Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 383:

Vân Cửu rất có tiếng trong thư viện, các lão tiên sinh của thư viện cũng khen không ngớt miệng.

Tiền đồ Vân Cửu như gấm, hầu gia muốn thoát tịch cho hắn để hắn không còn mang cái danh tiện tịch phó dịch mà bị người đời cười chê. Ân tình này, con cháu đời sau cũng không trả hết, nhưng hắn lại không muốn. Vân Cửu quỳ trước cửa phòng lão nãi nãi cả ngày, sống chết kh��ng chịu thoát tịch. Hầu gia tức giận đá vào lưng hắn mấy cái, nói hắn là thứ bùn nhão không trát được lên tường, rồi chỉ mặt hắn nói: "Thích làm phó dịch thì cứ đi nuôi lợn đi, chừng nào lợn chưa béo đến mức mông chảy mỡ thì đừng hòng làm việc khác!"

Người thông minh đúng là người thông minh, chưa tới hai ngày Vân Cửu đã đem con lợn của Bát nương tử Tiểu Nha tới trước mặt hầu gia, chỉ vào mông con lợn, ý bảo mình đã làm được rồi. Hắn muốn hầu gia cho làm việc khác, ví dụ như đi theo Nhị phu nhân lên thảo nguyên, việc này rất hợp với hắn.

Hầu gia thiếu chút nữa thì rơi cả ấm trà xuống đất. Mông con lợn quả nhiên chảy mỡ! Hắn có thể nuôi lợn đến mức độ này sao?

Hết cách, vì người Vân gia vốn coi trọng lời hứa, bất kể hắn đã làm cách nào, hầu gia liền đưa Vân Cửu đến chỗ đại danh sĩ Hứa Kính Tông, bảo hắn học âm mưu quỷ kế, học cách trở nên xấu xa hơn. Đó là sự trừng phạt của hầu gia dành cho Vân Cửu.

– Phu quân, Vân Cửu thực sự có thể nuôi lợn tới mức mông chảy mỡ à?

Tân Nguyệt rất tò mò vấn đề này. Con lợn của Tiểu Nha đã nuôi ba năm rồi, trông phải tới năm trăm cân, nhưng béo đến đâu cũng không thể nào đến mức mông chảy mỡ được.

Na Mộ Nhật thấy điều đó là không thể, nàng là chuyên gia nuôi cừu, biết đây không phải điều hợp tình hợp lý. Nàng liền đỡ Tân Nguyệt đang đi lại ngày càng bất tiện, nói xen vào, cho rằng phu quân đã bị lừa.

– Phụ nữ con nhà tử tế mà cả ngày cứ "mông" với "đít" treo trên miệng không biết xấu hổ à? Vân Cửu chỉ bày trò vặt, tuy chẳng đáng kể, nhưng cũng khá hợp lý, đúng là thứ xấu xa. Cho hắn theo Hứa Kính Tông học cách trở nên xấu xa hơn, đối với nhà ta chỉ có lợi chứ không có hại. Trong nhà có người tốt, cũng phải có người xấu, trước kia nhà ta thua thiệt vì toàn là người tốt. Để hắn lên thảo nguyên giúp Na Mộ Nhật vài năm, rèn luyện xong rồi về Trường An, ta muốn xem xem tên tiểu tử này sẽ biến thành loại người gì.

Tân Nguyệt bực tức lấy khăn tay phất trước mặt Vân Diệp:

– Phu quân còn chưa nói rõ hắn đã bày mưu ma chước quỷ gì mà con lợn đó lại chảy mỡ được?

– Tên tiểu tử thối đó nhét mỡ lợn vào đít Hàm Hàm, tưởng ta không nhìn ra chắc? Một chủ ý thất đức như vậy mà hắn cũng nghĩ ra được, đúng là truyền nhân cùng một giuộc với Hứa Kính Tông, không dạy dỗ cho tốt thì thật đáng tiếc.

Vừa nói xong, Tân Nguyệt đã "nguy" rồi, người mềm nhũn ra, Na Mộ Nhật không tài nào ôm nổi. Vân Diệp đành bế nàng lên, chưa từng thấy ai cười đến mức độ này.

Một tay ôm lấy Tân Nguyệt, muốn đỡ cái bà vợ "khùng" đang cười mềm nhũn lên giường, tay Vân Diệp đột nhiên thấy ướt đẫm. Hắn thất kinh, "Vỡ ối rồi!"

– Người đâu! Phu nhân sắp sinh rồi! Ổn bà, mau đi tìm ổn bà!

Vân Diệp nhẹ nhàng đặt Tân Nguyệt lên cáng luôn chuẩn bị sẵn trong phòng, Na Mộ Nhật ở đầu còn lại, khiêng Tân Nguyệt tới phòng đẻ.

Phòng đẻ ở phía bắc, gian phòng hấp thụ đầy đủ tinh hoa mặt trời. Cả gian phòng được lau chùi bằng rượu mạnh đến năm sáu lần, ga trải giường là vải mới, nước sôi được đun sẵn, phơi khô dưới nắng. Bà đỡ được mời là bà đỡ giỏi nhất trong chu vi trăm dặm quanh đây, không cần người có tướng phúc, chỉ cần người có tài nghệ cao. Vân Diệp và Tân Nguyệt đã lật nát danh sách ổn bà ở chỗ quan gia, cuối cùng mới chọn ra được ba người, đều là những nhân vật có tiếng, chuyên môn đỡ đẻ cho các hào môn đại hộ, thậm chí đôi khi trong cung gặp ca khó sinh cũng phải mời đến giúp.

Ban đầu, những người đó không muốn tới, xem thường Vân gia là một hộ nhỏ, cho rằng mất giá. Nhưng cái danh "Trường An tam hại" của Vân Diệp đâu phải là hư danh.

Mấy hộ vệ xông tới, đặt bà đỡ lên cáng khiêng đi, còn lại thì thu hết đồ nghề đỡ đẻ của bà vào bao, nhét cả người lẫn đồ vào xe ngựa, rồi thẳng tiến về Vân gia. Đại nhi tử của bà đỡ, đang làm chưởng cố ở Hình Bộ, vừa định ra ngăn cản thì bị Vân Diệp quất cho một roi vào mặt:

– Nếu như mọi chuyện thuận lợi thì đảm bảo ngươi thỏa mãn tiền tài, nếu có gì không may thì chuẩn bị dọn xác đi!

Đại nhi tử tất nhiên biết danh tiếng của Vân Diệp đáng sợ hơn cả mẹ mình, không dám ngăn cản, chỉ biết thầm cầu mọi chuyện thuận lợi.

Tân Nguyệt vào phòng đẻ, nửa ngày trời không thấy động tĩnh. Vân Diệp như kiến bò chảo nóng, lão nãi nãi cũng đứng ngồi không yên. Cùng Vân Diệp, người thì đi đi lại lại phía đông, người thì dậm chân phía tây, nóng ruột vô cùng. Toàn bộ lớn nhỏ trong nhà đều đứng trong sân, nghển cổ nhìn vào căn phòng che rèm kín mít, ai nấy càng thêm lo lắng.

Đã phái khoái mã đi báo cho Ngọc Sơn tiên sinh, Trình gia, Ngưu gia rồi. Vân Diệp không đi được, nên để Tiền Thông phóng ngựa nước kiệu đi tìm Tôn Tư Mạc. Không có lão nhân gia tọa trấn, hắn thực sự không yên tâm.

Tiểu Thu vén rèm đi ra. Nàng là nha hoàn thân cận của Tân Nguyệt, tuy đã hứa gả cho người ta nhưng lúc này không thể thiếu vắng. Nàng là người hiểu rõ tính khí của Tân Nguyệt nhất.

Cả nhà vây tới hỏi dồn dập, Tiểu Thu ngượng ngùng nói với lão nãi nãi:

– Phu nhân hiện vẫn chưa có động tĩnh gì, bà đỡ nói cần chút thời gian. Phu nhân muốn ăn mía.

– Chưa sinh con cho tử tế mà đã đòi ăn mía cái gì! Cứ sinh xong đi, nãi nãi sẽ mua toàn bộ mía của Trường An về cho nó ăn thỏa thích thì thôi!

Nói là nói vậy nhưng lập tức có phó dịch chân tay nhanh nhẹn chạy đi mua mía cho Tân Nguyệt ngay. Trong nhà vốn không có mía vì sợ mấy nha đầu ăn sẽ hại răng.

Ngọc Sơn tiên sinh hối hả chạy tới, vừa qua cửa đã lớn tiếng hỏi: "Đã sinh chưa?"

– Không phải Tôn tiên sinh nói còn hai mươi ngày nữa mới sinh sao? Sao lại sinh bây giờ, có phải b�� ngã không?

Vân Diệp lắc đầu, nói với ông ta rằng hôm nay Tân Nguyệt cười quá mức, không biết có chỗ nào không ổn mà nước ối đã vỡ, sắp sinh rồi.

Ông già chỉ biết ngồi trên ghế thở dốc. Phụ nữ sinh con là một lần bước qua cửa Quỷ Môn quan, bà đỡ khoe khoang nói mình đỡ đẻ một trăm đứa thì mới hỏng năm sáu đứa, đó đã là một thành tích ghê gớm lắm rồi.

Nghe câu này Vân Diệp muốn cầm dao chém bà đỡ. Nếu ở đời sau, đỡ đẻ một trăm ca mà xảy ra sự cố năm sáu ca thì e rằng người thân sản phụ đã băm nát thành thịt vụn rồi, còn mặt mũi nào mà khoe khoang.

Nhưng sự thực là như thế, thành tích của bà ta đúng là rất đáng nể, quan phủ cũng có ghi chép. Thời buổi này, sinh con là đại sự, có tiền thì tìm bà đỡ kỹ thuật cao, không có tiền thì quan phủ sẽ tìm bà đỡ cho, mà bà đỡ cũng không được từ chối. Mỗi khi sinh ra một đứa bé đều nghiêm khắc ghi vào hồ sơ, nếu không may chết non cũng ghi chép lại. Chuyện lừa gạt, giả dối gần như không thể xảy ra, vì tăng trưởng nhân khẩu là chỉ tiêu thăng tiến của quan viên.

Nếu như tùy ý phá thai như ở hậu thế sẽ bị xử phạt cực nghiêm, tội ngang giết người. Nhất là thời Sơ Đường, nhân đinh ít ỏi, Lý Tình cực kỳ căm ghét hành vi này. Tuy nói trẻ chưa sinh ra chưa phải là một sinh mệnh hoàn chỉnh, nhưng Lý Nhị thà nghiêm khắc chứ không nới lỏng.

Mía được tước vỏ xong liền được đưa vào, người đứng ở sân cũng nghe thấy tiếng nàng nhai mía rào rạo, nghe rất khỏe. Chuyện này cho Vân Diệp thêm lòng tin cực lớn. Từ khi Tân Nguyệt mang thai, hắn đã cực kỳ chú ý, bụng ngày càng to nhưng vẫn không thiếu vận động, ăn uống cũng không phải chỉ dùng đồ đại bổ, mà luôn cân bằng giữa thuốc và đồ ăn, lo lắng quá thừa dinh dưỡng sẽ khiến đứa bé quá lớn, gây hại cho cả tính mạng mẹ lẫn con.

Lão Tôn ở gần, chẳng mấy chốc là tới. Đối với lão nhân gia thì chẳng phải kiêng kỵ gì hết, ông vào phòng đẻ một lúc rồi đi ra.

Rồi nói với Vân Diệp:

– Con bé Tân Nguyệt này thân thể khỏe mạnh lắm, tuy sinh sớm một thời gian nhưng cũng không sao, khỏe mạnh lắm, lát nữa sẽ sinh thôi, nóng ruột làm gì?

Bản dịch này là một tài sản trí tuệ độc quyền của truyen.free, không được sao chép dưới mọi hình thức.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free