(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 407:
Đậu Yến Sơn chết rồi. Cũng như bao người khác, hắn đã vĩnh viễn ra đi, và cái chết của hắn lại thu hút một bầy ruồi nhặng – những sinh vật kỳ lạ, chỉ cần nơi nào có thịt máu là chúng sẽ xuất hiện.
Khí hậu Nam Chiếu nóng ẩm, chỉ một ngày thi thể đã lên giòi. Chưa đầy ba ngày, máu thịt sẽ bị những loài sinh vật bé nhỏ kia nuốt chửng sạch sẽ, chỉ còn trơ lại một bộ xương trắng mặc gió táp mưa sa, cuối cùng trở về với cát bụi.
Đậu Yến Sơn chết rồi, nhưng Vân Diệp chẳng thấy vui vẻ gì, trong lòng chỉ còn lại một khoảng trống rỗng. Đám ruồi nhặng vẫn bám riết không buông, thản nhiên đậu trên mặt hắn, nơi vết thương đã bắt đầu rỉ giòi. Y dùng cành trúc quét, đánh chết cả đám, thậm chí còn làm nát luôn phần da thịt của Đậu Yến Sơn. Vân Diệp mặc kệ, dù sao thì hắn cũng đã chết. Với một người ưa sạch sẽ như Đậu Yến Sơn, thà da thịt bị nát còn hơn để ruồi nhặng bò đầy người.
Vân Diệp dùng thanh bảo đao của Đậu Yến Sơn để đào hố. Đây là một thanh đao quý, trên thân khắc hoa văn cúc rất tinh xảo. Một bảo đao như vậy, nào ai dám đối xử thô bạo? Ai cũng nâng niu xoa dầu, gác lên cao, những lúc nhàn hạ lại dùng mảnh vải mềm nhất lau chùi lưỡi đao, chờ đợi ngày nó được thấy máu.
Dù vậy, một thanh bảo đao đâu thể tiện lợi như chiếc xẻng. Đó là cảm nhận của Vân Diệp lúc này. Vì không muốn thêm ruồi nhặng bu đậu lên người Đậu Yến Sơn, y đã nỗ lực đào hố.
Đậu Yến Sơn thân hình hùng vĩ, đúng chuẩn nam tử Quan Trung, cao tới một mét chín, khiến Vân Diệp phải đào một cái hố dài tới hai mét mới chôn vừa hắn. Cao to thì có ích lợi gì đâu, quần áo tốn vải, thức ăn tốn của, mà cái khốn nạn nhất là đến khi chết đi, mộ cũng chiếm nhiều đất hơn người ta! Xua đám ruồi đi, y kéo chân Đậu Yến Sơn lại gần miệng hố. Dù đầu hắn va vào những tảng đá bên dưới kêu cồm cộp, Đậu Yến Sơn vẫn chẳng hề phản đối, cứ nhếch miệng cười trơ trẽn.
Chẳng còn gì để nói với hắn, những gì cần nói đã nói hết rồi. Thơ của Trịnh Bản Kiều cũng đã đọc cho hắn nghe, quả là một người triều Đường có phúc.
Vân Diệp lót một ít trúc dưới người hắn, trên người cũng phủ thêm một ít, coi như đó là chiếc quan tài đơn sơ. Đậu Yến Sơn vốn phong nhã, hẳn sẽ rất thích. Sách chẳng phải có câu “thà ăn không thịt còn hơn ở không trúc” đấy ư? Sắp xếp thế này chẳng phải là phong nhã vô cùng ư? Kẻ phàm phu tục tử làm gì có được đãi ngộ như thế này.
Đất đào lên quá nhiều, nên ngôi mộ được đắp rất cao. Chỉ cần không có trận mưa to như hôm qua, ngôi mộ này hẳn sẽ giữ được rất lâu. Bên cạnh có một hố nước nhỏ, Vân Diệp lấy gậy trúc đẩy nửa thân trên của quản gia xuống. Mùi nội tạng xộc lên nồng nặc, chẳng khác gì mùi heo chết. Vân Diệp không muốn phải tắm rửa lần nữa dưới mưa. Y đẩy tiếp một chiếc chân (vẫn còn dính chút thịt ở phần mông) nằm gần miệng con cá sấu xuống nước. Đứng bên hố đếm, y phát hiện ra vẫn còn thiếu một chiếc chân. “Nghĩa tử là nghĩa tận”, đã có thể giúp ông ta chết toàn thây thì cũng nên giúp một chút. Vân Diệp quyết định rạch bụng con cá sấu để tìm chiếc chân còn lại của ông ta.
Nếu là trước kia, Vân Diệp nhất định sẽ không bỏ qua da cá sấu, cũng chẳng bỏ qua thịt cá sấu – một thứ là nguyên liệu tốt để làm túi, thứ còn lại là dược liệu trị ho. Nhưng hiện giờ, y cầm đao thuận theo vết thương có sẵn, dùng lực rạch mạnh. Nội tạng trào ra ồng ộc. Khi gạt cái chân dính nhớp sang một bên, Vân Diệp kinh ngạc phát hiện ra... bộ xương của Tham Qua nữ vương. Mặc dù chỉ còn lại một bộ xương, nhưng hai hàm răng vàng óng vẫn còn nguyên. Răng dài tới nửa tấc, trông chẳng khác gì răng nanh!
Với chiếc chân của quản gia đã tìm được, Vân Diệp bưng bộ xương trơ trọi kia tới bên sông, dùng nước rửa sạch. Vốn dĩ đã xấu, nay lại thêm bẩn thỉu thì đúng là không ai dám nhìn.
Là cá sấu mang Tham Qua tới, hay Tham Qua mang cá sấu tới? Vân Diệp không muốn truy cứu chuyện này. Tham Qua không thể đánh lại Đậu Yến Sơn, vì thế đừng chôn chung một chỗ. Một kẻ đã định quậy tung cả âm phủ thì nào phải một nữ vương thổ dân có thể chọc giận nổi.
Sau khi Vân Diệp đắp xong mộ cho quản gia, y kiếm hai khúc gỗ, lột bỏ lớp vỏ trắng, rồi dùng đao khắc tên lên đó. Lần lượt cắm trước hai ngôi mộ. Vậy là phần mộ tươm tất đã hoàn thành.
Y cứ cảm thấy thiếu thiếu cái gì đó. Mộ của Vân gia luôn có đồ cúng, dù hay bị Vân Thập Bát ăn vụng mất, nhưng ít nhất cũng có, bốn mùa không hề thiếu thốn. Hai ngôi mộ này thì quá thảm, chẳng có gì cả. Y cũng không muốn lấy cục đá ra lừa gạt. Đến Tham Qua cũng "tới" rồi, vùng Nam Chiếu này đúng là tà môn!
Y nhặt một cục đá ném về phía đám khỉ đang xem náo nhiệt ở vách đá. Quả là tai họa rồi, cả đám khỉ đồng loạt dùng hoa quả trong tay đánh trả, như mưa rào trút xuống. Lần trước chúng cũng đối xử với con cá sấu như thế.
Y cũng không biết thứ quả dại này ăn được không. Khỉ ăn được, người ăn thường cũng không thành vấn đề, mà xét về gen thì người và khỉ cũng chẳng khác nhau là bao.
Những quả xanh rì bày trước mộ lập tức khiến khung cảnh tươi tắn hơn hẳn. Khi Vân Diệp sức cùng lực kiệt nằm vật ra bãi cát, cắn một miếng, chất chua khủng khiếp của quả lập tức kéo y thoát khỏi trạng thái đờ đẫn. Lúc đó, y mới phát hiện ra mình đúng là ăn no rửng mỡ, làm chuyện vô nghĩa.
Cầm đao, một tay kẹp đầu Tham Qua, y thoáng chốc đã trở lại bờ đối diện. Y cứ cảm thấy có gì đó không ổn, trạng thái của mình hôm nay không được bình thường, hình như đã bỏ quên chuyện gì đó rồi.
Để kiểm tra xem mình không ổn ở đâu, Vân Diệp quyết định thử tái hiện lại cảnh tượng lúc qua sông vừa nãy. Chỉ vừa quay đầu lại, y đã nhận ra ngay.
Hồ nước không thấy đâu nữa, không ngờ nước lại đang chảy ngược. Chẳng trách không còn nghe thấy tiếng thác đổ nữa. Vân Diệp xưa nay không tin quỷ thần, nhưng lúc này suýt nữa đã quỳ sụp xuống đất, cầu khẩn ông trời tha thứ cho sự bất kính của mình với "lão nhân gia".
Sau đó y nhớ ra mình đã bơi qua một cái hang ngầm. Thế là đôi đầu gối đang quỳ lập tức đứng thẳng trở lại. Có cái mẹ gì đâu! Chẳng qua cái hồ này giờ đã biến thành sông ngầm. Phí công cầu khẩn!
Thái độ vô ơn, giống hệt như một con gà ăn xong quẹt mỏ.
Vừa rồi còn lo làm sao để thoát ra, giờ thì không cần nghĩ nữa. Cứ men theo dòng sông mà đi là ổn. Biết đâu lại quay trở lại quốc gia của Tham Qua? Tên khốn Khúc Trác vẫn còn ở đó, mà quốc gia của Tham Qua hiện giờ nhất định đã thuộc về lãnh thổ Đại Đường rồi.
Vượng Tài thấy Vân Diệp quay về liền vui sướng chạy tới vẫy đuôi làm nũng. Vân Diệp ôm đầu nó, vò mạnh, coi như an ủi.
Hôm nay không đi nữa, chuẩn bị thật tốt, ngày mai sẽ lên đường. Đi đêm rất dễ mất mạng. Nếu không muốn biến thành một đống phân của động vật hoang dã, tốt nhất là tới tối nên tìm một chỗ an toàn để nấp.
Sau khi buộc xong sợi tơ, tự làm cho mình chút đồ ăn, lúc rảnh rỗi lại dùng móng cá sấu chải đầu cho Vượng Tài. Y gối đầu lên khúc gỗ long não chuẩn bị chìm vào giấc ngủ, nhưng rồi lại nhìn thấy đầu lâu Tham Qua cứ như đang cười nhạo mình. Y bực tức ném một miếng vải lớn, che kín nó đi.
Đám khỉ ngu ngốc kia thi thoảng lại rú lên những tiếng the thé, trong tiếng kêu tràn ngập niềm vui sướng. Chúng đang liên hoan linh đình. Thi thể con cá sấu kia sáng mai hẳn sẽ hoàn toàn biến mất. Khỉ đôi khi cũng ăn thịt...
Tiếng ồn ào kéo dài suốt cả nửa đêm, sau đó im phăng phắc, tựa hồ mọi thứ đều chìm vào giấc mộng đẹp.
Trong mơ, y có thể bay lượn qua mọi không gian, thời gian. Ở đó, Vân Diệp là một người có thể làm mọi thứ. Lúc ở xã hội hiện đại phồn hoa, khi lại ở Yến Lai lâu nghe ca vũ. Lúc là khuôn mặt tươi cười ngây ngô của Na Mộ Nhật, khi là dáng vẻ tay chống nạnh mày dựng ngược của Tân Nguyệt, thậm chí còn cả cảnh Tiểu Linh Đang e thẹn. Có cả một khuôn mặt chẳng thể nhìn rõ. Lúc bối cảnh là những tòa building chọc trời, khi lại là hoàng thành ngói xanh, thấp thoáng dưới ánh mặt trời đỏ rực...
Cô độc là một tội lỗi. Để tìm kiếm chút an ủi trong lòng, Vân Diệp không biết mệt mỏi bôn ba giữa mộng tưởng và hiện thực, xuyên suốt hiện tại và tương lai. Đến khi trời sáng, y thấy mệt mỏi vô cùng. Một đêm nghỉ ngơi không những chẳng bồi bổ được tinh lực, ngược lại còn tiêu hao vô số.
Vượng Tài giương đôi tai lên. Nó không cách nào kể cho Vân Diệp biết việc y đã dùng chân đá nó suốt một đêm qua.
Nội dung này được biên tập với sự tận tâm của đội ngũ biên tập truyen.free.