Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 396:

Một túi xà phòng được ném xuống trước mặt Vân Diệp. Đậu Yến Sơn ngồi xổm bên cạnh nhìn Vân Diệp giặt quần áo, miệng há hốc đến tận mang tai. Hắn ta chỉ thích thú khi thấy Vân Diệp chật vật, sau đó lại ra vẻ thần thánh ra tay giúp đỡ. Mọi gia nhân Đậu gia, từ trên xuống dưới, đều ưa cái kiểu làm màu này của hắn.

Y phục đã giặt xong, Vân Diệp lại rửa sạch toàn thân một lần. Xà phòng làm rát da, thứ này không chỉ trơn trượt khó cầm mà còn đầy gai nhỏ, khiến lần tắm này vô cùng khó chịu.

Đậu Yến Sơn đứng dưới tán rễ cây đa cạnh bờ sông nhìn. Vân Diệp vốn muốn đuổi người này đi, nhưng thấy những con đỉa bám đầy trên rễ cây đa, ngửi thấy mùi hắn mà con nào con nấy đều vươn dài người ra, y liền bỏ ý định. Đều là đàn ông cả, nhìn một chút cũng chẳng thiếu mất miếng thịt nào, nhưng Đậu Yến Sơn có lẽ sẽ mất đi vài lượng máu.

Quần áo trải trên tảng đá được ánh nắng chiếu khô cong veo, mặc vào thật thoải mái. Đậu Yến Sơn, với đôi tai dính đầy đỉa, bắt đầu nói chuyện với Vân Diệp. Con đỉa nào cũng hút máu no căng, trông chẳng khác nào Đậu Yến Sơn vừa mọc thêm mấy cục thịt tức thì.

Đỉa nổi tiếng là loài quỷ hút máu, chúng sẽ không buông nếu chưa hút đủ. Loài này vừa hút máu vừa phun nước bọt, loại nước bọt này sẽ làm tê liệt thần kinh, đồng thời ngăn cản máu đông lại, khiến người bị đốt không hề hay biết, chẳng hạn như Đậu Yến Sơn lúc này.

– Đậu huynh, sau tai huynh có thêm mấy cục thịt từ lúc nào vậy? Thế này trông huynh uy vũ hơn rất nhiều đấy.

Đậu Yến Sơn không hiểu Vân Diệp nói gì, bất giác sờ sau tai mình, mò được một con đỉa liền kéo mạnh xuống. Tay hắn dính đầy máu, mũi đỉa đứt lìa, nửa còn lại vẫn bám chặt vào gáy hắn.

Đậu Yến Sơn hét ầm lên, ba chân bốn cẳng bỏ chạy, tốc độ rất nhanh, chỉ chớp mắt đã biến mất trong căn trúc lâu của hắn.

Dẫn theo Vượng Tài đi tới chỗ vừa rồi Đậu Yến Sơn đứng, Vân Diệp chỉ vào đàn đỉa ngọ nguậy như giòi bọ cho Vượng Tài thấy. Bản năng trời sinh của động vật khiến Vượng Tài lập tức lùi về phía sau, lùi thẳng đến ngoài phạm vi tán cây đa che phủ mới dừng chân lại.

Rất tốt, hiện tại Vượng Tài đã biết phân biệt đỉa rồi, không cần bận tâm về nó nữa. Nếu có thể trở về, có nên mang mấy con đỉa này về cho Tôn Tư Mạc không nhỉ? Lão đạo sĩ đã suy nghĩ nát óc về chuyện máu đông rồi, biết đâu lão có thể lĩnh hội được điều gì đó từ loài đỉa này.

Về tới trúc lâu của mình, Vân Diệp dùng một tấm phên tre chắn cửa, bảo Vượng Tài đi vào. Buổi tối ở đây quá nguy hiểm. Ở hậu thế dơi hút máu rất hiếm, nhưng lúc này chắc chắn rất nhiều. Cho dù không có thứ đó, chỉ muỗi thôi cũng đủ khiến Vượng Tài khốn đốn. Cái túi Thiện Ưng đưa cho vẫn còn, dược thảo bên trong vẫn đang phát huy tác dụng, chỉ cần mang theo nó thì trong phòng sẽ không có muỗi.

Khí hậu ở Nam Chiếu khá khác lạ, không giống sự ấm áp của ngàn năm sau. Mới tháng ba mà lũng sông đã nóng hầm hập, nhưng đỉnh núi xa xa hình như vẫn có tuyết trắng, càng đi lên trên lại càng lạnh.

Căng sợi tơ ở cửa, buộc chặt lên cột nhà. Trong gian nhà này, khi Vân Diệp và Vượng Tài ngủ sẽ được an toàn. Về phần Tham Qua nữ vương có thể nhúc nhích được hay không thì mặc kệ nàng.

Nghĩ đến sợi xích sắt buộc cổ Tham Qua ban ngày, Vân Diệp lại kéo thêm vài sợi cạnh giường mình.

*****

Khi Vân Diệp cho rằng bản thân đã quen thuộc khu rừng, ai ngờ lại trải qua một đêm ba lần kinh sợ. Từ trong cửa sổ trên mái, ngay phía trên lò sưởi, nhìn ra bên ngoài chỉ thấy ánh sao lấp lánh. Quả là một khung cảnh hiếm thấy giữa rừng sâu. “Địa vô tam xích bình, thiên vô tam nhật tình” (đất chẳng ba tấc bằng phẳng, trời chẳng ba ngày nắng ráo) – đó là lời đánh giá của hậu thế về vùng đất này.

Dù không dám nghĩ đến những gì đang diễn ra ở nhà, Nãi Nãi, Tân Nguyệt, Na Nhật Mộ, à, còn có đứa con nhỏ của mình... Không biết Tân Nguyệt đã bỏ cái tật vỗ lưng khi cho con bú hay chưa, luôn khiến con nôn ra sữa mà còn dám nói con ăn no rồi. Hôm nay Nãi Nãi đã niệm xong kinh phật chưa, không biết không có mình trò chuyện cùng, Nãi Nãi có thấy cô đơn không? Na Nhật Mộ chắc sẽ không lấy đồ trang sức của Tân Nguyệt nữa, lần trước bị Tân Nguyệt đánh cho một trận, cũng không biết đã khôn ra được chút nào chưa.

Nhuận Nương, hiện tại ca ca không ở nhà, muội đừng trèo tường gặp tình lang của mình nữa. Tần lão nhị đã vì việc này mà bị vài trận gia pháp rồi. Đại Nha, đừng cùng với Thiện Ưng liếc mắt đưa tình nữa, tên hỗn đản kia là quỷ nghèo, còn nợ chúng ta rất nhiều.

Lại nghĩ đến mấy đứa nhỏ, còn có Thì Thì và Tiểu Võ, lòng Vân Diệp nặng trĩu như bị tảng đá đè, khó thở vô cùng.

Chỉ mong họ có thể xem hiểu ký hiệu mình để lại. Nếu như Lý Nhị có thể thấy được, nhất định có thể phát hiện ra bí mật. Hắn chính là kẻ chuyên moi móc bí mật của người khác, những lời lẽ tình cảm tha thiết đối với hắn cũng chỉ như trò cười.

Bên ngoài không có gió, một chút động tĩnh cũng không có. Thỉnh thoảng từ xa truyền đến tiếng vượn hót, khiến đêm tối càng thêm yên lặng. "Điểu minh sơn canh u" (tiếng chim hót khiến núi càng vắng vẻ), nói chính là đạo lý này.

Trằn trọc mãi không ngủ được, Vân Diệp bèn khoác áo đứng dậy. Vượng Tài vùi đầu trong đống cỏ khô, cảnh giác ngẩng đầu, thấy là Vân Diệp lại vùi đầu vào cỏ, nhắm mắt lại ngủ tiếp.

– Ta đói quá, nếu ngươi còn gạo thì cho ta thêm đi.

Thanh âm thanh thúy của Tham Qua từ đối diện truyền qua. Nếu như chỉ nghe tiếng nói, trong bóng tối sẽ khiến người ta mơ màng không dứt. Đáng tiếc Vân Diệp biết ngủ trên giường đối diện là một nữ nhân to con.

Dùng ống trúc thổi than trong lò sưởi, rất nhanh đã có lửa hồng bốc lên. Tham Qua đã có chút sức lực, chật vật đứng dậy, muốn đến bên cạnh lò sưởi.

– Cẩn thận, ta căng mấy sợi tơ trong phòng, từ từ thôi, đừng để bị thương.

– Ta thấy ngươi căng tơ rồi, vài sợi dây nhỏ xíu có thể làm bị thương ai? Ngươi định dựa vào chúng để bảo vệ mình ư?

Nàng mới vừa đi hai bước đã bị sợi tơ quấn chặt. Mượn ánh lửa, Vân Diệp thấy có máu chảy ra.

Tham Qua ngừng bước, lùi lại một bước, nhìn vết thương trên cánh tay mình nói:

– Sợi dây của ngươi rất bền.

Vân Diệp không đáp lời, cầm một khúc củ từ khô đặt lên bếp nướng. Vỏ củ từ rất nhanh đã bị nướng đen, tay bóp nhẹ, vỏ liền bong ra. Củ từ to bằng ngón tay, tỏa ra mùi thơm như bánh màn thầu nướng.

Y đưa một nửa cho Tham Qua đang bò tới gần, nửa còn lại thì đưa ra phía sau. Lập tức có âm thanh rôm rốp truyền tới. Miễn là đồ ăn, Vượng Tài sẽ không bỏ qua.

Đồ ăn rất ít, dù ít ỏi còn hơn không. Vài củ từ khô dù thế nào cũng không đủ lấp đầy bụng của hai người một ngựa. Bảo sao Đậu Yến Sơn kể về trận đói hắn từng trải qua đáng sợ đến thế. Khi dạ dày co thắt, ngoài đồ ăn ra, trong đầu ngươi sẽ chẳng còn gì khác.

Đậu Yến Sơn vô cùng keo kiệt, hắn chỉ cung cấp khẩu phần lương thực cho một mình Vân Diệp. Nếu nấu cháo, miễn cưỡng đủ hai người ăn, thế mà thêm một con ngựa nữa thì làm sao đủ được.

Đây là biện pháp mới hắn dùng để ngăn ngừa Vân Diệp chạy trốn. Không có đồ ăn, sẽ không thể ra khỏi rừng. Đạo lý này ngay cả trẻ con cũng hiểu. Biện pháp đơn giản nhất trên thế giới thường cũng là biện pháp hiệu quả nhất. Đừng nói một người dựa vào kiến thức về rừng mà có thể băng qua chốn hồng hoang, đó chỉ là truyền thuyết. Vì sao một tiểu đội thám hiểm ít nhất cũng cần ba người? Điều này có lý do cả. Chỉ có ba người mới có thể miễn cưỡng hỗ trợ lẫn nhau, hai người thì không được.

Trong rừng đúng là có rất nhiều đồ ăn, nhưng hầu hết là dành cho dã thú. Nếu như không có một dạ dày đủ mạnh, sẽ không tiêu hóa được những thức ăn nguyên thủy này.

– Vì sao ngươi lại đưa lương thực cho ngựa của mình, thậm chí chịu đói để cho nó ăn no? Ngựa chẳng phải nên ăn cỏ hay sao?

Tham Qua chưa từng thấy ai lại tốt với ngựa của mình đến thế.

– Ta chỉ giải thích một lần, ngươi hãy nghe cho kỹ. Đối với ta mà nói, Vượng Tài là huynh đệ của ta. Nó không phải là một con ngựa, là bạn của ta. Vượng Tài là một trong những sinh linh quan trọng nhất trong cuộc đời ta.

Vân Diệp không muốn nói cho nàng chuyện về Vượng Tài, chuyện này ngay cả Tân Nguyệt hắn cũng chưa từng kể. Có chút bí mật giấu ở trong lòng thì tốt hơn. Vượng Tài là sinh linh bí ẩn gần gũi với hắn nhất, Vân Diệp thậm chí có một loại cảm giác thân thiết đặc biệt với Vượng Tài.

Ở Vân gia, ai cũng biết khi hầu hạ Hầu gia, lỡ có sơ suất chậm trễ, thì không sao cả. Hầu gia sẽ chỉ cười. Nhưng nếu khinh thường Vượng Tài, Hầu gia sẽ nổi giận lôi đình và trừng phạt không nương tay.

Tiểu Nha là muội tử Vân Diệp thương yêu nhất, dù gây họa gì cũng sẽ không bị trách phạt. Chỉ khi Tiểu Nha dùng nến đốt đuôi Vượng Tài, Vân Diệp mới sầm mặt suốt ba ngày. Từ đó về sau, Tiểu Nha không dám trêu chọc Vượng Tài nữa.

– Ngươi là ai? Có thể thấy ngươi không phải người bình thường. Khách nhân của ta tuy rất kiêu ngạo, nhưng lại dường như rất thân thiết với ngươi. Ngươi nói các ngươi là địch nhân, chuyện này có thể ư?

– Trước đây Đậu Yến Sơn là một vị quý công tử. Nay chạy đến Nam Chiếu là vì nhà của h��n bị người ta hủy rồi. Gia gia hắn sợ hãi mà chết, phụ thân tự sát. Người nhà ly tán khắp nơi, có kẻ làm nô, người làm tì. Cô có biết không, ta chính là một trong những kẻ khiến hắn gia đình tan nát. Cho nên, giữa ta và hắn không thể hòa giải, chỉ có sinh tử tương đấu. Ta tin cô cũng không thể đội trời chung với hắn, vậy nên, chúng ta là đồng minh tự nhiên.

Tham Qua dù sao cũng đã làm nữ vương nhiều năm, nên suy xét mọi việc rất chu đáo. Sau một hồi suy nghĩ, nàng khó khăn hỏi:

– Ngươi muốn đạt được cái gì từ chỗ bọn ta? Chúng ta quá nghèo. Vật tế khí của tổ tiên chúng ta sẽ không đưa cho ngươi. Lương thực của bọn ta không đủ ăn, cũng không thể cho ngươi. Ta nghe nói nữ tử của Đại Đường rất đẹp, thế nên ngươi cũng chẳng thèm để mắt đến phụ nữ trong bộ lạc. Chúng ta chỉ có những thứ đó, rốt cuộc ngươi muốn gì? Mẹ ta từng nói, muốn nhận được sự giúp đỡ thì phải trả bằng lương thực. Ta sợ không trả nổi những gì ngươi muốn.

– Mẹ cô là một người cẩn thận. Thù lao ta muốn chính là cô phải đưa ta ra khỏi khu rừng này. Ta là người của thế giới phồn hoa, ở lại chỗ các cô một ngày cũng không chịu nổi. Ta đối với các cô cũng không có bất kỳ ý đồ gì, ta chỉ muốn về nhà.

– Ta không tin người Đường. Thủ lĩnh Nam Chiếu cũng sẽ không tin người Đường. Các ngươi đã chiếm vùng đất giàu có nhất, dòng sông hiền hòa nhất. Lương thực của các ngươi nhiều đến ăn không hết. Nghe nói y phục của các ngươi cũng rất nhiều, mỗi người đều có hai bộ, phải không? Vì sao các ngươi còn muốn cướp đi mảnh đất có thể sống sót cuối cùng của chúng tôi? Mẹ ta từng nói, dục vọng đất đai của các ngươi không đáy, cứ muốn chiếm lấy toàn bộ thổ địa. Cho dù mỗi người các ngươi đều sở hữu những vùng đất rộng lớn như núi tuyết, các ngươi cũng có trồng trọt được đâu.

– Nếu như ngươi đúng là địch nhân của hắn, thì đừng giúp đỡ hắn. Hãy để cho ta giết chết hắn, báo thù cho sáu nam nhân của ta.

Tham Qua có sự nhìn xa hiểu rộng mà thổ dân khác không có. Bất kể Vân Diệp nói gì, nàng cũng không tin tưởng. Ngay cả khi Vân Diệp nói trời đang tối đen, nàng c��ng sẽ lắc đầu theo phản xạ. Đậu Yến Sơn đã cho nàng bài học khắc cốt minh tâm, ví dụ như cái chết của sáu nam nhân của nàng.

Liên minh không thành. Ngay cả thổ dân ngu ngốc nhất, sau khi nếm trải thất bại một lần, họ thà chết trận còn hơn tin tưởng một người bạn không đáng tin cậy. Huống chi người bạn này thoạt nhìn trông còn nguy hiểm hơn cả người kia.

Cuộc nói chuyện không thành, coi như hết hy vọng. Vân Diệp nằm trên giường chốc lát đã ngủ ngay. Lo lắng trăm bề giờ đây cũng chẳng ích gì, thà rằng giữ sức dưỡng thần để ứng phó với thử thách ngày mai.

Trời đã sáng, nhưng không có mặt trời. Bầu trời đầy mây, không khí ẩm ướt như sũng nước. Hít một hơi không khí trong lành của rừng thấm vào ruột gan. Vân Diệp vươn vai, trở mình rồi bước xuống giường. Trước tiên, hắn thu hồi mớ sợi tơ lại, đây là phòng tuyến cuối cùng của mình.

Dẫn theo Vượng Tài ra cửa. Lão quản gia của Đậu gia vẻ mặt phiền muộn, nhìn thấy Vân Diệp liền khom người vấn an. Hắn là một người rất có cốt cách. Dù biết Vân Diệp là đại địch sinh tử của nhà mình, hắn vẫn vững vàng giữ đúng thân phận của mình.

– Đêm qua Vân Hầu ngủ ngon không? Nơi ở đơn sơ, đã làm Hầu gia phải chịu ủy khuất rồi. Nếu như tại Trường An, tiểu lâu nhà ta nhất định sẽ làm Hầu gia thỏa mãn. Nhưng tòa tiểu lâu xinh đẹp đó, lão nô trơ mắt nhìn nó hóa thành tro bụi. Không biết Vân Hầu có còn nhớ rõ tòa tiểu lâu đó không?

Vân Diệp dường như không nghe thấy ý châm chọc trong lời nói của lão quản gia, lại mỉa mai đáp:

– Hôm qua thấy Đậu huynh mọc thêm mấy cục thịt, trông uy vũ bất phàm. Không biết mấy cục thịt đó có to thêm chút nào không. Không bằng ta đi vào xem Đậu huynh thế nào, phải làm tròn bổn phận của khách nhân chứ.

Lão quản gia dù có tính tình tốt đến mấy, vừa nghĩ đến đầu thiếu gia sưng vù như đầu heo, hắn liền chỉ vào Vân Diệp lớn tiếng nói:

– Vân Hầu, ngươi đừng khinh người quá đáng! Hôm qua ngươi rõ ràng thấy trên cây đa có đỉa nhưng lại không nói, khiến thiếu gia nhà ta bị hơn mười con đỉa đốt. Ngươi thật ác độc!

Nghĩ đến hôm qua sau gáy Đậu Yến S��n toàn là đỉa hút no máu, khi hắn chạy, những con đỉa cũng lắc lư theo, giống như sau gáy mọc thêm một chùm lông đỏ, khiến Vân Diệp vừa buồn cười vừa kinh hãi. Những thứ trong rừng quả không đơn giản.

– Lão Đậu, ông ở trong Đậu gia ít cũng năm mươi năm rồi chứ, sao mà già đầu vẫn không khôn ra sao? Cái chuyện biến người thành ngọn nến như thế mà ông cũng làm được? Ông không có con cháu. Nếu như con cháu ông cực khổ nuôi dưỡng lại bị người ta đem ra làm ngọn nến đốt cháy, ông sẽ có tâm tình gì? Cho nên, việc lão tử làm đường đường chính chính. Làm những việc tàn độc như nhà họ Đậu, nếu không có báo ứng, thì trời còn có mắt nữa sao?

Lão quản gia muốn phân bua nhưng bị Vân Diệp ngăn cản. Hắn nói:

– Công tử nhà ông không phải là muốn chút vàng sao? Trong đám gia nhân nhà ngươi có thợ mộc nào không? Ta cần hắn giúp làm mấy vật dụng để đãi vàng, kẻo các ngươi lại chết đói trong rừng cây.

Tất cả quyền sở hữu bản dịch này đều thuộc về truyen.free, xin chân thành cảm ơn sự ủng hộ của quý độc giả.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free