(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 419:
Lão thần quả đúng là lão thần, đứng dưới cái nắng gay gắt chừng ấy mà trán vẫn không một giọt mồ hôi, phong độ chẳng hề suy suyển.
– Mang cho Đỗ khanh một bát nước sơn trà. Chẳng phải đã dựng lều che nắng cho các khanh rồi sao? Cớ gì còn đứng mãi dưới cái nắng này?
– Bệ hạ nói vậy e rằng chưa đúng. Khi tấu đối, lập đội nghiêm chỉnh vốn là yêu cầu của lễ pháp. Vì thoải mái nhất thời mà mất bổn phận thần tử, được ít mất nhiều, thần không dám làm.
Đỗ Như Hối là người chú trọng nhất pháp độ triều đường. Hôm nay ông ta trực ban nên đám quan viên kia không một ai dám vào lán nghỉ. Nếu là Phòng Huyền Linh, hẳn bọn họ đã chen lấn nhau vào đó cả rồi.
– Vi thần không rõ vừa rồi bệ hạ triệu kiến “Vân bảo bảo” là ai? Sao vi thần chưa từng nghe tới?
Ông ta là nhân vật xếp thứ hai trong số các thần tử, quan viên trong thiên hạ đều nằm lòng, vậy mà chức Dực Huy giáo úy Vân bảo bảo lại chưa từng nghe đến. Quan viên tòng thất phẩm thì ông ta phải biết mới đúng.
– Là nhi tử của Vân Diệp, tên chưa đặt, chỉ đành gọi là Vân bảo bảo. Vị phu nhân kia là chính thê của Vân Diệp, Vân Tân thị, tới xin nghỉ phép cho trượng phu, khanh xem đi.
Đỗ Như Hối vừa xem qua tờ giấy đã lập tức phẫn nộ:
– Nói xằng nói bậy! Bị Đậu Yến Sơn bắt cóc thì đúng là không sai, nhưng việc sau đó lại kể đại chiến ba trăm hiệp với giao long thì quá vô lý. Lưu lạc đến Lĩnh Nam, dẫu có xa thật, nhưng cũng không cần đến một năm trời. Hừ, một năm trời, ngay cả bò cũng đã về tới Trường An rồi. Bệ hạ, hạng vô sỉ như thế, phải trách cứ nghiêm khắc, lập tức lệnh y về Trường An, không được chậm trễ!
– Trẫm vốn cũng nghĩ vậy, nhưng nhìn quyển trục này liền thay đổi chủ ý. Ái khanh đừng nóng vội, cứ uống ngụm nước rồi xem xong hẵng bình xét.
Đỗ Như Hối ngồi xuống, cầm nước sơn trà trên bàn uống hai ngụm, ổn định lại tâm thần, mới mở quyển trục của Vân Diệp ra. Xưa nay, những gì Vân Diệp viết, ông ta đều phải nghiên ngẫm kỹ càng, xem xét từng chút sơ hở. Điều này đã trở thành một công thức chung của triều thần. Giáo huấn thê thảm của Công bộ là tấm gương tày liếp: chỉ cần một khe hở nhỏ là y có thể xé toạc thành cái động đủ cho xe ngựa chạy qua. Cuối cùng y thành công chỉ càng cho thấy sự vô dụng của quan viên. Một hai lần thì cũng đành, nhưng lần nào cũng vậy, khiến các quan viên, vốn đọc sách thánh hiền, cao cao tại thượng, tự xưng là trí giả, làm sao chịu nổi cảm giác mình là kẻ đần độn?
Cho dù đã ổn định lại tâm thần, Đỗ Như Hối vẫn cứ há hốc mồm mà hỏi:
– Bệ hạ, bọn họ đã diệt bảy mươi tư nước?
Lý Nhị gãi cằm, đau đầu không thôi:
– Chắc không sai. Bách Kỵ Ty cũng có báo cáo, chỉ là không tỉ mỉ như Vân Diệp kể.
– Tích góp trân báu vô số? Hương liệu chất thành núi, lương thực không ít hơn năm trăm vạn thạch?
Đỗ Như Hối hít một hơi sâu, đọc quyển trục cực kỳ hoang đường mà cứ như đang lên cơn đau răng vậy:
– Ba nghìn quân ô hợp mà lại có thể mở rộng đất đai nghìn dặm? Thần xem qua thấy số quốc gia triều bái bệ hạ năm nay đã mất đi một nửa. Chân Tịch? Bọn họ đến đó làm gì? Sư Tử Quốc? Bệ hạ có biết quốc gia ấy không?
Xem xong quyển trục, quân thần hồi lâu không nói nên lời, đột nhiên phát hiện: Mình trăm khổ vạn sở, vắt óc chuẩn bị tấn công Tiết Duyên Đà, Thổ Cốc Hồn, Cao Xương, mà ích lợi thu về còn không bằng ba nghìn quân ô hợp ấy? Làm sao có thể? Vùng hoang vu Lĩnh Nam lấy đâu ra nhiều châu báu, lương thực để cướp bóc đến vậy?
– Nói láo nói toét!
Quân thần không hẹn mà cùng chung một nhận định về quyển trục của Vân Diệp.
– Bệ hạ, hay là triều đình phái người đi xác minh thử?
Rất lâu sau, Đỗ Như Hối nói với giọng không chắc chắn lắm, dù sao, chuyện biến không thành có thì Vân Diệp cũng đã làm không chỉ một lần.
Trường Tôn thị từ sau đi ra, trong tay là một khối bảo thạch to bằng nắm đấm, đặt trên bàn Lý Nhị, khẽ nói:
– Đây là thứ Vân Diệp mang từ Lĩnh Nam về, làm quà sinh nhật cho thần thiếp. Tên nó là “Trái tim đại dương”.
Nói xong nàng quay về.
Mắt Lý Nhị đỏ lên, lập tức cầm lấy bảo thạch. Nó long lanh không chút tỳ vết. Cầm đập xuống bàn, Lý Nhị xác định đây tuyệt đối không phải pha lê.
Nội thị đưa bảo thạch cho Đỗ Như Hối. Lão Đỗ lập tức ngây ngất. Hoàn mỹ! Đây đúng là thứ độc nhất vô nhị, một bảo vật tuyệt thế.
– Đỗ khanh, hay là chúng ta phái thêm vài người đi xác minh kỹ lưỡng hơn? Những thứ này có nên vận chuyển hết về kinh không? Đông chinh, tây phạt đều cần tiền tài mà.
Lý Nhị lần đầu tiên nói không còn chắc nịch như vậy nữa. Mặc dù số tài phú này phần lớn là của huân quý, nhưng quốc gia đang cần, chẳng lẽ các ngươi không thể không cống hiến ra sao? Triều đình cũng không lấy hết, nhưng nộp một nửa vào quốc khố vẫn là điều cần thiết.
– Bệ hạ lo xa quá. Các vị quốc công có ai không phải người vì dân vì nước? Chi bằng mai đại triều hội hỏi xem, rốt cuộc họ sẵn lòng bỏ ra bao nhiêu thu nhập từ Lĩnh Nam để bù đắp cho quốc khố?
– Như vậy, lão thần cũng tiện thống kê ra con số cụ thể, xem xem có thể có bao nhiêu tiền lương. Chư vị quốc công e rằng cũng không biết về số tài phú kinh người này, mai nhất định sẽ có câu trả lời thôi.
– Nếu như tấu chiết của Vân hầu là thật, hẳn y ở Lĩnh Nam sẽ ghi chép được con số chi tiết. Y viết tấu chiết cho bệ hạ, e rằng nguyên ý không phải là để bệ hạ biết Lĩnh Nam giàu có ra sao, mà là muốn tính kế với những thế gia môn phiệt lâu đời. Những kẻ đã khiến y thua thiệt, trúng bẫy, thì dẫu có phải mất tiền, y cũng phải kéo theo tiền tài của đám cao môn đại hộ này. Đây là hành vi hại người chẳng lợi mình, lại còn khiến ác danh do bệ hạ gánh chịu. Y đoán định triều đình sẽ không bỏ qua số tài phú này. Chợt nghĩ đến đó, Đỗ Như Hối thầm rủa, tên khốn kiếp này nhất định đang cười gập lưng ở Lĩnh Nam.
Đỗ Như Hối càng nói càng thấy suy đoán của mình không còn xa rời sự thực, hai tay đấm mạnh xuống bàn, phẫn nộ vô cùng. Nhà ông ta cũng có gia tướng đi Lĩnh Nam, tất nhiên cũng có thu hoạch phong phú. Nay mình đã biết bí mật này, mai ắt phải làm tấm gương trên triều. Cứ nghĩ tới bao nhiêu tiền tài phải chảy vào quốc khố, lòng ông ta vừa chua vừa chát. Chuyến này Vân Diệp dùng mưu quang minh chính đại, ông ta chỉ còn cách bước vào, nuốt trái đắng mà không thể nói ra lời.
Lý Nhị cho ông ta xem không phải vì không tin lời Vân Diệp, mà là không hề hoài nghi chút nào. Đó là cách ép ông ta phải tỏ thái độ, phải đứng ra gánh vác. Hoàng đế cũng không muốn đắc tội với quá nhiều thần tử cùng lúc, nên kết quả tốt nhất là tìm một con dê thế tội. Đỗ Như Hối nghĩ tới ngày mai trên triều, các vị quốc công khảng khái quyên tặng, nhưng trong lòng sẽ oán trách mình. Ông chợt tự hỏi, vì sao mình lại tìm Tôn Tư Mạc chữa bệnh? Chẳng lẽ từ khi Vân Diệp giới thiệu mình đi chữa bệnh, y đã chuẩn bị cho việc mình khỏe mạnh để làm con dê thế tội này?
– Ái khanh chớ giận. Tên tiểu tử đó đúng là vô lại thật. Khanh cứ xem câu cuối cùng của quyển trục là sẽ biết ngày tháng tốt đẹp của Phùng Áng ở Lĩnh Nam sắp kết thúc rồi.
Nhìn Đỗ Như Hối rời khỏi đại điện, nụ cười trên mặt Lý Nhị tươi roi rói. Ông tự lẩm bẩm một mình:
– Tên tiểu tử Vân Diệp này mặc dù gian xảo, nhưng chưa từng giở trò thiếu thành thực trước mặt trẫm. Tình hình Lĩnh Nam mà y nói, há trẫm lại không biết sao? Thời gian qua, trẫm lo lắng nhất chính là chuyện này.
– Nếu như kẻ nào cũng gia tài kếch sù như vậy, thì trẫm còn làm hoàng đế thế nào? Xem ra, phải phong tỏa tin tức về Lĩnh Nam rồi.
Giải được mối họa trong lòng, Lý Nhị thấy bụng đói cồn cào. Ông gọi nội thị chuẩn bị cơm, rồi nhìn mấy quả vải trên bàn, bóc một quả. Nhìn lớp thịt trắng muốt, ông khẽ khen một tiếng rồi cho vào miệng nhấm nháp.
Trường Tôn thị đi từ sau màn ra, cầm lấy quả vải đang bóc dở cho Lý Nhị, đặt vào khay. Nhìn những quả vải, nàng chợt ngộ ra điều gì đó:
– Nhị lang, Lĩnh Nam rõ ràng giàu có như vậy, vì sao các triều đại trước đều không nhìn ra?
– Đó là vấn đề nhãn quan và khí phách. Hai thứ này quyết định một quốc gia có thể đi bao xa. Nàng chỉ cần nhìn những điều Tần Hoàng, Hán Vũ đã làm thì sẽ rõ. Hai người này đều không tiếc công sức khai phá Lĩnh Nam, trải qua nhiều lần chinh chiến mới để lại được nền móng như ngày nay. Tính ra, trẫm là người kế thừa phúc khí của bọn họ. Hiện giờ Lĩnh Nam đã đến lúc có thể sản xuất rồi. Kế hoạch của Vân Diệp chẳng qua chỉ sớm hơn vài năm mà thôi. Đợi trẫm diệt cường địch phương Bắc xong, dù Vân Diệp không làm, trẫm cũng sẽ khai phá Giang Nam, Lĩnh Nam. Đất đai rộng lớn như thế không thể để hoang phí được.
Đút cho Trường Tôn thị một quả vải, Lý Nhị nhắm mắt lại, ngâm nga một khúc hát nhỏ, tâm tình cực kỳ khoan khoái.
Bản quyền dịch thuật này thuộc về truyen.free, xin vui lòng không sao chép dưới mọi hình thức.