Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 406:

Hai người nằm nghỉ một lát. Đậu Yến Sơn nhét một đoạn trúc vào miệng quản gia, đoạn lại xé hai mảnh vải sạch từ áo trong của mình, mỉm cười nói với ông ta:

- Sơn thúc, ráng chịu một chút. Ta sẽ rút mũi tên ra. Dụng cụ đánh lửa của chúng ta đã bị ướt hết, không thể nhóm lửa được. Nếu không, dùng lửa hơ vết thương sẽ tốt hơn nhiều.

Quản gia nhịn đau gật đầu với Đậu Yến Sơn, ý bảo mình đã sẵn sàng.

Đậu Yến Sơn nắm lấy cán tên rồi dùng sức rút ra. Mũi tên vừa rời đi, một dòng máu phun mạnh theo. Đậu Yến Sơn vội dùng mảnh vải trong tay ấn chặt vết thương, lớn tiếng bảo quản gia cố chịu. Rất lâu sau, quản gia mới nhả gậy trúc trong miệng ra, mặt trắng bệch, run rẩy nói:

- Thiếu gia, tiếp tục đi. Rút hết số còn lại một lúc, để lâu lão nô càng chịu khổ nhiều hơn.

Đậu Yến Sơn gật đầu. Thấy máu đã ngừng chảy mạnh, hắn mới buông tay. Hắn rút nhanh mũi tên còn lại khi quản gia chưa kịp phản ứng, sau đó dùng vải buộc chặt lại. Lúc này, hắn mới thở phào nhẹ nhõm. Hai chủ tớ, kiệt sức, tựa vào nhau rồi thiếp đi.

Vân Diệp đã chờ đợi cơ hội này từ lâu. Thấy hai người bất động, y liền chuẩn bị mạo hiểm bơi qua, giết chết họ. Trong hoàn cảnh này, nếu không ra tay trước, khi đó kẻ phải chết sẽ là mình. Đậu Yến Sơn văn võ song tu, không phải kẻ nửa vời như y có thể so sánh được.

Đao kiếm chuẩn bị đầy đủ, sợi tơ buộc ngang hông, phòng khi có chuyện bất ngờ vẫn có thể nắm sợi tơ bơi ngược trở lại. Vừa mới xuống nước, y bơi được vài sải liền vội vã quay lại, nhảy lên bãi cát nhanh như bị trúng tên, tát Vượng Tài đang thò đầu lớn ngó nghiêng xuống. Không phải Vân Diệp không muốn đi giết Đậu Yến Sơn, mà là bởi vì ở thượng nguồn, có một vật như khúc gỗ mục đang trôi xuống.

Vân Diệp đã quá quen thuộc với nó. Con cá sấu kia lúc bỏ đi cũng trông như vậy. Hiện giờ không biết vì sao nước chảy chậm, suýt nữa y đã không phát hiện ra nó.

Ẩn nấp sau cây long não, y lén lút quan sát xem rốt cuộc con cá sấu sẽ đi về đâu. Nếu nó bò lên phía mình, Vân Diệp quyết định sẽ cùng Vượng Tài nhảy từ thác nước xuống, thà chết còn hơn để làm mồi cho cá sấu, coi như đền mạng cho bầy con của nó.

Con cá sấu có vẻ rất lo lắng cho trứng của mình, không chút do dự leo lên bãi cát bên kia. Nó quẫy đuôi đào cát... Trứng lại biến mất! Con cá sấu há miệng rít gào trong vô vọng, tìm kiếm hung thủ khắp nơi. Đột nhiên, nó quay đầu về phía phiến đá. Nơi đó có mùi máu tanh rất đậm, mùi mà nó yêu thích nhất. Nhanh chóng bò tới dưới phiến đá, nó dùng đuôi chống xuống đất, ghé đầu lên nhìn xem rốt cuộc có gì. Th���y rồi! Con cá sấu nhìn thấy những mảnh vỏ trứng Vân Diệp nhét trong khe đá.

Nó rít lên một tiếng rồi muốn lao tới. Đậu Yến Sơn nghe thấy động tĩnh, mở mắt ra, ngay lập tức nhìn thấy một cái miệng lớn đầy răng đang táp đến.

Hắn không hổ danh là kẻ đã trải qua muôn vàn gian khổ mà trưởng thành. Bên cạnh không có vật gì dùng được, hắn kéo ngay người quản gia đang nửa tỉnh nửa mê, nhét vào miệng con cá sấu.

Con cá sấu chẳng màng tới. Chỉ cần miệng có thứ gì là nó sẽ dùng sức cắn. Nó cũng nhanh chóng trườn theo mép đá bò lên. Vân Diệp ở bờ đối diện cũng nghe thấy tiếng gào cực kỳ thê thảm.

- Thiếu gia, cứu..

Quản gia bị con cá sấu ngậm trong miệng, tứ chi lắc lư yếu ớt. Tiếng xương cốt vỡ vụn nghe rõ mồn một. Hiện giờ ông ta chỉ cử động được cái miệng thôi.

Nhìn thấy con cá sấu lăn lộn trên mặt đất, chuẩn bị nuốt chửng quản gia đã bị cắn đứt đôi, hai chân Đậu Yến Sơn run rẩy. Hắn muốn quay đầu bỏ trốn, nhưng đáng tiếc, sau lưng hắn chỉ có vách đá sừng sững.

Không còn đường lui, Đậu Yến Sơn hét lớn rồi nhảy bổ xuống. Lúc này, đừng nói là một con cá sấu bình thường, cho dù là một con cự long thì Đậu Yến Sơn cũng sẽ không chút do dự mà nhào tới.

Thân thể quản gia đã bị cắn đứt rồi. Con cá sấu đang nuốt chân ông ta, nhưng thấy Đậu Yến Sơn lao tới, ông ta vẫn lo lắng hô lớn bảo thiếu gia chạy mau. Ông ta chẳng hề biết rằng thiếu gia đã đem mình ra làm mồi cho cá sấu.

Đậu Yến Sơn vượt qua phần thân thể tàn khuyết của quản gia, nhân lúc con cá sấu ngẩng đầu nuốt mồi, hắn đâm một đao vào chỗ thịt mềm ở cổ. Mũi đao sắc bén tiếp tục cắt sâu xuống. Con cá sấu bị trọng thương, miệng vẫn ngậm chặt chân người, không nhổ ra được, nó chao đảo rồi đổ ập xuống bãi cát.

Đậu Yến Sơn vừa vứt đao, liền xoay người bỏ chạy. Hông hắn trúng một cú quật tựa chùy công thành. Cả người hắn bay vút lên, rồi rơi "bịch" xuống phiến đá. Ngay khoảnh khắc đó, Đậu Yến Sơn đã không còn cảm giác ở đôi chân, miệng hắn trào ra một ngụm máu tươi.

Quản gia khi trút hơi thở cuối cùng, trong mắt vẫn chứa đầy vẻ lo lắng. Cho đến chết, ông ta cũng không chút hối hận vì sự trung thành của mình, chỉ còn lại nỗi tiếc nuối không sao tan biến.

Đậu Yến Sơn nằm ngửa trên phiến đá, mắt đờ đẫn nhìn con cá sấu đang lăn lộn trên bãi cát. Con thú này không thể sống sót được nữa rồi, bị đao đâm xuyên tim, chẳng còn sống được bao lâu nữa. Hắn cố gắng kiên trì, không muốn nhắm mắt trước khi con cá sấu chết hẳn.

Cả đời hắn mong muốn lớn nhất là được đồ long, ai ngờ lại gặp phải một con giao long chưa gặp gió mây, đã khiến toàn bộ hùng tâm tráng chí của hắn tiêu tan theo dòng nước.

Con cá sấu đã nằm im bất động. Khóe miệng Đậu Yến Sơn hiện lên một nụ cười. Hắn chuẩn bị nhắm mắt lại, tận hưởng chút sinh mệnh cuối cùng của mình. Lúc sống đã quá mệt mỏi, giờ đã đến lúc được nghỉ ngơi.

Ngay khi nhắm mắt lại, hắn nhìn thấy Vân Diệp thân trần từ dưới nước bò lên. Lại gặp cố nhân, Đậu Yến Sơn bỗng nhiên vui mừng. Ít nhất cũng có người kể cho tất cả mọi người nghe chuyện mình đã giết giao long.

- Vân hầu, mấy ngày không gặp, phong thái như xưa, đúng là đáng mừng.

Đậu Yến Sơn biết vẻ ngoài của mình rất thê thảm, cho nên cố gắng để giọng nói nghe có vẻ ung dung hơn một chút.

Chỉ cần nhìn Đậu Yến Sơn một cái là Vân Diệp đã biết hắn đã không thể cứu vãn. Xương sống đã gãy, đầu xương trắng hếu lòi cả ra ngoài. Việc hắn có thể sống mà nói chuyện bình thường thế này đã là một kỳ tích.

Vân Diệp khom người hành lễ:

- Đậu huynh ngàn dặm mà tới, tiểu đệ không có gì nhiều, đãi khách không chu đáo, mong huynh thứ lỗi.

- Có giao long đã là niềm vui bất ngờ, đâu dám cầu gì khác.

- Tiểu đệ có một quả trứng giao long, không biết Đậu huynh có muốn nếm thử không?

- Phải nếm thử chứ. Ta và giao long kịch chiến, lưỡng bại câu thương. Giao long chết trước, ta ăn trứng nó, sau đó tẩu hỏa nhập ma mà chết. Sau này Vân hầu dạy đệ tử của mình phải nói như vậy.

- Tôn trọng kẻ dũng, điểm này ta có thể làm được. Ngày sau ở Trường An nhất định sẽ lưu truyền câu chuyện Đậu huynh đại chiến giao long, con quái vật từng tàn hại du hiệp, khiến hoàng đế phải tròn mắt, làm bách quan kinh ngạc.

Đậu Yến Sơn cười khan không ra tiếng, ghé miệng vào quả trứng giao long mà Vân Diệp đã đập vỡ, dùng toàn lực mút lấy. Vỏ trứng nhẹ bẫng rơi xuống. Đậu Yến Sơn liếm môi, lẩm bẩm:

- Không gì ngon bằng.

- Đậu huynh, cho tới giờ có hối hận gì không?

- Vì sao phải hối hận? Vân hầu, đại trượng phu không thể sống sảng khoái, vậy chết cho sảng khoái. Ta khoái ý ân cừu, đấu tranh sinh tử, nay chiến bại, chẳng qua là chết. Trước khi chết còn có kẻ thù tiễn đưa, có gì mà tiếc nữa?

Câu này nói ra thật bình thản, dường như mọi chuyện vốn dĩ phải như thế. Đậu Yến Sơn thực sự ngay cả mạng sống của mình cũng không màng tới nữa. Hắn hại người vô số, người chết trên tay hắn cũng không ít, nhưng cuối cùng lại có được kết cục tâm hồn thanh thản. Vân Diệp muốn làm người tốt theo ý nguyện của mình, nhưng khó khăn chồng chất, đêm ngủ không yên, vậy rốt cuộc là vì cớ gì?

- Vân hầu, ta sắp đi xa, có thể làm bài phú tiễn chân không?

- Ngươi nhìn cây tùng trên vách núi, ta lấy nó làm đề tài, hát tặng ngươi.

- Hay lắm, chỉ là hãy nhanh lên, ta lo chưa nghe hết đã ra đi thì thật đáng tiếc.

Giảo định thanh sơn bất phóng tùng, Lập căn nguyên tại phá nham trung. Thiên ma vạn kích hoàn kiên kính, Nhậm nhĩ đông tây nam bắc phong.

- Chỉ bốn câu này thôi, ngươi cố chấp cả đời, chắc xuống âm phủ cũng không chịu yên phận. Ta chỉ còn cách chúc ngươi tiếp tục kiên trì, chúc ngươi có được thời khắc mười vạn cờ Diêm La.

Đậu Yến Sơn ngửa mặt cười lớn, cười cực kỳ sảng khoái, cười đến mức máu tươi trào ra, ngũ quan đẫm máu, rống lớn:

- Thống khoái.

Rồi bất động.

Bám chặt núi xanh chẳng buông ra, Gốc mọc vững bền nơi vách xa. Va đập ngàn muôn vẫn cứng chắc, Bốn bề gió cuộn mặc thổi qua.

Bản chuyển ngữ này là sản phẩm của truyen.free, được gửi đến quý độc giả như một món quà từ tấm lòng.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free