(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 440:
Minh Châu là một hải cảng nhỏ, nhưng thực ra gọi là cảng cá sẽ hợp lý hơn là hải cảng. Đội thuyền lớn không thể cập bến, chỉ có vài chiếc thuyền nhỏ neo đậu để chuẩn bị bán đi tang vật thu được từ đám hải tặc.
Khi còn ở Lĩnh Nam, Vân Diệp đã phái quản sự Vân gia đi đường bộ báo tin cho các đại thương gia bên ngoài Ngũ Linh, yêu cầu họ đến Minh Châu, vì mình có hàng muốn bán. Ông cũng dặn dò họ không phải lo không đủ hàng, chỉ cần lo xem tiền bạc của mình có đủ làm hầu gia hài lòng hay không mà thôi.
Vì muốn phát tài, các thương nhân hành động rất thần tốc. Những thương nhân ôm mộng phát tài đứng trên bờ biển, từ xa đã thấy cánh buồm như mây, tiếng reo hò vang dội, đó là một đội thuyền hùng tráng.
Rõ ràng là, tang vật của hải tặc không thể thỏa mãn được lòng tham của các thương nhân. Chỉ trong vòng một canh giờ, toàn bộ tang vật đã biến thành tiền đồng và bạc trắng. Vân Diệp không lấy vàng, vì sĩ tốt cần tiền đồng để rủng rỉnh túi, bạc thì có thể chấp nhận được, chứ vàng thì quá xa xỉ đối với họ.
Sau khi mua hết tang vật, hiện trường im phăng phắc. Mấy chục vị đại thương đồng loạt nhìn về phía Đinh Kiều, quản sự của Vân gia. Ông ta cũng có thói quen giống hệt các vị chưởng quầy khác của Vân gia: thích dùng một ấm trà nhỏ, nhấp một ngụm trà nóng, đặt ấm xuống rồi mới cất lời với các đại thương:
– Chư vị chưởng quầy, vừa rồi chẳng qua là chút phúc lợi nhỏ mà hầu gia nhà ta kiếm được cho các tướng sĩ, là chiến lợi phẩm của các tướng sĩ sau khi đánh bại hải tặc, vì vậy mới hơi ít ỏi. Xin lỗi, Đinh Kiều này đã không nói rõ ràng, xin bồi tội với chư vị.
Nói xong, ông đứng dậy chắp tay vái chào tứ phía.
– Đinh chưởng quầy, chúng tôi đều nể mặt Vân gia nên mới lặn lội ngàn dặm xa xôi đến cái thành nho nhỏ này. Ông ngàn vạn lần đừng nói Vân hầu dám mang cống phẩm dâng bệ hạ ra bán, dù Vân gia có dám bán, chúng tôi cũng chẳng có gan mua. Tiền thì quý thật, nhưng lão phu không định vì tiền mà đem cả nhà lớn nhỏ ra đánh cược.
Ngay lập tức, cả đại sảnh nhốn nháo tiếng người, đồng loạt yêu cầu Vân gia phải có câu trả lời thỏa đáng cho mọi người, bởi cống phẩm là thứ mà họ tuyệt đối không dám đụng vào.
Đinh Kiều đột nhiên cười lớn, chỉ tay vào các chưởng quầy trong sảnh:
– Các vị cũng là người vào nam ra bắc, đi nhiều biết rộng, sao hôm nay ai nấy lại ngây ngốc đến vậy?
Cả đại sảnh ngay lập tức yên tĩnh trở lại, mọi người vươn cổ đợi Đinh Kiều giải thích lý do.
– Chư vị, chưa nói đến việc bệ hạ đã ban ý chỉ cho hầu gia nhà ta được tùy nghi hành sự, chúng ta hãy bàn xem rốt cuộc quốc triều cần gì nhé. Không giấu các vị, chiếc thuyền mà hầu gia nhà ta đang đi chính là chiếc Mộc Lan chu mà các vị vừa thấy đó. Trong khoang thuyền chứa đầy kỳ trân dị bảo. Các vị đừng cười, Lão Đinh này tự nhận là người từng trải, nhưng khi nhìn số châu báu đó cũng phải "đái ra quần", chân không bước nổi, thậm chí còn phải để gia tướng trong nhà dìu đi xem bảo khố. Các vị đủ thấy bảo vật ấy kinh người đến mức nào chưa?
– Quốc triều cần gì? Phải chăng quốc triều cần thứ bảo bối giá trị cao, nhưng lại không mang lại chút lợi ích nào cho triều đình sao? Quốc triều cần tiền đồng, bạc, vàng, lương thực, đồng, sắt, lụa, vải, muối. Quan viên cần vàng bạc để ban phát bổng lộc, tướng sĩ cần bạc để khao thưởng, hơn nữa, tướng sĩ còn cần quân nhu, lương thảo. Không thể nào bệ hạ lại ban phát bổng lộc cho quan viên, người thì được một cây san hô, người thì một hạt châu được. Tướng sĩ đánh thắng trận, chẳng lẽ lại ban cho mỗi người một viên bảo thạch sao? Như thế còn ra thể thống gì nữa.
– Bệ hạ của chúng ta không phải là một quân vương ham thích châu báu. Nếu hầu gia nhà ta đem châu báu về Trường An, chư vị thử nghĩ xem, đem hết số châu báu đó bán ra một lượt, liệu nó còn là châu báu không? Nó chẳng khác gì một đống đá!
– Cho nên hầu gia nhà ta nghĩ ngay đến chúng ta, những thương gia này. Chỉ có chúng ta mới có thể biến những châu báu dâng bệ hạ thành thứ thực chất như tiền tài, quân giới, lương thảo. Đó mới thực sự là thứ bệ hạ cần.
– Các vị, vừa rồi mọi người cũng nói, nếu tùy tiện bán cống phẩm thì sẽ chết cả nhà. Các vị có người thân, chẳng lẽ hầu gia nhà ta không có sao? Lão Đinh ta cũng không có sao?
– Chuyện này các vị cũng thấy rõ rồi đấy, đều được tiến hành một cách quang minh chính đại, không hề che giấu quan phủ. Thứ sử nay đang uống trà nói chuyện với hầu gia ta ngay trên thuyền, còn có cả hoạn quan thân cận của bệ hạ, tám nghìn tướng sĩ thủy quân ở đó. Làm sao mà giấu được ai cơ chứ? Cho dù hầu gia nhà ta có mua chuộc được hết bọn họ đi chăng nữa, các vị nghĩ rằng bệ hạ không biết hay sao?
– Cho nên các vị cứ yên tâm đi. Hãy chuẩn bị tiền tài, vật tư của các vị, và chuẩn bị phát tài. Đây dứt khoát là một vụ làm ăn tốt, hiện châu báu quá nhiều, giá sẽ không quá đắt, bất kể là để lại cho con cháu, hay đem ra chợ bán, đều là lựa chọn tuyệt vời.
Lão Đinh nói xong, hiện trường lập tức trở nên xôn xao. Vừa rồi họ lo lắng chỉ vì những thứ kia mang danh nghĩa cống phẩm, trong tiềm thức cho rằng những thứ đó là bất khả xâm phạm, ai động vào ắt sẽ chết. Giờ nghĩ lại thì đúng là như vậy. Hoàng gia cần châu báu làm gì, để bệ hạ tự chơi một mình ư? Có khả năng đó sao? Đến cả việc bệ hạ nuôi chim, cũng bị Ngụy Trưng làm cho phải tự tay bóp chết trong lòng. Nếu những thứ này đều vào hoàng cung, chẳng phải còn bị đám triều thần làm phiền đến chết thôi sao? Lão Đinh nói rất có lý.
Người lớn gan đã chuẩn bị tiền tài, tính toán xem nên dùng bạc đổi hay dùng sắt đổi thì tốt hơn. Còn người nhát gan thì vẫn do dự quan sát. Nơi bán hàng nằm ngay bên bờ biển. Khi Thứ sử Minh Châu cười tủm tỉm từ trên thuyền bước xuống, lập tức các quan viên vây quanh, chuẩn bị nghe xem vị quan bản địa này sẽ nói gì.
Thứ sử Minh Châu Lương Giai hai tay chắp hờ trước ngực, bảo mọi người giữ yên lặng. Đợi đến khi mọi người đã im lặng, ông ta mới cất lời:
– Chư vị muốn hỏi gì, bản quan đã đoán được phần nào. Chẳng qua cũng chỉ là vấn đề cống phẩm có thể bán hay không mà thôi. Giờ bản quan xin trả lời: hoàn toàn có thể. Đó là kết luận của bản quan sau khi nghiên cứu kỹ ý chỉ của bệ hạ. Chỉ cần chư vị nộp thuế tại Minh Châu thì sẽ không thành vấn đề gì cả. Ha ha, nói thật, lát nữa bản quan cũng muốn mua vài món để làm chí bảo gia truyền. Đến khi đó, chư vị đừng tranh giành với một viên quan nghèo như ta nhé, làm ơn, làm ơn.
Nói xong, ông lớn tiếng gọi quản gia về nhà chuẩn bị tiền bạc.
Lúc này, mọi lo lắng cuối cùng của mọi người mới hoàn toàn tan biến. Họ chuẩn bị sẵn tiền bạc để thi triển thủ đoạn mua hàng.
Hôm nay trên thuyền rất náo nhiệt. Người có tư cách lên thuyền của Vân Diệp còn có thêm một người nữa, đó là vị đại chưởng quầy ở Giang Nam.
– Lão Chu, thế này thì cũng quá đáng thật đó! Vân gia đã đầu tư không ít tiền bạc vào tiền trang, nhưng vì sao đến nay lại chẳng thu được chút lợi lộc nào? Toàn nghe Hoàng Chí Ân khoe khoang rằng tiền trang kiếm tiền giỏi giang đến mức nào, nay mở chi nhánh ở đây, mai mở ở kia, vậy mà vì sao Vân gia không thu được đồng nào? Không lẽ đã bị các ngươi nuốt mất rồi sao?
Vị đại chưởng quầy mặt như quả mướp đắng:
– Bẩm Hầu gia, ai mà dám nuốt tiền của ngài chứ! Nương nương đã căn dặn rồi, tiền trang rất quan trọng đối với Đại Đường, hiện cần phải triển khai toàn diện, nên chưa chia hoa hồng cho các cổ đông, đợi sau này hẵng tính. Ngài nói xem, ai dám lấy tiền đây?
– Ta nhớ ngoài nương nương là đại cổ đông, còn có ba tiểu cổ đông khác là Thái tử, Ngụy Vương và ta. Nương nương hại con mình thì ta không có ý kiến, nhưng vì sao lại hại luôn cả ta chứ?
– Nương nương mà ngay cả con mình cũng có thể ra tay được, thì việc hầu gia bị tính kế có là gì đâu chứ? Nếu không, hay là về kinh rồi hầu gia tự hỏi nương nương xem sao?
– Lão Chu chết bằm này, ngươi đưa ra cái chủ ý rắm chó gì thế này! Hiện giờ ta chỉ sợ gặp nương nương và bệ hạ, tránh còn không kịp, làm gì có chuyện tự mình tới nhà nạp mạng chứ!
Lão Chu là người quen cũ, đã gắn bó từ khi tiền trang mới khởi nghiệp. Năm nay mới được thăng lên làm Đại chưởng quầy. Là một người rất có năng lực, chưa đầy một năm đã khiến nghiệp vụ phát triển mạnh mẽ, coi như Hoàng Chí Ân đã không nhìn nhầm người.
Nội dung này được đăng tải duy nhất tại truyen.free, hãy ủng hộ tác giả và người dịch bằng cách đọc trên nền tảng chính thức.