(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 385:
Hôm nay có lẽ là ngày vinh quang nhất của lão Tiền, hết vị quốc công này đến vị quốc công kia ra vào tấp nập, khiến ông bận tối mắt tối mũi. Nhà nào ông cũng phải niềm nở chào hỏi chu đáo, nếu không sẽ rất thất lễ.
Trưởng tôn của Vân gia ra đời, tất nhiên là đại sự hàng đầu của dòng họ này. Bất kể ngày thường có va chạm hay không, lúc này đây, tất cả đều chỉ to��n những lời chúc mừng. Nếu dám nói điều trái ý, ắt sẽ trở thành tử địch. Chẳng ai muốn gây thù chuốc oán với một gia tộc chỉ đem lại lợi ích chứ không gây hại gì cho mình như Vân gia. Bởi lẽ, Vân gia không tham dự triều chính, nên cũng không có chuyện chính kiến bất đồng. Chúc mừng một chút thì có mất mát gì đâu?
Hà Thiệu và Vân gia vốn là một thể. Nhận được tin mừng, hắn vui đến mức phát khóc, thậm chí còn mừng rỡ hơn cả khi mình sinh con trai. Mấy ngày trước, vị tiểu thiếp thứ N của hắn mới sinh cho hắn một con trai. Giờ đây, hắn đã có bảy con trai và ba con gái. Cô con gái út do chính thê sinh ra mới một tuổi, gả cho trưởng tử của Vân gia làm chính thê thì không đủ tư cách. Còn nếu làm tiểu thiếp, hắn lại không cam lòng, bởi thế lòng cứ rối bời.
Dù sao đi nữa, Vân gia có hậu duệ, điều đó có nghĩa là Hà gia còn có thể hy vọng vào sự bảo hộ của Vân gia thêm mấy chục năm nữa. Đây là đại hỷ sự, cần phải tổ chức thật long trọng. Biết Vân gia hiện không còn nhiều người hầu kẻ hạ, Hà Thiệu liền dẫn theo cả một đoàn nhân mã rầm rập tiến về phía Vân gia.
Lý Thừa Càn dẫn theo mười mấy hộ vệ cưỡi ngựa, mất nửa canh giờ đã tới Vân gia. Nhìn thấy Vân Diệp, hắn không nói một lời, liền đưa ra một chuỗi trân châu to bằng hai quả nhãn lồng, được xâu bằng sợi tơ vàng. Chuỗi ngọc quý giá này khiến Vân Diệp, người vốn quen với châu báu, cũng phải kinh ngạc, vội vàng từ chối kịch liệt.
- Thái tử điện hạ, đây là vật Người mang theo bên mình từ nhỏ đến lớn, sao có thể tặng cho tiểu nhi? Đứa con hèn mọn của thần còn nhỏ tuổi, không thể nhận nổi.
- Có gì mà không nhận nổi? Nếu không phải vì Vân gia ngươi không thể nhận nuôi, thì ta đã nhận thằng bé đó làm con nuôi rồi. Chỉ là Minh Nguyệt châu thôi mà, có đáng gì đâu. Ta chỉ mong đứa bé này lớn lên kế thừa y bát của ngươi, góp thêm gạch thêm ngói cho Đại Đường ta.
Bên cạnh truyền tới một giọng chua lè vang lên. Té ra là Viên Thiên Cương vừa mới khỏi bệnh, bên cạnh ông còn có một thiếu niên đạo sĩ tuấn tú. Chỉ có điều, hình như mắt hắn ta có vấn đề: con ngươi không bao giờ đứng yên một chỗ, chưa ăn trộm đã trông như kẻ trộm. Chẳng cần hỏi, ngoài Lý Thuần Phong thì còn ai vào đây nữa! Hắn ta hứng thú với toán số còn hơn cả việc theo đuổi đạo pháp, luôn miệng nói "ngự thần toán" của mình thất thường, nên chuẩn bị tìm lối đi khác, lợi dụng quy luật toán học để tính toán sự phát triển của vạn vật. Đáng tiếc, hắn luôn bại trận dưới tay Vân Diệp.
Cho nên, mục tiêu duy nhất của hắn khi đến Vân gia chính là thư phòng của Vân Diệp.
- Tặc lão đạo lại đến đây lừa gạt rồi! Hôm nay mà không tính cho con ta cái sinh thần bát tự tử tế thì đừng hòng đi đâu đấy!
- Khắp Đại Đường này, kẻ dám nói lão đạo lừa gạt chỉ có mỗi ngươi thôi! Mấy ngày trước, ngươi lừa mất bộ Hoàng Đình kinh của lão đạo, giờ nghĩ lại lòng ta vẫn đau như cắt. Ngươi còn dám nói ngược lão đạo lừa gạt ư? Thế gian này có Vân hầu ngươi tồn tại, đến trắng đen còn bị đảo lộn, nào còn công lý gì nữa! Mang rượu đến đây! Hôm nay lão đạo không say không về.
Khác với những gia đình khác, nơi người ta đều uống rượu mừng trăm ngày của trẻ con. Còn ở đây, khi đứa bé vừa ra đời, khách khứa chỉ đến tặng quà, sau đó ra về và đợi đến khi đứa bé tròn một trăm ngày mới quay lại.
Rõ ràng, điều này chẳng có nghĩa lý gì với những lão soái như lão Trình, lão Ngưu, Tần Quỳnh, Uất Trì Cung. Chẳng thèm mở tiệc, lão Trình đích thân đến kho rượu, xách hai vò lên, tìm một căn phòng ấm áp, lôi kéo mấy người Lý Tịnh vào trong, đóng cửa lại. Họ cứ thế tự rót tự uống, ngay cả đồ nhắm cũng chẳng cần. Ngoài cửa, hai đại hán đứng canh gác, không cho người hầu của Vân gia bén mảng vào.
Sau khi về phòng thăm Tân Nguyệt đã ngủ say, y liền đứng bên cạnh nhìn kỹ con trai mình. Đứa bé này còn chưa kịp đặt tên, nên tạm gọi bằng nhũ danh là được rồi. Lão nãi nãi luôn miệng gọi bé là "Tâm Can" (cục cưng). Bà cởi tã ra, nhìn đôi chân bé tí đạp không ngừng, cực kỳ cẩn thận chạm nhẹ một cái, rồi lại đóng tã vào. Một mình bà ngồi trên ghế lẩm bẩm, chuỗi tràng hạt ngày thường coi như sinh mạng thì giờ bị ném qua một bên mà bà cũng chẳng nhớ nhặt lên.
Không muốn quấy rầy khoảnh khắc hạnh phúc của lão nãi nãi, Vân Diệp quay về thư phòng của mình. Lý Thừa Càn ngồi một bên bàn, tự rót tự uống. Lý Thuần Phong thì lật xem sách trên giá, còn Viên Thiên Cương thì đã say bất tỉnh nhân sự từ đời nào rồi. Rượu của Vân gia đối với ông ta mà nói là quá mạnh.
Vân Diệp lấy từ trên cùng giá sách cuốn "Làm quen với toán học", ném cho Lý Thuần Phong. Hắn ta lập tức cuốn hút vào trong đó. Lý Thuần Phong rất ủng hộ cách viết từ trái sang phải của Vân Diệp, cũng không xa lạ gì với số Ả Rập. Dù sao, suốt thời gian qua, Đại Đường không tiếc sức lực truyền bá thứ này, mà thương nhân chính là lực lượng chủ chốt trong đó, công lao của họ là không thể thiếu.
Kéo Lý Thừa Càn vào linh đường của Vân gia, Vân Diệp sờ lên cây cột, lập tức một cửa động xuất hiện. Y lấy ra một cuộn tranh từ bên trong, rồi đóng cửa động lại. Y nghĩ, không cần phải làm ra vẻ thần bí với Lý Thừa Càn, bởi Vân gia đã đủ thần bí rồi. Nếu có thêm những thứ mà người khác không lý giải nổi, e rằng sẽ thành quỷ dị.
Thần bí và quỷ dị là hai thái cực: một khiến người ta khao khát, một khiến người ta hoài nghi. Lòng người lạ lùng là vậy đấy, chỉ khác nhau một chút thôi mà đã chênh lệch như thiên đường và địa ngục.
- Đây là cái gì?
Lý Thừa Càn rất muốn biết thứ Vân Diệp lấy ra từ một nơi bí mật như vậy rốt cuộc là cái gì.
- Đừng hỏi! Lát nữa đến chỗ các lão tướng quân, ngươi chỉ được lắng nghe và quan sát thôi, đừng hỏi gì, cũng đừng trả lời gì hết. Ngươi sớm muộn gì cũng phải lên chiến trường. Lần này Đại Đường công phạt những nơi không thuần phục, là cơ hội tốt để ngươi lập công huân, gây dựng uy vọng. Nhớ kỹ, ngàn vạn lần đừng can thiệp vào sự chỉ huy của các tướng quân. Ngươi chỉ cần ở trung quân, biết nghe lời là được, bảo ngươi đi phía đông thì ngươi đừng đi phía tây. Chỉ cần ngươi lên chiến trường dạo một vòng là được.
Lý Thừa Càn khí huyết đang độ sung mãn, xưa nay hắn luôn cho rằng mình phải cầm đao đứng trên lưng ngựa, cười ngạo ba quân. Nghe Vân Diệp nói vậy thì hắn tỏ ra không phục.
- Vậy thì ta vào trong quân làm gì? Làm ��ứa trẻ ngoan thì còn lên chiến trường cái quái gì nữa?
Vân Diệp túm cổ áo Lý Thừa Càn nói:
- Ngươi hiểu cái quái gì về đạo chiến trường! Trong quân sợ nhất là lệnh xuất phát từ nhiều cửa. Sáu vị soái của ngươi đều là tân binh chưa thấy máu, ngươi cũng chẳng có kinh nghiệm lãnh binh tác chiến. Cha ngươi là rồng trong bầy người, thế mà còn chẳng ngoan ngoãn làm giáo úy bao năm dưới trướng Vân Định Hưng đó sao?
- Hôm nay ta dẫn ngươi đến căn phòng kia. Trừ Hầu đại tướng quân ra, những người khác đều không khách khí với ngươi, đó là điều bình thường. Phụ hoàng ngươi đang độ đỉnh thịnh đời người, là lúc mở rộng cương thổ. Cho nên người ta không để ý tới ngươi, một là vì tỵ hiềm, hai là vì tỵ hiềm, ba là vì tỵ hiểm, biết chưa hả?
- Cho nên hiện giờ ngươi phải chuẩn bị cho tương lai. Tương lai ngươi định sẵn là hoàng đế, những lão tướng kia sẽ là cánh tay phải, là trọng thần của ngươi. Gây cho bọn họ một ấn tượng khiêm tốn, cẩn trọng, điều đó quan trọng hơn hết thảy.
- Ngươi muốn lên trận giết địch? Đó là chuyện đám não lợn mới làm! Cho dù ngươi giết được một trăm tên, hay một nghìn tên, cũng chẳng ảnh hưởng gì đến đại cục. Người ta chỉ cần giết chết ngươi là xem như đại thắng.
Lý Thừa Càn bị Vân Diệp nói cho choáng váng. Hắn thế nào cũng không ngờ Vân Diệp lại dùng những lời độc địa nhất để bình luận bầu nhiệt huyết của mình, bất giác có chút phẫn nộ.
- Ta muốn dẫn mười vạn thiết kỵ tung hoành thiên hạ, lập kỳ công hiển hách ngàn đời. Ta muốn ngắm mặt trời ở nơi mặt trời mọc, muốn chém cự mãng ở vùng ma thiêng nước độc phương nam, muốn đóng cột ở tuyệt vực phía tây, muốn nuôi ưng ở biển nóng phương bắc. Ngươi đừng biến ta thành con sâu đáng thương sống dưới cánh các bậc trưởng bối!
"Bốp bốp bốp!" Vân Diệp cười vỗ tay. Hùng tâm tráng chí này của Lý Thừa Càn là lần đầu y được nghe thấy. Trong huyết mạch Lý gia, dã tâm bừng bừng này luôn ẩn chứa.
Thấy Vân Diệp vỗ tay, sự phẫn nộ của Lý Thừa Càn dịu xuống:
- Ngươi thấy suy nghĩ của ta ra sao?
- Đương nhiên là không tệ! Là hoàng đế tương lai, ngươi phải có hùng tâm như thế, rất tốt. Chỉ là lời nói hơi ngu xuẩn một chút. Ta cho ngươi xem một thứ, để ngươi thấy suy nghĩ của mình ngu xuẩn đến mức nào.
Lý Thừa Càn lại muốn nổi khùng, nhưng thấy Vân Diệp mở cuộn tranh trong tay, trải trên mặt đất, chỉ vào nó nói:
- Đây là thế giới của chúng ta. Có một số nơi ta đã tới, một số nơi ta chỉ nghe nói. Nhưng ta có tấm bản đồ này đủ để chỉ vào mà nói cho ngươi biết lý tưởng của ngươi ngu xuẩn đến mức nào rồi chứ?
Lý Thừa Càn phát hiện mình không nổi giận với Vân Diệp được. Dù có, sự tức giận cũng lập tức tự động dập tắt. Nghe y nói thế, hắn liền cùng Vân Diệp quỳ xuống đất xem bản đồ.
Nhìn hồi lâu, hắn nghi hoặc chỉ vào mảnh đất nhỏ ở phương đông:
- Đại Đường chỉ nhỏ như thế này thôi sao? Đại Đường ta có mười đạo, ba trăm sáu mươi châu quận, một nghìn năm trăm bảy mươi huyện, rộng dọc ngang vạn dặm, không ngờ lại chỉ bé tẹo thế này?
Lý Thừa Càn nhìn bản đồ thế giới, cực kỳ bất mãn khi thấy Đại Đường chỉ chiếm một vùng nho nhỏ. Trong mắt hắn, Đại Đường phải là nơi lớn nhất thế giới.
- Cái Thiên Trúc chết tiệt kia lại còn lớn hơn cả Đại Đường sao? Cái đế quốc La Mã chết tiệt lại biến cả đại dương thành hồ nội địa? Bọn họ thực sự lớn đến thế sao?
Là một người theo chủ nghĩa dân tộc cực đoan, Lý Thừa Càn cực kỳ bất mãn với cách phân chia thế giới trên bản đồ. Hắn liên tục lớn tiếng hỏi, mỗi câu đều mang sự đố kỵ rõ ràng.
- Ồ, đế quốc La Mã sụp đổ rồi! Rất nhiều năm trước đã chia thành hai đế quốc La Mã đông và tây. Tây La Mã đã diệt vong, chỉ còn Đông La Mã vẫn tồn tại, rất hùng mạnh. Lịch sử người Ba Tư cũng rất dài, hiện giờ vương triều Sasan (Tát San) chính là Ba Tư đang đại chiến với Đông La Mã, vẫn chưa ngừng lúc nào.
- Có điều, ta muốn ngươi nhìn là vùng đất này.
Vân Diệp chỉ vào Da Lộ Tát Lãnh (Jerusalem), nói:
- Có một người cường đại tay cầm kiếm, tay cầm kinh Coran (Cổ Lan), thống nhất vùng đất này. Kẻ đó sẽ mau chóng khuếch trương ra bên ngoài, bọn họ cực kỳ hiếu chiến. Có một câu danh ngôn là: "Khi không thể cướp được của người khác, ta không ngại cướp của huynh đệ mình." Kẻ này sẽ tấn công Ba Tư, chính là vương triều Sasan (Tát San), sau đó sẽ đến lượt chúng ta. Có điều thời gian còn sớm, ngươi còn có thời gian để chuẩn bị. Còn cả vùng đất này nữa.
Y chỉ vào cao nguyên Thanh Tạng, gõ mấy cái:
- Có một kẻ n���a tên Tùng Tán Cán Bố (Songtsen Gampo) đã thống nhất vùng đất này. Bọn họ tác chiến dũng cảm, đồng thời chiếm giữ địa lợi, từ trên đánh xuống dễ hơn từ dưới đánh lên. Hơn nữa, bọn họ thèm khát Nam Chiếu. Cho nên, những cuộc chiến tranh trong những năm này là nơi để ngươi rèn luyện mình, không cần thể hiện gì nhiều. Tương lai còn nhiều phiền phức lớn cho ngươi, sau này ngươi sẽ đánh trận tới mức nôn ra ấy chứ, giờ vội vàng cái chó gì!
Lý Thừa Càn mở to đôi mắt ngây thơ nhìn Vân Diệp:
- Làm sao ngươi biết những chuyện này? Vì sao Đại Đường ta xưa nay chỉ nghe qua loa vài lời về họ, mà nghe ngươi nói hình như đều là thật. Ít nhất ta tin là vậy, vì ngươi chưa bao giờ lừa ta.
- Chẳng phải đã nói với ngươi rồi sao? Ta phiêu bạt suốt mười bốn năm, sư phụ ta lại là một cao nhân. Nếu không biết những điều đó mới là chuyện lạ. Ta phải dùng rất nhiều thời gian mới có thể mày mò ra hình dạng đại khái của thế giới này, cho nên ngươi hưởng lợi. Bản đồ này tặng cho ngươi. Tuy không chính xác lắm, nhưng phạm vi đại khái thì không th��� sai được.
Tấm bản đồ này Vân Diệp đã dùng rất nhiều thời gian để vẽ lại từ trí nhớ của mình. Riêng phần tỉ lệ đã khiến y tổn hao không ít tế bào não. Một số địa phương có địa hình không giống, ví dụ như cửa biển của Hoàng Hà. Lấy bản đồ cương vực Đại Đường so sánh, thêm vào hình dạng đại khái của thế giới, mới được như thế này.
Việc đưa cho Lý Thừa Càn cũng là bất đắc dĩ. Bởi Minh Nguyệt châu hôm nay đã hoàn toàn trói buộc Vân gia và thái tử vào cùng một chỗ, muốn chạy cũng không còn đường mà chạy. May mắn là không phải tên Lý Thừa Càn khốn kiếp trong lịch sử, cho nên Vân Diệp mới lấy thứ giữ mạng trong tương lai ra. Lý Thừa Càn cẩn thận cuộn bản đồ lại, cởi dải lụa quấn đầu ra buộc vào, rồi ngẩng đầu lên hỏi:
- Ngươi đem nó cho ta, muốn ta lợi dụng thứ này như thế nào?
- Đương nhiên là muốn đi lừa đám lão soái hùng tâm tráng chí kia! Bọn họ luôn lo rằng nếu không được đánh trận nữa sẽ không thoát khỏi vận mệnh "thỏ khôn hết, chó săn bị giết". Cho nên phải nói với họ rằng còn phải đánh nhau rất nhiều, đời này bọn họ đừng mơ đánh cho hết, để bọn họ thấy rằng cái ngày "thỏ khôn hết, chó săn bị giết" sẽ mãi mãi không đến. Sau đó, tiến cung đưa cho phụ hoàng của ngươi xem, nói với bệ hạ về lý tưởng của ngươi như vừa rồi. Tính sơ bộ, đợi khi ngươi đánh trận chán chê rồi thì bệ hạ cũng đã già, cái thế giới này sẽ đến lượt ngươi nắm giữ. Tất cả mọi người đều an tâm, đều hướng về một mối, giảm thiểu nội chiến đến mức tối đa. Ta tin ngươi sẽ cắt được một miếng bánh lớn cho dân tộc.
Nghĩ tới sự oai hùng của Lý Thừa Càn trong tương lai, Vân Diệp dạt dào cảm xúc. Một tiểu nhân vật không đáng kể ở đời sau nay cũng có thể đứng trước bản đồ chỉ trỏ, đúng là khoan khoái làm sao!
- Vân Diệp, đây là "Long Trung đối sách" của ngươi phải không? Chưa rời khỏi cửa mà đã biết chuyện thiên hạ, ngươi làm ta cực kỳ kinh ngạc.
- Mơ đi! Ta chẳng thèm làm Gia Cát Lượng gì đó đâu. Một là ta không thông minh như ông ấy, hai là ta lười biếng. Chuyện thì ngươi cứ việc đi làm, ta ở đằng sau hưởng phúc. Việc vất vả đừng có tìm đến ta, giờ mỗi ngày phải đi dạy học ta đã thấy mệt mỏi lắm rồi. Đợi tương lai ngươi thành công thì phong cho ta một vị trí thật cao, chỉ cầm tiền không làm việc, để đám khốn kiếp ức hiếp ta cứ thấy ta là phải cúi đầu thi lễ. Đó là mộng tưởng của ta! Nhớ đấy, nhất định phải biến mộng tưởng của ta thành sự thật.
Lý Thừa Càn ngửa mặt cười lớn, nắm tay Vân Diệp nói:
- Chúng ta giao hẹn như vậy. Ta đi chinh phạt tứ phương, ngươi ở kinh thành ức hiếp người khác. Chúng ta hãy sống khoái lạc hết cuộc đời này!
Lý tưởng thì rất đầy đặn, nhưng hiện thực lại rất xương xẩu. Không biết là ai nói câu này nhỉ, nhưng rất có đạo lý. Nhất là hai thiếu niên vừa rồi, một tự so mình với Lưu Bị, một tự coi mình như Gia Cát Lượng, đầu óc đầy rẫy ảo tưởng về cuộc sống tương lai.
Chuẩn bị mang theo sát khí lớn nhất để đi dọa đám tướng soái đầy phòng, để tương lai có thể tiến bước theo con đường của mình. Lý Thừa Càn chuẩn bị đón nhận sự nịnh bợ từ mọi người rồi. Thậm chí, hắn còn cùng Vân Diệp tham khảo xem mình phải biểu hiện thế nào: tự tin một chút, hay khiêm tốn một chút? Cả hai nhất trí cho rằng, khiêm tốn một chút thì hơn.
Bản đồ lấy ra, Lý Tịnh nhìn một cái liền nổi khùng. Lý Hiếu Cung không kìm được cơn giận. Ngưu Tiến Đạt mắt như muốn phun lửa. Trình Giảo Kim, Hầu Quân Tập thì ôm đầu như không nỡ nhìn. Uất Trì Cung xách cổ áo Lý Thừa Càn, còn Vân Diệp thì chửi mắng xối xả.
Mọi nỗ lực biên tập cho nội dung này đều thuộc về truyen.free, nơi những câu chuyện tuyệt vời được chắp cánh.