Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 398:

Vượng Tài tha thẩn gặm cỏ mềm khá xa gốc đại thụ, còn Vân Diệp thì nằm trên chiếc ghế mới đóng, tận hưởng ánh nắng ở một nơi hiếm hoi nắng chiếu tới.

Vượng Tài phát hiện một loại cỏ xanh rất ngon miệng, nhưng số lượng không nhiều, phải tiến sâu vào bụi rậm mới kiếm được. Vừa đi được hai bước, một con rắn to như cánh tay đã quấn chặt lấy đùi Vượng Tài. Con vật hoảng sợ giơ chân trước, cắm đầu chạy về phía Vân Diệp.

Nghe tiếng kêu hoảng loạn của Vượng Tài, Vân Diệp giật mình bật dậy, lớn tiếng gọi gia nhân nhà họ Đậu tới giúp, nghĩ rằng có mãnh thú xuất hiện.

Khi đến gần xem xét, Vân Diệp thấy một con rắn đang quấn trên chân trước của Vượng Tài, lè lưỡi chực quấn lên cổ nó. Hắn vội vàng cầm lấy chiếc cuốc dưới đất, vung một vòng đập mạnh vào đầu con mãng xà. Đầu rắn rũ xuống, nhưng thân rắn vẫn bất động, quấn chặt lấy đùi trước của Vượng Tài. Con vật đau đớn kêu ré lên.

Đám gia nhân nhà họ Đậu cười hô hố đứng xem, không ai chịu ra tay giúp đỡ. Vân Diệp cố giữ bình tĩnh, rút dao ra, ghì chặt đầu rắn, đâm liên tiếp mấy nhát, rồi theo vết đâm cắt rời đầu nó. Vừa cắt đứt đầu rắn, hắn rõ ràng thấy cơ thể màu trắng trong suốt của con mãng xà nhanh chóng phồng lớn, thân hình nhỏ con bỗng chốc trở nên to hơn, từ từ trượt khỏi đùi Vượng Tài, cái đuôi vẫn không ngừng run rẩy.

Đá xác mãng xà sang một bên, Vân Diệp tỉ mỉ kiểm tra cho Vượng Tài đang nép phía sau. Ngoại trừ trên đùi có vài vết máu rỉ ra, nó không có vết thương nào đáng kể. May mắn là mãng xà, không phải rắn độc, bằng không giờ này Vân Diệp đã khóc không thành tiếng rồi.

Khó chịu liếc nhìn đám gia nhân đang có vẻ hả hê, khoảnh khắc đó, Vân Diệp chỉ muốn giết người. Làm Hầu gia lâu ngày, hắn cũng đã có chút uy nghiêm. Đám gia nhân đều cúi đầu, tiếp tục làm việc, như thể vừa rồi không có chuyện gì xảy ra.

Hắn rút ra một miếng bánh điểm tâm – chiếc bánh này được lấy khi hắn vấn an Đậu Yến Sơn. Dù thô ráp nhưng dù sao cũng là bánh điểm tâm. Hắn nhét vào miệng Vượng Tài để an ủi, đến giờ toàn thân nó vẫn run rẩy.

Trong rừng, hễ có cơ hội bổ sung năng lượng là tuyệt đối không thể bỏ qua. Hắn dùng đinh gỗ đóng thi thể mãng xà lên một thân cây không có đỉa, rồi cầm dao bắt đầu lột da từ vết cắt ở đầu.

Việc lột da diễn ra khá thuận lợi. Con rắn dài gần hai thước, nặng khoảng hơn mười cân. Rắn hoang dã thực ra rất bẩn, bên dưới lớp da có rất nhiều ký sinh trùng. Đây cũng là lý do Vân Diệp luôn không thích ăn thịt rừng. Các loại thực phẩm hoang dã thường đều có ký sinh trùng, và các trận ôn dịch ở hậu thế cướp đi sinh mạng của rất nhiều người cũng chính là vì thói quen ăn uống không cẩn thận này.

Hắn không định bỏ phí con rắn này. Đậu Yến Sơn thể trạng suy yếu, cần những món giàu dinh dưỡng để bồi bổ. Dùng con rắn này bồi bổ chút dinh dưỡng cho hắn, coi như là đã tròn trách nhiệm của một bằng hữu.

Lão Đậu thích ăn thịt, rất chuộng các món này, biết đâu sẽ thích thịt rắn. Nghe nói mưu sĩ Trần Đăng nổi tiếng Tam Quốc vì thích ăn thịt mà cả người đầy ký sinh trùng. Đến cuối đời, bụng ông ta trướng to như trống, thân thể gầy gò, bụng toàn giun sán. Vân Diệp nhìn đám ký sinh trùng nhúc nhích trên miếng thịt rắn, dưới ánh nắng mặt trời từ từ chui sâu vào trong, hài lòng gật đầu, quả đúng là thứ đại bổ.

****

Từ khi nhìn thấy hạt vàng đầu tiên trong khay đãi vàng, Vân Diệp đã biết Đậu Yến Sơn khó thoát khỏi cái chết. Tham Qua nữ vương có thể sẽ không tin tưởng hắn, nhưng trước mặt vàng bạc, con người còn giữ được bao nhiêu lý trí, điều đó Vân Diệp hiểu rất rõ.

Nam Chiếu không chỉ có một bộ lạc như Tham Qua, mà là tên gọi chung của hơn một trăm bộ lạc. Cao nguyên Vân Quý vốn là quê hương của họ. Nếu để họ biết có một bộ lạc đã rơi vào tay người Đường, họ nhất định sẽ không chịu ngồi yên. Nếu là khi xua đuổi quân địch, họ còn có thể cân nhắc khả năng của mình, nhưng trước mặt vàng bạc, những thủ lĩnh bộ lạc vốn biết vàng quý giá sẽ liều chết mà làm.

- Bộ lạc Tham Qua đã phát hiện ra biển vàng.

Vân Diệp hờ hững nói câu đó với Tham Qua nữ vương. Năm lượng vàng, sản lượng ngày hôm nay, được bỏ vào túi rồi ném lên sàn nhà.

Tham Qua bán tín bán nghi mở túi ra, đổ vàng ra chiếc bát cơm. Cát vàng lấp xấp dưới đáy bát. Nàng nhìn rất tỉ mỉ, một lúc lâu sau mới ngẩng đầu nhìn Vân Diệp nói:

- Không sai, đều là vàng, các ngươi kiếm được thế nào?

- Khách nhân của cô có một loại công cụ đặc biệt. Chỉ cần hai người, mỗi ngày đều đào được ngần này vàng. Ngày hôm qua ta đã nói cho cô rồi, cô không tin, ta cầm vàng qua cho cô xem. Mấy ngày tới, hắn nhất định sẽ chế tạo thêm công cụ, vàng của Nam Chiếu các cô rất nhanh sẽ bị hắn đào sạch.

Vân Diệp nói xong, cầm theo thịt rắn và vàng đi tìm Đậu Yến Sơn. Trong trúc lâu phía sau truyền ra tiếng rít gào như dã thú, khiến trúc lâu khẽ rung lên. Khóe môi Vân Diệp khẽ nhếch nụ cười.

Đậu Yến Sơn cuối cùng cũng cầm máu được. Ngủ cả ngày, hắn đã có chút tinh thần hơn. Đang nằm nghiêng trên giường nghe gia nhân báo cáo thành quả hôm nay, khi nghe chỉ trong một ngày đã đào được năm lượng vàng, hắn lập tức ngồi bật dậy. Hắn muốn cười lớn nhưng lại lo lắng làm tổn hại thân thể. Tinh thần đang rất phấn chấn, hắn định khích lệ người hầu vài câu thì nghe thấy tiếng Vân Diệp và lão quản gia từ bên ngoài vọng vào. Hắn vội nằm xuống, giả vờ như còn rất yếu.

Vân Diệp đặt bát vàng lên bàn trước cửa sổ. Xem ra, quân tử cũng phải hổ thẹn khi nói chuyện tiền bạc. Hắn cầm theo con rắn đã lột da đi tới trước giường Đậu Yến Sơn, lắc lắc con rắn trước mặt Đậu Yến Sơn, rồi đặt lên bàn đọc sách của h��n. Hắn vươn tay sờ thử trán Đậu Yến Sơn, bảo hắn thè lưỡi ra để xem tưa lưỡi, sau đó mới ngồi xuống nói:

- Chuyện vàng không ngoài dự liệu của chúng ta, đào được năm lượng. Thôi không nói đến chuyện này nữa, bảo quản gia xử lý là được. Ta có tin tốt cho ngươi đây: ngươi đã hạ sốt rồi, tính mạng không còn đáng lo. H��m nay vô tình ta bắt được một con mãng xà, nói ngươi hay, đây chính là thứ cực tốt để ích khí bổ huyết. Ta không nỡ ăn nên mang tới cho ngươi. Ngươi cần thứ này, mau chóng bồi bổ cho tốt vào, ta muốn xem ngươi sẽ dương oai thế nào ở nơi xứ lạ.

Đậu Yến Sơn quả nhiên có phong thái quân tử, không thèm nhìn vàng, vươn tay chạm vào thịt rắn trên ghế. Trông có vẻ trong suốt và rất ngon lành, nghĩ đến nhiều ngày chưa ăn thịt rồi, miệng hắn đã chảy nước miếng.

- Ý tốt của Vân Hầu, Đậu Yến Sơn không dám nhận. Hay là bảo nhà bếp làm thịt nó, tiểu đệ có loại rượu ngon nhất, chúng ta cùng làm vài ly nhé?

- Ngươi ăn thịt rắn thì không sao, nhưng rượu thì đừng uống. Đầu ngươi sưng to như thế, ngươi không thấy chướng mắt nhưng ta thì thấy khó chịu lắm đấy. Rượu là đồ kích thích, ngươi không uống thì hơn. Ngươi cho ta ít lương thực, Vượng Tài nhà ta vẫn luôn ăn không đủ no. Tại Trường An, Vượng Tài thường tự mình đi phố mua đồ ăn đấy.

Đậu Yến Sơn cười ha hả đồng ý. Địa vị bảo bối của Vượng Tài trong Vân gia thì ai cũng biết, hiện tại nó sống hơi thê thảm. Đậu Yến Sơn liền phân phó lão quản gia cho Vân Diệp một đấu gạo, tiện thể cắt thêm ít thịt khô để hắn ăn với cơm.

Thấy Vân Diệp ra cửa, Đậu Yến Sơn đứng dậy, bước nhanh tới bên cửa sổ, bưng chiếc bát vàng làm bằng gốm đen lên xem. Dưới chút ánh nắng cuối ngày, vàng lấp lánh ánh quang mang.

- Công tử, Vân Diệp này một ngày đã đào được nhiều vàng như thế, lão nô đã coi thường tên hoàn khố này rồi.

- Thịnh danh chi hạ, kỳ thực nan phó. Vân Diệp thông minh tuyệt đỉnh, phát sinh kỳ tích như vậy cũng không phải quá đáng. Đáng tiếc là người như vậy cuối cùng dù thế nào cũng nhất định phải giết, thật quá đáng tiếc.

- Công tử, trước đây ngài không phải còn muốn tận lực mời chào hắn sao? Vì sao hôm nay lại sinh lòng sát ý? Nếu muốn giết hắn thì vì sao không ra tay ở Trường An, cầm theo thủ cấp của hắn thì chúng ta còn thuận tiện hơn.

Đậu Yến Sơn chỉ vào mặt mình nói:

- Người như thế sẽ nhìn thấu tâm tư của người khác. Ta đứng dưới gốc đại thụ đó muốn nhìn xem rốt cuộc hắn có thể bố trí phòng vệ trước mặt ta hay không. Kết quả, hắn bình thản mà tắm, không bận tâm đến việc ta làm nhục hắn. Sở dĩ hắn nhẫn nại chính là vì muốn thấy ta bị đỉa hút máu. Nếu không phải hắn dự liệu được ngày ta chết cũng chính là ngày diệt vong của hắn, tuyệt đối sẽ không nhắc nhở ta trên người có đỉa. Hiện giờ nghĩ lại ta vẫn toát mồ hôi lạnh. Trước đây ta ảo tưởng mời hắn về làm việc cho ta, thật sự là nực cười. Ta chỉ sơ sẩy một chút, thiếu chút nữa đã bị hắn giết chết trong vô hình. Hắn còn có một loại bản lĩnh, chính là khiến người khác bất giác sinh lòng thiện cảm với hắn. Hắn hại chết cả nhà ta, nhưng khi đối mặt với hắn, ta không ngờ không hề sinh ra chút hận ý nào. Ngoài tiếc nuối ra, không còn gì cả. Có thể dự đoán, sau khi ta giết hắn, sẽ có một khoảng thời gian rất dài ta không thể vui vẻ được.

- Người này tâm địa ác độc, công tử. Chúng ta nên mau chóng hạ thủ là hơn, đừng để hắn bắt thóp. Con rắn này nhất định có độc, giờ lão nô sẽ đi chém chết hắn.

- Không đâu, hiện tại Vân Diệp tuyệt đối không muốn ta chết. Ta hỏi qua những người khác rồi, con rắn này xuất hiện tuyệt đối là ngoài ý muốn, cho nên con rắn này không có vấn đề gì. Ngươi đi phân phó nhà bếp làm thịt nó đi, ta rất muốn ăn.

- Công tử, không nên ham ăn nhất thời, kẻo lại rước họa vô cùng.

- Sơn thúc, ta không phải là kẻ ngu. Đây là một phép thử đối với tâm tính của ta mà thôi, Vân Diệp ra đề, ta nhất định phải đón nhận. Thời Tam Quốc, đại tướng Dương Cổ của Ngụy quốc còn dám ăn thuốc đại tướng Lục Kháng của Ngô quốc đưa tới, vì sao ta không thể ăn rắn của Vân Diệp đưa tới? Muốn làm đại sự, can đảm và cẩn trọng ắt không thể thiếu. Không có gì đâu, ngươi cứ yên tâm làm đi.

Lão quản gia Sơn thúc bất đắc dĩ chắp tay cáo lui, cầm con rắn đi bảo nhà bếp chuẩn bị. Sau khi nhiều lần căn dặn nhà bếp chế biến cho cẩn thận, ông mới tìm một đứa trẻ thổ dân thử trước xem rốt cuộc có độc hay không. Nếu như thịt rắn có độc, hắn quyết định sẽ giết Vân Diệp trước rồi đi thỉnh tội với công tử.

Vân Diệp không dám tùy tiện đi vào rừng. Rừng tối tăm không biết ẩn chứa bao nhiêu nguy cơ. Hắn đứng tựa cửa trúc lâu, nhìn ngọn cây cao nhất.

Một gốc đại thụ vĩ đại, sừng sững trong rừng, cố sức vươn cao để tìm kiếm ánh sáng mặt trời, hứng trọn mưa móc. Những cành cây to lớn vươn rộng hết mức, chiếm lấy không gian, hít thở không khí trong lành nhất. Rễ cây sum suê bám chắc để hấp thu tối đa tinh hoa của đại địa. Nhưng không cần nhìn cũng có thể biết, bên cạnh đại thụ, mấy cây thân nhỏ đang đấu tranh để sinh tồn. Cành của chúng khô quắt, lá úa vàng. Phương thức sinh tồn bá đạo của đại thụ hầu như không chừa cho chúng một con đường nào.

Hậu thế coi loại pháp tắc này là pháp tắc của rừng, kẻ mạnh chiếm hữu toàn bộ tài nguyên, kẻ yếu hai bàn tay trắng.

Pháp tắc của rừng là một khái niệm chính trị học xã hội học, chỉ là trong xã hội pháp trị không kiện toàn, chuyên chế trong sinh hoạt, quan hệ cá nhân lẫn tổ chức đều tuân theo quy tắc mạnh hiếp yếu, vũ lực trở thành lực lượng quyết định số phận, quyết định sự sinh tử tồn vong.

Kiến thức học được từ trường học giờ đây lại có một cách lý giải khác. Vân Diệp không biết bản thân rốt cuộc nên cười hay nên khóc. Hắn chỉ là đang ở trong tầm ngắm, muốn chạy trốn lại như bị dính vào mạng nhện, bó tay bó chân, chỉ còn cách vùng vẫy chờ chết.

Bản thân rốt cuộc đang theo đuổi cái gì? Nếu như tự nguyện chấp nhận sự cải tạo của Lý Nhị, Trưởng Tôn, Lý Tịnh, chắc hẳn cuộc sống của mình sẽ rất thoải mái. Chức vị công hầu muôn đời thì khó nói, nhưng ba đến năm đời Vân Diệp vẫn có thể đảm bảo được.

Nhớ lại, toàn bộ cay đắng mình nếm trải đều là tự chuốc lấy, toàn bộ phiền phức cũng là tự mình rước vào. Một người từ hậu thế đến Đại Đường, chẳng lẽ phải một lần nữa tiếp thu nền giáo dục phong kiến mới có thể đặt chân ở nơi này sao?

Tham Qua vẫn đang đánh đấm đám nam nhân, nhưng không có hiệu quả. Đuổi người phía đông thì người phía tây lại nằm xuống. Trong chuồng lợn, tiếng nói không ngừng nghỉ của nàng lúc này đã hơi khàn khàn. Bất kể nàng nói gì, những người đó đều cúi gằm đầu.

Mặt Đậu Yến Sơn bắt đầu bớt sưng, khôi phục dáng dấp công tử của hắn. Hắn tựa vào lan can nhìn Tham Qua đang bận rộn. Lão quản gia đưa tới một viên dược hoàn, Đậu Yến Sơn tiện tay vứt đi.

Phía dưới, đám thổ dân vừa được Tham Qua tiếp thêm chút dũng khí liền lập tức đại loạn. Viên dược hoàn nho nhỏ liên tục chuyền tay nhau. Không biết là ai đấm người khác trước nữa, những người này mới nhớ bản thân có tay chân, biết đánh người. Những người vừa rồi yếu ớt đến nỗi đứng thẳng cũng thành vấn đề liền biến thành bầy ác lang, hai mắt đỏ lòm, dùng tay dùng chân, dùng răng để đánh nhau, tranh giành.

Tham Qua nữ vương điên cuồng nhào vào đám người, ném tung đám nam nhân gầy yếu sang một bên, tự mình cướp lấy viên dược hoàn đó. Rồi trong ánh mắt như sói của những người đó, nàng ném viên dược hoàn vào dòng sông nhỏ đằng xa.

Nàng đấm vào ngực mình, đi về phía Đậu Yến Sơn đang vận bạch y thướt tha mà rống lên:

- Ma quỷ, ma quỷ!

Đậu Yến Sơn nở một nụ cười rạng rỡ, thậm chí còn có chút ngượng ngùng. Hắn cầm lấy hai viên dược hoàn trong tay quản gia, ném xuống chỗ đông người nhất, với vẻ hiếu kỳ trong ánh mắt.

Tham Qua nữ vương còn muốn cướp lấy dược hoàn nhưng bị đám người như dã thú bao phủ. Hai người mạnh khỏe nhất cướp được dược hoàn. Nhưng giờ đây, chúng đã không còn màu sắc của dược hoàn, mà giống hệt hai viên đất. Vừa đến tay liền lập tức bỏ vào miệng nuốt.

Rất nhanh, họ té vật xuống đất, trong ánh mắt thèm khát của mọi người. Co quắp kịch liệt, lăn lộn không đầy một nén nhang liền bất động nằm im... Đậu Yến Sơn đang nhìn, Vân Diệp đang nhìn, Tham Qua nữ vương nằm trong vũng bùn cũng đang nhìn. Đậu Yến Sơn bưng mũi lui về phía sau một bước, mùi xú uế từ hai nam nhân kia đã xộc vào mũi hắn.

Vân Diệp bị khung cảnh kinh khủng này làm cho kích động. Tham Qua nữ vương có thể sẽ phát điên, còn về phần hai kẻ nghiện ngập đã chết kia, hắn thật sự không thể nảy sinh chút đồng tình nào. Dù là bị động hít phải hay chủ động tìm đến, đều không có kết quả tốt. Ở hậu thế đã thấy rất nhiều, giờ đây có lẽ đã đến lúc hắn nên rời đi. Chiếc bè trúc mà Tham Qua đã hứa làm cho hắn, đã đến lúc phát huy tác dụng...

Tất cả nội dung bản dịch này thuộc bản quyền của truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free