(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 451:
Trên con đường làng nhỏ, hai bên toàn cỏ dại cao lút nửa người. Cái thời tiết khốn kiếp này, lương thực chẳng mọc nổi mà cỏ dại thì xanh tốt lạ thường.
Hi Đồng vác đao, Vân Diệp mang mã sóc, hai người vừa đi vừa trò chuyện. Vượng Tài thi thoảng lại chen đầu vào giữa, khẽ gật gật ra vẻ hưởng ứng.
– Đây là Vượng Tài à? Hơn một năm không gặp, từ con lợn béo đã biến thành tuấn mã rồi. Không tệ, tốt, rất tốt.
– Lão Hi, hơn một năm nay sao huynh không liên lạc với nhà ta? Ta đến Hà Bắc là muốn thăm huynh đấy. Huynh chắc cũng biết, bằng hữu của ta không nhiều. Người không tới được thì gửi thư cũng được mà.
– Bận lắm, suốt ngày lu bù vì mấy chục cái mồm. Không làm bọn họ no bụng thì chẳng đi được đến đâu. Ngươi là người phú quý nhàn nhã, lần này dẫn đại quân đi dạo, chắc là mọi chuyện thuận lợi?
– Thuận lợi cái rắm ấy! Thiếu chút nữa là không còn mạng mà về rồi. Còn sống mà gặp huynh đã là hồng phúc tề thiên lắm rồi.
Những lời này Vân Diệp chưa bao giờ nói trước mặt người khác, vậy mà với Hi Đồng lại thao thao bất tuyệt, khiến Hi Đồng xưa nay lớn gan cũng phải lau mồ hôi thay y.
– Không ngờ thời gian qua ngươi gặp hiểm nguy đến vậy. Phú quý có phải thứ hay ho gì đâu, vì nó mà đánh cược cả mạng vào thật không đáng. Hầu gia cũng chẳng thích lăn lộn chốn hồng trần, chẳng bằng cùng ta an gia ở cái thôn nhỏ này cho xong, đưa phu nhân và mấy lão bà của ngươi tới đây, sống những ngày tháng yên bình mới phải.
Hi Đồng thay đổi rất lớn. Khí khái hào hùng, cương liệt ngày xưa trên người hắn đã hoàn toàn biến mất. Nếu như không phải vẫn còn tấm thân rèn bằng sắt thì chẳng ai nhận ra được du hiệp vì trượng nghĩa mà nghìn dặm giết người nữa. Quần áo dính đầy bùn đất, mặt mũi cũng đen xì xì, chẳng khác gì dân phu trong quân.
– Ta vốn cho rằng trong trận thiên tai lớn này ở Hà Bắc, nói không chừng huynh sẽ lôi kéo một đám người, giết quan phát lương, giết giàu cứu nghèo, thúc ngựa rong ruổi khắp Hà Bắc. Đó chẳng phải là cuộc sống sảng khoái ân thù mà huynh luôn khao khát ư?
– Sảng khoái ân thù cái gì. Giết quan phát lương ư, khỏi nói đi. Nhà thứ sử cũng chẳng có đủ lương thực hai ngày, giết ông ta thì có ích chó gì. Hơn nữa, quan viên Lý gia phái tới đây cũng không tệ. Thập Tam đói khóc suốt, ta làm cha không ngồi yên được. Ban đêm ta tới phủ thành, đến nhà thứ sử xem, cả nhà lớn nhỏ cũng uống cháo loãng. Tiểu nữ nhi của ông ta cũng khóc lóc đòi ăn bánh hoa quế, bị thứ sử tát cho hai cái, không dám khóc nữa, nhìn mà đau lòng. Ta quay đầu bỏ đi. Trên đường về gặp may, trong núi có con lợn rừng chạy ra, rất béo, bị ta giết ngay. Chuẩn bị đem về nhà nấu thịt cho Thập Tam, nhưng nhớ tới cô bé nhà thứ sử, liền cắt một cái đùi lợn, đưa tới nhà ông ta treo ở cổng, để lại thư, nói là cho đứa bé.
– Ha ha ha, huynh luôn làm loại chuyện này. Nhà thứ sử chắc là sợ chết khiếp?
– Không, vị thứ sử đó cũng dũng cảm lắm. Cắt một miếng thịt cho đứa bé ăn, còn lại đem nấu chia cho những người cô quả. Chuyến này ta không nhìn nhầm người. Quan viên Lý gia nếu toàn như thế thì nhà ông ta có chiếm giang sơn vạn năm, ta cũng tâm phục khẩu phục làm lương dân.
Hi Đồng nói những lời này rất chân thành, có thể thấy đó là lời từ tận đáy lòng. Người kiêu ngạo luôn có giới hạn của mình, họ sẽ không đi ức hiếp những kẻ yếu thế hơn.
– Ta còn nhớ khi huynh đi, nãi nãi cho huynh mấy xe đồ. Tuy không làm ngươi giàu chảy mỡ, nhưng cả nhà lớn nhỏ ăn uống chi dùng không cần lo. Đâu cả rồi? Thôi, huynh không cần nói, khốn kiếp, nhất định là tặng người khác. Loại người như huynh có tiền là tội nghiệt.
Hi Đồng cười lớn, vỗ vai Vân Diệp:
– Đúng là tri kỷ của ta! Trên đường ta kéo xe về nhà, gặp ăn xin thì cho lương thực, gặp người thiếu cái mặc thì cho vải. Con bà nó, cái vùng Hà Bắc này nghèo quá! Về tới nhà chỉ còn lại một xe lương, năm sáu súc vải, với ba con trâu. Chỉ có thế mà đám lão bà đã mừng rơi nước mắt. Đêm hôm đó ta làm tân lang bảy lần, ha ha ha...
Vân Diệp chút nữa chết sặc, chỉ mặt Hi Đồng:
– Ta tưởng ngươi chỉ thương cho số phận cơ khổ của những phụ nhân đó. Con mẹ nó, ngươi làm trượng phu của người ta thật à?
Hi Đồng bĩu môi khinh khỉnh nói:
– Khinh đám học giả các ngươi. Họ đã là lão bà của ta rồi, cớ gì không dùng? Ba mươi mốt nàng, ta sẽ không bỏ qua một ai hết. Hiện giờ đã có năm nàng bụng to lên rồi. Hầu gia ngươi làm thúc thúc phải chuẩn bị sẵn quà. Trong nhà nhiều trẻ con, đều đang đợi thúc thúc lắm tiền của chúng cho ăn ngon.
– Đám nhóc cũng biết ta à?
– Thối! Ta chỉ có một người bạn giàu có, không lấy ra khoe sao được. Buổi tối không thể chỉ biết cùng lão bà làm chuyện kia, phải kể cho bọn nhỏ biết quá khứ của cha chúng chứ. Chuyện Điền sư không tiện kể, cho nên trọng điểm là Hầu gia rồi. Đám nhỏ đều muốn gặp Hầu gia, ngươi mà không tới, bọn chúng sẽ nói ta lừa gạt. Nghe nói ngươi tới Hà Bắc, ta đành ra kiếm ngươi về cho bọn chúng thấy, chứng minh ta không nói dối.
– Khốn kiếp, giờ ta mặc khôi giáp, lấy đâu ra chỗ chứa quà. Ta phải về lấy quà đã rồi tới!
Vân Diệp vốn tưởng chỉ có một mình Hi Đồng, đi tay không cũng chẳng sao. Giờ mới biết tên này có cả nhà lớn nhỏ thật, cứ đi thế này thì thất lễ.
Hi Đồng lớn tiếng nói về phía sau:
– Thám báo của ngươi theo sau đó, bảo bọn họ về lấy là được.
Vân Diệp quay đầu lại, bảy tám người lén la lét lút theo sau. Nếu không chú ý sẽ không nhìn ra.
– Xéo ra đây!
Vân Diệp hướng vào phía bụi cây quát.
Một đám thám báo đi ra, nhanh chóng ngăn cách Hi Đồng và Vân Diệp, cảnh giác nhìn Hi Đồng.
– Đây là bằng hữu của ta, vừa rồi chỉ là một trò đùa. Các ngươi về nhanh chóng mang cho ta mấy xe l�� vật, lương thực, vải, lụa. Nhanh lên, thật nhanh vào, đưa tới thôn phía trước.
– À, bánh! Quan trọng nhất là bánh. Ta nói với đám nhỏ, bánh của Vân gia ngon nhất trên đời, nhất định phải có. Ngươi đang hành quân, nước hoa không cần nữa. Nghe nói ngươi giết một con cá lớn ở biển, lớn cỡ nào? Ở thôn quê cũng đồn là to như nhà. Ngươi không giết côn bằng chứ?
Nói tới chuyện này Vân Diệp rất đắc ý, nhìn hai thám báo nhanh chóng chạy về, mới gật đầu nói:
– Huynh chẳng qua giết mấy con gấu trắng, có là cái chó gì. Lão tử mang thuyền ra biển đuổi cá kình chơi, bị ta dùng nỏ tám trâu bắn chết mấy con. Năm xưa Nhâm công tử câu cá kình ở Đông Hải lớn đến nỗi phải dùng trâu để kéo, săn một con đủ dân Hà Đông ăn no. Lão tử thì bắn, thịt chất thành núi. Còn bắt một con để nó kéo thuyền chơi trên biển, tốc độ đó, chậc chậc, huynh nằm mơ cũng không thể tưởng tượng nổi đâu. Cuối cùng chơi chán ném nó lên bờ biển, giết lấy thịt. Ngươi không biết, con cá đó còn to hơn cái nhà nát của ngươi. Đợi lát nữa bọn họ đưa tới một ít cho ngươi nếm, thấy tài năng của huynh đệ ngươi. Không tin hỏi họ mà xem.
Làm thám báo thì có ngốc được. Nghe Hầu gia bốc phét như thế, vội vàng góp lời. Một kẻ nói phong thái Hầu gia khi bắn cá làm cả đời khó quên, kẻ nói Hầu gia trong lúc nguy nan vẫn không quên chỉnh trang quần áo, đúng là tấm gương mọi người. Con cá kình vạn cân nhanh chóng thành mấy trăm vạn cân.
Vân Diệp nghe mà gật gù liên hồi. Hi Đồng nghe há hốc mồm, đao rơi xuống đất cũng không biết.
Bản văn này được chuyển ngữ và giữ bản quyền tại truyen.free.