diệp cũng phải vỗ tay vì trí tuệ của mình. Thế là vứt bỏ được phiền toái lớn. Đám thái giám chết tiệt đó nếu đã muốn công chúa quản lý, vậy thì cứ để các công chúa trong hoàng cung quản lý hết, không bỏ qua một ai.
Đầu óc không ngừng suy nghĩ, miệng cũng thèm ăn không ngừng. Đang chuẩn bị ăn hết sạch bát mỳ thì y phát hiện ra bát đã trống rỗng rồi. Na Mộ Nhật nằm dựa vào gối rên hừ hừ, bụng phềnh lên. Ấy, đừng nói là lại có thai nhé.
Bản quyền văn bản này thuộc về truyen.free, một sản phẩm của công sức và trí tuệ được đầu tư tỉ mỉ.