(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 376:
Một ông cụ râu tóc bạc phơ cúi đầu nhìn bát cơm, rồi lại nhìn bộ y phục đang mặc, ngồi yên không nhúc nhích. Ông nghĩ bụng chắc lại là bọn tiểu quan của Công bộ hay Hộ bộ đến gây khó dễ, đám quan lại ấy vốn dĩ rất đáng ghét, cứ thèm thuồng mọi thứ của Vân gia trang. Cậy vào cái tuổi tám mươi sáu của mình, ông chẳng thèm nể mặt đám quan viên hạng xoàng đó.
Chẳng thèm đ�� ý đến Lý Nhị, ông cụ quay sang nói với Vân Diệp:
“Tên này là quan mấy phẩm? Làm quan ai nấy đều ngu ngốc thế này ư? Trong bát lão phu đây có rau, có thịt, lại còn có quả trứng gà mà cháu dâu vừa bóc cho. Ngươi dám nói bữa ăn thế này là đạm bạc sao? Nhìn cho rõ đây, lão phu ăn cơm, dù là Bệ hạ cũng chỉ ăn được như vậy thôi. Ngươi nhìn quanh xem, khắp Quan Trung này, một ngày ba bữa chỉ có duy nhất trang nhà ta là được thế này. Đây là hưởng phúc, hưởng đến mức sắp tạo nghiệt rồi!”
“Lão phu sống đến tám mươi sáu tuổi rồi, số năm được ăn cơm tử tế đếm trên đầu ngón tay, mà chủ yếu là mấy năm gần đây đấy.”
“Năm ngoái Nương nương đến trang, còn trò chuyện mấy câu chuyện nhà với lão. Người cao quý như thần tiên mà áo quần cũng đơn bạc đến lộ cả bàn chân, ấy là vì để tiết kiệm vải vóc đấy. Lão phu mặc áo đủ sạch, đủ ấm là được rồi, người nông dân thì cầu kỳ làm gì. Ăn lâu mặc dài mới là điều cốt yếu.”
“Ngài là trang chủ cũng không được tùy tiện đem cái loại phá gia chi tử này vào trang, làm hỏng n��� nếp tốt đẹp.”
Răn dạy xong, ông cụ gọi một người trẻ tuổi đến đỡ mình dậy, lưng còng còng bê bát cơm, run run đưa quả trứng gà nhét vào miệng đứa cháu nội. Ông trừng mắt nhìn Lý Nhị, rồi quay đầu bỏ đi, như thể nhìn thêm một khắc nữa thôi sẽ bị Lý Nhị làm vấy bẩn.
Mặt Vân Diệp tái mét như đít nhái, tên thị vệ ngập ngừng, không biết có nên xông lên giết chết lão già to gan kia không.
Lý Nhị lại nghe rất hứng thú, chẳng hề bận tâm ông cụ gọi mình là đồ ngu ngốc và phá của. Cứ như thể ông lão đang nói người khác vậy. Khi ông cụ đi rồi, Lý Nhị còn chắp tay nói "thọ giáo".
“Bệ hạ, ông lão đó tuổi cao, lẩm cẩm rồi, xin Bệ hạ đừng chấp nhặt với ông ấy. Tính ông ấy vốn thế, vi thần cũng từng bị ông ấy chỉnh vô số lần.”
Lý Nhị vỗ vai Vân Diệp cười nói:
“Cổ nhân nói thật không sai, nhà có người già như có bảo bối. Lão trượng đó nói trẫm ngu ngốc, phá của, quả thật rất đúng. Là do trẫm hỏi không phải phép, bị mắng là điều đương nhiên. Dù có bị mắng kiểu này mỗi ngày, trẫm cũng không giận đâu. Tiểu tử, cái nhà ngươi luôn mang đến cho trẫm những niềm vui bất ngờ.”
“Bệ hạ, vi thần cũng đồng tình như vậy. Lão trượng nói không sai chút nào. Năm Đại Nghiệp thứ ba, khắp thiên hạ dân tình chết đói la liệt; năm Đại Nghiệp thứ năm, mười tháng liền không mưa; năm Đại Nghiệp thứ sáu, hạn hán hoành hành, đến nỗi giết con mà ăn cũng là chuyện thường ngày. Ngay cả triều ta vừa mới lập quốc cũng gặp thiên tai liên miên, ba năm trước nạn châu chấu nếu không nhờ ứng phó kịp thời, nhất định đã là một thảm cảnh nhân gian. Thế nên, vi thần cho rằng lời lão trượng nói không hề có chỗ nào không phải.”
Ngụy Trưng cũng tán đồng.
Lý Nhị gật đầu hài lòng:
“Lúc an bình mà biết lo xa đến khi khó khăn, chỉ cần chúng ta nỗ lực vài năm nữa, tiêu diệt hết những kẻ ngoại bang không chịu thần phục xung quanh Đại Đường, chúng ta sẽ bắt đầu mưu phúc lợi cho bách tính thiên hạ. Mong sao tất cả mọi người đều có cơm ăn, quân thần chúng ta đồng lòng gắng sức!”
Vân Diệp, Ngụy Trưng, cùng với tên thị vệ kia, đồng loạt khom mình vâng dạ.
Những con đường trong Vân gia trang đều được trải đá xanh, hai bên đường là những ngôi nhà nông dân. Ghé vào bức tường cao ngang ngực nhìn vào bên trong, Lý Nhị mỉm cười tươi tắn. Trong sân có một bầy gà đang chạy nhảy đùa giỡn, mấy con ngan trắng thong dong bước đi, và trong đống cỏ ở góc tường, vài con gà mái đang nằm ấp trứng. Tiểu viện rất sạch sẽ, giữa sân còn có một cái giếng. Một tiểu cô nương chừng mười ba mười bốn tuổi đang kéo nước, vừa phát hiện có mấy người đàn ông đang nhìn mình từ ngoài tường, liền hoảng loạn buông tay. Chiếc thùng vừa kéo lên liền rơi tõm xuống giếng, cô bé vội che mặt chạy biến vào nhà.
Thấy cảnh ấy, Lý Nhị thích thú, chỉ vào đống lúa mạch đang phơi trong sân:
“Khá lắm, chỗ này chắc phải đến mười gánh đấy nhỉ? Tất cả là của nhà hắn sao?”
“Vi thần e là vậy. Rồi chúng ta sẽ biết ngay thôi.”
Vân Diệp vừa dứt lời, trong phòng liền có một nông phụ cầm cây chổi lông gà chạy ra, định bụng mắng mỏ một trận. Nhưng khi nhận ra đó là trang chủ, bà ta lập tức cười tươi rói:
“Hầu gia đến xem Túc Nương nhà thiếp ạ? Không phải thiếp tự khen đâu, Túc Nương nhà thiếp thêu thùa đẹp nhất trong trang đấy. Nếu như có thể đưa tới phủ làm nha hoàn, dù hầu hạ bất kỳ tiểu thư nào cũng đều rất tốt. Hầu gia thấy có vừa ý không?”
Lý Nhị và Ngụy Trưng nghe lời nông phụ nói thì cùng khinh bỉ nhìn Vân Diệp. Ngụy Trưng khinh bỉ đã đành, đằng này Lý Nhị là một quý ông háo sắc bậc nhất, lấy cái gì mà khinh bỉ ta chứ? Vân Diệp trong lòng giận lắm:
“Nhà ngươi có nhiều lương thực như thế, chẳng lẽ đến cả con gái mình cũng không nuôi nổi sao, mà lại muốn đưa đến nhà ta nhờ nuôi hộ à?”
“Hầu gia không biết rồi, lương thực trong nhà thiếp không thiếu, chất đầy trong nhà kho. Đây là số lương thực tồn kho từ năm ngoái, bị chuột cắn một chút, trượng phu thiếp đang chuẩn bị phơi khô, rồi mang tới kinh thành bán cho các nhà quan to hiển hách. Nhà thiếp chỉ ăn lương mới thôi. Còn việc gả con gái đến phủ là muốn nó được theo lão nãi nãi học hỏi những phép tắc, lễ nghi của nhà quyền quý ạ.”
Lý Nhị liền cốc cho Vân Diệp một cái vào gáy, hung dữ nói:
“Ngươi dạy dân trong trang nhà ngươi kiểu đó đấy à? Hoàng hậu đang thu mua lương thực cho hoàng cung, ngươi định để trẫm ăn lương thực bị chuột gặm sao?”
Người nông phụ thấy mình lỡ lời rồi, vội rụt cổ chạy tót vào nhà, nấp sau cánh cửa nhìn trộm.
Vân Diệp đau khổ than oan:
“Bệ hạ, có nhà nông nào bán lương thực mà chẳng bán cái cũ, để lại cái mới ngon lành cho mình đâu. Lương thực để hơn một năm, chuột nào mà chẳng đến gặm. Bệ hạ oan cho vi thần quá rồi!”
Lý Nhị nghĩ đến buổi sáng mình mới ăn một bát mì lớn, liên tưởng tới chuột, bỗng cảm thấy buồn nôn. Ông dùng tay chỉ vào mặt Vân Diệp, rồi quay đầu bỏ đi.
Lý Nhị chắp tay sau lưng đi trước, Ngụy Trưng và Vân Diệp theo sau. Cả đoàn không có mục đích gì, cứ thế tản bộ khắp trang. Vượng Tài đợi một lúc, thấy Vân Diệp chẳng để ý đến mình, liền tự kéo xe về nhà.
Lý Nhị thấy cái gì cũng mới mẻ, cứ thấy sân nhà nào mở cửa là ông lại đi vào dạo hai vòng. Chẳng thèm giữ phép lịch sự, cứ như thể đang về nhà mình vậy. Mà làm như vậy có lẽ cũng có cái lý của nó, vì cả Đại Đường này vốn là của ông ta mà.
Nhớ lại năm xưa, sau khi Lưu Bang giành được thiên hạ, ông ta từng hỏi cha mình: "Trước kia cha từng nói con không biết gây dựng cơ nghiệp như đại ca, giờ cha xem xem con đã lập nên cơ nghiệp như thế nào rồi?"
Cha ông ta cùng các đại thần văn võ đã cùng chúc mừng Lưu Bang sáng lập cơ nghiệp to lớn. Đến bậc cao minh như Trương Lương cũng không có ý kiến gì. Có thể thấy, tất cả mọi người đều cho rằng thiên hạ này là cơ nghiệp của Lưu Bang. Cũng theo lẽ đó, thiên hạ hiện tại đương nhiên là của Lý Nhị.
Lý Nhị thích nhìn những đống lương thực trong nhà nông hộ, thích nhìn những món đồ gia dụng đơn sơ làm từ gỗ nguyên khối. Thấy miếng thịt treo trên xà nhà là ông vui vẻ, thuận tay moi từ trong đống cỏ ra một quả trứng gà còn âm ấm là ông lại cười ngây ngô đến híp cả mắt lại, cứ thế cầm trong tay mà không chịu trả cho người ta. Mấy đứa trẻ nhà nông nhìn thấy chỉ biết bĩu môi mãi.
Mông những con vật nuôi trong nhà nông hộ bị ông ta vỗ bôm bốp khắp lượt. Ngay cả những nông cụ đặt ở góc tường, ông ta cũng muốn kiểm tra xem có tốt không. Nhà người ta khó khăn lắm mới kiếm được ít sơn để sơn cửa, ông ta cũng muốn cậy lớp sơn ra xem có đủ dày không.
Dân trong trang rất lương thiện, ông ta cầm trứng gà đi cũng chẳng ai đòi lại. Ông ta vỗ mông trâu nhà người ta cũng không ai chỉ trích. Đến cả việc ông ta cậy lớp sơn cửa khiến chủ nhà tiếc hùi hụi, phải hít sâu một hơi, cũng chẳng ai nói ông ta sai, vẫn giữ nguyên nụ cười trên môi.
Những dòng chữ đã được trau chuốt này là tâm huyết gửi gắm từ truyen.free.