(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 39:
- Tiện nhân, tiện nhân!
Vân Diệp cả đoạn đường vừa đi vừa chửi, không phải chửi cô ả Hồ cơ lẳng lơ kia, mà chửi đám huynh đệ khốn kiếp của mình.
Vừa rồi, đám huynh đệ kháng cự lại sức hấp dẫn của Hồ cơ, nhất là Trường Tôn Xung còn thản nhiên kể ra ưu khuyết điểm trên người Hồ cơ, từ trinh tiết đến da dẻ thậm chí tới mức độ nghe lời, thể hiện trọn vẹn tố chất của một tên hoàn khố, cuối cùng hạ quyết định:
- Huynh đệ ta là con cháu cao môn, sao có thể thành liên khâm (đồng hao) với hạng bán buôn khuân vác? Ả Hồ cơ này không biết đã hầu hạ bao nhiêu người rồi, coi huynh đệ ta là hạng rửa bô đổ chậu thay cho người khác, thật là sỉ nhục lớn.
Căn bản chẳng cần nói thêm, thân binh bên cạnh đã giơ vỏ đao lên đập, khiến gã thương nhân Hồ ngã lăn ra đất, lắp bắp cầu xin bằng tiếng Quan Thoại ngọng nghịu.
Lý Phúc Lộc cười hì hì trêu ghẹo:
- Người Hồ chẳng kẻ nào tốt đẹp, mờ mắt vì lợi lộc, vì mấy đồng xu mà đem cả lão bà, muội tử, nữ nhi khoe da lộ thịt để kiếm tiền. Ai mà trả được giá thì ngủ cùng cũng là chuyện thường.
Nói rồi, hắn ôm bụng cười ha hả với vẻ mặt dâm đãng, xem ra tên này đã từng "thưởng thức" Hồ nữ rồi.
Thấy mọi người không có hứng thú với Hồ nữ, Lý Phúc Lộc liền nói lần này bình loạn đất Lũng có rất nhiều thị tộc có tội phải đi đày, đều do quan gia đem bán. Kẻ xuất sắc thì cho làm quan kỹ, tầm thường thì bán làm nô tỳ. Hiện giờ trong quân thự có không ít, khiến ông ta cũng rất đau đầu. Ông béo này cố ý nói vậy, bởi tục ngữ có câu: "Ở quân doanh ba năm, lợn nái biến thành Điêu Thuyền." Huống hồ ba tên công tử hoàn khố này, từ mười bốn mười lăm tuổi đã lui tới thanh lâu, nào phải thiếu niên thuần khiết gì, chưa thấy người mà mắt đã đỏ lên thèm khát rồi.
- Huynh đệ đi an ủi những nữ tử đáng thương đó, đây là trách nhiệm của con cháu Trường An, còn về việc giao tiếp ruộng muối thì làm phiền Tiểu Diệp rồi.
Đám khốn nạn vừa dứt lời liền thúc giục Lý Phúc Lộc đưa bọn chúng đi "an ủi" những nữ tử đáng thương kia, thậm chí còn kéo cả thân binh của Vân Diệp đi cùng. Lý Phúc Lộc cười hì hì, vẻ mặt hiền từ như Phật Di Lặc, phái thủ hạ dẫn đường, còn mình thì thong thả cùng Vân Diệp về quan thự.
Thông minh, Lý Phúc Lộc là một người thông minh. Hắn kín đáo tặng Vân Diệp 500 lượng bạc, nói là để cảm tạ việc Vân Diệp đã biến Lan Châu từ vùng đất nghèo nàn thành giàu có, cống hiến cách chế muối vô tư lợi, tạo phúc cho một phương. Hắn còn nói Lan Châu đã khắc bia ghi lại, con cháu đời đời sẽ không quên Bình An huyện nam cao thượng, vô tư, đáng kính như thần thánh... đủ loại lời lẽ hoa mỹ. Để ân nhân tạo phúc chúng sinh không phải đi ăn xin, hương thân địa phương đã gom góp 500 lượng bạc để bày tỏ tấm lòng.
Đó chỉ là những lời lẽ hoa mỹ khi nói chuyện riêng tư. Nhưng hễ nhắc đến việc công, lão béo ấy lập tức thay đổi sắc mặt, trưng ra vẻ đường đường chính nghĩa, mở miệng là "bổn huyện", ngậm miệng là "bách tính". Tóm lại một câu: không có tiền. Hay là xin Bình An huyện nam chờ nửa năm nữa thu thuế rồi tính sau? Thấy Vân Diệp mặt đen như đít nồi, hắn lại nói thêm:
- Bạc thì không có sẵn, nhưng lương thực lại có rất nhiều. Hay là huynh đệ mang ít lương thực về vậy?
Nói cho cùng, Vân Diệp đâu có thường xuyên tiếp xúc với đám quan viên giảo hoạt này. Y bị chiêu "trở mặt" của đối phương mê hoặc đến mức như đi vào sương mù, nhất thời không biết phải làm sao.
Đất Lũng đương nhiên không thiếu lương thực. Người vốn ít, đất đai thì muốn bao nhiêu có bấy nhi��u. Thêm vào việc Đột Quyết ngăn quan ải, chặn đường vận lương về Trường An, thuế má năm trước cũng chưa đưa tới kinh thành, khiến bản địa tích trữ lượng lớn lương thực, có thể nói là thừa thãi đến mức thành một tai họa. Chỉ biết nhìn lương thực mục nát trong kho, Lý Phúc Lộc ngày đêm lo lắng vì số lương thực "quý giá" này. Hắn không ngờ rằng, có ngày thừa lương thực lại trở thành gánh nặng. Lật hết sử sách cũng chưa hề thấy tiền lệ này.
Lương thực? Trong lòng Vân Diệp tựa hồ có điều gì đó rất quan trọng mà y chưa nghĩ ra, nhất định có liên quan đến lương thực. Nhưng là chuyện gì? Y đột ngột cắt ngang lời Lý Phúc Lộc đang liến thoắng luôn mồm, rồi đi vòng tròn quanh đại sảnh, khiến Lý Phúc Lộc chẳng hiểu ra làm sao.
Phòng khách của Lý Phúc Lộc được bố trí rườm rà chẳng khác gì những nơi khác. Bốn chiếc bình hoa to uỵch bày liền một lúc, vẽ đủ bốn ông Phúc Lộc Thọ Hỉ, nhưng mặt mày các vị thần thì xanh không ra xanh, lục không ra lục, cứ như là bị ăn đòn, trông đến là ngứa mắt. Chẳng biết đây là trình độ thư���ng thức của vị quan này, hay là hắn cố ý chọc tức Vân Diệp. Cảnh chim bắt sâu trên đó thì mờ tịt, chẳng rõ là chim mổ ve sầu hay là dế mèn, nhìn mỗi cái râu dài kia thì quả thực không thể phân biệt được. Cây liễu ngoài cửa đã trụi lá, những cành oặt xuống đu đưa loạn xạ trong gió, báo hiệu năm Trinh Quan thứ ba sắp đến rồi.
Vân Diệp nghĩ mãi không ra nên cũng chẳng buồn nghĩ nữa. "Lão tử đã nể mặt mà ngươi còn không biết điều, vậy thì cứ để Trình Giảo Kim tới tìm ngươi! Ngươi có trơn tru đến mấy, trước mặt Lão Trình xuất thân thổ phỉ cũng chẳng là gì, cùng lắm chỉ là con cào cào sau mùa thu, chẳng nhảy nhót nổi bao lâu nữa đâu." Vân Diệp cười toét miệng, bắt chước tên béo kia chắp tay nói:
- Lưu đại nhân không hổ là vị quan tốt trong như nước, sáng như gương, tại hạ khâm phục vô cùng. Vân Diệp từ nhỏ đã kết tóc học tập, nay hai người chúng ta vì món lợi nhỏ nhoi mà tranh luận không thôi, thật là hổ thẹn. Hay là chúng ta không bàn công vụ nữa, hiếm được một ngày mây nhẹ gió mát như hôm nay, đại nhân cho chuẩn bị một b���u mỹ tửu vài món ăn vặt, chúng ta chỉ bàn chuyện phong hoa tuyết nguyệt, được chăng?
Lý Phúc Lộc không rõ Vân Diệp định giở trò gì, nhưng vẫn theo lời sai nha hoàn chuẩn bị rượu thịt.
Vân Diệp quả nhiên không nhắc đến công vụ nữa, cùng Lý béo chén chú chén anh, cười nói vui vẻ. Y không ngờ tên béo này lại xuất thân tiến sĩ, từng lưu danh bảng vàng, chỉ tiếc là xuất thân hàn vi, trong triều lại không có chỗ dựa, đành phải tới nơi hoang vu bần cùng này làm quan. Chẳng trách hắn không nể mặt Lão Trình. Tên này bốn năm qua cũng quản lý cái huyện nhỏ chưa tới vạn dân này đâu ra đấy. Lúc trò chuyện, hắn chỉ cần thuận miệng nói ra đủ loại điển cố, kinh thi sử thư đều thuộc nằm lòng, tuyệt đối không phải hạng "nửa mùa" như Vân Diệp có thể sánh bằng. May mà Vân Diệp cũng có ưu thế riêng: y biết đủ loại phong tình, phong tục tập quán kỳ lạ của các châu thổ trên thiên hạ. Y kể cho Lý Phúc Lộc nghe đến há hốc mồm, cho tới khi đám Trình Xử Mặc thỏa mãn tìm đến, buổi tiệc mới vui vẻ tan cuộc.
Trên đường về quân doanh, Vân Diệp mặt âm trầm không nói không rằng. Ba tên Trình Xử Mặc còn tưởng y bị ức hiếp, muốn quay đầu ngựa tìm tên béo kia tính sổ. Vân Diệp phải khuyên mãi mấy lần, bọn chúng mới chịu thôi.
Vừa tới quân doanh, Vân Diệp liền mang bao tải chưa đầy bạc tới lều soái. Lão Trình đang tán gẫu với mấy lão tướng. Thấy Vân Diệp về, các lão tướng biết có chuyện nên đều lần lượt cáo từ. Đợi mọi người rời lều, Lão Trình nhìn khuôn mặt u ám của Vân Diệp, hỏi:
- Sao rồi, bị thua thiệt hả? Đừng nghĩ tên Lưu Phúc Lộc đó béo ú ngu xuẩn, đó là một viên quan có tài đấy. Đại quân hai vệ tổng cộng ba vạn người, vậy mà việc cung ứng lương thảo chưa bao giờ sai sót, chấp hành ý chỉ của bệ hạ cũng cực kỳ thỏa đáng. Lão phu đây không đi gây khó dễ cho hắn, tiểu tử ngươi cũng đừng gây chuyện với hắn, nếu không sẽ bị ăn quân côn đấy!
- Bá bá, tiểu chất hôm nay tuy không đạt được mục đích, nhưng nói chuyện với Lưu Phúc Lộc rất vui. Người này là kẻ sĩ học rộng uyên thâm, tiểu chất sao dám vô lễ. Chỉ là khi uống rượu, tiểu chất chợt nhớ tới một câu ân sư từng nói, khiến tiểu chất không cười nổi nữa, cho nên mới vội vàng quay về.
Vân Diệp nhìn thấy hình con cào cào trên bình hoa của Lý Phúc Lộc, đột nhiên nhớ tới nạn châu chấu lớn từng càn quét bình nguyên Quan Trung vào năm Trinh Quan thứ ba. Châu chấu kéo đến ngợp trời, dọc đường chúng đi qua, mạ bị ăn sạch, ngay cả cây cối cỏ dại cũng không thoát nạn. Dân gian lúc đó có lời đồn đây là sự trừng phạt của ông trời vì Lý Nhị đã giết hại huynh đệ, chỉ có trả chính sự cho Thái Thượng Hoàng mới có thể trừ được nạn châu chấu. Lý Nhị trăm miệng cũng chẳng cãi nổi, trong lúc bi phẫn đã nuốt sống châu chấu, rồi hạ chiếu nói: "Nếu trẫm có tội, hãy để châu chấu ăn tim gan trẫm, trừng phạt một mình trẫm là đủ rồi, đừng ăn lương thực của bách tính."
Nội dung này được đăng tải độc quyền tại truyen.free.