(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 392:
Lau khô cho Vượng Tài, còn cởi áo khoác khoác lên nó, Vân Diệp mới quay sang Đậu Yến Sơn nói:
– Ngươi rốt cuộc muốn gì? Nhà ngươi là do ta hủy diệt, dùng từ thù sâu như biển để hình dung chúng ta cũng không quá đáng. Chưa từng thấy ai báo thù như ngươi, cứ đà này chúng ta lại thành tri kỷ mất. Dù dưới cửu tuyền, tổ phụ và phụ thân ngươi cũng sẽ không tha thứ cho ngươi.
– Ha ha ha.
Đậu Yến Sơn cười như điên dại, ngồi xếp bằng dưới ngọn đèn Khí Tử Phong, nhìn bờ sông đen ngòm, nói từng câu từng chữ rành rọt:
– Ngươi quá tự đề cao bản thân rồi. Ngươi cho là ngươi kích động đám bạo dân là có thể hủy diệt được Đậu gia ngàn năm truyền thừa sao? Trong số đám bạo dân dẫn đầu công phá Đậu gia, chính là những tử sĩ Bách Kỵ Ti ẩn mình trong đó. Nếu như chỉ có bạo dân, hộ viện của Đậu gia chỉ cần giết vài kẻ cầm đầu, chúng đã chật vật tháo chạy, còn dám tiến công Đậu gia nữa sao?
– Ta không tin năng lực ngươi đủ lớn để chỉ huy Bách Kỵ Ti, đó là quyền lực của hoàng đế, kẻ nào động vào kẻ đó sẽ chết. Là hoàng đế muốn tiêu diệt Đậu gia, ngươi chẳng qua chỉ là một quân cờ trong đó mà thôi. Chỉ cần đối với gia tộc có lợi, chút cừu hận giữa ngươi và ta thì đáng là gì? Tổ phụ, phụ thân cũng sẽ vỗ tay hoan nghênh cho quyết đoán anh minh của ta.
Trên mặt sông gió lạnh thấu xương, Vân Diệp không còn tâm trí để nói chuyện với kẻ kiêu căng tự phụ đến mức mộng làm hoàng đế. Vượng Tài đã lạnh cóng không chịu nổi, thu xếp cho Vượng Tài còn có ý nghĩa hơn là phí lời với một kẻ điên.
– Khoang phòng của ta ở đâu? Ngươi sẽ không bắt ta ngủ ở boong tàu chứ?
– Không đâu, ta sẽ cho ngươi một khoang phòng tốt.
Khoang phòng của Vân Diệp quả nhiên khá tốt, rất lớn, bên trong chất đầy cỏ khô, mùi tanh hôi không tài nào xua đi nổi. Khoang phòng này vốn là nơi dành cho ngựa.
Vượng Tài rất muốn uống chút rượu. Hai người Đậu Yến Sơn phái tới giám thị Vân Diệp đang uống rượu. Nghe mùi rượu, Vượng Tài ngậm túi tiền đưa đến trước mặt tên nô bộc đang dắt mình, muốn đổi chút rượu uống. Vượng Tài đại gia từ trước đến nay chưa từng uống rượu chùa của ai cả.
Rượu chẳng được uống, túi tiền cũng mất, lại còn bị ăn một cái tát. Vượng Tài bị cướp trắng trợn, đành phải chui vào đống cỏ, chán nản gặm cỏ khô.
– Con mẹ nó, ngay cả ngựa nhà phú quý cũng có túi tiền, tiền còn không ít! Chui lủi trong rừng hai năm, huynh đệ ta còn không giàu bằng một con ngựa.
– Ít nói đi. Thiếu gia mấy ngày nay vì tiền mà phiền muộn. Ta có tiền, nhưng đều cất ở Trường An, không lấy được. Hưng Hóa phường hiện giờ tu sửa rất đẹp, ta cũng không tìm ra được nữa, tiền không có thì chẳng biết đã rơi vào tay kẻ khốn kiếp nào rồi.
Vân Diệp lúc này mới có tâm trạng nằm trên cỏ khô suy nghĩ về tình cảnh của mình và Vượng Tài. Mấy ngày liền bị đả kích, khiến y gần như quên mất rằng mình còn có kẻ thù tồn tại.
Bọn Lý Tịnh, Mã Chu xé nát sự kiêu ngạo và tự tôn của Vân Diệp, giờ đây lại thêm Đậu Yến Sơn. Không cần nghĩ cũng đủ biết tình cảnh y sắp phải đối mặt. Đậu Yến Sơn mỗi một câu đều nói lịch sự, nhưng hận ý trong lòng Đậu Yến Sơn, Vân Diệp có thể cảm nhận rõ ràng.
Mỗi một hành động và ý kiến của Lý Tịnh đều là vì đại quân bách chiến bách thắng. Mã Chu thà tự cho mình một đao còn muốn phản bội Vân Diệp và thư viện, nói là vì khối ung nhọt của thiên hạ.
Đều có lý do, đều cho rằng việc mình làm là quang minh chính đại. Lẽ nào toàn bộ sai lầm đều là của ta?
Hôm nay tính mạng ngàn cân treo sợi tóc, vì sao bản thân vẫn không lo lắng cho số phận mình? Trong đầu vẫn là sự phản bội và toan tính của đám vô sỉ kia?
Không thể từ từ nói chuyện sao? Nhất định phải vòng vo để đạt được mục đích của mình? Đây gọi là trí tuệ?
Việc làm của Đậu Yến Sơn khiến người ta buồn nôn. Con đường sau này không biết sẽ đi đến đâu, chỉ tiếc, y sẽ không còn được gặp lại con của mình nữa...
Thục đạo nan, nan vu thượng thanh thiên – đây là câu cảm thán của Lý Bạch. Vân Diệp đứng trên sạn đạo cheo leo, chật hẹp, ngẩng đầu nhìn vách đá dựng đứng, những tảng đá lạ xen kẽ nhau dường như muốn đổ sập từ đỉnh đầu xuống. Dưới chân là lòng sông sâu hun hút không thấy đáy, không biết là sông gì, chỉ biết là người hầu của Đậu gia đều gọi đó là sông Người chết, ý nói dòng sông này đã nuốt chửng vô số người. Nghe nói dân bản xứ địa phương cũng ném người chết xuống sông, hy vọng dòng sông nối liền trời đất này có thể đưa tổ tiên của mình đến thiên đường.
Vân Diệp thử chạy trốn hai lần, đáng tiếc đều bị bọn tôi tớ tinh thông thuật truy tìm bắt trở về. Hiện tại vết bầm tím trên miệng y vẫn còn chưa tan.
Còn có một lần mua chuộc, treo giải một trăm lượng hoàng kim khiến hai tên tôi tớ con nhà du hiệp trong đám động lòng. Nhưng Đậu Yến Sơn sớm đã có phòng bị, đầu của hai tên tôi tớ tham tài vẫn còn treo lủng lẳng ở sau xe kéo.
Số vàng của Vân Diệp đã giúp Đậu Yến Sơn rất nhiều. Hơn mười chiếc xe kéo chất đầy lương thực, đi trên sạn đạo lắc lư, khiến người ta hoảng hồn.
Vượng Tài đang mang thù, chưa quên tên Đậu gia phó cướp tiền của mình. Vân Diệp trơ mắt nhìn Vượng Tài dùng cái mông to tướng của mình, húc vào người tên nô bộc kia. Tên nô bộc đang cẩn thận giữ thăng bằng xe kéo liền mất đi cân đối. Lương thực là quan trọng, nô bộc trải qua cảnh đói mới biết sự đáng sợ của nó. Muốn giữ cho xe lương của mình sắp lật không bị đổ, hắn theo quán tính bước sang trái một bước, hắn đã quên mất bên ngoài chính là vách núi...
Tiếng kêu thảm thiết của nô bộc vang vọng trong sơn cốc. Tất cả mọi người đang nhìn bóng hình ngày càng nhỏ dần, mãi đến khi bóng hình ấy rơi tõm xuống nước, mọi người mới hoàn hồn.
Đậu Yến Sơn hoài nghi nhìn Vân Diệp hai tay bị trói. Vân Diệp giơ hai tay lên, ý bảo rằng y không thể đẩy tên kia xuống. Nô bộc dắt Vân Diệp cũng thề thốt rằng không phát hiện Vân Diệp có động tác khác, chỉ nói rằng tên xui xẻo kia giẫm hụt chân, tự mình ngã xuống. Về phần Vượng Tài chớp chớp đôi mắt vô tội thì chẳng ai để ý tới.
Đậu Yến Sơn vì tên trung phó nhà mình đã cầu khấn một lượt, sau đó giục đoàn người tiếp tục lên đường. Lương thực không tổn thất, chỉ tổn thất người, đây là cái may trong cái rủi.
Một lần nữa điều chỉnh đội ngũ, Đậu Yến Sơn tự mình cầm dây thừng trói Vân Diệp dẫn đầu đoàn người. Là gia chủ, Đậu Yến Sơn nhìn từ khía cạnh nào cũng đều xứng đáng.
Thục trung đầu mùa xuân lạnh lẽo và ẩm ướt, trong sơn cốc thường xuyên tràn ngập sương mù, quần áo lúc nào cũng ẩm ướt. Vượng Tài rất không quen hoàn cảnh lạnh lẽo ở đây, hay lấy đầu húc Vân Diệp muốn quay về, nó rõ ràng thích khí trời khô ráo, mát mẻ ở Trường An hơn.
Một đạo chiếu chỉ trị giá trăm quan chỉ có thể đổi một tấm thảm bốc mùi hôi thối. Đậu Yến Sơn rất thích nhìn cảnh Vân Diệp rơi vào khốn khó. Hắn không ngăn cản, nhưng cũng không cho phép các nô bộc tùy ý lấy đồ của Vân Diệp. Trên thực tế thì y cũng chẳng còn đồ gì, ngoại trừ một cuộn tơ ra thì không có gì khác.
Dao găm của Vân Diệp đang treo bên hông Đậu Yến Sơn. Hắn đối với tay nghề của thợ thủ công Tây Vực khen không ngớt miệng. Không nói một lời đã lấy đi, nào phải hành vi của quân tử? Đậu Yến Sơn dùng một miếng sắt dài hai tấc đổi lấy con dao găm khảm nạm bảo thạch của Vân Diệp.
Ra ngoài mà không có một con dao găm thì sẽ chết đói. Cho nên Đậu Yến Sơn để lại cho Vân Diệp chút tôn nghiêm cuối cùng, để y không đến mức phải dùng tay và miệng mà cắn xé thức ăn.
Ra khỏi sạn đạo thì tiến vào thiên phủ chi quốc. Vân Diệp đã hoàn toàn hiểu vì sao bình nguyên Thành Đô lại được gọi là thiên phủ chi quốc. Không phải vì sự giàu có và đông đúc của nó, mà là bởi vì, khi từ trong con đường núi gian nguy, gồ ghề bước ra, vừa nhìn thấy bình nguyên bao la, bất kể là ai, cũng sẽ nước mắt lưng tròng, ngỡ rằng đã đến thiên quốc.
Muốn dùng một con dao găm để chạy trốn trước mặt mười mấy tên đại hán lão luyện, có lẽ có người có thể làm được. Trong đoàn người này tuyệt đối không có Vân Diệp. Cho dù đã đến Thục trung cũng không có một chút cơ hội. Có lẽ phương pháp của Vượng Tài mới là biện pháp tốt nhất.
Giỏi về học tập là một ưu điểm của Vân Diệp. Từ khi đi tới Đại Đường, học cùng Trình Xử Mặc, lão Trình, Ngưu Tiến Đạt, sau đó là Lý Cương, Trưởng Tôn, Lý Nhị, nhưng lại không chắt lọc được tinh hoa. Cho nên trở thành một "biến dị thể" kỳ quái như bây giờ. Lý Thừa Càn thường nói cách làm của Vân Diệp hình như rất quen thuộc, nhưng không sao nói rõ nguyên do, trừ phi hắn trải qua những gì Vân Diệp đã trải qua, bằng không sẽ không thể lý giải nổi.
Hiện tại chuẩn bị học tập Vượng Tài, trong mắt y cũng không có gì không thể.
Một đám người sống như chuột, hoạt động về đêm. Khi Vân Diệp tìm được một ít nấm khô trong rừng cây, bỏ vào nước chuẩn bị làm một nồi canh nấm thơm ngon. Còn việc trong nấm có lẫn vài cây nấm màu sắc sặc sỡ, Vân Diệp giả vờ không phát hiện.
Không ai đưa nồi cho Vân Diệp, đành phải tìm đồ dùng ngay tại chỗ mà dùng. Thục trung khắp nơi là trúc. Có loại trúc có thể dùng làm cơm lam, có loại thì không. Mượn một thanh khảm ��ao, y chặt ngã một cây trúc, lấy ra một đoạn, dùng dao khoét một lỗ nhỏ ở đó, sau đó đổ gạo và nước vào, rồi bít kín lỗ thủng đó lại, chôn ống trúc vào trong đống than. Thế là món cơm lam thơm ngào ngạt đã hoàn thành.
Nô bộc Đậu gia không quen nhìn cảnh Vân Diệp và một con ngựa chia nhau phần cơm, cũng tự mình chặt một cây trúc to hơn rồi làm theo, cũng được ăn món cơm lam thơm nức mũi. Mọi người đều vui, chỉ là ngày hôm sau có một chút di chứng nho nhỏ, toàn thân nổi ban đỏ, rất ngứa ngáy, nếu không nhịn được mà gãi, sẽ có nước vàng chảy ra.
– Vân Diệp, chuyện gì xảy ra? Ngươi hạ độc họ hả?
– Công tử, là dùng ống trúc không đúng, không phải là hắn hạ độc.
Lão quản gia là nhân sĩ Thục trung, chút kiến thức ấy vẫn có.
– Hắn cũng ăn cơm lam, vì sao lại không có việc gì?
Lão quản gia cười khổ mà nói:
– Hắn vận khí tốt. Trong rừng trúc này có lẫn chu sa, cậu xem trên đốt trúc mơ hồ ửng đỏ. Chất độc đan độc chính là thứ này. Đều là do lão nô sơ suất, không để ý đến những điểm dị thường của rừng trúc. Vân Diệp y thuật cao tuyệt, không thể không biết đạo lý đó. Cho nên hắn chọn bụi trúc không có màu đỏ. Chúng nô bộc này đã bị hắn tính kế.
Đậu Yến Sơn sầm mặt đi tới trước mặt Vân Diệp:
– Ngươi thấy họ dùng trúc độc nấu cơm, vì sao không nhắc nhở?
– Đậu huynh, tiểu đệ là tù phạm. Nếu có thể, tiểu đệ ước gì tất cả bọn họ đều chết vì độc. Đổi lại huynh vào tình cảnh của tiểu đệ bây giờ, thì huynh có nhắc nhở không?
– Vân Diệp, hiện tại ngươi là nguồn lợi của ta. Hãy suy nghĩ vài cách kiếm tiền mới, đó mới là đường sống của ngươi. Bằng không, cuộc sống của ngươi sẽ vô cùng đau khổ. Thấy ngươi còn có đồ để cho ngựa ăn, bắt đầu từ ngày mai, khẩu phần lương thực của ngươi sẽ giảm đi một nửa.
Kỳ thực lại rất tốt. Mỗi người đều phải gánh lương thực của mình. Vân Diệp sau khi thành công làm mấy người bị bệnh, gánh nặng trên người y cũng giảm đi một nửa. Gánh túi lương thực đi sơn đạo là một loại dằn vặt đau khổ. Trên lưng Vượng Tài đeo hai túi lương thực lớn, đó là Đậu Yến Sơn cấp cho. Rõ ràng dưới chân núi có đại lộ bằng phẳng, vậy mà mình theo Đậu Yến Sơn chỉ có thể đi con đường nhỏ.
Đi được hơn nửa đêm, người thì kiệt sức, ngựa thì hết hơi. Nhất là Vượng Tài chưa từng bị người ta đối đãi như gia súc để sử dụng, hiện tại mỗi ngày thồ vật nặng, hành quân trên sơn đạo. Mặc dù nó cũng từng nằm vạ trên mặt đất giở trò, mặc dù cũng từng cố ý cọ túi lương thực vào cây cho rơi xuống, nhưng thứ nó nhận được chỉ là roi da của Đậu Yến Sơn.
Thấy Vân Diệp mắt đỏ lòm muốn xông lên liều mạng với hắn, Đậu Yến Sơn quất roi càng dữ tợn hơn. Trong mắt Vượng Tài ngấn lệ, dù cho lúc Thiện Ưng ép buộc nó giảm béo cũng không hề động đến một sợi lông của nó. Thế mà giờ đây, nó phải chịu ăn roi thường xuyên, thịt cả người run lên bần bật, trông như một đứa trẻ phải chịu oan ức.
Hừng đông, Vân Diệp tìm kiếm thuốc trị thương cho Vượng Tài từ trong những mầm cỏ vừa nhú. Đáng tiếc, chỉ có cây bồ công anh. Trong lúc tuyệt vọng, Vân Diệp nhổ tận gốc cây bồ công anh giã nát r��i đắp lên người Vượng Tài, không hề có hiệu quả gì, chỉ có tác dụng an ủi về mặt tâm lý mà thôi.
Bụng của Vượng Tài xẹp xuống với tốc độ trông thấy được. Mỗi ngày Vân Diệp đều có thể nghe được nó đang kêu rống. Nó luôn trong trạng thái đói bụng. Cái đói buộc nó phải một lần nữa lấy lại bản năng của một con ngựa, bắt đầu tự mình tìm kiếm cỏ xanh mà ăn.
Lương thực cứ thế vơi dần, càng gánh càng nhẹ. Một đội nhân mã chở đầy lương thực mua từ Thục trung tiến vào đại lộ. Ở đây đã là nơi giao giới giữa Thục địa và Nam Chiếu. Đậu gia nhiều năm kinh doanh vẫn có hiệu quả. Lão quản gia dẫn bọn họ lấy danh nghĩa buôn bán, ra khỏi cửa ải cuối cùng.
Đậu Yến Sơn phát hiện đội ngũ của mình bắt đầu có người chết mà chẳng rõ nguyên do. Một người khi đi tiểu giẫm phải bẫy của thợ săn, gãy chân, bị những mũi gai đâm thành một con nhím. Còn có hai người khi ăn cơm xong đột nhiên phát điên, chỉ vì chút đồ ăn mà bắt đầu ẩu đả. Lúc đầu mọi người đều chế giễu, cuộc sống dã ngoại nhiều ngày khiến mỗi người đều chất chứa một bụng bất mãn.
Khi một người trong số họ rút dao đâm vào bụng đồng bọn, mọi người mới phát hiện ra điều bất thường. Định áp chế người bạn đang phát cuồng kia, thì lại bị hắn cầm dao truy sát chạy khắp nơi.
Trong lúc không còn cách nào khác, Đậu Yến Sơn một mũi tên bắn ngã tên đồng bọn đang phát cuồng. Thấy miệng hắn phun bọt máu còn hí lên như dã thú hoang dại, trong lòng mọi người đều dâng lên nỗi lo sợ.
Đậu Yến Sơn lục soát Vân Diệp từ đầu đến chân một lượt. Không có đồ vật nào có độc. Toàn thân y ngoại trừ một cuộn tơ ra thì không có gì khác. Không thể nào là Vân Diệp giở trò được.
Vân Diệp cứ thế mặc cho họ lục soát, vẻ mặt ung dung tự tại. Y vừa thong thả nhón nấm trong bát, vừa xem náo nhiệt. Thấy bộ dạng ung dung của Vân Diệp, Đậu Yến Sơn tức đến sôi gan.
Khí trời dần trở nên nóng hơn, sinh vật trong rừng cũng trở nên phong phú hơn. Vân Diệp thậm chí thấy vài con khỉ môi đỏ nhanh nhẹn leo trèo giữa núi. Lẽ nào y đã đến Nam Chiếu rồi?
Một thác nước lớn rốt cuộc khiến Vân Diệp biết mình đang ở đâu. Tiếng nước đổ ầm ầm khiến tim người ta đập nhanh. Chỉ có Vân Diệp biết, thác nước nổi tiếng thế giới này hiện tại nhất định còn đồ sộ hơn nữa.
Tai nghe không bằng mắt thấy. Thác nước Hoàng Quả Thụ không tráng lệ như về sau, dòng nước chảy xiết, từ trên vách đá cheo leo đổ xuống, khí thế vô cùng hùng vĩ.
Đáng tiếc chỉ rơi xuống hơn mười thước thì tiếp đất, hậu thế thì rơi tận gần 70 mét.
– Thế nào, Vân hầu? Ngươi hẳn là vị hiển quý Đại Đường đầu tiên đặt chân đến nơi đây. Chẳng ngờ nơi hoang dã này cũng có phong cảnh kỳ dị đến vậy chứ gì?
Truyen.free trân trọng giữ bản quyền cho đoạn truyện này.