Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 424:

Hoa tàn hoa nở, mưa xuân mấy độ, hai năm mòn mỏi mong đợi khiến Lý An Lan hết sức cuồng nhiệt, người nhấp nhô như sóng cồn, mỗi lần lên đỉnh sóng bám siết lấy Vân Diệp, miệng khẽ thoát ra những tiếng rên đầy mê đắm.

Một đêm triền miên không sao kể xiết, đa phần là Vân Diệp nằm nghe, Lý An Lan nằm ngả trong lòng chàng. Mái tóc nàng bị mồ hôi dính bệt vào trán, vừa hưởng thụ những cái vuốt ve của Vân Diệp, vừa kể những tủi hờn thời gian qua. Đến đoạn ấm ức lại trút hết lên chàng, nến cứ cháy cho tới khi trời sáng...

Sáng sớm là lúc Đại thiếu gia bú sữa, thằng bé vô cùng nghi hoặc, vì sao bữa sáng của mình lại vơi đi nhiều đến thế, cả hai bên đều ít sữa. Cực kỳ bất mãn, nó nhả đầu vú ra gào khóc, lên án kẻ đã ăn vụng bữa sáng của nó.

Vân Diệp cảm thấy vô cùng ngượng ngùng, Lý An Lan thì cười đến gập cả người. Hầu gia thẹn quá hóa giận, véo má bụ bẫm của nhi tử rồi đẩy cửa bước ra ngoài. Bên ngoài đã có rất nhiều người vây quanh cửa. Lưu Tiến Bảo nhìn hầu gia với ánh mắt sùng bái, Hà gia đại nương tử lộ vẻ phẫn nộ bất bình, còn Linh Đang không dám nhìn Vân Diệp, đầu cúi gằm xuống, để lộ chiếc cổ thon dài. Tiểu cô nương đã lớn rồi, chiếc cổ thanh tú kia trông thật đẹp mắt.

Phản ứng của mỗi người đều lọt vào mắt Vân Diệp. Chàng chẳng có thời gian giải thích, cũng chẳng cần phải giải thích, bởi Hồng Thành còn đang đợi chàng trong phòng khách.

Quân sĩ muốn ở lại rất nhiều, tới tận một nghìn người. Lúc này, việc thảo luận những người đó là gia tướng nhà ai sẽ không còn ý nghĩa gì. Chỉ cần ở lại Lĩnh Nam, ảnh hưởng của các thế gia kia sẽ giảm xuống mức thấp nhất, bởi "roi dài không với tới" vốn là một chân lý hiển nhiên tại Đại Đường.

Lưu Phúc Lộc cũng triệu tập một số quan văn bị đi đày, mang theo đủ loại bộ dạng kỳ quái. Vừa thấy Vân Diệp liền quỳ xuống khóc rống lên. Bị đi đày đã mài sạch chút tôn nghiêm cuối cùng của bọn họ. Vân Diệp thở dài, thương họ bất hạnh, giận họ không chịu phấn đấu. Chàng nhẹ nhàng vỗ về, nhìn thấy ai nấy y phục tả tơi, bèn bảo phó dịch đưa bọn họ đi ăn cơm, phát cho mỗi người tiền lương đủ dùng nửa năm, coi như bù đắp chút bổng lộc. Chàng thực sự không tin nổi đám người này, chẳng lẽ ngoại trừ làm quan thì không biết làm gì khác? Lĩnh Nam quả dại đầy đất, ăn chúng cũng không đến nỗi chết đói.

Hồng Thành cứ đứng bên nhếch miệng cười nhạo, hắn là võ tướng truyền thống, thảm cảnh của quan văn chỉ càng khiến hắn khoan khoái.

- Lão Hồng, thời gian tới huynh cần thống kê thu nhập của tất cả mọi người. Đoán chừng bệ hạ sẽ dùng tới số tiền này, mỗi nhà mỗi hộ đều phải thống kê rõ ràng, đừng bỏ sót. Tiền lương của các tướng sĩ thì trích ra trước, không thể bán mạng cả năm, cuối cùng hai tay trắng về nhà. Toàn bộ thu lợi của Vân gia cấp cho phủ công chúa, chỉ để lại hai phần cho thương hành là được.

- Vân hầu, chẳng lẽ bệ hạ chuẩn bị đem số tiền tài này nạp vào quốc khố? Như thế sẽ xảy ra vấn đề. Đám hào môn đại hộ đã bỏ công sức, tiền của vào đây, sẽ không dễ dàng để bệ hạ lấy đi tất cả đâu, chúng ta làm thế không có vấn đề chứ?

- Có vấn đề thì cũng chẳng sợ. Việc động chạm đến đám nhà giàu nứt đố đổ vách cũng đâu phải chuyện gì to tát. Với trí tuệ của bệ hạ nhất định sẽ an bài thỏa đáng việc này, sẽ không để chúng ta phải bận tâm lo nghĩ thêm. Nếu như huynh còn muốn phục chức thì đây là cơ hội cuối cùng. Triều đình hiện đang chinh đông phạt tây, tiền tiêu như nước, quốc khố sớm đã thu không đủ chi. Những thứ này vừa vặn bù vào, cho bệ hạ thêm chút lòng tin, chuyện này cần chúng ta đồng lòng.

Hồng Thành mong ước một ngày nào đó được phong hầu. Lần trước vì Đậu Yến Sơn nên bãi chức mất tước, lòng nguội lạnh mới đồng ý tới Lĩnh Nam liều mạng. Giờ ánh bình minh ló rạng, làm gì có chuyện bỏ qua, dù chỉ là một tia hi vọng, hắn cũng không bỏ qua.

Căn dặn hết việc công với những người liên quan, Vân Diệp tới nhà bếp nội viện. Chàng trước tiên rang ít gạo, sau đó bảo nhà bếp nghiền ra thành bột, làm món chính thêm cho nhi tử. Trẻ con gần một tuổi không thể cứ bú mãi được.

Bản thân chàng bắt đầu làm chân giò kho. Linh Đang theo sau lưng đã năn nỉ mấy lần rồi. Cũng tốt, Lý An Lan cũng thích ăn món này, vừa hay món này cũng giúp nàng lợi sữa, vì thằng bé bú không đủ.

Từ khi Vân Diệp xuất hiện, Lý An Lan bế con không buông, lúc nào cũng giơ con ra khoe trước mặt chàng. Tiểu tử thối cười khanh khách không ngừng, đó là trò chơi nó thích nhất.

Móng giò mỡ màng đã làm xong. Chẳng có thức ăn khác, chỉ có một bát móng giò to. Mỗi khi Vân Diệp bắt đầu ăn cơm là Vượng Tài lại chạy đến. Chàng đút một cái bánh vào miệng nó rồi đuổi sang một bên, đến ăn cái móng giò cũng không được yên.

Lý An Lan ăn uống rất nhỏ nhẹ, dùng đũa gắp móng giò. Linh Đang thì khác, trực tiếp dùng tay giống Vân Diệp. Móng giò giòn dai, nhai rất đã miệng, nàng ăn liền hai cái mới uống một ngụm rư��u. Rượu gạo ngòn ngọt, không so được với rượu mạnh của Vân gia. Những ngày này cần đầu óc luôn tỉnh táo, để đối phó với những sự kiện bất ngờ.

Tiểu Linh Đang ăn rất giỏi, đã nhả ra một đống xương trước mặt rồi. Tay còn thò vào bát định lấy thêm cái nữa. Lý An Lan còn chưa ăn hết một cái, liền đánh tay Linh Đang:

- Không được ăn nữa, ăn nhiều thành bệnh đấy, còn lại để tới tối ăn.

Tiểu Linh Đang hậm hực rụt tay lại, không vui.

- Ca ca bác học đa tài, tiểu muội có chuyện này muốn thỉnh giáo, chàng có biết sơn thần đánh trống không?

Được đánh giá là bác học đa tài thì ai không thích, nhưng sơn thần đánh trống thì Vân Diệp không biết. Chàng ăn móng giò ghét nhất là tay dính, rửa tay sạch xong mới hỏi lại:

- Sơn thần đánh trống thế nào? Kể đi.

- Chiều và tối hôm qua trong núi thi thoảng lại có tiếng ầm ầm, suốt cả một đêm. Chim chóc dã thú không thấy đâu nữa. Sáng sớm hôm nay có lão nhân gia nói, đó là sơn thần đánh trống, đuổi dã thú đi, chuẩn bị chọn con béo để ăn. Ca ca có biết chuyện này không?

Nói như thế là Vân Diệp hiểu rồi. Tối qua đám Lưu Tiến Bảo đốt pháo trúc, bị hương thân nghe thấy, thế là đồn đi đồn lại thành sơn thần đánh trống. Vân Diệp phải phục khả năng tưởng tượng của họ, luôn tìm ra được lý do có vẻ hợp lý để lý giải chuyện mình không hiểu.

- Sơn thần buồn chán gõ trống cũng là chuyện thường tình. Nếu có người tới hỏi, cứ bảo là cần bái tế sơn thần, bày mấy con lợn, con dê, sau đó phân cho bọn họ ăn hộ sơn thần. Mọi người kiếm cơ hội vui vẻ, có gì không hay chứ?

Lý An Lan thấy Vân Diệp đối phó cho qua là biết ngay y đã hiểu rõ sự tình. Thấy y không nói cũng không hỏi, nàng lại nói:

- Cũng hay, sơn thần đánh trống thôi, có gì to tát đâu. Lôi thần còn đánh sấm mà, mai thiếp mang mấy lão nhân đi tế sơn thần, ăn đồ cúng, ông ta thế nào cũng phải bảo hộ những người đáng thương phải không?

Lấy lợn cúng sơn thần chẳng bằng để đám Lưu Tiến Bảo ăn. Đám này đi "đánh trống" suốt cả đêm đang ngủ trong phòng, tiếng ngáy còn to hơn đánh trống.

Theo lời kể lại khi báo cáo cho Vân Diệp hôm qua, khung cảnh cực kỳ tráng lệ: hổ và gấu chạy song song, theo sau còn có sói, sơn dương, hươu. Chúng chẳng còn màng đến những loài thú ăn thịt khác, chân lấn xô đẩy chạy điên cuồng trên con đường nhỏ. Đáng thương, thi thoảng còn bị voi dẫm chết một hai con. Mãng xà to như thùng nước uốn éo thân mình chạy loạn lên, trông chừng chỉ cần tu luyện thêm một hai trăm năm là hóa rồng. Gấu không cẩn thận giẫm lên liền bị nó (mãng xà) siết chết. Con mãng xà cũng chẳng buồn ăn thịt mà chỉ ném xác gấu sang bên đường, bị những dã thú khác dẫm nát. Khi bầy trâu rừng khổng lồ hoảng sợ bỏ chạy, ngay cả sư tử còn phải trốn. Không trốn thì kết cục là bị dẫm thành tương. Địa hình hiểm yếu kẹp giữa hai ngọn núi khiến vô số dã thú bị kẹt lại không thoát được.

Bản dịch này là tài sản trí tuệ của truyen.free, xin vui lòng tôn trọng quyền tác giả.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free