(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 382:
Nghe nhắc đến chuyện này, Trường Tôn thị lộ rõ vẻ không vui:
– Nếu như bổn cung nhớ không lầm, ngươi còn một đứa con khác đã chào đời, sao lại không nhắc đến nó?
Là một người bà, sự thờ ơ của Vân Diệp đối với đứa con của Lý An Lan khiến Trường Tôn thị không khỏi chạnh lòng.
– Lý Dung sẽ thành một nam tử đầu đội trời chân đạp đất. Đến năm tuổi, thần s��� đón về để đích thân dạy dỗ.
Đó là điều Vân Diệp đã quyết, mặc dù hoàn cảnh của đứa bé này phức tạp, nhưng chỉ cần là cốt nhục của Vân gia thì chẳng có lý do gì để vứt bỏ. Việc để đứa bé mang họ Lý đã là sự nhượng bộ lớn nhất từ phía y.
Trường Tôn thị ăn hết củ khoai tây, nhận trà Lý Thái dâng lên, súc miệng xong, bà nửa cười nửa không nói với Vân Diệp:
– Mong con đủ trí tuệ để đối phó với chuyện tương lai. Vân gia cũng là một danh gia vọng tộc, nếu để truyền ra chuyện huynh đệ tranh giành thì thật là mất mặt.
Sau khi bà trở về cung điện, Vân Diệp xoa hai bên má, múc hai bát canh gà trong nồi, đưa cho Tần Quỳnh và Úy Trì Cung. Hai vị lão soái này, một khi đã nhận quân vụ thì tuyệt đối không hề cẩu thả, ngay cả khi biết không có quỷ hồn, họ vẫn kiên quyết không rời vị trí canh gác đã chọn.
Uống canh cực kỳ hào sảng, hai người đều uống cạn một hơi, vũ khí vẫn không rời tay.
Lý Thừa Càn vẫn ngồi cuối con đường nhỏ, đao đặt trên đùi. Vân Diệp đặc biệt vớt cho hắn một cái đùi gà, để hắn ấm b��ng. Chắc hẳn mặc giáp sắt cả đêm không thoải mái chút nào?
– Vừa rồi mẫu hậu con đến, sao con không nói gì?
Lý Thừa Càn vừa ăn đùi gà vừa đáp:
– Con đã lớn rồi, cứ suốt ngày quanh quẩn bên mẫu thân còn ra thể thống gì. Chuyện đó là của Thanh Trước mới phải.
Câu này làm Vân Diệp cứng họng, quyết định không để ý tới tên ngốc này nữa. Nếu không tìm chỗ ngủ một giấc thì thật là có lỗi với bản thân.
Bất kể đêm dài bao lâu rồi cũng sẽ đến lúc qua đi. Khi ánh bình minh tới, trên giáp trụ hai vị môn thần dày đặc sương. Lý Thừa Càn không ngừng đi đi lại lại trên con đường nhỏ, hắn rất muốn biết phụ thân mình có khôi phục được như xưa không.
Trường Tôn thị dậy sớm nhìn thấy Vân Diệp đang co mình trong áo choàng, còn cả Lý Thái, Lý Khác, bà che miệng cười thầm, đi tới cảm ơn Tần Quỳnh và Úy Trì Cung đã vất vả cả đêm.
Nheo mắt nhìn mặt trời đỏ mọc lên, hai vị lão soái cáo từ hoàng hậu, kéo tấm thân mỏi mệt rời cung.
Hôm qua Vân Diệp dùng than nung nóng một phiến đá nên cái lạnh không thể tạo thành uy hiếp với y. Chỉ là Lý Thái, Lý Khác chui rúc vào, bộ giáp cứng đờ của họ khiến toàn thân y đau mỏi.
– Hôm qua bệ hạ ngủ rất ngon, hiện giờ còn chưa thức dậy. Thái thượng hoàng cũng thế.
Nghe Trường Tôn thị nói vậy, Vân Diệp lập tức sai Lý Thừa Càn chuẩn bị cho mình một cái xe ngựa. Y muốn về nhà, nếu không ngủ bù hai ngày hai đêm e là không dậy nổi nữa.
Khám bệnh cho người khác cùng lắm chỉ hao phí tâm lực, nhưng khám bệnh cho người của Lý gia thì phải mạo hiểm cả tính mạng. Lão khốn Viên Thiên Cương, muốn lợi dụng ta đâu phải chuyện dễ, lấy của lão một quyển Hoàng Đình Kinh cũng chẳng quá đáng.
Trở về Ngọc Sơn, cuộc chiến giữa Tân Nguyệt và Na Mộ Nhật đã kết thúc với phần thắng thuộc về Tân Nguyệt. Với tính khí của một tiểu thư khuê các đang mang thai, một cô gái chăn dê như Na Mộ Nhật không thể chống cự nổi, đành ngoan ngoãn chổng mông lên cho Tân Nguyệt dùng chổi lông gà quất mạnh mấy cái.
Đương nhiên không phải không có thu hoạch. Tân Nguyệt lấy một hộp trang sức mình không dùng chia cho Na Mộ Nhật, cứ đánh một cái lại cho một quả táo. Trò này Tân Nguyệt chơi rất thành thạo.
Na Mộ Nhật ngốc nghếch nhìn thấy hộp trang sức mà quên béng đi mối hận vừa bị Tân Nguyệt đánh, ngây thơ hỏi Tân Nguyệt, nếu bị đánh thêm vài cái nữa, liệu có thể cho nàng thêm nhiều đồ trang sức nữa không?
Tân Nguyệt trợn mắt trắng dã, tự nhận phương pháp dạy dỗ của mình hoàn toàn vô tác dụng trước sự ngây ngô của Na Mộ Nhật.
Thấy không có trang sức nữa, Na Mộ Nhật cởi hết quần áo trước khi Vân Diệp đi ngủ, để Vân Diệp thấy "bằng chứng" về việc bị Tân Nguyệt đánh đập.
Phụ nữ bụng to không thể trách phạt nặng, chỉ có thể dùng miệng nói vài câu. Tân Nguyệt nhìn hai người nằm trong chăn ân ái vô cùng, nổi giận ngang ngược chui vào nằm giữa hai người, đẩy Na Mộ Nhật đang trần truồng sang một bên, rồi làu bàu rằng ban ngày đã làm bừa, không sợ bị báo ứng sao.
Không khí gia đình thật "hài hòa". Vân Diệp mệt mỏi cực độ, tay xoa ngực Tân Nguyệt, hạnh phúc ngủ thiếp đi.
Khi tỉnh lại thì đã là buổi tối rồi, ánh lửa màu quất hồng chiếu qua khe hở, ấm áp dễ chịu. Lười biếng mở mắt ra, y nghe thấy Na Mộ Nhật và Tân Nguyệt đang thì thầm trò chuyện.
– Trong nhà không chỉ có hai người chúng ta, còn có một người đàn bà không biết xấu hổ nữa. Ả còn dùng thứ thuốc hạ tiện hạ độc phu quân, nay đã sinh con rồi.
– Loại phụ nữ này chẳng phải nên bị dìm chết sao? Hoạn Nương kể với muội đấy, vì sao ả không bị dìm chết?
– Ả là nữ nhi của hoàng đế, cả nhà đó không ai trong sạch cả. May mà ở rất xa, phu quân cũng không ưa ả. Nếu ở kinh thành thì làm sao mà sống yên ổn được.
– Đúng là phải đuổi đi thật xa, có xa hơn thảo nguyên không?
– Đương nhiên. Muội chỉ cần một tháng là tới nhà được rồi, còn ả phải đi mất ba tháng. Muội là di nương trong nhà, được rước vào bằng cửa phụ, lại có cáo mệnh bát phẩm ban cho, là nhị phu nhân danh chính ngôn thuận của nhà này. Ả tuy là công chúa, nhưng không có danh phận, lại còn mang danh quả phụ, tới nhà ta, ngay cả chó cũng chẳng thèm để ý.
– Vậy đứa bé thì phải làm sao? Đó là con của phu quân, chúng ta có nên đem về không? Trên thảo nguyên, phụ nữ mà đàn ông không cần thì không được mang con đi.
– Đứa bé đương nhiên là của Vân gia. Nhà ta người nối dõi không đông đúc, chỉ có một nam nhân là phu quân. Đứa bé trong bụng ta còn chưa biết là nam hay nữ. Người đàn bà xấu xí đó thật có phúc, không ngờ ông trời lại ban cho ả một nhi tử, đúng là mù mắt.
– Đứa bé trong bụng tỷ tỷ nhất định là nam hài. Hồi mẹ muội sinh đệ đệ, muội đã nói là nam hài, kết quả đúng là sinh nam hài thật.
– Ừ, ta cũng cảm giác là nam hài. Muội phải cố gắng, sinh thêm một đứa con gái, gia nghiệp nhà ta rất lớn, một đứa bé không thể lo liệu xuể, tương lai đứa bé trong bụng ta cũng cần có người giúp đỡ. Muội hãy ở lại lo liệu chuyện hầu gia cho chu đáo rồi hãy về đây. Làm phu nhân của hầu gia mà lại đi chăn cừu gì chứ, ở nhà để hạ nhân hầu hạ mà hưởng phúc.
– Muội cũng muốn có con, nhưng bụng không có động tĩnh gì cả.
– Con ngốc, muốn có con thì muội phải làm thế này....
Không nghe tiếp nổi nữa. Hai nữ nhân ở với nhau làm gì có chuyện hay ho để nói. Na Mộ Nhật là cô nương thảo nguyên thuần phác, hiện sắp bị Tân Nguyệt làm hư rồi, đã biết cách ức hiếp nha hoàn rồi. Chỉ nhìn nha hoàn đấm chân cho nàng là biết không dễ sống: vừa phải đấm mạnh, lại còn có tiết tấu, lại không được làm số trâm cài đầy đầu nàng bị rung rớt.
Tân Nguyệt nghe thấy tiếng thở đã đều đặn hơn của Vân Diệp là biết y đã dậy, liền lấy một cái khăn ướt lau mặt cho y.
– Lấy nước nóng làm ấm khăn, ấp lên mặt thêm lần nữa. Đêm qua ngủ trong gió lạnh hai canh giờ, mặt tê cứng rồi.
Na Mộ Nhật nhảy xuống giường, quát tháo sai bảo chuẩn bị nước nóng và bữa ăn. Nha hoàn bị nàng sai khiến như chong chóng.
Ngủ nửa ngày trời, mệt mỏi bị quét sạch. Không cần gì nhiều, chỉ cần một bát mì. Ăn xong, y cảm thấy cuộc sống thật tươi đẹp.
Đi giày vào, loẹt xoẹt loẹt xoẹt rời phòng ngủ. Về nhà mà còn chưa đi thỉnh an bà nội.
Bà nội đã không còn hứng thú ngồi xe ngựa đi thăm thú sản nghiệp Vân gia như hai năm trước nữa. Hiện giờ, bà rất quan tâm đến Phật pháp, dấu chân bà có mặt khắp các chùa miếu bốn bề Trường An, và việc bố thí cũng không hề keo kiệt. Nhất là chùa Từ An trong thành Trường An, nghe nói lão bà bà Vân gia cầu được một hầu gia tại đó, cho nên hai năm qua hương hỏa cực kỳ thịnh vượng. Nếu như Phật tổ mà đáp ứng nguyện vọng của tất cả bọn họ, thì hầu gia Đại Đường đã chạy nhông nhông ngoài đường còn nhiều hơn cả chó.
Lão nhân gia mỗi ngày đều niệm kinh vào buổi tối, quỳ trong Phật đường, gõ mõ tụng kinh, đếm bảy hạt Phật châu mà Vân Diệp kiếm được từ Đạo Tín hòa thượng, vẻ mặt thành kính, cũng toát lên vài phần từ bi.
Đợi bà nội niệm kinh xong, Vân Diệp đi vào, lấy trong tay áo ra một quyển trục, đưa cho bà nội.
– Bà nội, đây là Hoàng Đình Kinh bảo bối của đạo gia, chính tay Vương Hi Chi viết, cả thế gian chỉ có duy nhất một bộ. Bà nội hãy cất kỹ, đây là gia bảo của nhà ta.
Lão nãi nãi nhận lấy Hoàng Đình Kinh, sờ vào một cây cột trong Phật đường. Giữa cột mở ra một cái hốc, lão nãi nãi buộc Hoàng Đình Kinh lại, cho vào cái hốc đó. Bà lại sờ vào cột một cái, cánh cửa hốc liền đóng lại, thật thần kỳ.
Thấy Vân Diệp tò mò, lão nãi nãi nói:
– Đó là tàng bảo khố được bà nội mời Công Thâu tiên sinh đặc biệt chế tác cho nhà ta. Không sợ lửa, không sợ nước, là một cơ quan tuyệt vời, ngay cả trộm cũng không thể tìm ra cơ quan.
Lão nãi nãi lắc đầu. Hiện giờ trong tàng bảo khố chẳng có tiền tài gì, bà chỉ cất giữ những bức tranh Vân Diệp vẽ hai năm trước, vài thẻ bài thân phận của Vân gia, một ít văn tự, cùng với quyển Hoàng Đình Kinh vừa được cất vào. Bà cố chấp cho rằng đó mới là gốc rễ của Vân gia.
Dìu bà nội về phòng ngủ, trò chuyện cùng bà một lúc rồi lui ra. Y đến phòng từng muội muội một lượt. Giờ đều đã là những đại cô nương, không thể tùy tiện mở cửa mà vào nữa, chỉ có thể đứng ngoài cửa sổ dặn dò cẩn thận việc bếp lò trong phòng.
Đi tới tiền viện, phòng của Đơn Ưng trống không, hắn đã về Lạc Dương. Mấy trăm người già trẻ nhỏ như thể đã đóng đinh hắn ở Lạc Dương, không tài nào nhúc nhích nổi. Theo quản gia báo, mỗi ngày Đơn Ưng qua lại giữa công trường và xưởng muối, không lúc nào nhàn nhã.
Lão Tiền cầm đèn lồng đi tuần, gặp được Vân Diệp dưới ánh trăng. Chủ tớ hai người cùng đi dạo quanh phủ, trò chuyện.
– Trong nhà vẫn ổn cả chứ?
– Bẩm hầu gia, nhà ta xưa nay luôn yên ổn. Chỉ là người phái đi khá nhiều, nhân lực không đủ, nhất là hộ vệ. Lần này sau khi phái tới chỗ Đại công tử �� Lĩnh Nam, hộ vệ trong nhà ta giảm xuống chưa tới ba mươi người. Đặt ở những nơi trọng yếu, còn những nơi khác trong nhà thì không thể chăm lo xuể.
– Nhân lực không đủ thì tuyển thêm. Tuyển con cái nhà lương thiện, có lý lịch rõ ràng là được. Đừng tuyển những kẻ võ công tốt mà tính khí lại không tốt.
– Hầu gia không biết, du hiệp muốn tới nhà ta nhiều không kể xiết. Đám người đó chỉ tham tiền công của nhà ta, chẳng có kẻ nào tốt đẹp cả. Tìm từ nhà các lão binh thì tốt hơn, lại là hậu sinh trong trang của chúng ta, đến nhà cũng dễ dạy bảo.
Lão Tiền hiện giờ ánh mắt nhìn người rất cao. Thanh danh của du hiệp quá thối nát, ông cho rằng mang về sẽ làm nhục gia phong Vân gia. Ông ta tin tưởng nhất là lão binh mà Vân Diệp đem về, cùng với người trong trang, luôn cho rằng người ngoài không xứng với thanh danh trong sạch của nhà mình.
– Vậy ngươi xem mà làm. Qua xuân, Nhị phu nhân sẽ về thảo nguyên, không có người nhà mình bên cạnh thì không ổn. Đừng để tới khi đó trong nhà không có người để sai bảo.
– Hầu gia cứ yên tâm. Ngày mai lão nô sẽ đánh tiếng với các lão binh và những người trong trang, nói lần này tuyển người đi thảo nguyên. Nếu không có ai báo danh, lão nô sẽ đi tìm những lão binh giải ngũ khác. Họ tuy có tuổi, nhưng thân thủ vẫn còn cao cường. Họ chỉ cần nghe nói nhà ta cần dùng người nhất định sẽ đến rất đông, chưa kể còn một đám phụ binh đang chờ được vào nhà ta.
– Năm nay giải trừ nô tịch bao nhiêu?
Nói tới chuyện này, mặt Lão Tiền đầy kiêu ngạo:
– Hầu gia, đây là đại công đức phóng sinh. Người khác nghe nói có chuyện tốt này thì nhất định sẽ đập đầu chen vào, ai ai cũng muốn được làm người tự do chứ chẳng muốn làm nô lệ. Thế nhưng lão nô lại làm ngược lại, mỗi năm lão nô chỉ cấp mười suất hạn ngạch thôi. Hai ngày trước, lão nô nói với các phó dịch, đến giờ chỉ có một người bày tỏ ý muốn thoát tịch với lão nô, cũng chỉ vì con mình đọc sách không tệ, không muốn lỡ tiền đồ của con. Hắn còn hỏi lão nô rằng liệu có thể chỉ cho đứa bé thoát tịch thôi được không, còn vợ chồng hắn vẫn muốn phục dịch trong nhà. Lão nô đã mắng cho hắn một trận tối mặt.
Nói tới đó, ông cười khà khà khoái chí lắm.
Thế là tốt. Trong nhà không có chuyện gì cần Vân Diệp lo. Nhà yên bình thì mới hưng vượng được. Không biết mấy tay tài chủ ở Trường An có bị lừa đá vào đầu hết cả rồi không. Bách tính Đại Đường đơn thuần lương thiện, ngươi chỉ cần cho bọn họ ít ân huệ, bọn họ sẽ nhớ cả đời, khi nguy hiểm sẽ dùng tính mạng báo đáp ngươi, không có quan niệm thị phi. Cứ nhìn Đậu Yến Sơn thì biết, tên này bây giờ vẫn tiêu diêu ngoài vòng pháp luật, không biết đang hưởng lạc nơi nào, đó là nhờ công của rất nhiều gia phó một lòng trung thành.
Đậu gia dù xuống dốc, vẫn cứ sống chết đi theo chủ. Nhân tâm như thế, dùng vàng cũng không đổi được.
Quản lý một ngôi nhà với quản lý một quốc gia khác biệt bao nhiêu? Câu "trị đại quốc như phanh tiểu tiên" không hoàn chỉnh, bởi vì nguyên bản phải là "trị nước lớn như nấu cá nhỏ". Những tư tưởng lớn lao đặt vào thế giới vi mô thì không thích hợp, nên chúng ta mới sáng tạo ra câu thành ngữ "lắm thầy nhiều ma".
Lịch sử Trung Quốc có rất nhiều tư tưởng trái ngược nhau. Chúng ta đưa một tư tưởng trứ danh ra dường như chỉ với mục đích duy nhất là để lật đổ nó. Có người nói đó là thể hiện của sự tiến bộ, nhưng chúng ta thực sự đã hiểu hoàn toàn nó chưa?
Tư tưởng tới từ đời sau của mình không được người ta tiếp nhận, đi đâu cũng gặp phải khó khăn. Vân Diệp liền biết không phải bách tính Đại Đường sai, mà là mình sai.
Mỗi chúng ta từ khi sinh ra đều tìm kiếm nơi thuộc về mình, muốn tìm vị trí thích hợp của bản thân trong bầy người. Cái vị trí ấy giúp bản thân sống thoải mái hơn, kỳ thực chỉ là một hình thức, có hay không cũng được. Sự thoải mái về thể xác và tinh thần mới là quan trọng nhất, đó là nguyên nhân phó dịch Vân gia có đánh chết cũng không chịu thoát tịch.
Trong mắt bọn họ, lương dân bên ngoài ngay cả ăn uống cũng là cả một vấn đề, còn mình thì ngày ba bữa cơm, lại có thịt. Gia chủ cũng không gian dâm thê thiếp của mình, không lấy tiền công của mình để ăn chơi hưởng lạc, càng không bắt mình làm việc vượt ngoài khả năng. Mặc dù tính khí của hầu gia không tốt, lại bại gia, nhưng hầu gia khi tức giận nhất cũng chỉ đá mấy cái mà thôi, mà ai mà chưa từng bị đá bao giờ?
Tên ngốc Vân Thập Bát cũng kiếm được việc quét dọn từ đường. Khi lão nãi nãi cúng tế tổ tiên, hắn quét trần nhà, khiến các lão tổ tông trong nhà mình đầy bụi bặm, cả bài vị tổ tông cũng dính lớp bụi dày.
Nếu ở nhà người khác thì hắn đã bị đánh chết tươi rồi. Lão nãi nãi chỉ niệm một câu A di đà phật, sai nha hoàn trong nhà dạy Vân Thập Bát rải nước rồi mới quét dọn, còn mang đồ cúng cho tên ngốc một ít.
Người có chút năng lực đều theo quản sự ra ngoài chạy khắp nơi, kiếm tiền về cho nhà. Ngốc một chút thì ở nhà làm những việc đơn giản. Nếu như có người đặc biệt thông minh còn được hầu gia đưa tới thư viện, ngoại trừ việc phải làm thêm, thì không khác gì những học sinh cao quý khác, đều được một tiên sinh dạy dỗ.
Bản văn này đã được hiệu đính cẩn trọng và thuộc quyền sở hữu của truyen.free.