(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 4:
- Mày cứ theo tao thế này mãi à? Tao còn chẳng biết đi đâu nữa là, xui cho mày rồi.
- Mày biết không, đi theo một đại ca không tiền đồ thì tao nói trước, theo tao đừng có mà hối hận đấy.
- Lão trời già vô duyên vô cớ ném tao ở đồng hoang này cho tự sinh tự diệt, ông mày đây giờ chấp nhận rồi. Hai chúng ta phải sống cho ra sống trên cõi đời này, sau này ăn cho ngon uống cho đã, rồi sẽ có lúc mày được hưởng phúc.
- Sau này mày tên là Vượng Tài nhé, mang tới tài vận cuồn cuộn cho cả hai đứa mình, mày thấy sao?
- Cái tên này ngầu quá chứ, không có trình độ nhất định không đặt được đâu.
- Đừng có phun nước bọt, dù sao tao cực thích cái tên này. Mày nhìn mày xem, toàn thân đều là bùn, không gọi tên như thế cũng uổng. Vân Diệp cứ lải nhải không ngừng, Vượng Tài nhắm mắt lắng nghe. Chẳng bao lâu, giọng y nhỏ dần rồi im bặt.
Một loạt tiếng vó ngựa dồn dập đánh thức Vân Diệp. Y giật mình bật dậy, kinh hãi nhìn về phía khu rừng rậm rạp bên phải, âm thanh vọng ra từ chính nơi đó. Vượng Tài cũng đứng lên, ngoan ngoãn đứng cạnh y, vẫy đuôi nhưng không hề hí lên hay nhúc nhích. Đó là tiếng vó của hai con ngựa, gấp gáp nhưng đầy quy luật, chắc chắn không phải ngựa hoang. Vân Diệp chỉ thấy máu dồn lên não. Y vớ lấy chiếc xẻng chạy về phía cánh rừng, chém văng cỏ dại, chặt phá bờ bụi, khiến vô số chim chóc kinh hoàng bay tán loạn. Vượng Tài đứng cách khá xa, không hiểu chủ nhân kiêm đại ca của mình đang lên cơn gì. Đợi đến khi Vân Diệp thở hồng hộc chém nát bụi cây cuối cùng thì tiếng vó ngựa đã dần đi xa. Nhìn con đường đất vàng bụi đã dần lắng xuống, Vân Diệp cười lớn, nước mắt và nước mũi chảy dài trên khuôn mặt lấm lem bụi bẩn. Y chẳng bận tâm, gục xuống mặt đất khóc nức nở.
Đó là dấu vết của nền văn minh nhân loại. Con đường uốn lượn hướng về phương xa, song hành cùng Hoàng Hà. Vân Diệp đoán chắc đây là con đường nối với Lan Châu. Hai người cổ đại vừa cưỡi ngựa chạy qua khiến y thấy là lạ, bởi y đã gặp rất nhiều "người cổ đại" rồi, nhưng đó toàn là xác ướp với cương thi. Ánh mặt trời buổi chiều chiếu lên con đường cổ vắng người, trông tĩnh mịch mà thê lương. Đối với Vân Diệp, đó là con đường thông tới một nơi chưa rõ, có thể là thiên đường, cũng có thể là địa ngục. Vân Diệp nhìn thấy dấu vết con người, lúc này lại sắp sửa quay về xã hội, nhưng y chợt do dự: thiên đường hay địa ngục? Y nên bước vào con đường nào đây? Ở thế giới này, y chỉ là một người không hề tồn tại, giống nh�� ném một hòn đá vào trong ao, liệu gợn sóng có thể nhấn chìm nó không? Cái không biết luôn đáng sợ. Với một người không hiểu gì về thế giới này, nỗi sợ hãi sinh ra là vô cùng tận. Mồ hôi nhỏ tong tong từ trán xuống. Vượng Tài thò đầu tới, dùng lưỡi liếm đi mồ hôi, tựa hồ đang an ủi y.
Đứng bên bờ sông, y tỉ mỉ dùng nước rửa sạch vết bẩn trên người. Quần áo đã rách bươm, gần một tháng vất vả lăn lộn chỉ còn đủ che thân, song y vẫn giặt sạch sẽ rồi buộc bên mình. May mà chiếc ba lô làm bằng da trâu không bị tổn hại gì. Thấy Vượng Tài đầy bùn đất, y tiện thể tắm luôn cho nó. Nước sông mát lạnh rưới lên người, Vượng Tài thích thú hí vang. Vân Diệp chậm rãi bước trên con đường đất vàng, chẳng bận tâm nó dẫn tới đâu, chỉ biết cứ đi theo con đường này thì thế nào cũng gặp được bóng người. Dấu chân, dấu giày, dấu xe trên đường càng lúc càng dày đặc, y tin rằng thôn trang, thành thị ngày càng gần. Trong lòng không còn sợ hãi nữa, đã đến lúc phải đối mặt với mọi thứ bằng sự can đảm.
Đi qua một vùng cây cỏ, tiếng người huyên náo truyền tới. Nhìn theo hướng đó, y chỉ thấy mười mấy chiếc xe bò vây thành vòng đậu bên đường, trên xe cắm một lá cờ, chữ "Đường" to tướng bay phần phật theo gió. Tim Vân Diệp thắt lại. Quả nhiên, y đã trở về triều Đường, dù vẫn chưa biết hoàng đế là ai. Y hứng thú nhìn đám người cổ đại này: áo dài màu lam kéo tận gối, mặc quần vải bố, chân đi giày da trâu, tóc trên đầu tết búi cao, dùng que gỗ cố định. Đây là trang phục của bình dân ư? Còn mấy người khác thì mặc giáp da, đao thắt ngang hông, trông rất uy phong. Người cầm đầu là một tráng hán râu xồm. Vân Diệp đứng bên nhìn trộm, rồi nắm chặt tay bước về phía hắn.
- Tiểu tử người Khương, dám tới cướp xe lương, đúng là to gan! Tráng hán nói xong, rút phăng thanh đao sáng loáng, chực chém xuống. "Tốt quá rồi, là giọng Quan Trung quen thuộc!" Vân Diệp vội lui lại, hai tay quơ loạn lên, tiếng Thiểm Tây thuận miệng bật ra: - Tráng sĩ, ai là người Khương chứ? Tráng sĩ nhầm rồi! Đại hán không buông đao, tay vẫn dừng trên không, mắt đầy hồ nghi: - Ấy, tiểu tử Quan Trung! Sao lại chạy tới Lũng thế này? Người lớn trong nhà đâu? - Người lớn không có, sư phụ cũng qua đời rồi. Ta một mình từ trong núi ra, chỉ có một mình thôi. Đại hán cho đao vào vỏ, nhìn Vân Diệp chằm chằm khắp một lượt, nhìn xong còn đi tới ngửi ngửi: - Không có mùi hôi của dê, thì ra là người Quan Trung. Tiểu tử chưa lớn, chạy lung tung thế này chẳng may có bề gì thì sao? - Nuôi sói mà thôi. Vượng Tài thấy tráng hán không buông tha cho Vân Diệp thì nổi sùng, há miệng ra cắn. Tráng hán rung tay, cánh tay vung lên như chớp tóm lấy cằm Vượng Tài. Nó đau tới hí lên. Tráng hán cười lớn, buông tay ra rồi vỗ mạnh lên lưng Vượng Tài: - Ngựa tốt! Mấy đại hán còn lại thấy thế cũng cười ha hả. Vượng Tài sợ gặp người lạ, nó trốn sau lưng Vân Diệp, lén nhòm những người này. Tráng hán đứng đầu vẫn đang nhìn Vân Diệp. Quần áo trên người y đã bị gai góc cào nát bươm, tuy rách nát nhưng thủ công tinh xảo, kiểu cách cổ quái, chất liệu tựa vải bố nhưng không phải vải bố, tuyệt đối không phải đồ bình thường. Lại nhìn Vân Diệp mặt mày thanh tú, da dẻ mịn màng, hai tay nhỏ nhắn, rõ ràng không phải con cái nhà phổ thông. Chân đi một đôi giày da, nhìn quái lạ song lại rất hợp chân. Tráng hán không khỏi có chút hối hận vì sự vô lễ vừa rồi của mình, ngữ khí hòa hoãn hơn: - Thiếu lang quân định đi đâu? - Tại hạ từ nhỏ theo ân sư ẩn cư trong núi sâu. Không lâu trước đó ân sư qua đời, Vân Diệp thủ hiếu cho ân sư ba tháng. Chỗ ở trên núi bị lũ cuốn trôi, chỉ đành xuống núi. Không ngờ lại gặp phải bầy sói, may mà trốn thoát, nên thành ra bộ dạng thế này. Tại hạ quyết định tới Trường An, còn mong quân gia cho biết Lan Châu cách đây bao xa. - Lan Châu cách nơi này chưa tới sáu mươi dặm. Với sức của cậu mang theo một con ngựa bị thương, e là phải đi hai ngày. - Chư vị đại ca vận lương tới đâu? Hiện giờ là năm nào? Trong núi không biết tới năm tháng, mong được chỉ giáo. - Sư phụ hồ đồ đã dạy ra đồ đệ hồ đồ, ngay cả bệ hạ đăng cơ năm ngoái cũng không biết! Nhớ kỹ đây, giờ là năm Trinh Quan thứ hai. Còn về phần vận lương đi đâu thì đây là quân cơ.
Tráng hán tỏ ra rất xem thường câu hỏi của Vân Diệp, cứ như toàn thiên hạ đều phải biết Hoàng đế Lý Nhị của hắn đã đăng cơ năm ngoái rồi. Vân Diệp chỉ thấy đầu như trúng một búa mạnh: Trinh Quan năm thứ hai, Lý Thế Dân. Tần Vương rốt cuộc cũng ám sát huynh đệ lên ngôi. Vậy là mình đã bị ném về 1300 năm trước rồi. Nghĩ tới việc hoàn to��n xa cách vợ con, lòng y đau như cắt. Vân Diệp lẩm bẩm: - Ta làm sao mới có thể sống lâu được như thế? - Cậu không thích à? Bệ hạ đăng cơ chẳng lẽ không phải là chuyện tốt? Tráng hán kia thấy Vân Diệp lảo đảo, mặt mày nhợt nhạt thì hung dữ nhìn y. Chỉ cần Vân Diệp thốt ra nửa chữ không, thanh đao kia nhất định sẽ chém vào cổ y. - Thích chứ, sao lại không thích. Bệ hạ đăng cơ, thiên hạ cùng vui mừng mới đúng. - Vậy khóc cái gì? - Vui quá mà khóc. - Vậy khóc thêm đi, khóc luôn cả cho sư phụ của cậu nữa chứ!
Mọi bản quyền nội dung thuộc về truyen.free, vui lòng không sao chép dưới bất kỳ hình thức nào.