(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 395:
Vân Diệp giật mình, đang định phản kháng thì xích sắt tự động tuột xuống. Người phụ nữ như dã thú kia ngã vật ra đất, thở hổn hển, gương mặt lộ rõ vẻ tuyệt vọng.
Đột nhiên, Vân Diệp chợt hiểu ra ý định của nàng: nàng muốn tìm cái chết, muốn lợi dụng cơ hội này để giải thoát.
Lời Vân Diệp nói lúc nãy về việc lợn ăn thịt người đã khiến nàng kinh sợ. Nàng không thể chấp nhận số phận bi thảm như vậy, thà chết dưới lưỡi đao còn hạnh phúc hơn nhiều so với việc bị lợn ăn thịt.
Hiểu rõ nguyên nhân, sự phẫn nộ trong lòng y cũng dần tan biến. Vân Diệp ngồi xổm xuống nói với người phụ nữ:
– Tình cảnh của ta chẳng khá hơn cô là bao. Cô là tù phạm, ta cũng là tù phạm, đều bị hắn áp bức. Qua được ngày hôm nay, chẳng biết ngày mai còn có thể thấy ánh mặt trời nữa hay không. Thế nên, cô đừng mang địch ý với ta làm gì. Nói đúng hơn, chúng ta nên là bạn bè mới phải.
– Người Đường chẳng có ai tốt đẹp gì. Chúng đều như lũ đỉa rừng, chỉ muốn hút máu của bọn ta, ngươi cũng vậy thôi.
Ai có thể ngờ, từ một cổ họng to khỏe như đàn ông lại có thể phát ra âm thanh trong trẻo như chuông bạc như vậy. Lẽ nào lợn cũng có khả năng thay đổi tiếng nói?
Trong chốc lát, y không thể khiến nàng hiểu ra được. Khi cõng nàng ra khỏi chuồng lợn, cả hai đều hôi hám như nhau. Vượng Tài đi qua, Vân Diệp không muốn để mùi hôi ám vào nó, nên ngay bên ngoài chuồng lợn, y dùng cành mận gai bện thành một cái cáng đơn sơ, rồi buộc lên người Vượng Tài để nó kéo đi.
Có một căn nhà sàn bằng tre để ở, cũng không tệ lắm, chỉ có điều, gió từ bốn phương tám hướng đều có thể lùa vào. Vân Diệp đặt người phụ nữ lên giường tre, rồi nói với nàng:
– Ta sẽ tắm cho cô. Đừng tưởng rằng ta muốn lợi dụng cô, vả lại, cô cũng chẳng có gì đáng để ta lợi dụng đâu.
Nói xong, y chuẩn bị cởi bỏ miếng da nát vụn quấn quanh hông người phụ nữ. Nhiều chỗ đã dính chặt vào da thịt. Vân Diệp cẩn thận dùng dao cắt từng chút một, cho đến khi miếng da tách hẳn khỏi cơ thể nàng. Vùng hông đã lấm lem máu thịt. Vân Diệp không dám chạm vào nữa, phải đợi vết thương ngừng chảy máu mới có thể vệ sinh sạch sẽ cho nàng.
Đậu Yến Sơn không cho kim sang dược. Đám thổ dân ngu ngốc cũng chẳng nhận biết được thảo dược. Chẳng phải họ đã lớn lên trong núi từ nhỏ sao? Vì sao ngay cả những kiến thức cơ bản này cũng không biết?
Trên lò sưởi treo một cái nồi. Đây là ưu đãi lớn nhất mà Đậu Yến Sơn dành cho Vân Diệp. Một người đói bụng đã một năm trời, không thể ăn cơm khô. Y thêm chút nước, đổ vào chút gạo, bắt đầu nấu cháo.
Ném m��y cục đá vào lò sưởi. Đợi đá nóng bỏng, y gắp chúng bỏ vào bình đất sét, đặt năm cục vào đó. Nước trong bình ấm dần lên. Lúc này, y mới lấy ra một cục đá và bắt đầu vệ sinh cơ thể cho người phụ nữ.
– Chúng ta xem như đồng cảnh ngộ. Sao cô không nói cho ta biết cô là ai vậy? Như vậy thật là bất lịch sự đó.
Thân thể của nàng rất bẩn. Có nhiều vết bẩn đã bám dính lâu ngày, y đành phải cố sức mà chà. Thấy người phụ nữ vì đau đớn mà cơ thể căng cứng, Vân Diệp mở miệng trò chuyện, hy vọng có thể phân tán sự chú ý của nàng.
– Ta là vua của vùng này, Tham Qua vương. Ta kế thừa quyền trượng từ tay mẫu thân ta, thế nên ta mới là vua ở đây. Tên người Đường kia là kẻ từ bên ngoài tới, là tên khách đê tiện nhất.
– Cô là một nữ vương thất bại, Tham Qua. Cô không hoàn thành nghĩa vụ bảo vệ con dân của mình, khiến họ rơi vào tận cùng địa ngục. Thế nào, cô còn muốn Vong Ưu Thảo nữa không?
Không cần nói cũng biết, nữ vương không may này nhất định là đã hút thuốc phiện nên mới bị Đậu Yến Sơn khống chế. Những thuộc hạ trung thành nhất của nàng nhất định cũng đã nghiện thứ này, nên Đậu Yến Sơn mới có thể đặt chân tại vùng này.
Nhắc tới Vong Ưu Thảo, Tham Qua nữ vương liền sợ hãi rụt người lại. Xem ra, con đường cai nghiện của nàng chắc chắn rất thê thảm. Sai lầm duy nhất của Đậu Yến Sơn chính là đáng lẽ không nên vì tức giận mà nhốt Tham Qua vào chuồng lợn. Điều đó đã vô tình cho nàng con đường sống duy nhất. Nếu không, chỉ vài ngày nữa thôi, Vong Ưu Thảo nhất định sẽ xé nát phòng tuyến cuối cùng của nàng. Khi đó, Đậu Yến Sơn sẽ dễ dàng đạt được tế khí của bộ tộc, hoàn toàn không cần tốn công sức làm việc này.
Trời ạ, Vân Diệp chưa từng thấy một thân thể nào dơ bẩn đến thế! Chất thải đen ngòm theo kẽ sàn tre ào ào chảy xuống. Có thể khẳng định, bụi tre dưới gầm nhà năm nay sẽ rất tươi tốt.
Con người luôn cần có đồng đội. Đứng về phe Đậu Yến Sơn sớm muộn cũng sẽ mất mạng. Vân Diệp cần một đồng đội, ví như vị Tham Qua nữ vương này chính là một đồng đội thích hợp.
Chỉ cần trí tuệ của nữ vương này không tầm thường, nàng sẽ trở thành trợ thủ đắc lực của y. Vân Diệp không tin một người từng làm vua lại không có sự chuẩn bị nào.
Chỉ là tìm đồng đội mà lại bắt đầu bằng việc tắm rửa cho nàng, việc này có chút miễn cưỡng. Đậu Yến Sơn nói không sai, Vân Diệp không thể chấp nhận được Tham Qua nữ vương với bộ dạng này. Hiện tại, dạ dày của y bắt đầu cồn cào khó chịu rồi.
Muôi nước cuối cùng được đổ xuống, cuối cùng cũng không còn chất thải đen ngòm đáng sợ nữa. Lau khô người cho nàng, Vân Diệp tìm một miếng vải to, khoét một lỗ lớn ở giữa rồi trùm lên đầu Tham Qua nữ vương. Ở hai bên sườn, y dùng chỉ gai khâu vài mũi, cuối cùng, lấy một sợi dây buộc vào hông nàng. Vậy là xong. Một bộ trang phục đơn giản bằng bao bố đã thành hình.
Trên thực tế, y phục đối với Tham Qua có phần dư thừa. Người phụ nữ này bên ngoài chẳng phải vẫn thường buộc một miếng da thú ngang hông, để lộ da thịt chạy khắp nơi đấy sao. Vân Diệp làm vậy cũng là vì bản thân y, để sau này, khi thấy thân thể của những người phụ nữ khác, y không phải liên tưởng đến thân thể kinh khủng của Tham Qua.
Vượng Tài ngửi thấy mùi cháo thơm nức, đứng bên ngoài, gác đầu lên ngưỡng cửa nhìn vào trong. Đã lâu lắm rồi nó không được ăn cháo. Vượng Tài đáng thương trước đây vốn không thích cháo. Cháo nấu với ngân nhĩ nó cũng không ăn, chè hạt sen ngân nhĩ chuẩn bị cho Vân Diệp nó cũng đã nếm qua, nhưng đều không ngon miệng. Nó thích nhất rượu nếp cẩm, đáng tiếc ở đây không có. Giờ đây, ngay cả việc ăn cháo cũng là một ước mơ xa xỉ rồi.
Cháo nóng trong nồi bốc khói ngùn ngụt, Tham Qua hít hà không ngừng. Vượng Tài thè lưỡi liếm cột tre, khóe miệng chảy cả nước miếng.
Tham Qua rất bất mãn với hành động Vân Diệp nhường nửa nồi cháo cho Vượng Tài. Hơn nữa, Vân Diệp chỉ cho nàng một chén. Một chén cháo đó đối với nàng chẳng đủ để nhét kẽ răng, nhưng con ngựa kia lại ăn chẹp chẹp một cách ngon lành.
Vân Diệp đổ bát cháo của mình cho Tham Qua. Hành động này khiến Tham Qua, vốn đang ôm chút bất mãn, ít nhiều cũng cảm thấy ấm lòng. Ăn cháo xong, Tham Qua đắp tấm thảm ngủ say. Trong giấc mộng, nàng như gặp được mẫu thân của mình, người phụ nữ đó cũng vĩ đại như núi...
Vân Diệp mặc chiếc áo sơ mi. Trên phiến đá, y vò chiếc áo của mình. Vò trong nước một lát rồi ngửi đi ngửi lại, y phát hiện hình như mùi lợn vĩnh viễn không rửa sạch được. Buồn bực ném y phục lên phiến đá, y chuẩn bị tắm thêm lần nữa.
– Chao ôi, Vân hầu còn biết giặt quần áo cơ đấy? Việc này thật quá ngoài dự liệu của tiểu đệ. Trước kia, tiểu đệ cứ ngỡ Vân huynh chỉ giả vờ sạch sẽ thôi, không ngờ lại là thật. Y phục của huynh đã giặt tám lần rồi, chà nữa sẽ nát mất. Chẳng lẽ Vân huynh cũng muốn noi theo đám dã nhân kia mà mặc da thú hay sao?
– Đậu Yến Sơn, bớt lời châm chọc đi. Có xà phòng thì đưa đây, bằng không, ta cũng chỉ còn cách mặc đồ lót đi khắp nơi thôi.
Bản chuyển ngữ này thuộc về truyen.free, mời bạn đọc thưởng thức.