Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 452:

Cái thôn nhỏ dựa núi nhìn sông tuy đẹp, nhưng lại quá đỗi tiêu điều. Khắp nơi là những đống hoang tàn, vết tích cháy đen còn vương vãi, những khúc gỗ cháy sém phủ một lớp bụi dày. May mắn là vẫn còn khói bếp vương vấn, thắp lên chút hy vọng mong manh giữa cảnh tiêu điều.

– Vùng Hà Bắc chiến loạn ba mươi năm, Đậu Kiến Đức, Vương Thế Sung, Cao Đàm Thánh, Lý Tử Thông, Thiết Mộc Nhĩ, đám người này chỉ biết cướp bóc nhân khẩu, giết người đoạt lương, không làm bất cứ việc gì thiện lương, có thể nói là chẳng có tội ác nào chúng chưa từng gây ra. Một vùng Hà Bắc giàu có mà bị chúng tàn phá thành vạn dặm hoang tàn, không một tiếng gà gáy, xương trắng chất chồng khắp nơi. Nếu lão tử mà sinh sớm hai mươi năm, ta nhất định sẽ khiến bọn chúng thành ma dưới thanh đao này!

Nói tới chuyện này, Hi Đồng phẫn nộ khôn siết, rút từ trong lòng Vân Diệp ra một bầu rượu bằng bạc tinh xảo, ngửa cổ uống cạn không còn một giọt.

– Sao ngươi biết ta có rượu trong lòng?

– Không cất trong lòng thì nhét trong quần à? Ta biết hầu gia nhà ngươi rảnh rỗi thích làm một ngụm, mất mặt. Sao không cho ta đường vào rượu, rượu mạnh của Vân gia đâu?

– Rượu mạnh là thứ dùng để lừa gạt, uống rượu nho mới có phong phạm quý tộc. Ta là người rất chú ý tu dưỡng bản thân, không giống như ngươi, nữ nhân nào cũng lấy, rượu gì cũng uống, con ai cũng nuôi. Một mình ngươi đủ thời gian không?

– Ta chẳng rảnh mà vờ thanh cao, chỉ cần ta thích, lòng khoan khoái là được. Nuôi lớn chúng vẫn gọi ta là cha, ngươi quản cái chó gì! Ta thích nông phụ tay chân thô kệch đấy, giống như cỏ dại bên đường, cho ít sương là sống được. Hoa tươi nhà ngươi mà phải đi làm ruộng thì chết đói tám lần rồi.

Vân Diệp không muốn bàn luận chuyện Hà Bắc với Hi Đồng, bởi điều đó chỉ làm khơi dậy lòng thù hận trong hắn. Hi Đồng vốn không phải người thường. Hắn có năng lực, có bản lĩnh, nhưng chuyến đi tới Bắc Cực đã khiến ảo tưởng về thần tiên tan vỡ, lòng nguội lạnh, muốn mục rữa cùng cây cỏ. Hắn tự khoác gánh nặng lên mình, để cuộc sống mài mòn bản thân, hòng tránh ngày cuồng tính bùng phát.

Sân nhà Hi Đồng rất lớn. Trong sân, những phụ nữ quấn khăn vải lam đang tất bật làm việc nhà nông. Có người giã gạo, người hót vỏ trấu bằng xẻng, người đẩy cối xay, người lại cho gà ăn. Dưới mái hiên, năm phụ nữ bụng mang dạ chửa đang đạp guồng quay tơ. Từ căn phòng bên trái vọng ra tiếng khung cửi cành cạch, còn một đứa bé lanh chanh đang chặt củi, có vẻ đã chặt được một lúc vì củi đã chất thành đống dưới hiên.

– Đám đàn bà con nít kia, lão tử về rồi! Còn dẫn theo khách, mau ra đây thi lễ với thúc thúc đi!

Hi Đồng vừa qua cửa đã om sòm gọi.

Đám phụ nữ bỏ việc đó cao hứng chạy ra nghênh đón đương gia. Đám trẻ con cũng từ đủ các ngóc ngách chui ra, tiếng gọi cha ầm ĩ khiến Vân Diệp đau đầu.

Nhưng khi bọn họ nhìn thấy Vân Diệp giáp trụ hoa lệ thì sững sờ. Một phụ nữ bụng to nói:

– Quân gia, mong ngài thương xót, đừng bắt đương gia chúng tôi đi làm lính. Cả nhà mấy chục miệng ăn đều trông cậy vào đương gia mới sống được. Hay là ngài mang tiện phụ đi, tiện phụ làm được cơm cho đại quân.

Đám trẻ con cũng trốn hết vào lòng mẫu thân không dám ra nữa. Mấy phụ nữ còn giấu mấy đứa hơi lớn một chút ra sau lưng, toàn lực cảnh giác. Một tiểu cô nương còn cầm búa, chỉ cần có chuyện là liều mạng với Vân Diệp ngay.

Bực bội nhìn Hi Đồng đang cười khoái trá, Vân Diệp chắp tay vái chào một lượt:

– Các vị tẩu tẩu, ta là huynh đệ của Hi Đồng, dẫn quân qua đây, chuyên môn tới thăm huynh trưởng, không có ý gì khác.

– Ngài là vị hầu gia thúc thúc mà cha nói? Nhà ngài có rất nhiều, rất nhiều món ăn ngon? Có một con ngựa béo mập, có con lợn nặng nghìn cân?

Sau lưng phụ nữ, một đứa bé tám tuổi nhảy ra, mắt vụt sáng hỏi.

– Đúng thế, chính là ta đây. Món ngon trong nhà ta năm ngoái đã cho cha các cháu rất nhiều, dặn cha các cháu mang về cho mà ăn, tiếc là bị cha các cháu mang cho người khác hết rồi. Cả đống thịt cũng bị cha các cháu cho đi. Lần sau muốn ăn ngon thì cứ nói với thúc thúc, đừng nói với cha các cháu, không thì lại bị cho đi hết.

Vân Diệp ngồi xuống xoa đầu đứa bé, ly gián quan hệ cha con. Hi Đồng càng cười vui vẻ.

– Không phải đâu ạ! Cha mang bánh ngon tặng cho những người kia là vì họ sắp chết đói. Cha cháu cứu người, không phải bại gia tử. Cha cháu còn nói, thúc thúc mới là thiên hạ đệ nhất bại gia tử!

Vân Diệp và Hi Đồng cùng cười phá lên. Các phụ nữ lúc này mới xác định đây là bằng hữu của phu quân, không phải tới bắt phu quân đi lính.

Một tiểu cô nương năm sáu tuổi tóc hoe hoe cẩn thận chen tới:

– Thúc thúc, cha nói khi người tới nhất định sẽ mang cho cháu vải hoa thật đẹp. Tiểu Hòa có, cháu không có.

– Vải hoa là cái gì. Thúc thúc mang cho các cháu mỗi đứa một tấm lụa, để mẹ cháu làm váy hoa đẹp nhất. Còn cả cục đá này nữa, tương lai làm của hồi môn.

Vân Diệp cười tủm tỉm lấy từ trong lòng ra một cái túi, cho tiểu cô nương viên bảo thạch bích lục. Mắt tiểu cô nương sáng long lanh, cầm bảo thạch xem dưới ánh mặt trời. Nó chưa bao giờ nhìn thấy cục đá đẹp như thế.

– Tiểu Hoa bỏ xuống.

Một nữ tử không mang khăn vải từ trong đám người đi ra, giật lấy bảo thạch trong tay Tiểu Hoa, thi lễ với Vân Diệp:

– Lễ vật quá đỗi quý giá, trẻ nhỏ không dám nhận, e rằng sẽ tổn thọ. Mong ngài thu hồi lại.

Vân Diệp ngạc nhiên nhìn Hi Đồng. Hi Đồng đi tới lấy bảo thạch trong tay phụ nữ đưa cho Tiểu Hoa, nói với nữ nhân kia:

– Cửu Nương, nàng quá lo rồi. Tài vật của người khác nhận lấy khả năng sẽ có chuyện, nhưng nhận tiền tài của y là thiên kinh địa nghĩa. Bọn ta là huynh đệ, nói những lời này thì thành xa lạ rồi. Yên tâm mà nhận, thoải mái mà nhận. Y là phú hộ có hạng ở Đại Đường, không nhận của y thì còn nhận của ai?

Nữ tử kia vẫn lo lắng, muốn nói nhưng vì giữ thể diện cho nam nhân của mình, đành cúi đầu xuống, nói nhỏ:

– Đa tạ thúc thúc ban tặng.

Vân Diệp cười, cầm cái túi đưa cho Hi Đồng, rồi bảo với phụ nữ kia:

– Tẩu tử yên tâm, đừng lo chuyện của biểu là của lo, của cho là của nọ. Khi Hi Đồng đại ca đến thăm ta, ta nhận tấm da giá vạn lượng cũng chẳng chớp mắt. Chỉ vài viên bảo thạch này thôi, tẩu tử đã quá coi trọng giá trị của nó rồi.

Hi Đồng lại bảo phụ nữ đó:

– Vân huynh đệ có ơn cứu mạng ta không chỉ một lần. Nàng lo ta vì báo ân mà bán mạng cho hắn ư? Nàng nghĩ nhiều rồi. Trong tay hắn cao thủ như mây, có một vị đến ta cũng không phải là đối thủ. Thế nên, cái mạng của ta nếu có liều cũng là liều vì các nàng, vì lũ trẻ này. Những thứ khác chỉ là phù du. Cái tên này có khi còn hy vọng nhất là ta cả đời ở lại hoang thôn không ra ngoài nữa ấy chứ!

Xưa nay Hi Đồng là người thông minh, chỉ lấy vẻ thô hào che giấu đi hào quang trí tuệ của mình. Vân Diệp rất tò mò, những lời vừa rồi hắn nói mang sự ôn nhu hiếm có. Nữ nhân này hiểu lễ liễu nghĩa, nhất định không phải là nông phụ thôn quê.

Khi Lưu Tiến Bảo mang lễ vật tới thì vui sướng nhất chính là đám trẻ con. Bánh được để trong hộp, phụ nữ chia mỗi đứa bé hai cái. Nhìn đám trẻ con cẩn thận dùng hai tay nâng bánh liếm, lòng chua xót. Tiểu Hoa liếm bánh một lúc, đưa tới trước mặt mẫu thân, cao hứng nói:

– Mẹ, mẹ nếm đi, ngọt lắm.

Chỉ câu nói này làm phụ nữ khóc như mưa, nghẹn ngào lắc đầu. Đã từng có thời, nhà mình cũng là đại hộ giàu sang. Nay con gái mình ăn chiếc bánh hoa quế bình thường nhất cũng vui mừng đến thế. Trời ơi, tai họa đó đừng bao giờ quay lại nữa!

Vân Diệp và Hi Đồng ngồi ở cái bàn dưới mái hiên uống rượu, tuy chỉ có hai món, nhưng không trở ngại hứng thú chè chén của bọn họ. Khi rượu đã ngà ngà, Vân Diệp mới hỏi:

– Lão bà của huynh không đơn giản, không giống nông phụ. Sao ta ngửi thấy mùi lão bà mình trên đó.

– Khà khà, nhìn ra rồi hả? Là tiểu thư của một đại hộ giàu có đấy. Mấy năm trước Hồ tử quấy nhiễu Hà Bắc, gia đình nàng bị hủy diệt. Nghe nàng kể, cả nhà chẳng mấy ai thoát được. Lúc đó nàng đang mang thai, được trượng phu giấu dưới giếng nên mới thoát khỏi tai họa. Vốn tưởng mình sẽ sinh con trai, ai ngờ lại sinh con gái. Sau đó nàng sống tuyệt vọng, hồ đồ cho qua ngày. Về sau, nàng nhặt ta về, kiếm chỗ dựa cho những nữ nhân kia, và đồng ý làm đại lão bà của ta. Có điều, đến giờ ta vẫn chưa đụng vào nàng, muốn đợi đến ngày nàng tự nguyện.

Không ngờ tên khốn này còn là một quân tử. Nâng chén lên, hai huynh đệ ca ngợi nhau một hồi.

– Huynh không nghĩ tới cải biến cục diện hiện tại à? Còn đem mấy nữ nhân khác ễnh bụng lên, như thế hy vọng có được nàng càng mong manh.

– Ngươi biết cái rắm! Cửu Nương nằm mơ cũng muốn có nhi tử. Ta đây khí vũ hiên ngang, lại có phong thái quân tử, sống thẳng thắn, lại biết thương trẻ nhỏ, không bao giờ đánh phụ nữ. Nam nhân tốt như thế, nàng không theo ta thì theo ai?

– Lời này nói chung là có ý. Từ góc độ dã thú mà xét, huynh lông bóng mượt, cơ thể khôi ngô, mạnh mẽ hùng tráng, chân tay dài, kiêu dũng thiện chiến, là vương của muôn thú, đúng là đối tượng phối giống tốt. Chỉ tiếc huynh không phải là dã thú, mà là người. Những điều kiện kia không phải là quan trọng nhất. Giữa người với người quan trọng nhất là cảm giác. Có cảm giác, lập tức đồng phòng không thành vấn đề. Không có cảm giác, đồng sàng dị mộng là chuyện sớm muộn. Ta không muốn tương lai đầu huynh mũ xanh chi chít, nên huynh phải nghĩ kế mới được.

– Có kế hay gì không? Ta biết, chuyện tình ái này có liên quan tới chỗ này.

Vân Diệp chỉ vào thận mình:

– Nói thừa! Ai mà chẳng biết tầm quan trọng của thận. Hồi nhỏ học võ công, sư phụ nói củng cố thận là chuyện quan trọng hàng đầu, sau đó mới đến mạnh gân khỏe cốt. Không có thận thì thành thái giám mất!

– Huynh cứ bình tĩnh, nghe ta nói hết đã. Nữ tử đa phần thẹn thùng, đôi khi nam tử phải chủ động. Dù sao huynh đệ ta cũng từng trải qua khảo nghiệm rồi, mặt dày không sợ bị từ chối. Hơn nữa ở Trường An, ta còn có một món thần khí, có nó đối phó với nữ nhân trăm lần thắng cả trăm.

Cả hai nhìn nhau cười rất hợp lý.

– Thần khí gì, cho ta mượn dùng thử được không?

– Đương nhiên là được, thứ này tên là Xuân Phong Tán...

Giữa nam nhân với nhau luôn có những đề tài bỉ ổi. Trên cái bàn rượu không lớn, hai tên rỉ tai thì thầm với nhau. Thi thoảng, hai người lại chỉ trỏ vào mấy phụ nữ qua lại trong sân. Nàng nào bạo dạn thì phì cười một tiếng, nàng nào nhút nhát thì mặt đỏ dừ, lủi vào phòng không dám ra nữa.

– Hôm nay ta mới biết ngươi làm tới Hầu tước không phải là may mắn. Ba bảo pháp làm quan là mặt dày, tim đen, không biết xấu hổ được ngươi vận dụng thuần thục. Nhưng mà ngươi có chắc cái Xuân Phong Tán đó có tác dụng chứ? Cửu Nương là người từng trải hoạn nạn, tâm trí kiên định lắm, đâu phải nữ tử yếu đuối bình thường mà so sánh được.

– Ta khẳng định! Kệ nàng có là liệt phụ trinh tiết, trúng thuốc này cũng chẳng thoát nổi lòng bàn tay huynh.

– Sao ngươi có thể khẳng định như thế? Cứ như ngươi dùng rồi vậy.

Nói xong thấy Vân Diệp im lặng, Hi Đồng kinh ngạc hỏi:

– Chẳng lẽ ngươi thực sự bị bại dưới loại thuốc này? Ai dùng, là nam nhân hay nữ nhân?

Hỏi rồi nhích người ra sau.

– Công chúa, Trưởng công chúa của Đại Đường! Hiện giờ chất tử của huynh đã một tuổi rồi, nếu là nam nhân, huynh có tin ta sẽ châm lửa đốt cháy cả Trường An không?

Bất kể là ai bị vạch chuyện xấu ra đều thẹn quá hóa giận.

Hi Đồng cười lớn, làm bụi đất trên mái nhà chấn động rơi xuống ào ào. Vân Diệp hơi kinh ngạc rồi cười theo. Chuyện mất mặt nói với huynh đệ liền thành chuyện thú vị.

Thịt cá kình hấp chín được mang lên. Đám trẻ con theo thói quen vây quanh cha. Hai người lớn đều không ăn, cứ thế từng đũa đút cho bọn nhóc.

– Đây là hy vọng của huynh đấy ư?

Vân Diệp chỉ vào đám nhóc ăn hết thịt rồi tản đi, có thể nhìn ra khi Hi Đồng nhìn đám nhóc này ánh mắt đều mang theo nụ cười.

– Đúng thế. Ta năm nay đã ba mươi lăm tuổi, coi như đã lỡ mất nửa đời người rồi. Vật lộn với sinh tử lâu như thế, cũng nên có một chốn nương thân. Giờ ta không thiếu vợ, không thiếu con, lại có ngươi đến, ngay cả lương thực cũng không thiếu nữa, còn gì mà không yên tâm. Hiện giờ bọn nhỏ nền tảng kém, đợi Cửu Nương dạy cho chúng thêm nhiều chữ, ta sẽ đưa chúng tới Trường An tìm ngươi, cho vào thư viện học hành thật tốt. Thành tài hay không là do chúng, còn trách nhiệm làm cha như ta coi như đã làm tròn. Đợi tới khi bọn chúng lớn lên có năng lực nuôi mẹ của mình rồi, nếu ngươi làm quan chán, chúng ta lại tới chân trời chuyến nữa. Nói thực, cảnh tượng nơi đó cả đời ta không quên được.

Nói tới chuyện này, Vân Diệp thở dài, nghĩ một lúc rồi nói:

– Muốn tới được Bạch Ngọc Kinh gần như là điều không thể, trừ khi huynh có cơ duyên cực lớn, nếu không cũng chỉ là nạp mạng uổng công. Có một số chuyện ta không muốn giấu huynh. Trước kia Điền Tương Tử muốn tới Bạch Ngọc Kinh, ta không ngăn cản, thậm chí có thể nói là xúi bẩy. Ông ta là một nhân vật vô cùng nguy hiểm, ông ta phải chết! Thịnh thế sắp tới rồi, ta muốn thấy tám con sông ở Trường An rợp bóng buồm, thương khách buôn bán tấp nập, ta muốn thấy nụ cười tự hào trên gương mặt bách tính.

– Còn với Điền Tương Tử, tất cả những thứ tốt đẹp trên đời đều là đại địch của ông ta. Ông ta sớm đã nhìn thấu nhân tình thế thái, coi sinh tử của mọi người không là gì, kể cả bản thân mình. Để đạt được mục đích, ông ta không ngần ngại kéo tất cả chết cùng. Một trí giả nhập ma đáng sợ đến mức nào ta đã tận mắt thấy rồi, Đại Đường không thể chịu nổi.

– Cho nên ngươi biết rõ Điền sư không tới được Bạch Ngọc Kinh, nhưng vẫn chỉ rõ đường cho ông ấy, để ông ấy ôm mộng tưởng mà chết?

Hi Đồng bi thương cúi đầu xuống:

– Ông ấy đến chết vẫn cảm kích ngươi.

Vân Diệp tay run lên, chén trên tay tuột xuống, rơi xuống sàn đá vỡ nát. Tính kế người khác chưa bao giờ là chuyện vui vẻ, dù cho mục đích có cao cả đến đâu.

– Ta biết Điền sư không vào được Bạch Ngọc Kinh. Ông ấy giết người quá nhiều. Trước kia đi theo bên Điền sư, ta tận mắt thấy ông ấy dụ dỗ Chu Kiệt ăn thịt người thế nào. Ông ấy có một cuốn bí tịch ghi chép rằng, ăn hết một người sẽ có được tinh huyết của người ấy, từ đó trường thọ. Kết quả chứng minh điều đó là sai. Để chứng minh cuốn sách đó nói bậy bạ, Chu Kiệt đã ăn thịt ít nhất tới ba trăm người, cuối cùng ngay cả tiểu thiếp, nhi tử của mình cũng ăn. Khi ấy Chu Kiệt không phải là con người nữa, nóng nảy, dễ nổi giận, hai mắt đỏ ngầu như máu, nhìn tất cả mọi người như nhìn thấy thức ăn. Hắn đã trở thành ác quỷ, thành dã thú, sắp mất đi chút linh trí cuối cùng.

– Điền sư nhìn thấy chuyện này chỉ nói một câu đáng tiếc, rồi đốt cuốn sách đó mang bọn ta đi. Về sau Chu Kiệt bị toàn thiên hạ vây công, chết cháy trong phủ. Ta nghĩ tới thời khắc cuối cùng hắn cũng muốn cầu xin Điền sư cho hắn một con đường sống, tiếc rằng một phế nhân thất bại với Điền sư chỉ là thứ để vứt bỏ.

– Cho nên ta cho rằng, Điền sư bị ngươi dụ dỗ, cuối cùng chết trong thương tâm tuyệt vọng, là an bài tốt nhất của ông trời. Sở dĩ ta đi theo ông ấy đến cùng là muốn xem rốt cuộc ông trời có mắt hay không. Kết quả rất tốt, vô cùng hoàn mỹ. Khi ông ấy trút hơi thở cuối cùng, ta gần như muốn quỳ bái trời cao mà thốt lên: Trời có mắt, có công bằng!

Nói xong Hi Đồng rót ba chén rượu, thành kính dâng lên trời.

– Khi ta ở Dã Nhân Sơn cũng từng hoang mang, nhất là khi Đậu Yến Sơn chết. Ta mai táng hắn, lúc ấy thực ra ta như người mộng du. Nếu có độc xà mãnh thú tới, ta sẽ chết ngay. Nhưng ông trời không cho ta chết. Độc xà mãnh thú trong rừng hình như đều né tránh ta, chẳng có lấy một thứ đáng sợ nào bén mảng tới. Ngay cả lũ đỉa có mặt khắp nơi cũng như trốn biệt. Khi ấy, ta từng nghĩ mình là con cưng của trời, có quyền sinh sát vạn vật trên đời. Cho tới khi ta nhìn thấy cái hố cực lớn kia, ta mới hiểu ra mình dẫm phải phân chó, hóa ra là do mặt đất sụp xuống, bách thú mới bỏ chạy.

– Rời Dã Nhân Sơn, ta có một đoạn hồi ức cực đẹp. Chính bọn họ xoa dịu trái tim ta. Những vũ điệu vui tươi ấy, tiếng ca êm ái ấy, những con người lương thiện với ái tình thuần phác ấy đã dập tắt quá nửa sát khí ngút trời trong ta. Vậy mà chỉ chút sát khí còn sót lại cũng khiến ta làm hai trăm người đi nạp mạng. Huynh biết không, không kẻ nào thoát khỏi cái bẫy sơn thần đánh trống của ta. Ta còn đem đầu lâu của ân nhân cứu mạng bóc đi da thịt thừa, làm thành khô lâu, định mang về nhà cất giữ. Ta lớn tiếng nguyền rủa ông trời trong vòi rồng, hy vọng ông ta sẽ mang ta về nơi ta đã tới. Nhưng không ai cần ta cả, không một ai! Ta là cô nhi đáng thương nhất trên đời...

Lúc đầu, Vân Diệp còn nói rành rọt, nhưng về sau, y vừa nói vừa cười mà nước mắt cứ tuôn ra. Môi vẫn nhếch lên cười, nước mắt chảy qua khóe môi, nhỏ giọt từ cằm xuống. Nụ cười ấy khiến người ta thương tâm hơn cả tiếng khóc.

Hi Đồng đưa cho Vân Diệp vò rượu, ý bảo y uống. Vân Diệp nước mắt lèm nhèm nhìn thấy số hai mươi tám trên vò rượu, liền đặt qua một bên, chọn cái vò có số sáu mươi, tháo xi ngửa cổ tu ừng ực. Chưa uống hết một nửa đã gục xuống bàn, bất tỉnh nhân sự.

Mặt trời lên tới ba cây sào Vân Diệp mới thức dậy. Đầu y đau như bị cả vạn con lừa đạp lên. Y gác đầu lên bàn, day huyệt thái dương cố tìm lại đoạn ký ức trống rỗng hôm qua. Nhớ tới câu nói cuối cùng, y tự tát mình hai cái: Lột sạch bản thân trước mặt người khác thì hay ho lắm sao?

Một thằng bé thò đầu vào cửa sổ, nhìn thấy Vân Diệp tỉnh lại, liền hét ra ngoài:

– Cha, Vân thúc thúc dậy rồi, đang vò đầu.

Hi Đồng đầu toàn cỏ thò đầu vào, liếc một cái cười nói:

– Đây là lần đầu tiên ngươi uống rượu mà không giở trò khôn lỏi đấy! Thì ra rượu nhà ngươi số càng to thì càng mạnh. Lần này ta biết rồi, lần sau mà lừa ta, ta sẽ chuốc ngươi ba vò số lớn nhất! Ở nhà ngươi, ta bị hại đến thảm, ta rất hoang mang. Với sức vóc của ngươi, lấy đâu ra tửu lượng cao thế mà có thể đấu với ta? Mà lần nào thua cũng là ta!

Vân Diệp trừng mắt lên:

– Quên nhanh những gì ta nói với ngươi hôm qua đi! Cẩn thận ta giết người diệt khẩu đấy! Huynh cũng biết quý tộc giết người thì không phải là người rồi. Ta mới giết hơn hai trăm kẻ, là ma vương giết người không chớp mắt đấy!

– Ma vương cái rắm! Giết có vài kẻ mà cũng áy náy suốt đêm. Ngươi là tướng quân, công việc là giết người, day dứt cái chó gì chứ! Mới hai trăm tên, trước kia lão tử giết sơn tặc, máu nhuộm đỏ toàn thân. Cuộc đời ngoài kia chẳng tốt hơn Dã Nhân Sơn là bao đâu. Nếu để ta chọn, ta thà chọn Dã Nhân Sơn chứ không ra ngoài kia chịu tội sống. Mau mau làm xong chuyện của ngươi đi, chúng ta còn kết bạn đi tới nơi tận cùng trời đất!

– Có nơi tận cùng cái rắm! Nếu huynh cứ đi theo một phương hướng, đi vài năm, huynh sẽ phát hiện mình quay lại chỗ ban đầu thôi. Không tin thì huynh cứ thử xem. Tương lai nếu chúng ta xuất phát từ Trường An thì cuối cùng nhất định sẽ trở về Trường An, giống như con lừa già kéo cối xay vậy. Loại chuyện ngu xuẩn này ta không làm.

– Có chuyện này à? Con mẹ nó! Câu "nam viên bắc triệt" không phải sai à?

Hi Đồng hồ nghi.

– Đương nhiên là không sai. Chỉ có kẻ ngu xuẩn không biết gì mới cho rằng điển cố đó là cười người ngu xuẩn. Thực ra, kẻ nào cười mới là ngu xuẩn!

Vùi đầu vào nước ấm, cho tới khi sắp chết ngạt mới ngẩng đầu lên, thở hồng hộc, cảm giác như sống lại vậy, rất tuyệt vời. Không dám trì hoãn thêm nữa, Lý Nhị ở kinh thành đã đợi mỏi mòn rồi, đợi châu báu, còn để đả kích đám quyền quý kia. Nhìn bọn họ đau lòng chính là sở thích oái oăm của Lý Nhị.

Uống một bát cháo, Lưu Tiến Bảo mặc khôi giáp cho Vân Diệp. Chuẩn bị đi, Hi Đồng đang bận rộn dùng xẻng gỗ cời đống cỏ phơi khô, chỉ vẫy tay với y rồi tiếp tục công việc.

Biết Hi Đồng không thích tình cảm sướt mướt, bản thân cũng không thích. Xoa đầu mấy đứa bé, nói một câu trân trọng với các phụ nữ ra cửa tiễn, rồi cưỡi Vượng Tài về doanh.

Một ngày không tệ. Đem lời trong lòng bỏ lại Hà Bắc, bản thân nhẹ nhõm về Trường An tiếp tục giả dối với đám quyền quý cũng không tệ. Con người thế nào cũng cần có lúc chân thành, nếu giả dối quá lâu, giả sẽ thành thật mất.

Cưỡi trên ngựa nhổ một cọng cỏ đuôi chó ngậm trong miệng. Đang nhắm mắt tận hưởng mùi cỏ tươi mát thì sau lưng truyền tới tiếng ca thê lương hùng hồn:

– Cầu trời cao phù hộ nam nhân khổ nạn của ta...

Không nghe rõ câu đằng sau, chỉ nhớ mỗi câu "cầu trời phù hộ nam nhân khổ nạn của ta". Vân Diệp không ngừng ngâm nga câu này, dùng đủ các loại làn điệu. Trong lòng ấm áp, kẻ xui xẻo trên đời này không phải chỉ mỗi mình mình, còn có một kẻ thảm hơn. Nghĩ tới đó, nhìn cái gì cũng vừa mắt. Vượng Tài ghé đầu vào mông chiến mã của Lưu Tiến Bảo trông thật ngộ nghĩnh. Đứa bé thò lò mũi xanh sao mà đáng yêu. Tên què vung tay đánh lão bà sao mà đẹp như thế...

Loại trạng thái này kéo dài suốt một ngày, làm quan viên đương địa tưởng Hầu gia bị ma nhập, vì Hầu gia không ngờ khen ba sợi râu chuột của mình. Tiễn Hầu gia cao quý lên thuyền như tiễn ôn thần. Hầu gia lúc tới mang đầy gạo thóc, lúc đi chứa vô số rong biển, tóm lại là đều đầy chặt.

Việc Hầu gia bỏ tiền mua những thứ vô dụng này, quan đương địa đều cho rằng đó là thể hiện nhân cách cao quý của Hầu gia, mượn cớ cho tiền nạn dân để họ có chút vốn liếng cải thiện cuộc sống. Hiếm có nhất là Hầu gia còn định tiếp tục việc thiện này, mỗi năm đều tới Hà Bắc phát tiền cho nạn dân.

Quan đương địa làm rất nhiều thơ, tán tụng sự khảng khái của Hầu gia. Thám tử Bách kỵ ti thì tiến hành điều tra ở một phương diện khác, cuối cùng kết luận Vân Diệp không mua chuộc lòng người, chẳng qua là tính khí hoàn khố phát tác, không nỡ nhìn dân khổ cực, không thể gọi là vượt giới hạn.

Bách tính quen việc quan viên buôn lậu chút hàng riêng rồi, chẳng phải chuyện gì to tát, nhất là có một vị bại gia tử sở thích quái lạ bỏ số tiền lớn mua mười mấy thuyền thức ăn cho lợn, tức thì thành trò cười lớn nhất ở Hà Bắc. Lưu Tiến Bảo bực tức đem tin này nói với Hầu gia nhà mình, Hầu gia lại cười ha hả, nói để lại chút chuyện vui cho bách tính giải trí cũng tốt.

Thuyền đi ngược vận hà vô cùng gian nan, mỗi khi tới một châu phủ đều có bách tính phục dịch một trong trong nghĩa vụ ba điều của tô dung, kéo thừng đi từng bước trên thuyền, đưa thuyền quan tới khu vực. Quan thuyền toàn sử dụng miễn phí loại lao lực này, không trả một xu.

Với Vân Hầu, đầu óc bất thường lại xảy ra vấn đề. Y chuẩn bị trả tiền, nghe chuyện này quan viên sợ tới hồn phi phách tán. Không thể được! Nếu để y mở cái tiền lệ ác liệt này, quan viên về sau chẳng phải cũng cần trả tiền à? Quan viên dùng quan thuyền vận chuyển hàng riêng cũng phải trả tiền ư? Ta làm quan để làm gì, không phải vì những lợi ích này sao? Không có nó, có ma mới chịu khom lưng vì năm đấu gạo! Lão tử không kiếm nổi năm đấu gạo mà ăn sao?

Quan viên tới khuyên bị đuổi hết. Có người kiên quyết yêu cầu Hầu gia phải sử dụng lao lực miễn phí bị quân tốt thủy quân ném xuống nước. Hầu gia nói rồi, trừ khi quan viên tự kéo thuyền, nếu không Vân gia sẽ không chiếm lợi của người nghèo khổ. Trên thuyền toàn là hàng riêng của Hầu gia, dù sử dụng quan thuyền y cũng định trả phí, đừng nói tới những dân phu vất vả kia.

Nội dung này thuộc bản quyền truyen.free, xin đừng mang đi nơi khác.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free