(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 425:
Vân Diệp cảm thấy mình hiện giờ giống như một cái kính vạn hoa. Từ Trình Giảo Kim, y học được sự khéo léo; từ Ngưu Tiến Bảo, y học được sự cố chấp; từ Lý Cương, y học được sự kiên trì; và từ Lý Nhị, y học được quyền mưu. Đó vốn đều là những bản lĩnh tốt, nhưng khi đến tay Vân Diệp, chúng lại biến chất, trở thành một thứ không đen không trắng, không rõ ràng, khiến người khác nhìn vào thấy kỳ lạ, mà bản thân y cũng không khỏi bực bội.
Thực ra, người ảnh hưởng sâu sắc nhất đến y lại là Đậu Yến Sơn. Kẻ này âm độc như rắn, dũng mãnh như sư tử, giảo hoạt như hồ ly, lại còn dè dặt như chuột. Nếu mọc thêm cánh, e rằng hắn đã hóa thành một con độc giác long biết bay. May mắn thay, hắn đã đồng quy vu tận với cá sấu. Cái chết của Đậu Yến Sơn thậm chí khiến Vân Diệp thấy có chút tiếc nuối, bởi y luôn cảm thấy như nhìn thấy bóng dáng của chính mình trong con người hắn.
Nếu Đậu Yến Sơn là độc giác long, vậy mình là gì? Linh cẩu ư? Cái loài vật trông thô bỉ, lưng vằn vện, chuyên rình rập trong bóng tối xem sư tử đi săn, rồi sau đó kêu gọi đồng bọn để cướp thức ăn từ miệng sư tử.
Từ khi nào mà tính mạng của hai ba trăm người dưới tay mình lại biến thành đồ cúng? Đồ cúng chẳng phải là lợn dê sao? Từ khi nào con người cũng trở thành đồ cúng?
Nhi tử đang há miệng cười, nước dãi chảy dài, y đưa tay đón lấy, để nó nhún nhảy trên đùi. Sự trầm mặc vừa rồi khiến Linh Đang sợ hãi, vì khi Vân Diệp chìm vào suy nghĩ, gương mặt y sẽ vặn vẹo, trông vô cùng khó coi – đó là lời nhận xét của Tân Nguyệt. Mỗi lần Vân Diệp cười ngốc nghếch hoặc dữ tợn, nàng sẽ đuổi hết mọi người đi, vì sợ mất thể diện.
- Ca ca vốn không thích giết người, tất cả đều là vì mẹ con thiếp nên chàng mới ra tay. Chàng là một người trong sạch, vốn phải đứng trên bục giảng dạy học trò những kiến thức trong sáng, đạo lý minh bạch, sống một đời vui vẻ mới đúng. Tất cả là do thiếp không tốt, để một người trong sạch như chàng lại trở nên thế này. Thiếp xin lỗi.
- Sau này, không được nói hai chữ đó trước mặt ta. Ta có trong sạch hay không, lòng ta tự biết. Ta làm việc gì cũng có lý lẽ riêng của ta. Hai chữ "xin lỗi" ta ghét nhất, vì chỉ cần nói lời xin lỗi, có nghĩa là vẫn sẽ tiếp tục phạm lỗi. Sau này không được nói.
Lý An Lan ngoan ngoãn gật đầu. Vân Diệp nghĩ một lúc rồi lại nói:
- Lưu Phúc Lộc là người có bản lĩnh, bên cạnh nàng không thể thiếu một tâm phúc. Hãy đối xử tốt với hắn, nàng hãy đến thăm hắn một chút, ban cho hắn chút ân huệ. Trong chính sự, nghe ý kiến của hắn cũng không hại gì. Ta cho nàng biết, ��a số tham quan là những người có tài năng có thể sử dụng. Trong quan trường nghiêm ngặt như Đại Đường, bị phát hiện mà vẫn giữ được mạng sống đã là một loại bản lĩnh. Dùng kẻ có công không bằng dùng người phạm lỗi, nàng hãy tìm trong số những quan lại phạm lỗi ra kẻ hữu dụng. Cổ nhân đã nói, người tài không thiếu, người nhận ra người tài không nhiều. Nàng muốn đứng vững chân ở đất Liêu thì phải tự mình phát hiện ra nhân tài, triều đình sẽ không ban cho nàng nhân tài xuất chúng đâu, nhưng những quan lại phạm lỗi lại là một tập thể mà họ đã bỏ quên. Những người này hiện đang sống trong cảnh nghèo khó, chán chường, chỉ cần nàng làm cho họ sống tốt hơn, vợ con họ không phải lo chết đói, thì mạng của họ sẽ thuộc về nàng.
- Đất Liêu có tương lai rộng lớn, có núi, có sông, có bình nguyên, có hải cảng, không có lý do gì mà không trở nên hưng thịnh. An Lan, ông trời đối xử với nàng không bạc, phụ thân nàng đối xử với nàng cũng không bạc. Hãy bớt cái tính khắc bạc của mình lại, học tập để trở thành một nữ tử như Tiêu phu nhân, để nhi tử của chúng ta có thể hưởng thụ vinh quang do nàng mang tới.
Phùng Trí Tuệ ép sát người vào một cái hố nhỏ trên vách núi, hận không thể biến thành một con sâu. Một con báo vừa lấy đà từ người hắn nhảy qua hẻm núi, móng vuốt sắc nhọn đã để lại trên vai hắn bốn vệt máu rất sâu.
Tiểu Hầu là gia phó trung thành, tay không ngừng vung đao. Đao pháp thuần thục đã cứu mạng hắn vô số lần, và hắn cố chấp tin rằng lần này cũng không phải ngoại lệ.
Hắn rất hưởng thụ loại chém giết không ngừng nghỉ này. Bên trái, hắn chém chết một con sơn dương; bên phải, một đao hạ gục một con sói xanh. Toàn thân máu me như sát thần hạ phàm, hắn liếm vết máu tanh ở miệng, xé đi y phục rách bươm. Thân thể hắn tráng kiện, nhưng ngực vừa rồi bị một con gấu cào trúng, để lại ba vệt máu kéo dài từ ngực xuống bụng. Nếu không phải hắn nhanh nhẹn thì đã bị gấu moi ruột rồi.
Nhân lúc làn sóng thú yếu bớt, hắn đẩy tiểu thiếu gia vào cái hố nhỏ. Hai vị thiếu gia khác sớm đã bị dã thú xé xác rồi. Liệu mình có sống sót được hay không còn phải xem có cứu được tiểu thiếu gia hay không. Cánh tay hắn đã tê cứng, mau chóng dùng vải buộc chặt đao vào tay, chuẩn bị cho cuộc chém giết tiếp theo.
Làn sóng thú đã yếu đi rất nhiều. Một con mãng xà bụng phình to trườn qua bên cạnh, nhìn đường nét bụng nó, rõ ràng bên trong là một con người, còn đang nhúc nhích.
Trên mặt đất có một thanh trảm mã đao. Tiểu Hầu dùng chân khều lên, rồi dốc sức ném đi. Hàn quang lóe lên, thanh trảm mã đao xuyên qua cơ thể con rắn, với lực mạnh của đao đã ghim chặt nó xuống mặt đất.
Mãng xà bị đau, cuốn chặt lấy thanh trảm mã đao tạo thành xà trận. Hai con mắt vàng khè chiếu thẳng vào Tiểu Hầu, lưỡi nó liên tục thè ra thụt vào.
Một con voi nhỏ lạc đàn lảo đảo chạy tới, định chạy qua chỗ người và rắn đang giằng co. Tiểu Hầu tung một cú đá vào con voi nhỏ bằng một con lợn nái, khiến nó nghiêng mình ngã về phía con rắn, không may chạm vào thanh trảm mã đao. Con mãng xà đang điên cuồng vì đau liền quấn lấy con voi như ánh chớp. Nó còn chưa kịp đớp thì đao của Tiểu Hầu đã xẹt qua cái đầu bẹt dí của nó, máu tươi phun ra, rưới ướt đẫm Tiểu Hầu.
Tiểu Hầu nhíu mắt lại, máu rắn dính chặt vào mắt, cả người đỏ rực một màu máu. Con voi nhỏ đang yếu ớt rên siết. Tiểu Hầu khó khăn lắm mới tách được thi thể con mãng xà ra, đoạn vuốt ve đầu con voi, cười nói:
- Huynh đệ, xin lỗi nhé, mượn thân thể của ngươi giúp ca ca một chuyến.
Con voi uốn éo cái vòi mềm mại, vẫn còn đang rên rỉ, rõ ràng cú đá vừa rồi của Tiểu Hầu chẳng hề nhẹ.
Quay đầu nhìn tiểu thiếu gia đang run như cầy sấy, Tiểu Hầu có cảm giác như được sống lại. Vừa mới định ngồi xuống thì ngực chợt lạnh toát, một chiếc ngà voi tuyệt đẹp đã đâm xuyên qua ngực hắn. Hắn gian nan quay đầu lại, thấy một con voi đực to như núi, hai mắt đỏ ngầu đang nhìn chằm chằm vào mình.
- Ta chỉ mượn con ngươi một...
Lời còn chưa dứt, hắn đã bị con voi đực hất lên cành cây như ném một con búp bê vải. Tiểu Hầu treo lơ lửng trên cành cây, nhìn con voi đực dẫm lên người tiểu thiếu gia, dẫm, dẫm, dẫm... Từ trên cao, tầm mắt hắn nhìn xa hơn. Những trại chủ trước kia từng tranh đoạt quyền thống lĩnh với thiếu gia, nay đều đã nằm trong sơn cốc với tư thế hỗn loạn, trên người ai cũng ít nhiều mất đi vài miếng thịt.
Nhớ lại tiếng động lớn nghe được trong đêm, Tiểu Hầu dùng sức lực cuối cùng hét lớn:
- Sơn thần gia gia, hãy tha cho con.
Khi Phùng Trí Dũng tới sơn cốc, nơi đây đã trở thành một biển ruồi. Vô số ruồi xanh lấp kín thung lũng, tiếng kêu ù ù nhức óc. Phó dịch lớn gan dùng cành trúc còn nguyên lá đuổi ruồi đi, cả thung lũng như bị một đám mây đen bao phủ.
Đi đến cuối sơn cốc, Phùng Trí Dũng nhìn thấy Tiểu Hầu treo trên cành cây, phổi đỏ hỏn lòi ra khỏi ngực, bên trên dính đầy trứng ruồi màu vàng. Trong cái hố phía dưới có một thi thể nhầy nhụa, từ y phục, y nhận ra đó là Phùng Trí Tuệ, đệ đệ của hắn.
Phùng gia mang về từ sơn cốc bốn thi thể, trong đó ba người là con cháu Phùng gia, một người là gia tướng Phùng gia, thê thảm vô cùng. Phùng Trí Dũng đặt những thi thể đó trước phủ công chúa, bi phẫn rống lên:
- Công chúa điện hạ, đây là kết quả người muốn sao?
Lý An Lan nghe thấy động tĩnh liền bước ra từ trong phủ. Nhìn thấy bốn thi thể đẫm máu, nàng lập tức quay người bỏ chạy. Cảnh máu me như vậy không phải một nữ tử phú quý, chưa từng thấy cái chết như nàng có thể chịu đựng được.
Lưu Tiến Bảo bước ra, nhìn những thi thể, hít một hơi thật sâu, dường như đang hưởng thụ, rồi nói với Phùng Trí Dũng:
- Ngươi mang người chết đến nhà ta làm gì? Ruồi bâu đầy, giòi bò lúc nhúc. Sao không đem chôn mà lại để nuôi giòi à?
- Bọn họ chết hết rồi, vì sao ngươi không chết?
Phùng Trí Dũng chỉ vào Lưu Tiến Bảo gào thét:
- Ta không đi, Công chúa không cho ta đi. Nếu ta đi, công chúa sẽ bắt ta mang cả tiểu thiếu gia đi cùng để nhìn thấu sự đời. Ngươi mau mang những người chết này đi đi, không thấy nơi này ruồi đã kéo tới rồi à? Mấy thứ phế vật, đi tìm vàng mà cũng chết. Thiếu gia nhà ta còn đang đợi thu thuế, giờ thì thu cái rắm! Chết mẹ nó rồi, xúi quẩy con bà nó!
Thái độ ngang ngược của Lưu Tiến Bảo khiến các gia tướng Phùng gia không kìm được cơn giận, rút đao định xông tới. Lưu Tiến Bảo lừ mắt:
- Có khí phách đấy. Con bà nó, đã rút đao ra thì đừng có cất lại. Hôm nay hầu gia nhà ta đã tới, có gan thì tiếp tục ngông nghênh đi.
- Vân Diệp tới rồi à?
Đồng tử Phùng Trí Dũng co lại bằng đầu kim.
Vân Diệp tay cầm một quyển sách bước ra từ trong phủ. Y nhìn Phùng Trí Dũng một cái, đoạn ngồi xuống, lấy sách che mũi, rồi lại đứng dậy nói:
- Bọn họ chết không phải do con người, đều táng thân dưới miệng thú. Người này có vết thương chí mạng ở yết hầu, có vẻ bị một loài động vật giống sói cắn. Nó chắc hẳn đã vồ lên lưng người này, đợi hắn quay đầu lại rồi đớp một miếng.
Tay Vân Diệp còn làm động tác cắn.
- Thi thể này rõ ràng là bị đạp chết, chết rất thảm, toàn thân gãy xương nhiều chỗ. Căn cứ vào dấu móng chân, kẻ dẫm chết hắn là một con voi lớn trưởng thành.
- Thi thể này hơi lạ. Vết cào trên ngực không phải chí mạng, cái chí mạng là vết đâm xuyên ngực. Vật gây ra vết thương này rất trơn, nhìn vết thương sắc gọn có thể đoán trước khi chết hắn chắc chắn đã giãy giụa một lúc. Ai có thể khỏe đến mức này chứ?
- Ồ, thi thể này toàn thân đen xì, rõ ràng là chết do độc vật. Ta không nghiên cứu nhiều về độc vật nên không biết, nếu Tôn tiên sinh ở đây, hẳn sẽ nhận ra là thứ gì cắn.
- Vân Diệp, ta không cần ngươi phán đoán họ chết thế nào, ta cần ngươi cho ta một câu trả lời.
Phùng Trí Dũng mắt đỏ ngầu. Bốn huynh đệ tới đất Liêu, ba người chết không rõ nguyên nhân, hắn không gánh nổi trách nhiệm này.
- Hắn là ai thế?
Vân Diệp hỏi Lưu Tiến Bảo.
- Hầu gia, hắn là Lục công tử của Phùng gia. Trong số bốn người chết trên mặt đất, có ba người là huynh đệ của hắn.
- Thì ra là như thế. Phùng thế huynh mang thi thể tới phủ công chúa đây là vì sao?
- Vân Diệp, huynh đệ của ta chết một cách mờ ám. Với tư cách là lãnh chủ đất Liêu, chẳng phải công chúa điện hạ nên có một lời giải thích sao?
- Láo xược! Ngươi là một đứa con của tì thiếp, ai cho ngươi cái lá gan dám tới phủ công chúa làm càn? Là Phùng Áng à?
Thân phận con của tì thiếp luôn là nỗi đau trong lòng Phùng Trí Dũng. Cha hắn quá giỏi sinh con, vợ bé cũng quá nhiều, đến mức ngay cả tên con cũng chẳng nhớ nổi – đó chính là bi ai của hắn. Nếu Phùng Trí Đái có mặt ở đây, Vân Diệp chắc chắn không thể xem thường như vậy. Nhưng hắn không có tư cách giao phong với Vân Diệp, điều đó hắn biết, và Vân Diệp cũng biết.
- Vân hầu, vài ngày nữa gia phụ sẽ tới đất Liêu. Đến lúc đó, chúng tôi sẽ có lời giải thích với lão nhân gia.
Phùng Trí Dũng nói xong, khiêng bốn thi thể đi. Hắn không còn lý do để ở lại đây nữa. Các trại chủ giao hảo với Phùng gia đều đã chết cả, ngay cả kẻ ngốc cũng biết chuyện này có vấn đề. Nhưng những người này chết trong miệng dã thú, không ai chết bởi đao kiếm, nên không thể cáo trạng được. Tự ý ra tay chỉ là tạo cớ để Vân Diệp diệt trừ, điều này chỉ cần nhìn bộ dạng sát khí đằng đằng của Lưu Tiến Bảo là đủ để đoán được rồi.
- Sơn thần đánh trống, sơn thần đánh trống! Hay lắm, thủ đoạn của Vân hầu thật cao siêu, mượn oai thiên địa để giết người, phủi sạch mọi liên quan, bản thân không gánh nhân quả. Phùng Trí Dũng xin thụ giáo.
Giọng bi phẫn của Phùng Trí Dũng vọng lại từ góc đường.
Vân Diệp cười nhạt, phủi bụi trên quyển sách, rồi chắp tay sau lưng đi vào phủ công chúa.
Về tới hậu viện, y nhìn nhi tử ngủ say trong nôi, kéo kín màn đ�� tránh muỗi đốt làn da mỏng manh của con. Y nằm trên ghế tựa bên cạnh, tiếp tục đọc sách. Cuốn tạp ký kể chuyện quỷ quái này quả thực rất thú vị.
- Ca ca, nếu Phùng Áng tới thì làm sao?
Lý An Lan xuất hiện đằng sau Vân Diệp như một bóng ma, đem một chén nước trà cho y, lo lắng hỏi:
- Nàng không cần lo nhiều chuyện đến thế. Cứ tiếp tục thu nạp nhân tâm đi. Phùng Áng tới cũng chỉ tìm ta, chứ không kiếm chuyện với nàng. Muộn nhất là ngày mai, ý chỉ của Bệ hạ sẽ tới. Đến lúc đó, không biết ai phải trả lời với ai đâu. Khi nàng tới đất Liêu, ta cố ý làm cơm mời Phùng Ngang ăn là muốn cha hắn chiếu cố nàng nhiều hơn. Ông ta không những không làm được, còn vươn tay tới. Nếu không chặt đứt, làm sao nàng có cuộc sống tốt đẹp được? Chẳng lẽ con ta sau này cũng phải làm kẻ dưới trướng hắn sao? Người của Vân gia mà lại đi làm con rối ư? Phùng Áng đánh giá bản thân cao quá rồi.
Vân Diệp nhấp một ngụm trà, nói:
- Bệ hạ bố trí bảy nghìn giáp sĩ ở ngoài Ngũ Lĩnh, dù chiến sự thảo nguyên có nguy cấp cũng không động tới. Cổ đạo Mai Lĩnh lại nằm trong tay Hồng Thanh, với hai vạn quân của ông ta, đối phó với thổ nhân còn được, chứ muốn tự lập ở Lĩnh Nam thì ông ta chê mạng mình quá dài rồi.
Lý An Lan yên tĩnh lắng nghe, ngồi ngay bên ghế, nhìn Vân Diệp lay nôi. Tay y rất nhẹ, tần suất rất ổn định, không hề có chút rối loạn nào. Đêm qua suy nghĩ quá nhiều, lại thêm ân ái nồng nàn, rồi ngủ quá muộn. Nay lại gặp chuyện như vậy, nàng cảm thấy mệt mỏi, chẳng mấy chốc đã ngủ thiếp đi.
Vân Diệp đắp chăn cho nàng, rồi đi tới dưới gốc vải, hái một quả. Bóc vỏ xong, y mới nhớ ra quả trên cây còn chưa chín.
Y ném quả vải đi, nhìn về phía Quảng Châu đang im lặng, nhưng hai tay y càng lúc càng siết chặt.
Phùng Áng, ông tới đây, chúng ta xem xem ai mới là chủ nhân của mảnh đất này! Ông không phải là người hiền đức như danh tiếng ông vẫn được ca tụng. Ông chém giết đến mức khiến thổ nhân phải ly tán. Đây chính là lúc thanh trừ yếu tố bất ổn cuối cùng của Lĩnh Nam.
Dù chỉ là hô khẩu hiệu để lấy tinh thần thôi, chứ nói không khẩn trương là điều giả dối. Ở Đại Đường, không ai dám bỏ qua sự tồn tại của Phùng Áng. Nhớ lại trước kia, khi Phùng Áng tới Trường An, Lý Nhị phải dùng lễ tiết gần như ngang với hoàng đế để tiếp đón, là đủ biết ông ta cường đại đến mức nào.
Ở vùng đất Lĩnh Nam này, ông ta đúng là vị vua không ngai.
Y đã nghĩ hết mọi biện pháp không muốn xung đột chính diện với Phùng Áng, cho nên mới sử dụng tới thứ ma quỷ là thuốc nổ để phủi sạch mọi chuyện. Đáng tiếc, trăm tính ngàn tính lại sót mất một điểm: Phùng gia không cần chứng cứ, chỉ cần hai chữ "đại khái" là đủ. Dù là sai, Phùng gia cũng sẽ biến nó thành đúng.
Con trai của mình đại khái là bị Vân Diệp giết chết, có lẽ là bị Vân Diệp giết chết, có thể bị Vân Diệp giết chết, vậy thì nhất định là bị Vân Diệp giết chết. Đó là cái lý lẽ của Phùng gia, đã được sử dụng rất nhiều năm ở Lĩnh Nam. Phùng Trí Dũng chính dựa vào lý lẽ này mà tới kiếm chuyện với Lý An Lan, chỉ có điều đột nhiên thấy Vân Diệp càng khả nghi hơn, cho nên mới thay đổi mục tiêu.
Đối với uy hiếp từ nhân vật truyền kỳ từng dùng một mũi tên bình định phản loạn, Vân Diệp cần nhiều vốn liếng hơn đ�� ứng phó.
Trên đời này, người có tư cách làm đấng cứu thế chỉ có một mình Lý Nhị. Nếu Phùng Áng là mãnh hổ ngạo sơn lâm thì Lý Nhị chính là phi long chín tầng trời. Vân Diệp là chó săn, hiện y cần tìm một viện binh để đối phó với con hổ đang tức giận kia. Tìm đến con rồng chính là biện pháp chính xác.
Truyện này được dịch và biên tập bởi truyen.free, mong bạn đọc không chia sẻ trái phép.