(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 386:
Có thứ này sao không lấy ra sớm? Chẳng lẽ hai ngươi không biết chúng lão phu vì địa hình nơi đó mà lo tới bạc cả tóc ư? Nếu ở trong quân, với cái tội biết mà không báo, hai ngươi đã khó thoát khỏi lưỡi đao, đầu đã bị lão phu chặt treo lên cột cờ rồi.
Vân Diệp dù là hầu gia, nhưng trong mắt những người này cũng chẳng khác gì cục phân. Huống hồ thái tử bên cạnh cũng bị người ta xách lên lắc như vậy thì còn ra thể thống gì nữa.
- Lý Thừa Càn, lần xuất chinh này ngươi làm tướng dưới trướng lão phu, lão phu phạt ngươi là danh chính ngôn thuận. Nay ngươi chưa tới quân doanh báo cáo đã phạm quân pháp, lão phu thấy ngươi ngứa mông rồi, muốn ăn ba mươi gậy, hay muốn biệt giam bốn ngày? Tiểu tử, chọn đi rồi nói với lão phu, trận đòn này không có đệm lót cho ngươi đâu.
Ngưu Tiến Đạt cất giọng lạnh lùng, không một chút thông cảm nào.
Lý Tịnh mặt mày hầm hầm.
- Vân tiểu tử, ta biết ngươi chẳng ưa gì ta, và ngươi có biết lão phu cũng chẳng ưa gì ngươi không? Tấm bản đồ này, nếu chẳng phải hôm nay thái tử điện hạ thành tâm đối đãi ngươi, e rằng ngươi đã chẳng chịu lấy ra. Chơi trò thủ đoạn đến mức này, ngươi cũng đã quá đáng lắm rồi. Ngươi có biết, vì không thông thuộc địa hình mà đại quân lão phu không thể nhanh chóng tiến quân, vì không thông thuộc địa hình mà ta đã tạo cơ hội cho Tiết Duyên Đà, Thổ Cốc Hồn, Cao Ly đối phó không?
- Ngươi là hầu tước Đại Đường, vậy mà không biết lo toan việc nước, chỉ toàn giấu nghề. Ngươi giấu nghề thì thôi, nhưng lại liên lụy bao nhiêu con cháu Quan Trung phải bỏ mạng vì chút mưu tính của ngươi! Lương tâm của ngươi bị chó gặm rồi sao? Ngươi có tin không, gia trang của ngươi sẽ nhận được lệnh triệu tập lính tráng, khi đó lão phu sẽ điều bọn chúng đi dò đường cho toàn quân, để xem ngươi có đau lòng không!
Bỏ mẹ! Sao chẳng giống như trong tưởng tượng chút nào? Rõ ràng bọn ta tới để nhận khen ngợi và biểu dương, vậy mà lại thành ra bị mắng là lương tâm bị chó gặm? Không những không được biểu dương mà còn bị quân côn và cấm túc.
Lão tử ngày đêm trốn trong thư phòng vẽ bản đồ dễ dàng lắm chắc? Vợ lão tử vác cái bụng bầu to tướng ra giúp ta có dễ lắm không? Điện thoại của lão tử mỗi lần dùng là hao tổn thêm một phần, các ngươi hiểu cái rắm gì! Cả nhà ta phải canh bên máy sạc điện mặt trời để sạc pin, dễ lắm ư? Vì bảo mật mà Lão Giang suýt nữa tự moi hai mắt mình, khuyên mãi ông ta mới thôi. Cả nhà lão tử đã đổ biết bao máu và nước mắt vì nó đấy!
Vân Diệp định phản bác, nhưng nhìn sang Lý Thừa Càn bên cạnh thì thấy hắn đang xấu hổ tột độ, cứ như mình thật s��� đã làm chuyện gì sai trái vậy, bộ dạng như sẵn sàng tự sát để tạ tội.
Cửa bật mở, hai người bị ném ra ngoài, rồi "rầm" một tiếng đóng sập lại. Lý Hiếu Cung quát, bắt cả hai phải tỉnh táo lại, lát nữa thương lượng xong quân cơ đại sự sẽ tìm cả hai để tính sổ.
Nằm vật ra đất, không ngồi dậy nổi nữa, mông đã đau ê ẩm vì cú ngã. Đoán chừng Lý Thừa Càn cũng chẳng khác gì, Úy Trì Cung không nương tay chút nào. Lá mùa đông vẫn chưa rụng hết, thi thoảng còn sót lại một hai chiếc. Trong sân vẫn còn vài quả hồng khô quắt chưa bị Na Mộ Nhật hái.
Chuyện này không bình thường. Vân Diệp có cảm giác mình bị người ta gài bẫy. Con mình mới chào đời, thể diện Vân gia đâu đã lớn đến mức tất cả các huân quý đều tới chúc mừng? Ví như Phòng Huyền Linh, Đỗ Như Hối còn chẳng tới, chỉ phái người mang lễ vật; các trưởng bối của thư viện cũng chỉ ghé qua nhìn một cái rồi đi, nói không chừng còn là do nể mặt Ngọc Sơn tiên sinh.
Dựa vào đâu mà toàn bộ huân quý trong hệ thống võ tướng lại kéo đến đây? Đến thì không sao, ở đâu chẳng thể thương thảo quân cơ? Thế mà họ lại chọn Vân gia làm nơi bàn bạc, rồi còn gạt mình và thái tử ra ngoài. Rõ ràng chuyện này có vấn đề!
Vân Diệp lật đật bò dậy, nhìn Lý Thừa Càn đang bồn chồn hối hận không thôi:
- Ngươi tặng Minh Nguyệt châu cho con ta là có ý từ trước hay là quyết định đột xuất? Ai góp ý cho ngươi?
Lý Thừa Càn yếu ớt đáp:
- Trước đó, ta đã chuẩn bị một tấm ngọc bội tốt nhất, bên trên khắc điềm lành, do vợ ta tuyển chọn rất lâu. Còn Minh Nguyệt châu là bảo vật ta đeo từ nhỏ tới lớn, tuy không đáng tiền bằng ngọc bội, nhưng lại là vật ta vô cùng yêu mến. Ngươi có mang mười cái ngọc bội ra ta cũng không đổi lấy đâu.
- Khi tới nhà ngươi, vương thúc hỏi ta chuẩn bị lễ vật gì. Ta nói là một tấm ngọc bội thượng hạng. Vương thúc bảo ngươi là nhân tài hiếm có, muốn ta đổi lấy thứ bản thân từng dùng. Làm vậy quan hệ hai ta sẽ càng gần gũi hơn, thành thông gia thì càng tốt. Ta cũng thấy với giao tình giữa hai chúng ta mà tặng ngọc bội thì thật mất giá quá, nên mới tặng Minh Nguyệt châu.
Hiểu rồi, con mẹ nó! Đây đúng là một cái bẫy! Mấy ngày trước, mình chuyên môn giảng giải cho đám học sinh về địa hình Tây Vực, còn tiện tay vẽ một tấm bản đồ đơn giản để chúng dễ hình dung. Đám học sinh mang bài về tìm cha hỏi han, tất nhiên đã bại lộ chuyện mình biết rõ địa hình Tây Vực. Cho nên đám lão già kia sợ mình không chịu đưa bản đồ ra, bèn bày ra cái bẫy này để Vân Diệp tự nhảy vào. Thằng bé ngốc Lý Thừa Càn thì bị lợi dụng mà không hề hay biết gì, giờ vẫn còn áy náy mãi.
- Đứng lên, hai ta đi uống rượu.
Kéo Lý Thừa Càn dậy, nhìn vẻ mặt thương tâm của hắn, Vân Diệp cười khổ nói:
- Đừng đau khổ nữa. Hai chúng ta vẫn chưa đấu lại được đám lão tặc đó đâu. Đã bị lừa rồi mà còn ở đây buồn bã thì làm gì? Giờ ngươi đã hiểu đám lão già khốn kiếp đó chẳng có kẻ nào tốt đẹp rồi chứ?
– Trúng kế ư? Trúng kế gì chứ? Khi ta cầm lấy bản đồ cũng đã có ý định giấu đi rồi. Không ngờ hậu quả lại đáng sợ đến thế. Dù có bị phạt, ta cũng không còn gì để nói.
Bản chất Lý Thừa Càn vẫn là một đứa trẻ ngoan hiền, đơn thuần. Những năm qua, Vân Diệp dày công bao bọc đã phát huy hiệu quả. H��n biết thương cảm vì người khác, biết đau khổ vì tướng sĩ ngã xuống, vẫn chưa học được trò lòng lang dạ sói.
Kéo Lý Thừa Càn ra ngoài, Vân Diệp vừa đi vừa nói:
- Giờ ngươi đã biết đám già đó đáng sợ đến nhường nào rồi chứ? Ngươi lần đầu bị lừa, nói không chừng ngay cả cha ngươi cũng biết, nhưng chỉ cố tình không vạch trần ra, đợi để cười nhạo hai ta, tiện thể cho ngươi một bài học để khi ra trận dễ bề quản thúc hơn. Đám lão già đó, không phục cũng không được. Xem ra ngươi muốn tung hoành tứ phương, ta muốn ức hiếp khắp Trường An thì phải đợi tới khi thành Lý lão gia tử, Vân lão gia tử mới dễ bề ra tay.
Trở về thư phòng, hắn không thấy Lý Thuần Phong đâu, sư phụ của hắn cũng mất dạng. Tất nhiên, ngay cả cuốn "Làm quen với toán học" của Vân Diệp cũng không cánh mà bay. Biết rõ đó là thứ dễ bị trộm mà còn để trong nhà, thế nên việc bị trộm là chuyện đương nhiên.
Sau khi sắp xếp ổn thỏa cho Lý Thừa Càn, kẻ vừa bị đám lão tặc đả kích cho mất sạch nhuệ khí, Vân Diệp bỏ thời gian đi xem con mình. Rất tốt, hai mẹ con vẫn đang say ngủ, còn lão nãi nãi vẫn chìm đắm trong hạnh phúc tột cùng, cứ nhìn tiểu trọng tôn mà cười. Xem ra hôm nay bà sẽ không thể bình thường lại được rồi.
Đại Đường vốn không mấy người ăn được cay. Vân Diệp liền bảo nhà bếp, nếu như trong mỗi món ăn dành cho các lão soái mà ít hơn một lạng ớt thì cứ mang đầu tới gặp hắn! Đồng thời còn phải làm sao cho hương vị, sắc màu toàn vẹn, khiến bọn họ không kiềm chế được mà ăn, để cho họ biết cơm của Vân gia ăn thì ngon đấy, nhưng lại khó nuốt vô cùng!
Toàn bộ công sức biên tập bản văn này là của truyen.free, xin hãy tôn trọng điều đó.