Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 387:

Để Lý Thừa Càn tĩnh tâm, hai cái móng giò được dọn ra. Giờ đây, chỉ cần là món Vân Diệp thích ăn thì Lý Thừa Càn đều không bỏ qua. Cái suy nghĩ thịt lợn là thứ thấp kém đã bị gạt bỏ, thịt dê hắn chẳng còn ăn mấy, chỉ chuyên tâm thưởng thức thịt lợn. Trên chợ Trường An cũng vậy, đó là chuyện xảy ra sau khi những món ăn của Vân gia được truyền bá rộng rãi.

Chẳng cần cầu kỳ, hai huynh đệ mỗi người một chậu móng lợn, toàn là móng trước. Dù sao, để kích thích sữa cho Tân Nguyệt, Vân gia đã chuẩn bị đầy một xe móng giò. Mỗi người một bầu rượu, tu thẳng không cần chén, cốt để xua đi nỗi bi thương, trút hết bi phẫn vào ăn uống.

Hai người đều không muốn nói chuyện, cứ thế cầm móng giò ăn ngấu nghiến như hai con dã thú đang xé xác con mồi.

Ăn một lúc, Lý Thừa Càn uể oải ném nửa cái móng giò vào chậu, cất tiếng: - Diệp Tử, đám lão già đó khó chơi thật đấy. Ngươi nói xem cha ta làm sao chế ngự được bọn họ? Trước mặt bọn họ, ta chẳng là gì cả.

- Ngươi biết vì sao ta không hay tới Trường An rồi chứ?

Vân Diệp cũng đặt móng giò xuống, nhấc bầu rượu tu một ngụm dài rồi mới nói: - Vì sao? Ta vẫn luôn thắc mắc, nhà ngươi ở phường Hưng Hóa đẹp như vậy mà ngươi cứ để trống, là vì sao?

- Nguyên nhân là vì yêu ma quỷ quái trong thành Trường An quá nhiều, ta chịu không nổi. Nếu như không tránh xa, hiện giờ, ha ha ha, xương ta chắc đã bị đem đi đánh trống mà chẳng hay biết gì. Cha ngươi là người ta rất sợ, gặp ông ấy là ta không được sống yên ổn. Mẹ ngươi mới là người ta e ngại nhất, gặp bà ấy ta không thể từ chối bất cứ yêu cầu nào của bà, bất kể yêu cầu đó hợp lý hay không.

- Còn những người khác ta có thể đấu lại vài ba chiêu. Ngươi không thấy ta luôn báo thù đó sao? Hết cách rồi, báo thù nghĩa là đã bị người ta hại rồi mới phải báo thù. Cho nên ngươi không cần lo cho cha ngươi. Ông ấy mới là nhân vật lợi hại thực sự. Người có bản lĩnh thì chơi đại bàng, không có bản lĩnh thì chơi chim sẻ. Hai chúng ta cùng lắm chỉ chơi được cú mèo, còn cha ngươi, đó là nhân vật chơi cả hổ. Trái ý ông ta thì chẳng có ích lợi gì hết.

Đám lão soái, người nào người nấy miệng xuýt xoa, xỉa răng, vác cái bụng no kềnh, vừa nói vừa cười chuẩn bị rời đi. Vân Diệp cắn răng nặn ra một nụ cười tiễn chân.

- Món ăn của Vân gia ngon không tả xiết, chỉ tội cho nhiều ớt quá. Có điều, vừa vặn hợp khẩu vị của lão phu. Mai mang cho nhà lão phu một xe ớt nhé. Đám trẻ con ít tuổi chẳng biết lễ nghĩa gì cả, đợi trưởng bối đòi mới cho, chẳng đứa nào hiếu thuận.

- Tiểu tử, nể mặt hôm nay ngươi có con nên lão tha cho ngươi. Đó là thể diện của tiểu cháu chắt mới ra đời của lão phu. Suy nghĩ cho kỹ, rốt cuộc về sau phải làm thế nào. Có đồ tốt đừng có giấu, giữ lại đòn sát thủ làm gì? Chỉ cần đám lão phu còn sống ngày nào thì sẽ không để Vân gia phải suy sụp.

- Tiểu tử, không việc gì làm thì gây giống nhiều một chút, cưới thêm vài lão bà đi. Nhà ta tôn nữ cả đống, đều đợi gả cho Vân gia. Nhìn trúng đứa nào thì lên tiếng, đưa lễ tới, hôm sau sai người khiêng qua cửa luôn. Người nhà ta nổi tiếng giỏi sinh nở.

Mỗi lão soái lúc bỏ đi đều lẩm bẩm không ngớt. Đến khi Lão Ngưu rời đi, Vân Diệp đã nghe bao nhiêu lời mai mối đến mức nếu muốn cưới hết chắc đã chật kín hậu viện. Y còn thu được một đống yêu cầu, nào đòi đầu bếp, kẻ mặt dày hơn còn đòi cùng Vân gia mở nhà hàng.

- Tiểu tử, lần này ủy khuất ngươi rồi, có điều bị Lý Tịnh dày công giăng bẫy cũng là một sự vinh quang. Giờ bọn ta vào cung thương nghị với bệ hạ chuyện tiến đánh Tây Vực, ngươi chuẩn bị sẵn sàng được gọi đi. Chúng ta đều là người nhà, thương vong của tướng sĩ cũng khiến ngươi đau lòng, đúng không? Thế nên đừng bất mãn. Đợi đả thông Tây Vực rồi phải xem thủ đoạn của tên tiểu tử ngươi, làm sao vét sạch quốc khố của bọn chúng. Đó mới là nơi ngươi thể hiện thủ đoạn cao minh, bọn lão phu tối đa chỉ là người mở đường.

Lão Ngưu lo Vân Diệp bất mãn, nên ở lại khai thông tư tưởng cho y.

- Ngưu bá bá, thứ này vừa mới hoàn thành, vốn chuẩn bị hiến cho bệ hạ vì đại quân tây chinh. Không ngờ bị Lý soái bẫy, lần sau phải để tâm hơn mới được. Con của Ngưu Kiến Hổ chắc sẽ sinh trong vài ngày tới. Thứ này tiểu chất chuẩn bị đầy đủ, đợi sản phụ thể lực không đủ thì pha nước uống vào, sẽ bổ sung thêm tinh lực.

Đối với người như Ngưu Kiến Hổ, Vân Diệp không giận nổi. Đôi khi, những người có nhân cách cao thượng đúng là khiến người ta sinh lòng tin tưởng vô điều kiện. Tình cảm này xuất phát từ nội tâm, không bị lý trí sai khiến.

Ngưu Tiến Đạt nhận lấy cái bình sứ, vỗ bả vai Vân Diệp: - Ngươi là đứa bé ngoan, trước giờ luôn là thế. Tránh xa chốn triều đình ra, đừng lún vào. Cứ đứng bên bờ làm người trong sạch thôi. Lão phu thích thấy ngươi sạch sẽ.

Đoàn người ngựa đông đúc đã đi rồi. Mùa đông trời hanh khô, đường đầy bụi. Nếu mọi chuyện thuận lợi, khi cỏ xanh nảy mầm là lúc đoàn quân này sẽ hành quân về phía tây, cho tới điểm cuối cùng.

Bị lừa cũng không nên nghĩ nhiều. Đó là sự khiêu chiến quang minh chính đại của Lý Tịnh. Tranh đấu giữa những đại nhân vật với nhau đã sớm vượt qua cấp bậc dùng vũ lực, đấu trí mới là chính.

Thất bại dưới tay Lý Tịnh không phải chuyện mất mặt. Lão Ngưu nói không sai, đây là chuyện hay. Trên đời, thứ đáng để Lý Tịnh phải dùng hết trí tuệ mới có thể lấy được không nhiều. Chỉ là cái cảm giác bị lừa một vố vẫn khiến người ta không mấy dễ chịu.

Từ xa, Vân Diệp muốn hét lên rằng lần sau sẽ phân thắng bại, nhưng rồi lại không dám. Lão Tiền ở bên cạnh thò cổ ra, mặt đầy hâm mộ và sùng bái tiễn đám lão tặc.

- Lão Tiền, ngươi đi chuẩn bị xe ngựa. Thái tử uống nhiều quá, giờ đã say bí tỉ rồi, phải về Đông cung.

Lão Tiền vội quát bảo phó dịch chuẩn bị lắp xe ngựa, đưa thái tử về.

Thái tử Đại Đường thuần phác lương thiện lần đầu tiên gặp phải kẻ lừa gạt, lại bại hoàn toàn. Điều này làm thiếu niên chưa tròn mười tám tuổi bị đả kích nặng nề. Trước kia luôn tự cho mình tài giỏi, giờ bị hiện thực tát cho tỉnh mộng. May có Vân Diệp đỡ cho, mới làm tâm hồn non nớt của hắn có chút an ủi.

Hiện giờ hắn không cần chốn bình yên, mà là chấp nhận đương đầu với sóng gió để rèn luyện. Nhiều lần bị đả kích sẽ cùng Vân Diệp trở nên thông minh hơn. Đây là chuyện tốt, không phải chuyện xấu.

Muốn trở nên trưởng thành, trước tiên phải biết tự kiềm chế bản thân. Mỗi ngày về nhà ngủ, dù uống say đến mức nào đi nữa. Mặc dù chỉ là chi tiết nhỏ, nhưng khiến bản thân quyến luyến với nhà hơn. Khi đã quyến luyến thì sẽ không còn hứng thú với những thú vui phù phiếm bên ngoài. Muốn làm quốc quân tốt, trước tiên phải làm từ trong nhà. Tình cảm mới là thứ vũ khí mạnh nhất của người cai trị.

Nhà Lý Đường chém giết quá nhiều, ngôi hoàng vị của Lý Nhị bị tranh cãi lớn. Không phải cứ là một hoàng đế tốt thì những việc sai trái đã làm sẽ được xóa bỏ. Ảnh hưởng này rất sâu xa. Trong lịch sử tranh giành ngôi báu triều Lý Đường luôn đẫm máu, từ đó đủ biết Lý Nhị tạo ra tiền lệ xấu cỡ nào.

Lý Thừa Càn bị khiêng lên xe ngựa. Thị vệ trưởng thân tín nhất của hắn đích thân đánh xe, sau khi tạ ơn Vân Diệp, liền về Trường An.

Trang viện Vân gia yên tĩnh hơn rất nhiều. Ngay cả những người buôn bán trên đường cũng ngừng rao hàng. Nếu như có ai đó lớn tiếng nói vài câu thôi sẽ gặp phải những ánh mắt căm ghét của mọi người.

Thiếu phu nhân và tiểu công tử đang say giấc. Nếu kinh động tới tiểu công tử, làm tiểu công tử khóc, chẳng khác nào làm kẻ gây tội.

Vân phủ rất lớn, cho dù giọng của ngươi có lớn tới đâu, âm thanh dù có truyền xa năm trăm mét cũng khó mà còn nghe rõ. Cho nên Vân Diệp thà tin rằng hành vi này với Vân gia là một sự tôn kính, không muốn nghĩ rằng đó là một sự sợ hãi.

Vị trưởng lão cao tuổi nhất của trang ngồi trên ghế trong phòng khách Vân gia. Dưới chân có một giỏ trứng gà được nhuộm đỏ đều tăm tắp. Bên cạnh bà, vài vỏ trứng gà cho thấy bà vừa ăn một quả.

- Trứng gà trong trang ta quả thật béo ngậy. Cắn ra thì thấy lòng đỏ như vàng vậy. Trứng trong thành Trường An chẳng ăn vào đâu, lòng đỏ trắng bệch. Cháu ta mua về một ít, ăn chẳng vào.

Bà cụ tươi cười trò chuyện với ông lão có làn da nhăn nheo. Dân làng thích nhất nghe nói sản vật của nhà mình hơn hẳn nhà khác. Nghe bà cụ khen, ông lão cười toét miệng.

- Lão phu nhân quá khen rồi. Gà trong trang chúng ta đều ăn sâu bọ và thức ăn mặn mà lớn lên. Không như đám gà trong thành Trường An phải bới đất tìm ăn, bữa đói bữa no thì sao mà so sánh được. Thiếu phu nhân chuyến này thêm người nối dõi cho phủ, đây là đại hỉ sự. Nông dân chúng tôi không có thứ gì hay, chỉ có một giỏ trứng gà cho thiếu phu nhân bồi bổ, để nuôi tiểu công tử thật tráng kiện. Trang ta ai nấy đều mong Vân gia công hầu vạn đại, như thế dân trang ta cũng được nhờ phúc mà sống ấm no.

Hiện giờ, khen bà cụ không bằng khen tiểu chắt đích tôn mới ra đời của bà. Chỉ cần nói tới tiểu chắt đích tôn, bà cười như Phật Di Lặc vậy. Lễ vật của nông dân tuy nhỏ, nhưng tình cảm lại lớn.

Vân Diệp bước vào phòng khách, chắp tay vái chào ông cụ. Ông ấy là bậc trưởng bối, không th��� thất lễ.

- Hách gia, số trứng gà này to đều như nhau, thật hiếm có. Không phải cụ ông đã chọn từng quả một đấy chứ?

Vân Diệp lấy từ trong giỏ ra một quả, đập vào bàn, bóc vỏ cắn một miếng, gật gù.

Hách lão đầu cười càng vui vẻ: - Hầu gia, ngài cả ngày sơn hào hải vị mà cũng thích ăn trứng gà nhà lão à? Trong trang giờ cuộc sống khá rồi. Trước kia, tay lão phải hứng đít gà đợi trứng rơi ra, khi không còn gạo, chỉ hận không thể thọc tay vào mà lấy trứng. Hiện giờ tốt rồi, trẻ con trong nhà khi thèm cũng được ăn vài quả. Trong nhà nuôi nhiều gà, hai ngày là có một giỏ đầy. Cửa hàng Tiện Nghi phường trong thành còn cứ hai ngày lại cho người đến thu mua một chuyến, chỉ là cuối tháng mới trả tiền, làm người ta không vui lòng cho lắm.

- Hách gia, suốt ngày cá thịt cũng dễ làm hại dạ dày. Ta chỉ mong về nhà uống một bát cháo nhỏ. Cháo gạo vào bụng, thư thái khỏi phải nói. Giờ thấy rượu thịt là buồn nôn, nhưng tiệc rượu liên miên. Bệ hạ ban yến, ai dám không đi chứ?

Vân Diệp đang khoác lác, nhưng các hương thân lại rất thích nghe những lời khoác lác như vậy. Nói ra là vinh quang, hầu gia nhà mình thường xuyên được hoàng thượng ban yến, đó là vinh quang của cả trang. Nếu đi theo hầu gia mà chẳng được ai mời tiệc thì cũng mất mặt lây. Trong mắt bọn họ, hầu gia phải nên rượu chè chơi bời, thê thiếp thành bầy, được người ta hầu hạ. Hoàng đế dùng toàn đồ bằng vàng, hoàng hậu ngày ngày ăn bánh hành, đó là cuộc sống xa xỉ nhất trong mắt bọn họ.

Lão Tiền xách giỏ trứng gà đi, sau đó đặt vào giỏ nhiều loại bánh ngọt, nói là để trẻ con trong nhà nếm thử.

Vân Diệp đoán, đợi đến lượt bọn trẻ được ăn thì lúc đó hoặc là bánh đã cứng như đá, hoặc là thiu rồi, bằng không thì đừng hòng mà được ăn. Bánh của trang chủ cho mà, đặt đó là vinh dự.

Các hương thân nối nhau tới Vân gia chúc mừng không ngớt. Vừa rồi thấy trong phủ toàn những bậc quý nhân cho nên không dám tới. Giờ thì không sao, đều là người trong trang. Có thương nhân định trà trộn vào, đều bị bọn họ đuổi đi. Tiểu công tử ra đời, thương nhân mò đến làm gì? Lời vừa ra khỏi miệng, mặt Hà Thiệu tối lại. Hắn là một trong số thương nhân nổi danh nhất Trường An.

Lễ vật đều là bánh bao, thịt khô, trứng sống. Nhà nào giàu có một chút thì một con dê là đủ ngạo nghễ nhìn mọi người rồi.

Lễ vật tuy không quý trọng, nhưng nụ cười thì chân thành. Lễ vật như thế này Vân Diệp chưa bao giờ chê nhiều. Thấy ngon miệng là ăn ngay, khen mấy câu làm các trang hộ sướng mãi.

Khi đến tay không, khi về đầy ắp. Lão Tiền đã chuẩn bị vô vàn đồ ăn, kẹo đường, ai tới cũng có. Y còn dặn đi dặn lại các hương thân khi tiểu công tử đầy trăm ngày thì tới phủ uống rượu, cả nhà phải tới, không ai được thiếu.

Địa chủ và điền hộ lại sống với nhau có tình có nghĩa như thế, ai nói ai bóc lột ai chứ?

Vân Diệp hiện giờ sớm đã thành một thành viên của đại gia đình xã hội phong kiến ấm áp này rồi, đắc ý ngồi trên cao. Bóc lột bọn họ cũng chưa bao giờ mềm lòng. Nhìn trang hộ đẩy từng xe lương thực vào kho nhà mình, lòng hạnh phúc ngập tràn, khiến cả người lâng lâng.

Tân Nguyệt dậy rồi, bế con cho bú. Na Mộ Nhật ở bên chảy nước miếng, bộ dạng như thèm bú lắm. Thấy Vân Diệp cười với mình, lập tức thẹn đỏ mặt chui đầu vào vạt áo, không dám ngẩng lên.

Tân Nguyệt sinh con xong trở nên hào phóng hơn nhiều. Trước kia, muốn nhìn ngực nàng phải tốn bao công sức. Lúc phu thê ân ái dù rất lớn mật cũng không cho y nhìn, giờ cho con bú trước mặt hai người mà chẳng có cảm giác ngượng ngùng gì.

Phụ nữ nhà người ta thường sinh con xong hai ba ngày mới có sữa. Tân Nguyệt rất kiêu ngạo, nàng sinh con xong là có sữa, hơn nữa cố chấp từ chối trong nhà mời nhũ nương. Nàng nói rằng con nàng phải bú sữa mẹ, tìm người ngoài làm gì.

Cả phòng đầy mùi sữa chua chua, nàng như không ngửi thấy, trong mắt chỉ có đứa con bé bỏng của mình.

Vân Diệp lòng tràn ngập hạnh phúc nhìn hai mẹ con, cầu trời thời gian tới đừng xảy ra chuyện gì để hưởng thụ hạnh phúc này.

Nhưng ông trời không nghe lời khẩn cầu của y, hoặc ông ta nghe thấy nhưng cố ý làm ngược lại cho bõ ghét.

Bất kể Vân Diệp dự phòng thế nào, thư viện rốt cuộc vẫn xảy ra chuyện. Từ xưa tới nay, dân không thể chống lại quan, kẻ nghèo không thể đối đầu với người giàu. Mấy tên điên trong thư viện vẫn cứ đi lên con đường đó. Mã Chu chấp bút, mấy người trong tình cảnh không được thư viện ủng hộ, dâng vạn ngôn thư.

Trong văn chương kể ra nguyên nhân sụp đổ của các triều đại, cuối cùng bỏ đi các nguyên nhân khác, chỉ ra nguyên nhân căn bản nhất: đó chính là phân phối đất đai không đều. Hoàng gia cùng với hào môn, phú hộ, địa chủ với một phần mười dân số lại chiếm đến chín phần mười đất đai. Bọn họ cho rằng hào môn thôn tính đất đai một cách vô tội vạ là nguyên nhân căn bản khiến vương triều sụp đổ.

Đại Đường hiện giờ đất đai nhiều, nhân khẩu ít còn cứu vãn được. Nếu như đợi năm mươi năm sau thì muộn rồi. Nhân khẩu sinh sôi nảy nở, đất đai không đủ phân phối. Khi đó ra tay đã muộn. Kiến nghị hoàng gia không thể tùy tiện phong đất đai cho hoàng tộc, việc phong đất cho huân quý cũng phải hạn chế. Quan trọng nhất là tất cả đất đai đều phải nộp thuế, không thể để người càng nghèo càng phải nộp nhiều thuế. Đó là điều không công bằng, nhà giàu có thì phải gánh vác trách nhiệm xứng đáng.

Trong bài văn còn mạnh mẽ chỉ trích lao dịch bất công, phê phán không tiếc lời chế độ tô dung mà Lý Nhị lấy làm kiêu ngạo.

Nói về Lý Nhị thì cũng đành chịu, ông ta tự xưng minh quân, xưa nay rất thoải mái với dư luận dân gian. Nhưng ngàn vạn lần không nên thêm vào cuối bài câu: "đầy kho chuột bọ mừng".

Thế này thì chọc vào tổ ong vò vẽ rồi. Thế này chẳng khác nào nói trên đời chẳng có ai tốt đẹp, chỉ cần làm quan đều là chuột bọ, đều đỏ mắt chờ đợi thịnh thế để vơ vét của cải.

Mấy chục người ngồi trước cửa hoàng thành, trong bộ y bào thiên thanh, trang phục của bậc sĩ tử, không ngừng đọc vang "Điền Phú Luận", vẻ mặt trang trọng.

Bao nhiêu triều đại chưa bao giờ xảy ra loại chuyện này. Những sĩ tử vốn là trụ cột của triều đình lại có thể nói ra những lời lẽ kịch liệt đến vậy.

Bản quyền văn bản này thuộc về truyen.free, xin đừng mang đi nơi khác.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free