(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 400:
Những chú bồ câu chân đeo ống trúc nhỏ đang cố sức bay giữa núi non trùng điệp. Vượt qua núi Ba sông Thục vốn đã là một công việc gian khổ, huống hồ bầu trời vùng đất này tràn ngập diều hâu, chim cắt đói mồi. Chúng bay cao hơn, nhanh hơn, móng sắc, mỏ khỏe, nghiễm nhiên là bá chủ không trung; bất cứ thứ gì cất cánh lên đều thành miếng mồi dâng tận miệng.
Làm sao bồ câu có thể thoát nạn được? Nhưng đám bá chủ kia, khi săn mồi, nào có để ý trên món ăn buộc gì, chỉ thấy vướng víu nên mổ đứt ống trúc rồi quẳng xuống sơn cốc.
Những chú bồ câu vì muốn về nhà, nỗ lực vỗ cánh bay về thành phố có nhiều con vật hai chân đi lại kia. Khi nhìn thấy tường thành, chỉ còn lại hai ba con; hai con bay vào thành, còn một con bay thẳng về Vân gia.
Lão Tiền mặt nghiêm nghị, chắp tay sau lưng chỉ huy đám phó dịch thu hồi lương thực từ kho ra phơi. Thi thoảng, ông ngẩng đầu nhìn bầu trời u ám như nét mặt mình mà chửi thề mấy tiếng.
Một chú bồ câu màu lam loạng choạng từ trên không rơi xuống, ngay vào đống lương thực, bất chấp tất cả bắt đầu mổ ăn. Mắt Lão Tiền sáng lên, ông cởi ống trúc trên chân nó, rút ra một cuộn vải trắng để xem, tay run run. Con chim bồ câu lại rơi vào đống lương thực. Đám phó dịch đang định nhặt nó ra, vì chim chóc vốn vừa ăn vừa thải chất bẩn, sợ làm bẩn lương thực. Lão Tiền lại rống lên:
– Cứ để nó ăn, cứ để nó ăn, thích ăn bao nhiêu thì ăn, mau đem nước sạch cho nó!
Nói xong, ông bật khóc lớn rồi chạy về nội viện.
– Hầu gia có tin rồi, hầu gia có tin rồi! Tạ ơn ông trời, có tin rồi!
Trong nội viện, Tân Nguyệt đang chỉ mặt Na Mộ Nhật, giáo huấn nàng không được chỉ biết ăn thịt mà còn phải ăn nhiều rau xanh. Bỗng nghe Lão Tiền hò hét ngoài sân. Vừa nghe rõ ông ta hô gì, chân nàng mềm nhũn, ngã khụy xuống đất.
Trượng phu không nói một lời đã rời nhà bốn tháng trời. Bảo là đi phụng dưỡng trưởng bối, nhưng Tân Nguyệt chưa bao giờ tin câu này. Nàng hiểu rõ người đàn ông của mình; dù muốn phụng dưỡng trưởng bối thì nhất định phải đưa trưởng bối về nhà, để người trong nhà thấy, sắp xếp mọi chuyện ổn thỏa xong xuôi mới có thể đi. Tuyệt đối không có chuyện vứt bỏ cả nhà lớn bé mà đi một mình như thế.
Trừ phi gặp phải nguy hiểm, nguy hiểm cực lớn thì trượng phu mới làm như vậy. Tân Nguyệt không biết nhiều về những chuyện trượng phu làm bên ngoài, nàng chỉ biết những chuyện vui vẻ, còn chuyện khó khăn nguy hiểm thì trượng phu không bao giờ kể. Tân Nguyệt không dám hỏi, dù nàng có làm mình làm mẩy cũng không dám hỏi những chuyện Vân Diệp không muốn nói.
Thời gian qua, Tân Nguyệt giao con cho hai nhũ nương chăm sóc, bản thân cắn răng nén mọi đau thương dưới đáy lòng, quản lý Vân phủ. Nàng tự nhủ, dù trượng phu không trở về nữa, nàng cũng sẽ quản lý ngôi nhà này thật tốt, giao lại cho con trai trưởng thành, rồi sau đó mới có thể yên tâm đi tìm phu quân của mình.
Na Mộ Nhật ném cái bát đầy rau xanh lên bàn, ôm cái bụng hơi nhô lên chạy ra ngoài cửa. Vân Diệp còn chưa biết tin mình có thai, chuyện này làm nàng rất tủi thân. Nay có tin của chàng, tất nhiên nàng sốt ruột.
Nhận lấy mảnh vải trong tay Lão Tiền, Na Mộ Nhật nhìn nửa ngày trời mới nhớ ra mình không biết chữ. Nàng giao mảnh vải lại cho Tân Nguyệt, mở to mắt đợi Tân Nguyệt đọc cho mình.
Tân Nguyệt khôi phục lại bản sắc cáo mệnh phu nhân, ung dung nhận lấy mảnh vải. Trên đó viết: "Nam Chiếu loạn, Đậu Yến Sơn phản, giao chiến gấp, Vân hầu hiện, ngồi bè trúc, trốn vào Đại Giang."
Chỉ chớp mắt, Tân Nguyệt liền hiểu rõ đầu đuôi sự việc: phu quân rơi vào tay Đậu Yến Sơn, hiện đang cưỡi bè trốn tới Đại Giang.
Vừa nghĩ tới nơi chiến loạn đó, Vân Diệp đang gian nan tìm đường sống, từng giọt nước mắt lớn nhỏ xuống, lòng nàng như dao cắt. Na Mộ Nhật cấp thiết giật ống tay áo nàng, muốn biết rốt cuộc trượng phu đang ở đâu.
Lau nước mắt, Tân Nguyệt nói:
– Phu quân đang ở Nam Chiếu, làm việc. ��ợi xong việc sẽ về, bảo muội ngoan ngoãn nghe lời, ăn hết bát rau xanh kia.
Lời của Vân Diệp chưa bao giờ Na Mộ Nhật không nghe. Đàn ông trên thảo nguyên rời nhà nửa năm, một năm là chuyện rất bình thường, chỉ cần bình an là tốt. Chăm sóc cơ thể cho tốt, khi đó sinh một đứa con trai béo múp cho ca ca xem, ca ca nhất định sẽ rất thích. Nghĩ tới đó, nàng cao hứng cầm bát rau lên.
Tân Nguyệt liếc Lão Tiền một cái, Lão Tiền hiểu ý gật đầu, khom người lui ra.
Tân Nguyệt nắm chặt mảnh vải, gian nan đi tới Phật đường. Từ khi trượng phu mất tích, lão nãi nãi suốt ngày quỳ trong Phật đường, bộ kinh văn cầu phúc không niệm một trăm lần thì không dừng.
Vừa mới tới cửa Phật đường đã nghe thấy giọng lão nãi nãi truyền ra:
– Có tin của Diệp Nhi chưa?
– Có rồi ạ, phu quân đang ở Nam Chiếu.
– Nói hết một lần đi. Nãi nãi tang phu, tang tử, còn nỗi đau nào chưa nếm qua, tin tức nào không chịu nổi? Nói hết đi, không được che giấu.
– Nãi nãi, phu quân rơi vào tay Đậu Yến Sơn, nhân lúc Nam Chiếu đại loạn đã bỏ trốn, ngồi bè trúc trốn tới Đại Giang, hiện giờ không có tin tức nào khác.
Tân Nguyệt đưa mảnh vải cho lão nãi nãi. Lão nãi nãi nhận lấy liếc qua một cái, chuỗi hạt phật trong tay run run rồi mau chóng vững vàng lại. Bà nói với Tân Nguyệt:
– Diệp Nhi không có nhà, cháu là cột trụ. Na Mộ Nhật có thai, đừng để nó lo lắng. Có chuyện gì thì cháu cứ chống đỡ là được.
Nói xong, bà nhắm mắt lại, tiếp tục tụng kinh.
Lý Nhị cũng đang xem mảnh vải tương tự. Rất lâu sau mới đặt lên bàn, không nói một lời. Lý Thừa Càn ở bên rất muốn hỏi, nhưng lại không dám lắm mồm, cứ nhấp nha nhấp nhổm.
– Vững vàng, con là thái tử. Để tình cảm hiện ra mặt là không được. Vân Diệp còn sống thoát khỏi tay Đậu Yến Sơn, tên tiểu tử đó làm được tới mức này, dù phụ hoàng con cũng phải nói là không tệ. Không ngờ hắn có thể khơi lên sóng lớn ở Nam Chiếu, khiến mười tám trại và Đậu Yến Sơn giao tranh ác liệt, thế lực cân bằng, đang rơi vào giằng co. Chỉ là Vân Diệp một thân một mình trốn vào Đại Giang, không rõ sống chết. Tên tiểu tử đó không biết nhẫn nại sao? Đợi Đậu Yến Sơn đánh bại thổ dân, đại quân của hắn sẽ phân tán, khi ấy y có thể bình an trở về rồi.
Lý Nhị gõ bàn, thong thả nói:
– Bệ hạ, Đậu Yến Sơn giữ Vân Diệp tới giờ không giết chắc chắn có biến cố. Nếu như Vân Diệp phát hiện chúng ta tham gia vào mà vẫn dứt khoát lựa chọn bỏ trốn, chỉ có thể nói tình hình lúc đó hết sức căng thẳng, không cho phép y ở lại.
Trường Tôn thị từ sau mà đi ra, trên tay cũng có một mảnh vải, chỉ là trên đó viết chi chít chữ, chứ không qua loa vài câu như của Vân gia.
– Hoàng hậu nói có lý. Vân Diệp giữ được mạng cho tới bây giờ đã là kỳ tích rồi. Nếu trẫm ở vào tình cảnh Đậu Yến Sơn, gặp một cái là không nói lời nào, chặt đầu ngay mới là đúng.
Trường Tôn thị che miệng cười khúc khích:
– Chưa chắc đâu. Ai mà chẳng biết Vân Diệp là người tài giỏi hiếm có, đáng để cân nhắc trước khi ra tay. Nếu Vân Diệp nhiều tuổi hơn, gặp được bệ hạ lúc đánh thiên hạ, cho dù bệ hạ và y có thâm thù đại hận, bắt được y cũng sẽ suy nghĩ xem có cơ hội thu phục hay không. Bệ hạ nhìn bách quan của mình đi, có mấy người theo bệ hạ đánh dẹp thiên hạ từ khi ở Tấn Dương? Chẳng phải đánh tới đâu thì chiêu mộ tới đó sao? Đậu Yến Sơn cũng đang học theo cách của bệ hạ đấy thôi.
*** Mọi bản quyền nội dung thuộc về truyen.free, và câu chuyện này cũng không phải ngoại lệ.