(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 457:
Dân chúng hai bên bờ kênh nhìn thấy con thuyền chất đầy kỳ trân dị bảo, vàng bạc chất đống trên sàn tàu, ánh sáng phản chiếu từ chúng khiến họ chói mắt. Trời ơi, cái cây dựng giữa thuyền kia là gì thế? Cao một trượng, đỏ rực, là cây tiền ư?
- Cái đó mà cũng không biết à? Đó là san hô. Nhà phú quý bình thường có một cây cao một thước đã được coi là bảo vật gia truyền rồi, hoàng gia muốn làm một cây cao một trượng là để thể hiện khí phái vương giả. Một cô nương trang phục sang trọng, tỏ vẻ hiểu biết, liếc mắt cười nhạo người vừa hỏi.
- Tiêu tiên sinh, vì sao số vàng trong kho Lạc Dương lại được đưa lên thuyền thế này? Vân Diệp đứng bên cạnh đống vàng hình kim tự tháp, hỏi Tiêu Vũ. - Đây là mệnh lệnh của bệ hạ, ngươi cứ làm theo lời ta là được. Đừng có mà cất vàng đi vội, đó không phải của ngươi. Thiếu một chút thôi là mất mạng như chơi, tham ô công quỹ thì chẳng ai cứu nổi ngươi đâu.
Vân Diệp ngượng ngùng móc trong ngực ra một khối vàng đặt lên đống vàng, ngượng quá hóa giận nói: - Đây chẳng phải là dụ người phạm tội sao? Lão cũng biết, tiểu tử chỉ có thể ngắm vàng mà không thể động vào, thật là thống khổ.
Lão tiên sinh Tiêu Vũ tỏ ra rất có phong độ, bỏ qua cử chỉ thiếu suy nghĩ của Vân Diệp, ra đầu thuyền hóng gió mát. Khí trời oi bức của Quan Trung là điều tối kỵ với người già, với lão mà nói, gió mát đầu thuyền còn quý giá hơn cả đống hoàng kim phía sau.
- Tiểu tử, [Tấn thư bổ di] đã được khắc thành âm bản, còn [Toán học sơ giai] của ngươi lại công khai được khắc thành dương bản, lại còn làm ra ba bản phụ gây náo loạn hết cả lên. Rất nhiều đại nho đòi đập đầu chết trên điện Kim Loan, nói rằng không chịu nổi cái nhục này: một tiểu tử chưa đủ lông đủ cánh mà sách của hắn đã được khắc thành dương bản, còn những người khác thì đều là âm bản. Sách của nương nương dành cho nữ nhân xem, khắc thành âm bản thì là điều đương nhiên, thế nhưng sách của bọn họ, vốn là để nam nhân xem, đều là kinh điển trị quốc an bang, cũng bị khắc thành âm bản, họ cho rằng đây là một sự sỉ nhục không thể chấp nhận được.
Hai ngày trước, các đại nho cho rằng việc húc đầu vào cột không có ý nghĩa gì, bệ hạ đã bọc thảm vào các cây cột trong cung Thái Cực, nên họ không húc cột nữa mà chờ ngươi về rồi húc tường một thể. Các đại nho lớn tiếng trách móc Lý Cương, người thầy già của ngươi. Trước mặt vị lão nhân gia chín mươi tuổi đó, người thầy già của ngươi cũng đành cam chịu nhục nhã, nói rằng chờ ngươi về sẽ lột da ngươi để bồi tội với lão nhân gia.
Nghe lão Tiêu nói vậy, Vân Diệp sợ đến mức ngồi phịch xuống, việc này thật đáng sợ. Đắc tội quan lại huân quý thì cũng chẳng sao, cùng lắm thì trốn ở Ngọc Sơn, đố ai lôi ra được. Dân chúng thiên hạ nói không chừng còn có thể nghĩ rằng ngươi cướp của người giàu chia cho người nghèo rồi đắc tội với huân quý, có khi họ còn giơ ngón cái khen ngợi ngươi.
Nhưng một khi đắc tội với đám đại nho, thì khắp thiên hạ chỉ toàn lời chửi rủa. Những lời chửi rủa này không chỉ kéo dài vài ngày, mà liên miên từ tháng này sang năm nọ, không bị mắng thành kẻ dâm tặc thứ hai mới là chuyện lạ. Thế là toi rồi. Vân Diệp cùng vị lão huynh dâm tặc kia, một người háo sắc, một người trộm danh, trong lịch sử sẽ tỏa ra một vầng hào quang kỳ dị. Nhà họ Vân dù ngược gió cũng thối đến mười dặm.
Không nói đâu xa, nữ nhi của Vân gia sẽ không còn ai đến cầu hôn, đó mới là một chuyện lớn. Đông, Tây, Nam, Bắc và cả Tiểu Nha sẽ chết già bên cạnh hắn. May ra còn có Đại Nha, bởi Vân gia chính là cường đạo, như vậy Đan Ưng cũng sẽ thấy môn đăng hộ đối, vô cùng cao hứng mà cưới một "lão bà cường đạo".
Làm thế nào bây giờ? Trước đây, đối mặt chẳng qua chỉ là mấy ngụy văn nhân tầm thường trên chính trường, dù họ có mắng hắn thế nào, thì những văn nhân chính thống cũng cho rằng đó là lời khích lệ, bởi vì bọn họ còn mắng mỏ thậm tệ hơn. Đã làm quan rồi thì còn gọi gì là văn nhân nữa chứ.
Những người này học vấn uyên thâm, chỉ cần một người lên tiếng là cả đám sẽ hùa theo, tuyệt đối không thể trêu chọc.
Chỉ cần bọn họ chịu xuống núi, hoàng đế bệ hạ sẽ dùng lễ nghi long trọng nhất để nghênh đón, kính cẩn mời đến thư phòng uống trà đàm đạo. Đến cả Hoàng hậu cũng không có cơ hội được nhìn thấy mặt. Nếu như Trưởng Tôn dám cả gan chạy đến nhìn một chút, nói không chừng họ sẽ lập tức phất tay áo rời đi, coi đó là một sự sỉ nhục.
Cả đời bọn họ không có gì theo đuổi khác, ngoài việc viết ra vài quyển sách để giáo hóa thiên hạ, chỉ điểm giang sơn, bình luận nhân vật, kiến giải các nghi án lịch sử. Vậy mà hôm nay lại bị Vân Diệp đoạt hết danh tiếng, đây chẳng phải là chọc tổ ong vò vẽ sao? Chẳng khác nào Lý Nhị cố tình đẩy Vân Diệp vào hang ác thú.
- Tiêu sư, ngài phải giúp ta, bằng không ta sẽ húc đầu vào đống vàng này mà chết cho rồi. Vân Diệp túm tay áo Tiêu Vũ khẩn cầu.
Trên mặt Tiêu Vũ lập tức lộ vẻ khinh thường: - Tiểu tử, vừa rồi gặp mặt ngươi xưng hô lão phu là "lão Tiêu", thấy lão phu không để ý đến chuyện ngươi giấu vàng thì gọi là "Tiêu tiên sinh", giờ biết có chuyện lớn không hay, cần cầu lão phu thì lại gọi một tiếng "Tiêu sư". Với cái tâm tính ấy của ngươi, bảo lão phu làm sao giúp ngươi đây? Dương bản từ khi khai quốc tới nay mới chỉ khắc được ba bộ, trong đó mới nhất chính là [Kim cương kinh] của Vân hầu tài ba. Lão phu cứ chờ xem cảnh trước cửa nhà ngươi xe ngựa xếp hàng, quan lại tụ tập, ha ha ha...
Văn nhân xưa nay vẫn coi thường nhau, ai cũng không vừa mắt ai. Lão gia chín mươi tuổi này, ngoài vẻ mặt ra thì còn để ý điều gì nữa đây? Chưa nói đến người kia là ai, chỉ nói đến tôn tử của lão đã khiến Vân Diệp đổ mồ hôi lạnh. Tôn tử lão tên là Nhan Sư Cổ, đã thi hành việc biên soạn Ngũ kinh, xác định chữ Khải, soạn thành [Ngũ kinh định bản] (Ngũ kinh hiệu đính). Đây đã là chuyện năm ngoái, quốc triều còn làm đại lễ ba ngày để tôn vinh, thế mà lão gia này còn nói Nhan Sư Cổ lúc khảo đính [Hán thư] là bất học vô thuật, vô tích sự, lười biếng đáng đánh, không ngờ dám trộm dùng quan điểm văn chương của thúc phụ hắn là Nhan Du Tần để làm chú thích, thật sự không phải là việc mà người nên làm.
Lão gia này khi còn ở Bắc Tề chính là quan lại cấp cao, hiện tại vì chuyện dương bản mà tìm đến tận cửa, phải làm sao bây giờ? Thảo nào mà lão nhân gia Lý Cương đức cao vọng trọng như vậy cũng chỉ dám đứng im nghe chửi rủa, không dám phản bác nửa lời. Chưa hết đâu, lão nhân gia Lý Cương còn cho rằng việc bị mắng đó là vinh quang, chứ không phải nhục nhã. Nhưng bất luận đúng sai, số phận của Vân Diệp đã định trước là một bi kịch.
- Tiêu sư, nếu mọi người đều thích dương bản, vậy thì cứ khắc toàn bộ thành dương bản là được chứ gì? Có tốn bao nhiêu nhân lực cũng được, tiền không đủ thì tiểu tử sẽ bỏ tiền ra, đâu cần thiết phải làm lớn chuyện như vậy.
- Ha ha, tiểu tử, ngươi nghĩ tiền có thể giải quyết được vấn đề sao? Hiện tại khắp thiên hạ đã đồn đại rằng, [Toán học sơ giai] của Vân hầu ngươi là thành quả nghiên cứu học thuật quan trọng nhất Đại Đường hiện nay, còn thành quả của đám người lão phu thì không đáng nhắc đến. Cho một quyển sách âm bản đã là triều đình nể mặt đám người lão phu lắm rồi, nói rằng thương cảm cho lão phu tuổi cao, sau này cũng không còn cơ hội viết sách, nên mới ban cho. Ngươi nói nỗi nhục này người đọc sách có thể chịu nổi sao? Lão tổ tông cũng đã bị kinh động rồi, tiểu tử ngươi cứ chờ bị đánh đi thôi. Có bản lĩnh thì khi lão tổ tông đánh ngươi cứ chạy thử cho lão phu xem, cẩn thận kẻo lão nhân gia tức chết đấy, ha ha ha.
Tiêu Vũ cười một cách hiểm độc, nhìn Vân Diệp ngã chổng vó trên sàn thuyền, trong lòng vô cùng hả hê. Từ trước đến nay đều là Vân Diệp bắt nạt lão, hiện tại thấy Vân Diệp rơi vào chỗ chết, lão thấy rất hả dạ. Đây là thành quả của tất cả các "gia hỏa" trên triều đình đã đồng tâm hiệp lực đẩy Vân Diệp vào chỗ chết. Bề ngoài là cố gắng hết sức vì việc xuất bản sách của Vân Diệp, nhưng trên thực tế lại đẩy hắn vào biển đao. Lão muốn xem lần này Vân Diệp còn có cách thần kỳ nào để thoát thân.
Bản biên tập này thuộc bản quyền của truyen.free, nghiêm cấm sao chép dưới mọi hình thức.