Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 381:

Lý Nhị nhanh chóng bước đến, nghẹn giọng nói với hai vị lão soái: – Ái khanh cần gì phải làm thế, trẫm chỉ bệnh nhẹ thôi, sao dám làm phiền hai khanh như vậy.

Tần Quỳnh trầm giọng nói: – Nay thiên hạ vạn dân đều trông cậy vào bệ hạ, đại tướng quân sắp chinh phạt những nơi không chịu thần phục. Bệ hạ tâm thần bất an là đại kỵ, cánh cổng lớn này do lão thần thủ vệ, không tin có ma quỷ nào dám bén mảng đến một bước.

Úy Trì Cung cũng cười khùng khục: – Thần và Lão Tần đời này giết người như ngóe, nếu có oan hồn đòi mạng thật, chúng ta sớm đã thành đống xương khô rồi. Hiện giờ chẳng phải vẫn ăn mỗi bữa mười cân thịt, sống khoan khoái đó sao? Bệ hạ là chủ soái, mấy năm qua quá nhân từ, thứ gì cũng dám mò tới. Sống còn bị chúng ta băm thành tám mảnh, chết rồi chẳng lẽ lại không làm gì nổi?

– Lão Tần, sức ông yếu, lát nữa nếu chúng tới đông, ông trông trận là được. Để Vân tiểu tử dựng vạc dầu, lão phu chém một tên, ông rán một tên. Mùa đông lạnh buốt thế này, nhắm rượu thật tuyệt.

– Úy Trì, khanh quên trẫm cũng là hảo hán chém giết trên chiến trận sao? Không phải hạng chỉ ăn cháo nát, nuốt không nổi thịt đâu. Đêm nay trẫm ngủ cho thật thoải mái, mai chúng ta bàn bạc xem nên dẹp yên thiên hạ ra sao, ha ha ha.

Lý Nhị không khách sáo nữa, cười sảng khoái rồi đi vào cung điện. Ngay cả canh hạt sen mà Vân Diệp đã chuẩn bị ông cũng không ăn, chuẩn bị đi chém giết với ma quỷ trong mơ.

Trường Tôn thị khom người thi lễ với Tần Quỳnh, Úy Trì Cung, cười duyên dáng đi vào cung điện, hoàn toàn không còn vẻ tiều tụy như trước.

Lý Thừa Càn không biết từ lúc nào cũng đã mặc giáp trụ, tay cầm hoành đao đứng dưới bậc thềm. Lý Thái, Lý Khác cũng không chịu thua kém, ai nấy đều mặc giáp vào. Lý Thái còn nói với Úy Trì Cung: – Úy Trì thúc thúc, lát nữa đừng giết hết ma quỷ nhé, để lại một đứa cho tiểu chất luyện tay.

Tần Quỳnh và Úy Trì Cung cùng cười vang, khen hay, còn nói hổ phụ không sinh khuyển tử.

Vân Diệp mặc kệ đám người điên rồ đó, kéo chặt áo choàng dày, gọi cung nhân khiêng tới mấy cái lò, trên đặt lưới sắt. Đêm lạnh thế này, không làm chút đồ nướng thì thật có lỗi với bản thân.

Tự tay động thủ, không cần đầu bếp giúp. Tất cả cánh gà trong bếp hoàng cung đều bị chặt xuống, thịt dê được thái thành lát mỏng, đậu phụ cắt thành miếng lớn. Cậu chọn ít rau thích hợp, lấy bảy tám củ khoai tây – lát nữa nướng khoai tây cũng là một lựa chọn không tệ. Ba bốn con cá trọng lượng vừa đủ, ớt và hoa tiêu xào đầy một chảo, nước luộc gà trong bếp được đổ đầy nồi lớn rồi mới hăm hở mang về Thái Cực cung.

Lý Nhị không cần ai giết quỷ, ông chỉ cần có đủ lòng tin. Cho dù trong hoàn cảnh khủng bố, có tiếng cười truyền ra cũng tăng thêm cho con người ta dũng khí vô cùng.

Ông ta nằm trên giường ấm, đắp chăn dày, Trường Tôn thị ôm lấy người. Nghe thấy tiếng cười nói ngoài cửa điện, khóe miệng ông cũng nhếch lên. Loáng thoáng nghe thấy Lý Thái cướp cánh gà của Vân Diệp, ông chẳng hề có chút không vui nào, chỉ thấy êm đềm. Ông thì thầm bên tai Trường Tôn thị: – Quan Âm tỷ tỷ, trẫm có hoàng hậu như nàng, có thần tử như Lão Tần, Lão Úy Trì, có đứa con như Càn Nhi, Thanh Tước, Khác Nhi, có vãn bối như Vân Diệp. Ông trời đãi trẫm không bạc.

Trường Tôn thị hôn lên trán Lý Nhị, khẽ vỗ má ông không nói gì. Lý Nhị rất muốn ra tham gia cuộc tụ họp ngoài cung điện, vì ông ngửi thấy mùi ớt cay xé. Nhưng lúc này, cơn mệt mỏi ập tới như thủy triều, nhấn chìm ông. Ông chỉ còn nghe loáng thoáng tiếng Úy Trì Cung chửi bới Lý Khác. Vì sao ư? Hình như củ khoai tây nướng chín đã bị cướp mất, mà là Lý Khác cướp?

Lý Nhị đã ngủ say, ngáy như sấm. Tần Quỳnh ra hiệu cho mấy người nhỏ tiếng lại, sợ ảnh hưởng tới giấc ngủ của Lý Nhị.

Vân Diệp cướp lấy một miếng thịt dê, nói với Lão Tần: – Bá bá, không sao đâu. Trong cung quá vắng vẻ, bệ hạ cần nghe những âm thanh tới từ nhân gian.

Sáu người ngoài cung điện đều biết chẳng có quỷ quái nào tới cả. Lý do duy nhất cho sự hiện diện của họ là để hoàng đế yên tâm, nên họ càng lúc càng cãi nhau tợn.

Trường Tôn thị ngủ một giấc tỉnh lại, phát hiện đã canh ba rồi. Trượng phu vẫn ngủ say, không hề có dấu hiệu bị ác mộng. Bà ngồi dậy khoác áo, cung nữ nhẹ nhàng khoác áo choàng lên cho bà. Đẩy cửa ra, bà chỉ thấy Tần Quỳnh vẫn đứng nghiêm trước cửa đại điện, binh khí không rời tay. Mặc dù bên cạnh có hai vò rượu, nhưng ánh mắt sáng quắc của ông vẫn quét bốn phía.

Ở bên trái, Úy Trì Cung đang ngồi đặt mông lên một vò rượu, tay cầm một cái chân dê đang nướng trên lò. Ông dùng dao xẻo từng miếng một, ăn ngon l��nh.

Lý Thừa Càn ngồi trên mặt đất, mặt bị ánh lửa chiếu hồng rực. Bất giác Trường Tôn thị phát hiện trưởng tử của mình đã lún phún lông tơ đen trên môi, nó đã trưởng thành rồi.

Tần Quỳnh, Úy Trì Cung gật đầu với hoàng hậu, không hề động đậy. Lý Thái đi tới kéo tay mẫu thân, đặt một củ khoai tây nướng cháy vàng vào tay bà, nói: – Mẫu hậu, khoai tây nướng ngon lắm, mẫu hậu thử đi. Hài nhi sẽ nướng cho người thêm thứ khác.

Vân Diệp nhe răng cười với Trường Tôn thị: – Bệ hạ ngủ say rồi chứ ạ? Sau này bệ hạ sẽ không bị ác mộng dày vò nữa đâu. Chỉ cần vượt qua được cửa ải này, với hùng tài đại lược của bệ hạ, một thời thịnh thế xuất hiện sẽ không còn là giấc mơ.

– Làm ngươi nhọc lòng rồi. Thời gian qua hoàng gia có lỗi với ngươi, để một bậc tuấn tài bụng đầy tài hoa phải dạy học ở thư viện, đúng là tài lớn dùng việc nhỏ.

– Nương nương nói thế là sai rồi. Thời gian qua yên bình, thực ra là thứ thần khao khát nhất. Thần không có hùng tâm tráng chí, chỉ mong sống thật bình an vui vẻ cả đời là đủ. Hành quân đánh trận, chăm lo thiên hạ không phải là sở trường của thần. Ngày hôm trước bệ hạ còn bảo nếu cho thần một châu thì có thể làm nó giàu có như Vân gia trang được hay không? Vi thần đáp là không thể. Phải tự biết mình, cai quản một nước, một đạo, một châu, một huyện hoàn toàn khác với việc quản lý một gia đình. Nếu nương nương muốn nhìn thấy thần bị chém đầu thị chúng, vậy thì cứ giao trọng trách cho thần.

Trường Tôn thị bóc khoai tây cắn một miếng, thoải mái khép mắt lại. Ăn xong, bà mới nói: – Ngươi đúng là con sâu lười. Năm nay mới mười tám mười chín tuổi, học cái gì cũng không muộn. Với sự thông minh của ngươi, học gì mà chẳng giỏi.

– Nương nương, người thông minh có một khuyết điểm rất trí mạng. Khi gặp nguy cơ, người thông minh thường lựa chọn né tránh, và do họ thông minh, rất có khả năng sẽ tránh được. Không giống những người tầm thường khác, khi biết không thể tránh được, họ đành đưa đầu ra chịu. Một lần, hai lần, nhiều lần như vậy sẽ tạo thành tính cách kiên nghị, vững vàng; đó mới là phẩm chất mà người làm đại sự nên có. Người thông minh luôn né tránh, trốn tránh nhiều, dần dần sẽ không còn dũng khí để vượt khó vươn lên nữa. Chỉ cần một lần không tránh được là sẽ có hậu quả tai hại.

– Ngươi nói rất có lý, một người trải qua gian khổ vươn lên đúng là mạnh mẽ hơn người đơn thuần chỉ dựa vào chút thông minh vặt. Nhưng đạo lý ��ó, áp dụng lên người ngươi thì lại không thích hợp. Bởi vì nếu như thông minh đến mức giải quyết được mọi vấn đề thì bản thân người đó đã hùng mạnh rồi, không cần phải cần cù. Đó là vấn đề về thiên phú, ví dụ như ngươi và Thanh Tước vậy.

Vân Diệp không tiếp lời, chỉ ngẩng đầu lên nhìn trời. Sương mù ẩm lạnh đã bắt đầu bốc lên, có những hạt bụi tuyết lác đác rơi xuống. Không phải tuyết, nhưng nhìn qua làn sương mỏng manh, ánh trăng biến thành màu tím quỷ dị.

– Chỉ một tháng nữa thôi, hài nhi của thần sẽ chào đời. Làm cha mẹ, thần phải tạo ra một không gian thích hợp để nó bình an trưởng thành. Trên thế giới này, thần coi trọng nhất là sinh mệnh; không có điều gì lay động lòng người hơn việc chứng kiến một mầm sống bé nhỏ dần biến thành một nam tử cường tráng.

Nội dung văn bản này được biên tập và xuất bản bởi truyen.free, giữ nguyên mọi quyền sở hữu trí tuệ.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free