Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 454:

Lý Nguyên Xương lại rụt đầu về. Trong ánh mắt lo lắng của Hồng Thành, Vân Diệp bóp cò. Lão tử bây giờ chỉ lo gây họa chưa đủ lớn! Thừa Càn và Thanh Tước đều nói hồi nhỏ bị tên khốn này ức hiếp, nhất là Thanh Tước hận hắn tới tận xương tủy. Lý Nhị từ tiền tuyến trở về, tặng Thanh Tước một con chó săn làm quà sinh nhật. Không ngờ, Lý Nguyên Xương nhìn thấy, liền nhất định đòi cướp bằng được. Khi đó Tần vương Lý Nhị còn chưa đối đầu với thái tử và Tề Vương, Trường Tôn thị đành tặng con chó cho Lý Nguyên Xương. Ai ngờ, tên khốn này lại giết con chó, lột da làm thịt rồi mang đến cho Thanh Tước, khiến Thanh Tước sợ hãi đến mức đái dầm mấy tháng liền. Đó là chuyện Vân Diệp nghe được khi tán gẫu với Lý Thừa Càn. Cho nên Vân Diệp cho rằng, chỉ cần mình không giết Lý Nguyên Xương thì sẽ chẳng làm sao cả.

Mũi tên nỏ mang theo tiếng rít rợn người, đâm xuyên qua lâu thuyền. Chiếc lâu thuyền mỏng manh sao chịu nổi thứ hung khí đó? Chỉ chốc lát, tiểu lâu bên trên đã đổ sập xuống. Lý Nguyên Xương đầu tóc bù xù gào lên:

- Ta là Lỗ vương, các ngươi to gan lắm! Cô sẽ tru di cửu tộc các ngươi!

Vân Diệp nhổ bãi nước bọt, nói với binh sĩ:

- Lắp máy bắn đá cho ta! Lão tử hôm nay không đánh nát chiếc thuyền của hắn thành củi vụn thì không phải là Vân Diệp! Con bà nó, tưởng cái danh "Trường An tam hại" của lão tử là đồ giả chắc?

Binh sĩ tức tốc chuẩn bị máy bắn đá cho hầu gia. Ai nấy đều chọn tảng đá to nhất cho vào giỏ trúc. Chỉ cần Vân Diệp cắt đứt dây, tảng đá to như quả dưa hấu sẽ bay đi, chiếc lâu thuyền kia muốn không thành củi đun cũng chẳng được.

- Vô Thiệt, Vân hầu làm thế không gây phiền toái chứ? Dù sao Lý Nguyên Xương cũng là quận vương.

Hồng Thành đứng ngồi không yên:

- Hồng Thành, ta và ngươi chẳng thông minh bằng Vân hầu, cứ đứng một bên xem trò hay là được. Người thông minh đôi khi cũng làm chuyện ngu xuẩn, nhưng Vân hầu thì không, y rất biết chừng mực. Ngươi không thấy vừa rồi mũi tên bắn vào lầu trống ư? Điều đó cho thấy Vân hầu không hề có ý giết người, mà là một loại sách lược đấy. Ngươi cứ xem đi, chuyện này Lý Nguyên Xương gặp xui xẻo là cái chắc. Vân hầu nói không chừng còn kiếm được lợi lớn từ đó.

Việc chuẩn bị máy bắn đá rất chậm, cần một chút thời gian. Lý Nguyên Xương thấy binh sĩ đẩy máy bắn đá kẽo kẹt, kẽo kẹt đi tới, liền rú lên một tiếng rồi bỏ chạy. Giờ đây hắn đã xác nhận thủ lĩnh đối phương là một tên khùng, dám dùng nỏ tám trâu, dám dùng máy bắn đá. Nhân lúc bọn họ đang chuẩn bị, hắn vội vàng thả thuyền nhỏ xuống, nhảy lên, thúc giục th�� vệ chèo thuyền thật nhanh, trốn khỏi cái nơi khủng bố này. Hai nữ tử váy hoa kia ra sức cầu xin vương gia mang mình theo, nhưng Lý Nguyên Xương chỉ lo chạy thoát thân, đâu còn để tâm đến các nàng.

Máy bắn đá đã vào vị trí. Vân Diệp cười gằn, c��t đứt dây thừng. Tảng đá lớn từ nóc lâu thuyền nện xuống, tiếng "rầm rầm" vang lên, chiếc lâu thuyền nghiêng hẳn về một phía, e rằng chẳng bao lâu nữa sẽ chìm.

Hạ nhân của Lỗ vương phủ đang ở xa tít tận mũi thuyền, lũ lượt nhảy xuống nước bỏ chạy. Chỉ còn hai nữ nhân gục trên thuyền khóc lóc, cầu xin người khác mang mình theo.

- Đông Ngư, mang hai nữ nhân kia lại đây. Chúng ta trút giận chứ không giết người.

Đông Ngư hai mắt tỏa sáng, hông buộc sẵn thừng, lao "ùm" xuống sông. Chỉ quạt tay vài cái đã tới bên chiếc lâu thuyền, leo lên như một con vượn, cắp hai nữ nhân dưới cánh tay. Nhân lúc lâu thuyền còn chưa chìm, hắn lại nhảy xuống nước. Binh sĩ trên quân hạm kéo dây thừng lôi hắn về. Đông Ngư cười "khà khà", trôi theo dây thừng, hai tay đặt lên ngực hai nữ nhân kia còn bóp liên hồi, khiến đám binh sĩ nuốt nước bọt "ừng ực".

Đông Ngư vừa leo lên quân hạm, Vân Diệp liền hạ lệnh ném đá dữ dội vào chiếc lâu thuyền, đập nó tan tành, tránh để nó chìm rồi ảnh hưởng tới an toàn đường thủy.

Tảng đá rơi xuống như mưa, biến chiếc lâu thuyền xa hoa thành gỗ vụn, trôi lềnh phềnh trên mặt nước, còn có mấy bộ y phục xanh đỏ của nữ nhân và đồ vật lặt vặt.

Hai nữ nhân kia vừa lên thuyền đã quỳ lạy liên hồi, chỉ mong Vân Diệp tha mạng cho mình.

- Các ngươi là phi tử trong vương phủ?

Vân Diệp rất tò mò, muốn biết Lý Nguyên Xương có dám để tiểu thiếp của mình lộ thân thể trước mặt người khác không.

- Bẩm quân gia, nô gia không phải phi tử của Lỗ vương phủ, mà là ca kỹ Vạn Hoa lâu. Vừa rồi vương gia bắt bọn nô gia làm thế, không liên quan tới bọn nô gia, mong quân gia tha mạng.

Thì ra là hai ca cơ. Vân Diệp tức thì mất hứng thú, cho hai ca cơ hai quan tiền, rồi sai người đưa bọn họ lên thuyền nhỏ vào bờ. Sau đó, hắn đá Đông Ngư hai cái, coi như trừng phạt hắn.

Chiếc thuyền nhỏ của Lý Nguyên Xương đã cập bờ. Có mấy tên thị vệ quây quanh, hắn liền có dũng khí dậm chân chửi bới trên bờ. Vân Diệp lại lắp nỏ tám trâu, nhắm chuẩn vào hắn. Lý Nguyên Xương bị thị vệ ấn ngay xuống, thân hình ngọ nguậy như con giun trên bờ đê.

- Hầu gia uy vũ!

Nhìn thấy Vân Diệp, mỗi một binh sĩ đều đứng nghiêm cung kính hô vang. Trong quân ngũ là thế, thể diện là số một, tính mạng là số hai. Quan chủ quản mạnh mẽ, binh sĩ cũng có thể ưỡn thẳng lưng, hành quân đánh trận càng thêm kiêu dũng. Tính cách của quan chủ quản quyết định trạng thái của một đội quân. Chủ quan mạnh mẽ, thủ hạ khó có kẻ hèn nhát. Trước kia thủy quân không được coi trọng trong quân đội, địa vị chẳng khác gì tạp binh, luôn là đối tượng bị chê cười. Hiện giờ có một vị hầu gia mạnh mẽ, thể diện cũng vẻ vang hơn. Chỉ hi vọng hầu gia luôn là quan chủ quản của mình, khi đó chẳng lo thiếu quân công, tài phú.

Vân Diệp dương dương đắc ý huýt sáo, quay về khoang thuyền của mình ngủ. Vô Thiệt xuất hiện sau lưng như bóng ma, hỏi:

- Hầu gia uy vũ, chỉ là uy vũ xong rồi ngài định giải quyết thế nào?

- Giải quyết cái rắm! Lý Nguyên Xương còn dám về kinh, rõ ràng là tự chuốc lấy phiền phức. Ta có một đứa học sinh tên là Lý Thái, Lý Thanh Tước. Từ nhỏ nó bị xỉ nhục vô số, trong đó quá nửa liên quan đến Lý Nguyên Xương. Ta chỉ cần dùng khoái mã báo tin cho Lý Thái rằng kẻ thù của hắn đã về kinh. Ngươi nghĩ Lý Nguyên Xương còn rảnh mà gây chuyện với ta không?

Vô Thiệt mắt tròn xoe:

- Hay cho chiêu "thay mận đổi đào" này! Lời vừa rồi hầu gia cứ coi như nô tài chưa nói gì.

Hắn vừa tán thưởng vừa thở dài, rồi quay đầu về phòng mình, tiếp tục "giáo dục" tên Hồng Thành đang hết sức lo lắng kia.

Thấy Vô Thiệt trở về, Hồng Thành vội lên đón:

- Hầu gia nói gì, y định ứng phó thế nào? Lý Nguyên Xương nhất định khóc lóc với bệ hạ, dùng quân khí, đập nát thuyền của người ta, thiếu chút nữa làm chết người, lại còn trên vận hà phồn hoa. Nếu là ở chỗ không người, còn có thể giết sạch bịt miệng, nhưng nay trước mắt bao người thì phải làm sao?

Vô Thiệt cầm lấy ấm trà, uống một ngụm:

- Giờ lão phu mới phát hiện ra sự khác biệt lớn giữa kẻ thông minh và kẻ ngu xuẩn. Cùng là một chuyện, người thông minh xử lý khiến người ta thư thái, còn kẻ ngu xuẩn thì luôn làm mọi chuyện nát bét, làm mọi chuyện thành ra máu me tồi tệ, rồi còn nói là vì tốt cho chủ tử. Bệ hạ đày ngươi đi Lĩnh Nam chẳng oan uổng chút nào. Không hiểu sao bệ hạ chịu đựng được ngươi bấy nhiêu năm. Lão phu ở cạnh ngươi mới ba tháng mà đã hận không thể đá ngươi về Lĩnh Nam rồi. Bệ hạ đối xử với đám người cũ các ngươi, đúng là đã tốt hết mức có thể rồi.

Hồng Thành ngớ ra rất lâu mới nói:

- Ông xưng "lão phu" từ bao giờ vậy? Trước kia ông luôn tự xưng là "cha gia", vậy mà bấy lâu nay ta chưa bao giờ coi ông là hoạn quan, đó là vì sao?

Mọi bản quyền nội dung này đều thuộc về truyen.free, nơi những câu chuyện hấp dẫn được sẻ chia.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free