Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 373:

Phụ nữ thích dạo phố vốn là bản tính tự nhiên, nhất là hai nữ chủ nhân hiện giờ của Vân gia, cùng với vô số cô cô, thím thím, chị chị, em em, tới cuối năm tất nhiên phải sắm sửa một phen. Mới sáng sớm, bảy tám cỗ xe, mười mấy nha hoàn, một đội hộ viện đã rầm rầm rộ rộ lên đường đến Trường An.

– Đợi đã, mang Thì Thì theo.

Vân Diệp gọi Đại Nha, Tiểu Nha đang sắp rời cửa, kéo Thì Thì lại rồi giao cho Đại Nha. Đứa bé này nấp sau cánh cửa, một mình ngắm nhìn những người phụ nữ vui vẻ kia, nhưng bản thân lại không muốn đi. Nguyên nhân rất đơn giản: nó muốn để dành tiền sư phụ cho, mua cho cha hòa thượng một thanh đao tốt nhất, vì đao của cha đã cùn mất cả mũi, chẳng còn dùng được nữa.

Móc từ trong ngực ra một túi tiền, nhét hai đĩnh bạc vào tay Thì Thì, vỗ đầu tiểu cô nương:

– Con bé này, đừng có hiểu chuyện quá mức. Trẻ con thì phải chơi đùa. Con muốn mua đao cho cha cũng không cần phải tự mình chịu thiệt thòi. Lần này mua thêm chút đồ ăn vặt, ít đồ chơi, sắm cho mình một cây trâm cũng được, không được phép để dành tiền.

Thì Thì rất nghe lời, cười đáp một tiếng vâng thật to, ôm đống tiền hớn hở trèo lên xe.

Chính lúc Vân Diệp đang mãn nguyện nhìn người nhà rộn ràng chuẩn bị đi tiêu tiền thì có người kéo áo y. Cúi đầu nhìn, thì ra là Tiểu Vũ, một tay kéo áo, một tay chìa ra thật dài. Nó cũng muốn tiền sao?

– Tiểu Vũ, muội là tiểu thư nhà Quốc công, gia tài vạn quán, sao lại còn xin tiền ta? Nếu ta cho muội tiền, cha muội sẽ thấy ta không biết quy củ, cố ý làm mất mặt phủ của muội.

Vân Diệp khom lưng nói với Tiểu Vũ.

Nha đầu này đã cắm rễ ở Vân gia rồi. Ăn uống, chơi bời, học hành, y phục đều nhờ vả đã là chuyện nhỏ. Nếu cha nó mà biết còn xin cả tiền của Vân gia thì Vân Diệp đoán chừng lão Vũ sẽ phát điên, thể diện của phủ Quốc công sẽ chẳng còn gì.

– Người là sư phụ của con, con không xin tiền người thì xin ai bây giờ? Mẹ con không có tiền, mỗi tháng chỉ cho con năm đồng. Cha cũng không cho tiền, chỉ cho ca ca. Con đã gọi người là sư phụ rồi, người cho Thì Thì bạc thì cũng phải cho con, hai đĩnh nhé.

Đôi mắt to tròn, sáng long lanh của tiểu nha đầu chực trào nước mắt. Hai ngón tay trắng nõn lắc lư trước mặt Vân Diệp, xin tiền một cách hiển nhiên.

– Muội gọi ta là sư phụ bao giờ? Sao ta không biết? Chuyện bái sư này cha muội không thể nào đồng ý.

– Hôm nọ khi sư phụ ngủ dưới nắng, con gọi sư phụ, người "ừ" mà! Bây giờ lại muốn nuốt lời ư?

Vân Diệp gãi đầu. Có chuyện này sao? Có điều lúc mình ngủ mơ màng, có khi có chuyện này thật. Nhìn tiểu cô nương sắp khóc đến nơi, y không thể cứng rắn nổi. Ai có thể từ chối Vũ Mị Nương cơ chứ? Dù Tiểu Vũ bây giờ chưa phải là Vũ Mị Nương, nhưng cô bé xinh đẹp như thiên sứ này khiến người ta khó lòng từ chối. Thôi, đồ đệ mà, dạy một đứa cũng là dạy, dạy hai đứa cũng vậy. Vả lại, lão tiên sinh Văn Phu dạy đọc sách, đâu phải ta đâu. Vũ Mị Nương tương lai thì trí tuệ không phải là vấn đề. Cứ vậy đi, mai viết cho lão Vũ một tấm thiếp. Một vị Công gia đã sa sút, chút thể diện này hẳn phải nể mặt ta chứ.

Không để Vân Diệp kịp đưa hai đĩnh bạc, tiểu nha đầu liền lục túi tiền, lấy ra hai miếng bạc trông to nhất, trắng nhất, rồi cẩn thận cho vào cái túi nhỏ của mình, hò reo rồi trèo lên xe.

Tân Nguyệt vén rèm lên nhìn, chỉ cười không nói gì. Na Mộ Nhật thì bị nàng đẩy xô một cách thô bạo. Tiểu thiếp này đúng là chẳng hiểu quy củ gì cả. Chẳng biết Trình phu nhân, Ngưu phu nhân thấy vậy có cười không. Thật là đau đầu hết sức.

Vân Diệp móc từ trong ngực ra một cái lò sưởi tay, đưa qua cửa sổ cho Tân Nguyệt, vỗ nhẹ lên má nàng, vẫy tay tạm biệt.

Hôm nay có hẹn với Công Thâu Mộc. Nếu không, Vân Diệp cũng rất muốn tới Trường An mua sắm một trận đã đời. Suốt cả năm trời cắm mặt kiếm tiền mà không chi tiêu, thật có lỗi với chính mình.

Đi ra hậu hoa viên, y thấy nãi nãi, cùng với nha hoàn đi theo, đang xem xét rau trong vườn. Lão nhân gia đã coi vườn rau thành nơi hoạt động gân cốt của mình, để dưỡng thân cho tốt, còn bế trọng tôn. Mấy năm qua Vân gia phất lên trở lại, lão nãi nãi tâm tình thư thái, cười như Phật Di Lặc vậy. Hiện giờ bà càng thêm từ bi, Vân gia trang đã không còn đối tượng cho bà cứu tế nữa, thường khiến bà oán trách rằng, người nghèo đi đâu hết mất rồi.

Người nghèo còn rất nhiều, nhiều lắm, có điều ở Vân gia trang thì không còn ai nghèo nữa. Chỉ toàn những nhà quê phát tài. Khắp nơi người ta đua nhau thăng quan tiến chức, ở đây chỉ chăm chút xây nhà gạch lớn, ngói xanh. Tường quét vôi trắng, trắng muốt trông thích mắt, những nóc nhà san sát nhau nổi bật lên, đẹp vô cùng.

Nông hộ đều dùng đất vàng nén lại làm tường bao, không cao, chỉ tới ngực. Trừ Vân gia có thể làm tường bao cao một trượng, những nhà khác chỉ có thể làm cao tới nửa người, đứng trong trang trông thật vướng mắt.

Nãi nãi đang dùng xẻng xúc những hạt đậu đã ngâm nước, phồng lên. Mầm trắng đã nhú ra. Hai ba ngày nữa là sẽ tự vươn thành thân cây. Nãi nãi cẩn thận nhặt những hạt đậu bị thối, bị đen, bị hỏng ra, rồi cho vào một cái mâm lót vải, dùng tay dàn đều, cho vào chỗ râm mát.

Vân Diệp đi tới giúp đặt mấy cái mâm khác lên giá thì nghe thấy nãi nãi nói:

– Diệp Nhi, Tiểu Nguyệt thích nhất là ăn giá. Hôm qua cháu xào một đĩa, nó ăn hết cả một mình. Na Mộ Nhật hình như cũng rất thích, chỉ là Tiểu Nguyệt không cho cô ấy đụng vào. Thời gian qua nãi nãi không hỏi tới việc nhà, không biết cháu xử lý ra sao. Hậu viện không yên ổn là điều tối kỵ của hào môn. Không biết đã có bao nhiêu gia đình lụi bại vì người trong nhà đấu đá lẫn nhau. Nhà ta không được phép có chuyện như thế này. Một số lời cháu không tiện nói, cứ để nãi nãi nói. Tiểu Nguyệt là chị cả, phải biết bao dung cho đứa nhỏ. Mấy món rau thôi, muốn ăn thì làm hai đĩa, mỗi người một đĩa là được, nhà ta không thiếu đồ ăn.

Vân Diệp cười khổ:

– Nãi nãi, dù người có làm tới tám đĩa thì e rằng Tân Nguyệt vẫn sẽ tranh giành. Không người phụ nữ nào thích trượng phu của mình bị người phụ nữ khác cướp đi. Tôn nhi nạp thiếp, thực ra là có lỗi với nàng. Nàng có giận dỗi một chút cũng là chuyện rất bình thường.

– Trong nhà phải có quy củ. Cháu đường đường là Hầu gia mà chỉ có mỗi một tiểu thiếp, ngay cả thông phòng nha hoàn cũng không có, coi như là một dị loại trong số các quan lớn rồi. Phòng gia tuy không có thiếp, nhưng cái danh phu nhân hay ghen tuông nghe có hay không? Phụ nữ trong gia đình mẫu mực không nên quản những chuyện đó. Vân gia con đàn cháu đống mới là điều nàng phải quan tâm.

Lão nãi nãi rất bất mãn vì mình không có một đàn cháu chắt vây quanh. Nếu chẳng phải Lĩnh Nam thực sự quá xa xôi thì bà đã chạy tới Lĩnh Nam thăm đại tôn tử của mình rồi.

Vân Diệp chuẩn bị rất nhiều đồ cho con. Búp bê đã nặn mười mấy con, cho vào lò gạch nung cứng đơ, sơn thêm màu lên, rất đẹp.

Nãi nãi không thỏa mãn, còn dùng tiền riêng của mình chuẩn bị vô số y phục lớn nhỏ, sợ cháu nhỏ đi tiểu đêm bị lạnh mông, lấy hai miếng ngọc đặt lên cái bô nhỏ, làm Vân Diệp nhìn mà xót xa.

– Nãi nãi, trong nhà ta, mọi chuyện phải được nói ra. Nếu giấu những ủy khuất trong lòng không nói ra, tới khi đó đâm lén sau lưng nhau mới thật đáng sợ. Như thế này rất tốt. Sau Tết, Na Mộ Nhật sẽ về thảo nguyên rồi, trên thảo nguyên còn cả đống chuyện.

– Được, nãi nãi không quản nữa. Chỉ là thời gian tới không cho Tân Nguyệt chạy sang phòng cháu nữa, bụng lớn không tiện đi lại. Nàng sẽ ở với nãi nãi.

Nãi nãi là như thế đấy, không quen nhìn Vân Diệp chiều chuộng người nhà quá đà. Nhuận Nương đã bị lão nãi nãi đuổi tới biệt viện chuyên môn để tiếp nhận sự dạy bảo của hai cung nữ già. Nghe Tiểu Nha nước mắt rưng rưng kể lại thì vô cùng thê thảm. Sau đó, Nhuận Nương ôm lấy Vân Diệp cầu xin đừng đưa mình tới đó, cùng lắm thì nó sẽ không cho Hàm Hàm trêu chọc người nhà nữa.

Nhìn mặt trời, đã tới trưa rồi. Công Thâu Mộc đang đợi mình. Tạm biệt nãi nãi, Vân Diệp vội vã lắp xe cho Vượng Tài, lên xe tới thư viện.

Lão Công Thâu hai năm qua già đi rất nhiều. Nguyên nhân vì ông ta tự rước lấy mấy tên đồ đệ hút máu. Dưới sự vắt kiệt tri thức miệt mài của Lý Thái, ông già phải mang một tâm thái gần như bi tráng để dạy học sinh. Vân Diệp thấy hình ảnh con tằm rút ruột nhả tơ đến chết chính là lão Công Thâu.

Một người suốt ngày có ý tưởng lạ, lại có năng lực nghĩ ra gì là làm đó. Nghiên cứu khoa học là ông ta, thợ cũng là ông ta. Nếu hai năm nay ông không già đi thì mới là lạ.

Trà pha xong rồi, lão Công Thâu cũng tới. Lý Thái ở ngoài thò đầu vào nhìn, không dám vào. Vân Diệp đã nói, thấy lần nào là đánh lần đấy. Lần trước hắn đã đem ấm trà của Vân Diệp tặng cho cha mình, bị Vân Diệp đánh cho tới ba lần.

Bị đánh mà chẳng biết kêu ai, cha hắn căn bản không nghe hắn than khổ, chỉ nói với hắn: "Có bản lĩnh thì tự đánh lại, đi mách cha còn ra cái bản lĩnh gì."

Tội nghiệp cho Lý Thái. Đánh nhau hoàn toàn là sở đoản của hắn. Đầu óc lại không linh hoạt bằng Vân Diệp, tất nhiên là chịu thua thiệt khắp nơi, bị áp chế không ngóc đầu lên nổi. Sau vô số lần nếm trái đắng, cuối cùng hắn biết tránh xa Vân Diệp chính là phép giữ mạng.

– Vân hầu, nói ra không sợ ngài cười. Ngụy vương điện hạ có thiên tư thông minh, hiếm có hơn nữa là chịu khó khổ công học hỏi. Hai năm qua những điều lão phu học được đều đã bị hắn vắt kiệt rồi. Từ diều bay, máy xay nước cho đến máy dệt, lão phu đã kiệt quệ rồi. Chống đỡ tới bây giờ, chẳng còn gì để dạy nữa. Không chịu nổi cái cảm giác bị rượt đuổi đến mức chạy thục mạng, cho nên mới tới thỉnh giáo Hầu gia, làm sao để dạy Ngụy vương điện hạ. Cứ tiếp tục thế này thì lão phu e rằng không còn mạng nữa.

Lão Công Thâu mặt mày rầu rĩ. Học thức trước kia bản thân lấy làm tự hào, không ngờ có một ngày bị vét sạch. Nghĩ tới mình làm trái tổ huấn, đem rất nhiều bí kỹ bất truyền trong nhà dốc túi truyền thụ, ông than thở không thôi.

Vân Diệp không nói gì. Học sinh như thế này thì quá khốn kiếp. Xem ra Lý Thái còn chưa học được cách thông cảm cho người khác. Làm người như thế là chưa hoàn chỉnh. Nếu như không cho hắn chút giáo huấn thì hắn sẽ không học được điều ấy, chỉ biết đòi hỏi. Đó là tính xấu của hoàng gia, phải sửa.

Lấy từ trong góc văn phòng ra hai bán cầu làm bằng sắt, trong đó một cái bên trên có một cái ống nhỏ, miệng ống có một đoạn gân trâu gắn vào, không biết là dùng để làm gì. Vân Diệp bôi mỡ heo vào giữa bán cầu, hợp chúng lại. Dùng một cái ống bễ nhỏ, ra sức kéo, chẳng mấy chốc không còn kéo được nữa. Vân Diệp bịt chặt phần gân trâu ở miệng ống lại, cầm cái ống nhấc bán cầu lên, Công Thâu Mộc ngạc nhiên, nửa còn lại cũng không rơi xuống.

Ông ta ra sức kéo, vẫn không kéo được, hoang mang nhìn Vân Diệp.

Lý Thái ở ngoài cửa cũng phát hiện ra hiện tượng này, rón rén đi vào phòng. Hắn ngồi xuống nhìn quả cầu tròn kỳ quái, còn lấy tay đẩy thử, nhìn quả cầu lăn trên mặt đất một vòng. Hắn lại nhặt lên, đặt trên bàn, ra sức kéo nhưng không hề nhúc nhích.

Quay ra sau, hắn gọi một tiếng. Lập tức có hai tên thị vệ vai u thịt bắp bước vào, thi lễ với Vân Diệp, Công Thâu Mộc, rồi bắt đầu kéo bán cầu. Lý Thái ở bên cạnh quan sát.

Vân Diệp mặc kệ ba thầy trò đó, dùng một ấm trà nhỏ rót trà xanh mướt vào hai chén trà cực nhỏ, mời Công Thâu Mộc thưởng thức. Ông già nở nụ cười rạng rỡ, cầm cái chén lên, đặt dưới mũi ngửi hương trà, rồi khẽ nhấp một ngụm nhỏ, không nuốt ngay, để hương thơm từ tốn lan tỏa trong miệng, vô cùng say mê.

Vân Diệp cầm chén còn lại, vừa uống vừa nói diệu dụng của trà với lão Công Thâu.

– Tiên sinh không biết, trước kia ta từng nghe nói tới một loại trà. Trà này để càng lâu càng trân quý. Nghe nói còn có cả trà được để hai trăm năm. Mỗi lần uống vào không khác gì uống vàng. Chỉ tiếc đó là tin đồn, chưa tận mắt thấy. Nghe bảo hương vị ấy mới là tuyệt phẩm nhân gian.

– Hai trăm năm? Như vậy chẳng phải lá trà sớm đã mục nát, còn uống sao được nữa.

– Đúng là có thể uống được, hơn nữa còn cực kỳ ngon. Điểm này ta hoàn toàn khẳng định. Trên đời này còn đầy những điều kỳ diệu, còn có rất nhiều câu đố mà chúng ta căn bản không giải thích được. Vật lý chính là một môn học như vậy, giải thích thế giới chúng ta từ hành động đi đứng, ngồi nghỉ. Ta luôn mừng rỡ vì những phát hiện nho nhỏ về thế giới này.

Hai người nói chuyện cực kỳ say mê, Công Thâu Mộc râu dài phơ phất, Vân Diệp áo xanh tóc đen, thi thoảng lại phát ra tiếng cười lớn vui vẻ.

Trong phòng đã đông người chật cả chỗ rồi. Ở bên cạnh có năm tên đại hán cao lớn để trần thân kéo dây, gân xanh cuồn cuộn. Dây thừng móc lên quả cầu sắt bị kéo căng, mồ hôi như những con rắn nhỏ uốn lượn chảy từ trên vai xuống.

Quả cầu sắt vẫn nguyên xi không nhúc nhích. Một bên dùng sức hơi yếu một chút, liền bị bên còn lại kéo ngã, không may va phải chậu hoa của Vân Diệp, chậu hoa rơi vỡ tan tành.

Vân Diệp bất mãn nhíu mày, tới bên quả cầu sắt, tháo sợi dây buộc trên ống gân trâu xuống. Hai tay kéo ra, quả cầu sắt tách làm hai nửa. Y thuận tay ném vào góc tường, trừng mắt với Lý Thái, ra hiệu hắn có thể đi rồi.

Lý Thái đuổi đám thị vệ đi, nhưng bản thân thì ở lại, cần mẫn rót trà cho Vân Diệp và Công Thâu Mộc, thái độ cung kính. Tên khốn kiếp này là như thế. Đừng tin vào cái vẻ khúm núm của hắn. Hắn kính trọng học vấn trong bụng ngươi chứ không phải con người ngươi. Chỉ cần là có ích cho học vấn của hắn, dù là một người ăn mày, hắn cũng có thể một ngày tới gặp tám lần.

Đợi khi vét sạch học vấn của ngươi, hắn nắm toàn bộ trong tay rồi sẽ lập tức trở mặt. Người ăn mày sẽ trở lại thành người ăn mày, không còn là đối tượng hắn tôn kính nữa. Đặc điểm này không khác gì người Oa Quốc. Hiện giờ cung kính ngươi chẳng qua là để tương lai xỉ nhục ngươi. Sự cung kính của Ngụy vương dễ dàng đón nhận vậy sao?

Có tên học sinh khủng bố như vậy, chẳng trách Công Thâu Mộc phải chịu khổ, suốt ngày phải rầu rĩ không biết dạy hắn cái gì.

Có anh tài để dạy dỗ là khát vọng của mỗi một danh sư. Tiếc rằng trên đời này còn có một loại anh tài gọi là biến thái, chuyên môn sinh ra để hành hạ sư phụ của mình. Ví như tên Lý Thái trước mắt, học một suy ra ba cũng không đủ để nói lên tư chất của hắn nữa. Hắn là một cái máy bơm cực lớn, không hút sạch học vấn trong bụng sư phụ thì sẽ không chịu ngừng.

Vân Diệp không có nỗi lo lắng này. Nếu khi còn sống nhìn thấy Lý Thái làm ra được tàu ngầm hạt nhân thì đó là hạnh phúc lớn lao.

– Thanh Tước, sao ngươi lại bỏ nghiên cứu máy dệt, suốt ngày rảnh rỗi lượn lờ thế? Đó là nguyên tắc làm việc của ngươi sao?

Lý Thái nhìn hai cái bán cầu vứt ở góc tường, đầu óc để đâu đâu:

– Phụ hoàng nói thứ đó không cần nghiên cứu vội, muốn ta cứ thong thả. Hiện giờ làm ra chỉ có hại chứ không có lợi, cho nên ta dừng lại, cố gắng không nghĩ tới nó. Tiên sinh, vì sao tiên sinh có thể tách quả cầu này ra dễ dàng như thế, còn đệ tử dốc hết sức cũng không làm được? Trong đó nhất định có học vấn mới mà học sinh không biết. Mong tiên sinh giải đáp cho đệ tử.

– Ta trời sinh khỏe mạnh vô cùng, hai cánh tay có sức khỏe chín trâu, nắm đấm có thể nhấc bổng người, bắp tay có thể kéo ngựa. Phàm nhân như ngươi sao có thể sánh bằng?

Lý Thái không che giấu sự khinh bỉ của mình, lớn tiếng nói:

– Ta nhìn thấy ngươi tháo sợi dây buộc trên cái ống. Sự ảo diệu nhất định nằm ở đó, nhưng ta không nhìn thấy thứ khác bên trong. Ngươi đã dùng cách gì khiến hai quả bán cầu dính vào nhau như thế? Bên trên có mỡ lợn, nhưng mỡ lợn không kết dính được như vậy, rốt cuộc là làm sao?

Nói tới đó, hắn rống lên:

– Ngươi đừng đánh cược với ta, ta cũng sẽ không đánh cược với ngươi. Cái bẫy này ta đã trúng vô số lần rồi, ta sẽ không chịu thiệt như thế nữa đâu! Ngươi mau nói cho ta biết!

Bản chuyển ngữ này, với mọi quyền sở hữu, xin được kính cẩn gửi tới truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free