Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 44:

Anh hùng vốn chẳng phải kẻ thiện lương, nhất là cái vị ở đằng sau kia. Lão ở trên chiến trường từng dũng mãnh không ai địch nổi, đôi bàn tay ấy hẳn đã nhuốm đầy máu đen. Trong trận Phượng Hoàng Sơn, ba nghìn thủ hạ của Đơn Hùng Tín thà chết không chịu đầu hàng đã bị chính vị "kẻ thiện lương" này chôn sống chỉ trong một đêm. Sau đó, lão còn cho phóng ngựa giẫm đạp lên hố chôn thi thể suốt ba ngày, chỉ để không cho bất kỳ tàn dư nào của họ Đơn một cơ hội hoài niệm. Khi Lão Trình nhắc đến chuyện này, cũng không khỏi hổ thẹn thay. Ngưu Ma Vương, một kẻ độc ác, giết người không gớm tay, lại sẵn lòng bỏ thân phận quốc công để đẩy xe vận chuyển lương thực, chỉ cốt để cứu vớt vài người chết đói.

Lời lẽ này nghe sao mâu thuẫn, nhưng sự thực đúng là như vậy. Lão Ngưu giết người không nể nang, mà cứu người cũng toàn tâm toàn ý.

Xem ra quanh mình toàn những kẻ biến thái, Vân Diệp không khỏi lo lắng cho tương lai của bản thân.

Dọc đường đi ngắm phong cảnh, rặng núi xanh biếc, thác nước ào ào, cổ thụ rậm rịt. Những cây tùng xanh không sợ cái rét, hiên ngang chống chọi gió lạnh, mang tới cho Vân Diệp cảnh trí cổ xưa đẹp đẽ nhất. Vân Diệp thoải mái tè một bãi vào cây tùng già nhất và đẹp nhất, coi như là đáp lễ cho nó. Vượng Tài ở bên cạnh nhìn trộm, thấy Vân Diệp "tặng lễ" cho người ta, là đàn em tất nhiên không thể tụt hậu, cũng lập tức tè theo một bãi hoành tráng. Nó đang định chạy tới chỗ Vân Diệp báo công, nào ngờ lại bị đánh một cái vào mông.

– Cút xa ra, không thấy lão phu đang ăn uống đây à?

Ngưu Tiến Đạt cực kỳ bất mãn với hành vi phá hoại cảm hứng này của Vân Diệp. Chẳng qua lão đã quá quen với sự vô sỉ của Vân Diệp, nên thấy Vượng Tài còn có thể dạy bảo được, mới bắt đầu giáo huấn:

– Bá bá, chúng ta đã đi gần hai mươi ngày rồi, chắc không còn cách Trường An bao xa nữa chứ?

Năm ngày trước khi rời Tần Châu, Vân Diệp rất muốn đi xem hang đá Mạch Tích Sơn. Ở hậu thế, cậu đã đi quá muộn, rất nhiều đầu tượng Phật bị người ta cướp đi mất, chỉ để lại thân hình tàn khuyết cho người đời bái lạy. Nếu bây giờ mà đi, chắc hẳn chúng vẫn còn nguyên vẹn, ha ha, mình sẽ ra tay trước! Đó là bảo vật vô giá, giữ lại truyền đời chẳng phải sẽ tốt biết mấy sao? Nhưng chặt đầu tượng Phật sẽ bị quan phủ chặt đầu, cái giá phải trả quá đắt. Suy đi nghĩ lại, Vân Diệp đành dằn lòng, kìm nén khát vọng mang đầu tượng Phật về nhà.

Bùi lão tam và Vân Diệp cùng chịu cực khổ dưới tay Lão Ngưu, tất nhiên là rất thân thiết. Hai người thừa lúc sương mù dày đặc lẻn lên lưng chừng núi ngắm mỹ cảnh, nhìn thấy hang đá mà đời sau xưng là Tán Hoa Lâu, trong lòng Vân Diệp không khỏi nổi cơn hậm hực. Chính ở cái chỗ khốn kiếp này mà máy ảnh của cậu bị cướp đi, với lý do: "Mọi người đều có trách nhiệm bảo vệ di tích cổ, không cho chụp ảnh". Đem máy ảnh ra khỏi khu vực mới chịu trả lại cho cậu. Không thể không cảm thán Phật tổ thật vĩ đại, chưa tới mười phút mà chiếc máy Nhật cao cấp đã biến thành hàng nội địa. Mẹ nó chứ, dù có yêu nước cũng không thể hành xử như vậy được! Chỉ nói thêm vài câu đã bị tên bảo vệ vai u thịt bắp lôi đi "nói chuyện".

Bát bộ thiên long trên vách núi hoặc kiều diễm, hoặc hung dữ, nhưng căn bản không át được lửa giận trong lòng Vân Diệp. Cậu xách đao lên định tìm một chỗ thuận tiện để ra tay thì nghe thấy tiếng quát lớn: "Dừng tay!" Lão Trình cùng một lão hòa thượng đi tới, tóm lấy Bùi lão tam đang ngắm nghía ngực tượng Phi Thiên. "Ối trời ơi, sao Đại tướng quân lại ở đây?"

V��n Diệp vội vàng hành lễ. Vì có người ngoài, không được gọi là bá bá.

– Hai người các ngươi vì sao tới đây? Vì sao lại có việc làm vô lễ ở chốn đất Phật?

Lão Trình có người quen cũ ở Mạch Tích Sơn, hôm nay dẫn đại quân đi qua, chập tối liền tìm lão hòa thượng chuyện phiếm. Không ngờ lại bắt gặp Vân Diệp và Bùi lão tam.

– Ti chức thấy vách núi đá này điêu khắc vô cùng tinh mỹ, cho nên không dằn lòng được. Xin Đại tướng quân nhìn tượng Phi Thiên này, tự do bay lượn trong hư không giữa hoa tươi và mây màu, biểu hiện ra một vẻ đẹp nhẹ nhàng, tăng thêm cảm giác sống động, thực đẹp không sao tả xiết.

Lão tăng liên tục gật gù, Trình Giảo Kim được thể diện. Vân Diệp há hốc mồm, chẳng lẽ trong bốn huynh đệ chỉ có mình là kẻ dâm dục? Rõ ràng cậu nhìn thấy tên tiểu tử này sờ mó ngực bức tượng rất thô bỉ, sao loáng một cái đã thành thưởng thức nghệ thuật rồi?

– Vậy ngươi cầm đao làm gì? Chẳng lẽ ngươi muốn phá hủy tượng Phật?

Lão Trình hướng thẳng ánh mắt vào Vân Diệp, hỏi:

– Làm sao hạ quan dám có ác ý như thế? Chẳng qua thấy Bát bộ thiên long ai nấy đằng đằng sát khí, cứ như sắp sống lại tìm người để cắn xé. Hạ quan là quân nhân bất giác sinh lòng phòng vệ, làm Đại sư chê cười rồi.

Lão hòa thượng cười lớn.

– Chập tối hôm nay lão nạp cảm thấy có quý khách tới thăm, không ngờ là hai vị tiểu hữu. Tiểu hữu ở trước mặt thân tượng Phật của Bát bộ thiên long có cảm ngộ đúng là đáng mừng. Bát bộ thiên long là thiên thần hộ pháp của Phật gia ta, sát khí nặng nhất. Tiểu tướng quân có thể cảm nhận được đúng là có Phật duyên đấy.

Lão hòa thượng gầy trơ xương nhưng cốt cách lại cực kỳ lớn, đôi mắt đen xì khảm sâu vào trong hốc mắt. Giọng nói hiền từ nhưng ánh mắt lại chẳng có chút vẻ từ bi nào, tạo cảm giác như bị sói rình mồi. Lão hòa thượng này không đơn giản đâu. Giả vờ bị nghệ thuật tượng Phật thu hút, Vân Diệp lần lượt tham quan từng cái. Lão tăng giảng giải cho từng cái, phải nói là học thức uyên bác.

Vân Diệp nói một câu nịnh nọt về quê hương Viêm Đế "nhất định hương hỏa thịnh vượng, địa linh nhân kiệt". Quả nhiên, hàn ý trong mắt lão tăng giảm đi, cảm giác bị mãnh thú theo dõi cũng biến mất tăm. Trong cơn hưng phấn, cậu bỗng chốc trở thành hướng dẫn viên du lịch, miệng lưỡi thao thao bất tuyệt, nào là "" Thiên phật lang, vạn phật đường, diêu tử phiên thân ngưu nhi đường." Cái động nhỏ vượt núi còn chưa được khai thông, đánh chết Vân Diệp cũng không dám đu xích sắt qua.

Trời! Thiên Vương đứng trên lưng trâu từ lâu rồi, chẳng phải nói từ từ đứng lên sao? Nhìn cách giẫm lên con trâu như vậy, khiến nó rướn cổ lên kêu, dù nó có khỏe đến mấy cũng không thể chà đạp như thế chứ. Quay lại định hỏi lão tăng sao lại bày cái trò lừa đảo ngàn năm kia thì thấy lão tăng, Lão Trình, Bùi lão tam nhìn mình với ánh mắt kỳ quái. Điều này ám chỉ: "Nói thừa, ngươi còn am hiểu nơi này hơn cả chủ nhân, không trộm cũng là cướp!" Dưới áp lực của lão hòa thượng, Vân Diệp quên mất rằng mình đang ở thời Đường, không phải là hậu thế, liền cười ngượng ngùng.

– Vị tiểu tướng quân này phải chăng là đệ tử Pháp Hoa Tông?

Mẹ kiếp, ánh mắt lão hòa thượng lại không có ý tốt rồi.

– Không phải, tiểu tử là đệ tử của ân sư, không theo Phật giáo.

– Tiểu tướng quân quả nhiên có Phật duyên, có thể chưa nói đã biết, thật là lạ! Câu ca dao "" Thiên phật lang, vạn phật đường, diêu tử phiên thân ngưu nhi đường." Thú vị lắm, nhưng cái tên Ngưu Nhi Đư���ng là do bần tăng mới quyết định tối qua, còn chưa nói với bất kỳ ai, làm sao tiểu tướng quân biết được?

Ông bà nội tôi ơi, sao không nói sớm hơn! Trong Phật môn đầy rẫy những kẻ lừa gạt mặt mày từ bi lương thiện, ngay cả người dưới trướng cũng không thể tin tưởng. Kiếp trước bị hướng dẫn viên du lịch lừa, giờ gặp phải chính chủ, ông bảo tôi phải nói thế nào đây? Vân Diệp nổi giận gầm gừ trong lòng.

– Ngẫu nhiên, ngẫu nhiên ấy mà, khả năng là tại hạ và Đại sư có tâm ý tương thông.

Giờ chỉ có thể nói thế thôi, tuy tâm ý tương thông với hòa thượng thì buồn nôn thật sự, nhưng lúc này không thể câu nệ nhiều được.

Lão tăng khẽ "ồ" một tiếng rồi không hỏi nữa, Vân Diệp cũng yên lòng hơn. Mấy người lại khôi phục vẻ nhàn nhã như trước.

Ăn xong cơm chay đơn giản, thưởng thức thứ trà quái lạ pha thêm những nguyên liệu kỳ lạ, Vân Diệp vẫn vui vẻ ung dung. Chẳng ngờ lão tăng lại bất thình lình hỏi:

– Lệnh sư là cao nhân phương nào? Bần tăng cũng từng dạo khắp thiên hạ, nói không chừng là cố nhân.

Vân Di��p thiếu chút nữa thì sặc trà:

– Gia sư tự là Tiêu Dao Tử, không biết Đại sư từng nghe danh chưa?

Lão hòa thượng lắc đầu, dường như chìm vào trầm tư không nói thêm gì nữa.

Trình Giảo Kim cáo biệt lão tăng, dẫn Vân Diệp và Bùi lão tam xuống Mạch Tích Sơn. Được thân binh vây quanh, trên đường về chuyện trò vui vẻ. Chỉ là vừa tới quân doanh, Lão Trình vừa cười vừa không cười nói:

– Lần sau có làm loại chuyện này thì nhắm cho kỹ hẵng ra tay. Vị lão tăng đó chính là người đứng đầu Thiếu Lâm Tự thập bát côn, nghe nói côn pháp đã đạt tới cảnh giới đại tông sư. Nếu như hôm nay không có lão phu, hai đứa không giữ nổi chân đâu.

Nói xong, lão cười phá lên rồi bỏ đi, để lại hai người thở phào, vẫn còn kinh hồn bạt vía. Lão hòa thượng đó thật khủng bố.

Hồi tưởng lại hiểm cảnh tại Mạch Tích Sơn, Vân Diệp tò mò lắm. Hỏi Ngưu Tiến Đạt thì mới hay, lão tăng đó thường ra vào Tần vương phủ thời bệ hạ vẫn còn là Tần vương, được bệ hạ và hoàng hậu rất cung kính. Đắc tội với ông ta thì sẽ chẳng có kết cục tốt đẹp. Tên Bùi lão tam kia cũng không phải là con nhà bình thường. Ông nội hắn là Bùi Tịch danh tiếng lẫy lừng, nổi danh khắp Đại Đường bởi mưu trí thâm sâu, kế sách hiểm độc, tung hoành hai đời hoàng đế mà thánh sủng vẫn không suy suyển.

Nói thế là Vân Diệp hiểu rồi, Thạch Chi Hiên trong truyền thuyết chính là ông nội của tên này ư? Đó là tà vương một thời, đánh không chết, nấu không nhừ, xào không chín.

Sao bên cạnh mình toàn những tên lợi hại đến mức biến thái như vậy? Cho dù Vân Diệp biết Thạch Chi Hiên chỉ là nhân vật trong truyền thuyết, nhưng kẻ có thể đưa vào tiểu thuyết để tạo hình tượng thì làm sao có thể là hạng tầm thường?

Bỏ đi, triều Đường của Lý Nhị không phải là triều Đường của riêng họ Lý, mà là trại tập trung của đám biến thái. Loại nhân vật nhỏ bé như mình quý trọng mạng sống thì cứ tránh xa là hơn.

Đoạn đường còn lại nhẹ nhàng hơn rất nhiều. Đại quân tiêu hao hết lương thực, một phần ba số lương thực trên xe đẩy đã hết. Thêm vào đó, đại quân sắp tới Trần Thương, cũng chính là thành phố B���o Kê đời sau, đường đi dần trở nên bằng phẳng, bóng người cũng nhiều hơn. Chỉ là gió lạnh thêm buốt giá, rốt cuộc mùa đông đã tới.

Vân Diệp co ro trên xe ngựa, toàn thân quấn đầy đủ các loại da cừu, người ục ịch như con gấu. Đại quân ngoài xe đội tuyết hành quân, ai nấy đều biến thành người tuyết, chỉ có hơi thở trắng xóa phả ra là chứng minh còn sức sống. Bọn họ căn bản không sợ lạnh, thiết giáp vẫn cứ kêu chan chát. Xa nhà hai năm rồi, trong cái ngày gió tuyết đan xen này bước trên đất đai Quan Trung, cái lạnh chút ít sao ngăn được nhiệt tình về nhà của bọn họ.

"Đợi thời khắc chàng về, nước mắt sẽ ca hát vì chàng!" trong đầu Vân Diệp nổi lên lời ca đó.

Từng trang văn bản này, kết tinh từ sự tận tâm của truyen.free, xin trân trọng gửi đến quý độc giả.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free