Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 458:

Vân Diệp nằm sõng soài trên sàn tàu, sau khi lăn mấy vòng, bỗng nhiên bật dậy, lớn tiếng gọi Đông Ngư:

– Đông Ngư, Đông Ngư, chúng ta quay thuyền thôi! Về núi làm thảo khấu! Trường An này nguy hiểm quá!

Đông Ngư ngơ ngác nhìn Vân Diệp, không hiểu sao Hầu gia bỗng dưng lại muốn đi làm cướp, không đến Trường An nữa ư? Lưu Tiến Bảo đã hứa sẽ phát thưởng và dẫn hắn đi thanh lâu cơ mà.

Tiêu Vũ cười phá lên, chỉ vào Vân Diệp mà nói:

– Ngươi có giỏi thì cứ chạy đi! Chuyện này mà không giải quyết êm đẹp thì danh tiếng của ngươi tiêu tan hết! Có trốn vào thâm sơn cùng cốc cũng vô ích thôi. Chà chà, những thứ như vậy, lẽ ra là phúc khí mà có cầu cũng chẳng được đâu, ha ha ha.

Lão già này nói không sai, có chạy cũng vô ích. Chuyện này quả thực cần phải đối mặt giải quyết rõ ràng. Cấm lão tử ư? Hừ, sách của lão tử chính là giáo khoa, đương nhiên được dùng rộng rãi. Còn mấy cuốn sử sách, Ngũ Kinh mà bọn họ viết, toàn những thứ tối nghĩa khó hiểu thì có mấy ai thích đọc? Mấy ông hòa thượng rảnh rỗi kia, dịch vài bản kinh Phật cũng tính khắc bản để lừa gạt tiền hương hỏa, phải nói cho ra lẽ!

***

Dù sao thì chiến hạm cũng đã đưa Vân Diệp về đến Trường An. Người khác về nhà thì mừng rỡ, nhưng Vân Diệp lại thấy sợ hãi. Bến tàu Bá Thủy ở Trường An đông nghịt người. Mặc dù mọi người đều đến để xem trân bảo, hoàng kim, không ai để ý tới Vân Diệp, nhưng y vẫn cứ cảm thấy lạnh buốt khắp người, chẳng một chút thoải mái nào.

Theo lẽ thường, phụ nữ nên mang tâm trạng hồi hộp chờ chồng viễn chinh trở về, thế nhưng những quy tắc ấy chẳng có chút tác dụng nào với Na Nhật Mộ. Vân Diệp phải ở lại hiện trường bàn giao tài vật, không thể rời đi, nên chỉ đành đứng từ xa vẫy tay với bà xã bụng bầu của mình. Na Nhật Mộ đứng cạnh xe, đợi khi Vân Diệp trông thấy mình rồi mới quay vào xe, bảo người đi. Nàng biết trượng phu hôm nay có rất nhiều việc cần giải quyết, không có thời gian gặp nàng, chỉ cần thấy chàng bình yên vô sự là đủ rồi.

Trưởng Tôn Vô Kỵ rất muốn về nhà, nhưng mặt ông ta xám xịt, bởi tài sản đáng lẽ thuộc về nhà mình lại bị sung vào quốc khố, ai mà thoải mái cho được? Ông vỗ vỗ cái rương hỏi Vân Diệp:

– Tất cả đây đều là lợi nhuận từ Lĩnh Nam sao?

Ông nằm mơ cũng không ngờ nhà mình lại có thể kiếm được không dưới năm vạn quan tiền.

– Đây mới chỉ là một nửa thôi. Phần còn lại ta đã bán ở Minh Châu rồi, đều là vài thứ không đáng tiền, đồ đáng giá đều nằm hết ở chỗ này.

Vân Diệp cũng vỗ vỗ cái rương nói.

– Mấy hôm trước bệ hạ đưa cho ta một ngân phiếu chín mươi vạn quan, đó chính là do ngươi bán trân bảo ở Minh Châu mà có phải không?

– Không sai. Loại ngân phiếu này có hai tờ, một tờ dùng để lĩnh tiền, một tờ chỉ để đối chiếu. Tờ đối chiếu hiện đang ở chỗ Vô Thiệt, ông ta sẽ không để bất cứ ai thấy.

Trưởng Tôn Vô Kỵ nghe vậy, lập tức túm Vân Diệp đẩy vào một buồng nhỏ trên tàu, hạ giọng hỏi:

– Lợi nhuận nhà ta sẽ không giống như những gì tiểu tử ngươi nói trong thư, đều sung vào quốc khố hết chứ?

– Trưởng Tôn bá bá, từ bao giờ ngài lại tin cháu đến thế, sao cháu lại không hay biết nhỉ? Ý chỉ của bệ hạ đã định rồi, nộp sáu phần, đây là quy định bắt buộc. Có Vô Thiệt một bên giám sát thì ai dám làm bậy? Cháu đương nhiên đã cố gắng hết sức giữ lại sáu phần cho Trưởng Tôn gia tộc. Chỉ có Vũ quốc công một lòng vì nước, quyết định nộp toàn bộ vào quốc khố không chừa một xu, cháu cũng đành vâng theo. Hồng Thành thậm chí còn động đao kiếm, chém chết vài tên gia tướng không chịu nộp lên. Nếu như ngài không tin, thư của Trương Công cháu vẫn còn giữ bên người đây, từng câu từng chữ đều nói cháu không cần phải khách khí với gia sản của ông ta. Thế nên cháu cũng không khách khí chút nào, không để lại bất cứ một xu nào cho Trương Công. Cái ý chí coi tiền như cặn bã này thật khiến cháu vô cùng bội phục!

Trưởng Tôn Vô Kỵ thở dài:

– Trương Lượng và lão phu đều là cựu tướng Thiên Sách phủ. Ngày trước hắn dù bị cực hình cũng không chịu tiết lộ cơ mật của bệ hạ, không hề luồn cúi nịnh bợ. Chúng ta đều vô cùng kính phục sự kiên cường bất khuất ấy. Không ngờ đến khi phú quý lại quên đi gian khổ ngày xưa. Ngươi không thèm để ý tới thư từ của toàn bộ chúng lão phu, chỉ giữ lại thư của Trương Lượng, ngươi đây là muốn đẩy hắn vào chỗ chết ư? Vân Diệp, hắn có ý đồ với gia sản của ngươi là không đúng, nhưng bệ hạ đã xử phạt hắn rồi. Hắn cũng đã bồi thường thôn trang ở Trường An cho ngươi, việc này dừng lại ở đây được không?

Vân Diệp cười mà không nói. Trưởng Tôn Vô Kỵ từ bao giờ lại nhớ tới tình nghĩa xưa? Xử lý Phòng Huyền Linh gia, Đỗ Như Hối gia, Lý Tích gia, ép Lý Khác chết oan, có nương tay chút nào đâu? Việc này mặc dù còn chưa xảy ra, thế nhưng sử sách ghi rõ rành rành. Vân Diệp không tin lão ta lại tốt bụng đến thế. Nếu như không tìm người chịu tội thay, vậy bản thân lão ta phải gánh trách nhiệm. Trưởng Tôn Vô Kỵ ngươi đứng một bên mà chế giễu sao? Tạo ra một kẻ thù không dễ dàng. Đã động đến đao kiếm rồi, hiện tại chính là lúc. Không phải vì ngươi nói một hai câu là có thể giải vây được đâu.

Thấy Vân Diệp không nói gì, Trưởng Tôn Vô Kỵ hiểu rằng y đã quyết tâm muốn hại chết Trương Lượng, thậm chí mấy câu nói của mình còn khiến Vân Diệp có thái độ không vừa lòng.

Ông ta lập tức lắc đầu, đi lên boong tàu kiểm kê tài vật, không nói thêm câu nào về Trương Lượng nữa. Vân Diệp không nhắc đến thư của ông ta chính là nể mặt Trưởng Tôn Xung, nên ông ta cũng chẳng có lý do gì phải quan tâm đến người khác.

Tiền tài chưa được chuyển đến nơi an toàn, Vân Diệp vẫn phải theo sát, không thể để y rời khỏi tầm mắt. Lúc này nếu bị hãm hại, dù có há mười tám cái miệng cũng không biện bạch được.

Từ khi đến Trường An, Vô Thiệt lại chưng ra vẻ mặt chết chóc. Hồng Thành lúc nào cũng lăm lăm đao, một tấc không rời số tài bảo. Mỗi một món, mỗi một hình dạng đều được khắc sâu trong đầu hắn. Hắn đã khổ cực chứng kiến những thứ này hơn một năm qua, đây cũng là chỗ dựa để bản thân khôi phục tước vị, tuyệt đối không thể để xảy ra sai sót nào.

Thủy quân bắt đầu lập trại. Trưởng Tôn Vô Kỵ tìm một đoạn thủy đạo ở chi nhánh Bá Thủy để cấp nước cho thủy quân sử dụng. Những thuyền đầy rong biển cũng được quản sự của Vân gia kéo về toàn bộ, đợi khi Vân Diệp rảnh rỗi sẽ xử lý.

Các quân sĩ cường tráng khiêng vô số kỳ trân dị bảo đi qua Chu Tước Đại Nhai. Phía sau còn đang ở tận cửa thành mà phía trước đã tiến vào hoàng thành.

Vô Thiệt mặt không cảm xúc đứng dưới bậc thang Thái Cực cung, tay cầm danh sách. Mỗi khi một bảo vật đến, ông ta lại đọc to tên. Tại Đăng Châu, Vân Diệp đã chế tác và cẩn thận đóng gói những trân bảo này. Giờ đây, dưới ánh mặt trời, chúng rực rỡ muôn màu, khiến các lễ quan và sứ tiết đến xem phải nghẹn họng nhìn trân trối.

– Bắc Hải ly châu mười sáu viên, ngũ sắc thạch sơn hai tòa, thanh dứu thạch một khối, thúy ngọc bảo thạch một viên, cực phẩm huyết san hô thụ một gốc…

Lý Nhị an vị dưới hoàng la tán, khẽ cười khẩy khi nhìn vẻ mặt đặc sắc của các huân quý lúc các sĩ tốt khiêng trân bảo đi qua trước mặt.

Có huân quý nghiến răng ken két, tay nắm chặt như muốn cắn người. Trong lòng họ dâng trào sóng lớn: Mấy thứ này đáng lẽ mình phải có phần, hôm nay chỉ có thể nhìn chúng chui vào quốc khố. Cả đời này coi như hết cơ hội nhìn thấy lần nữa.

Sắc mặt Trương Lượng trắng bệch đến đáng sợ. Dưới cái nắng cháy của Quan Trung mà cả người lão lạnh buốt. Mỗi khi Vô Thiệt đọc tên một loại trân bảo, trước mắt lão lại như nổ thêm đom đóm, tai nghe càng lúc càng thấy vọng, chỉ cảm thấy bản thân đã rời xa thực tế quá rồi.

Mãi đến khi trời đổ về chiều mới thấy đội ngũ cuối cùng. Trong tay Vân Diệp cầm một hộp gỗ đi ở cuối cùng. Phía trước y, Hồng Thành hai tay ôm một khối vàng thật lớn. Vừa thấy Lý Nhị, hắn không nói một lời mà đặt khối vàng dưới chân ngài, bản thân thì quỳ xuống khóc nức nở.

Hai năm không gặp, Lý Nhị nhìn Hồng Thành phơi nắng đen sạm cũng thổn thức trong lòng. Ngài đứng lên, vuốt ve khối vàng, rồi vỗ vai hắn nói:

– Hai năm qua, ngươi vất vả rồi.

Nghe Lý Nhị đã tha thứ cho mình, Hồng Thành có vô vàn lời muốn nói, nhất thời cảm thấy tủi thân vô cùng, không khỏi khóc rống lên. Hắn càng không ngừng dập đầu bịch bịch xuống đất, khiến Vân Diệp đứng phía sau nghe mà lông tóc toàn thân dựng hết cả lên.

– Đứng lên! Dưới trướng của trẫm không có nhuyễn tướng. Không phải là không có tước vị sao, trẫm sẽ trả lại cho ngươi. Khổ cực hai năm qua của ngươi ở Lĩnh Nam, trẫm đều biết hết. Ngươi một lòng hối lỗi, trẫm cũng biết. Chỉ cần toàn tâm toàn ý thuần phục trẫm, trẫm sao có thể để ngươi thiệt thòi? Đứng lên, đừng làm mất thể thống của đại thần.

Hồng Thành khóc thút thít đứng lên, thấy khối vàng trên mặt đất liền ôm lấy, đưa đến trước mặt Lý Nhị:

– Bệ hạ, đây là điềm lành mà Lý Dung thế tử đứng đầu Liêu Địa hiến lên ngài. Đây là một khối hoàng kim tự nhiên cực lớn, tổng cộng hai mươi ba cân bảy mươi hai ch��, do trời đất tạo thành, có biệt danh là “Ngưu Đầu Kim”. Nghe nói người sở hữu vật này sẽ được ông trời chiếu cố. Thế tử tự cảm thấy phúc bạc, không có diễm phúc hưởng báu vật hiếm có này, cho nên đã ủy thác riêng vi thần hiến lên bệ hạ, cung chúc Đại Đường ta thiên thu vạn thế.

– Trẫm nghe nói để có được khối hoàng kim này, hơn hai trăm oan hồn đã mất mạng vì dã thú, Phùng Ang đến nay vẫn còn canh cánh trong lòng. Thôi được, thứ này cũng chỉ có trẫm mới chịu được. Ngươi mang tới hậu cung cho Hoàng hậu trông thấy, nàng ấy cũng rất lo lắng cho ngươi.

Hồng Thành khóe mũi cay cay, nước mắt lại tuôn rơi. Sau khi bái biệt Lý Nhị, hắn đi vào hậu cung. Lý Nhị không hiểu vì sao cứ thấy Vân Diệp là lại tức giận. Vừa rồi Hồng Thành khóc lóc, ngay cả người sắt đá cũng mủi lòng. Chủ tớ hai người, một người hữu tình, một người hữu ý, khiến cả đám đại thần gật đầu khen ngợi, tán thán không ngừng. Chỉ có tên hỗn đản này mặt trơ trán bóng đứng ngoáy mũi, hình tượng vô cùng khốn nạn. Cố nén xung động muốn đánh y một trận, Lý Nhị trở lại chỗ ngồi chờ Vân Diệp yết kiến.

Vân Diệp cũng phơi nắng đến đen sạm, mở hàm răng trắng hếu cười hì hì tiến lên cung chúc Lý Nhị vạn thọ vô cương. Không đợi y nói tiếp, Lý Nhị đã giành nói trước:

– Ngươi bị Đậu Yến Sơn bắt cóc, vậy vì sao Đậu Yến Sơn chết mà ngươi vẫn còn sống? Tấu chương của ngươi cũng nói đã chiến với Đậu Yến Sơn ba trăm hiệp, rốt cuộc là chuyện gì xảy ra? Trước tiên hãy nói rõ ràng chuyện này đã, trẫm đã mù mờ nửa năm nay chỉ chờ ngươi về giải thích.

Vân Diệp cực kỳ thương tâm, ủy khuất nói với hoàng đế:

– Bệ hạ, vì sao không hỏi vi thần làm sao chạy thoát được, lại đi hỏi cái vấn đề nhỏ nhặt đó?

– Cút đi! Đừng có mà làm trò buồn nôn! Từ cái ngày ngươi gặp chuyện không may đó, trẫm đối với ngươi đã vô cùng tin tưởng. Chỉ cần Đậu Yến Sơn không giết phắt ngươi lúc đó, thì người chết nhất định sẽ là Đậu Yến Sơn. Bàn về cơ biến, trên thế gian này ngươi là đệ nhất lưu. Bách Kỵ Ti nói ngươi trốn vào Hoàng Hà, trẫm chỉ biết ngươi sớm muộn gì cũng sẽ trở về, chỉ là không ngờ ngươi còn xuyên rừng đến Lĩnh Nam, thật là bản lĩnh! Mau nói cho trẫm nghe chuyện của Đậu Yến Sơn đi. Trẫm muốn biết vì sao Đậu Yến Sơn lại điên cuồng đến mức giao đấu với Giao Long. Nếu như trẫm đoán không lầm, bên cạnh hắn nhất định có một kẻ ngồi xem kịch vui, người này trừ ngươi ra chắc không còn ai khác chứ?

Lý Nhị vỗ tay vịn của ngai rồng không ngừng giục, không hề để ý đến uy nghiêm đế vương.

– Bệ hạ, trong tay thần đây chính là trân bảo hiếm có, ánh sáng...

– Ánh sáng cái gì chứ! Việc ngươi trở về còn quan trọng hơn cả trân bảo. Mau nói chuyện Đậu Yến Sơn đi, trẫm rất muốn biết chuyện Giao Long.

Thấy Lý Nhị lúc này nhất quyết muốn nghe chuyện Đậu Yến Sơn nộ trảm Giao Long, y liền biết triều đình đã có người hoài nghi cái chết của Đậu Yến Sơn. Đây là Lý Nhị đang cho y một cơ hội biện bạch, tránh để bị người khác đàm tiếu sau lưng. Khốn kiếp! Dám cắn trộm lão tử à? Hôm nay nếu như không phơi nắng ngất mấy tên, lão tử sẽ không còn mang họ Vân!

***

Ngày hè ở Trường An tựa như một lồng hấp, thời điểm nóng nhất trong ngày không phải là buổi trưa mà là buổi chiều. Hôm nay trời quang mây tạnh, dựa theo lễ nghi triều đình, nếu đế vương ngồi dưới hoàng la tán thì quan viên nhất định phải đứng dưới trời xanh mà chịu nắng. Cả đám quan viên với triều phục thùng thình, đứng dưới ánh nắng chói chang đủ hai canh giờ. Lúc trước đã bị trân bảo khiến ý chí phẫn nộ, giờ đây đã có vài người lớn tuổi, yếu nhược bị cảm nắng, sắc mặt ửng hồng nhưng vẫn phải cố kiên trì, không dám làm mất lễ nghi.

Nhưng Lý Nhị vì vui mừng khi nhìn thấy Vân Diệp mà quên mất thần tử của mình còn đang đứng chịu khổ, hoặc có lẽ ngài cố tình quên?

Nhờ có bát rượu lâu năm của Lĩnh Nam hỗ trợ, Vân Diệp chẳng mấy bận tâm đến cái nắng gay gắt của Trường An. Hoàng đế muốn nghe chuyện thì cứ kể. Dù y muốn kết thúc quá trình hiến bảo sớm một chút, nhưng hoàng đế không cho phép thì biết làm sao.

Vân Diệp đặt hộp gỗ về phía đống trân bảo, tiện thể tìm một nơi râm mát ngồi xuống, bắt đầu kể chuyện cho Lý Nhị.

– Chuyện này phải nói từ ngày thần rời khỏi cung... Sau đó, thần phát hiện có vàng trong cát bên bờ sông, lúc đó mới kể cho Đậu Yến Sơn phương pháp khai thác.

Lý Nhị nghe đến mê mẩn. Đời này ngài thích nhất là loại chuyện đấu trí đấu dũng như thế này. Ngài chìm đắm trong tình tiết của câu chuyện, không thể tự kiềm chế, chẳng thèm để ý đến tiếng lầm rầm phía sau.

– Bệ hạ, hôm nay trời vô cùng nóng bức, xin bệ hạ sớm kết thúc triều nghi. Hiện tại đã có sáu vị đại thần cảm thấy thân thể không khỏe, đã hôn mê rồi.

Phòng Huyền Linh không thể nhịn được nữa, cuối cùng cũng phải lên tiếng nhắc nhở hoàng đế. Âm thanh của ông đã kéo hoàng đế tỉnh lại từ trong câu chuyện. Lý Nhị không hài lòng nhìn thoáng qua phía sau, vừa nhìn thấy liền hoảng sợ. Trên mặt đất đã nằm vài vị đại thần đang sùi bọt mép, đang được ngự y trị liệu.

– Ai nha, trẫm còn tưởng mình đang ở trong quân! Mau mau cứu chữa! Các ngươi cũng mau đi tìm nơi râm mát uống chút nước giải nhiệt đi. Hôm nay thời gian bệ kiến quá dài rồi.

Quần thần lúc này mới thở phào một hơi. Cả đám người lục tục đi vào trong Thái Cực cung, ôm lấy bình nước giải nhiệt tu ừng ực. Chỉ có Trương Lượng vẫn rất có phong thái, không hề vội vã chút nào. Căn bản là lão ta không cảm nhận được nhiệt độ bên ngoài, máy móc bưng nước lên uống từng ngụm.

– Trương Công thực sự vô cùng tức giận. Lúc trước, ông ta một hơi dâng hết lợi tức của Lĩnh Nam lên, lại còn viết thư về cho Lam Điền hầu, yêu cầu hắn không được làm việc thiên tư. Hôm nay nhìn thấy trân bảo như vậy, ông ta vẫn khí định thần nhàn như cũ, thật sự là một mẫu mực. Lão phu đây không có hùng tâm tráng chí như Trương Công, không muốn làm tổng quản này, tổng quản kia, chỉ mong lo cho cả nhà ăn uống no đủ là tốt rồi. Hôm nay dưới sự kêu gọi của ngươi, Diêu gia đã tổn thất thảm trọng. Nếu không phải có Đỗ tướng cầu tình, Vân hầu lại khoan hồng độ lượng, chỉ trưng thu sáu phần, thì một nhà già trẻ đã sớm chết đói rồi. Chỉ là Trương Công, ngươi muốn leo lên làm quốc công, làm vương gia, hoặc có ý nghĩ gì khác nữa thì cũng mặc kệ, nhưng tại sao lại kéo chúng ta xuống bùn? Hôm nay có phải ngươi cần nói với chúng ta một lời cho rõ ràng không?

Bản dịch này đư���c thực hiện bởi truyen.free, nơi những câu chuyện tuyệt vời được chắp cánh.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free