(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 459:
Tiền bạc khiến người ta động lòng, lão phu vốn chẳng có tiền đồ gì, chỉ muốn dành dụm chút tiền để con cháu sau này có vốn làm ăn thôi. Năm xưa chúng ta liều mạng sống sót, chẳng phải cũng vì ngày hôm nay sao? Được, tiền bạc nửa đời hôm nay không còn nữa, lão Trương, ngươi có phải nên đền bù cho ta một chút không?
Trương Lượng miệng run run, giận dữ:
– Lúc trước ta chỉ nói hiến nhà của ta, cũng đâu bảo hiến tiền của các ngươi, là các ngươi tự nguyện hết, giờ lại đổ cho lão phu là sao?
Quỳ quốc công Lưu Hoằng Cơ tính tình nóng nảy, nghe Trương Lượng nói vậy thì nổi giận:
– Thối tha! Bọn quyền quý chúng ta vốn là một nhà, lúc trước Vân Diệp chỉ cho chúng ta một cách làm giàu nhanh chóng, con đường này rất tốt, cũng không trái với quốc pháp, lại không cần tham ô hối lộ, đường đường chính chính kiếm được tiền sạch. Hôm nay mất trắng quá nửa số tiền, vậy mà ngươi lại còn lật lọng. Nếu không phải ngươi dồn lão đây vào đường cùng, lão đây sẽ tự nguyện góp tiền ư? Ngươi thử nhìn xem, tiền trang ở Lĩnh Nam của Bệ hạ là lớn nhất, lợi nhuận của Bệ hạ cũng đủ để chống đỡ Tây chinh. Vân Diệp ở Minh Châu đưa cho Bệ hạ chín mươi vạn quan tiền gửi trong tiền trang, con mẹ nó chẳng phải ngang với cướp đi nửa Lĩnh Nam sao? Khi đó không góp cũng mất mà thôi, tiền trong tiền trang cũng có phần của lão đây, ngươi đền cho lão đây à?
– Lưu Hoằng Cơ, lợi nhuận của lão phu ở Lĩnh Nam bị Vân Diệp cư���p sạch, chẳng còn một đồng. Gia tướng của ta cũng bị Hồng Thành, Vô Thiệt giết sạch, việc này chắc chắn liên quan đến Vân Diệp. Các ngươi cùng lắm chỉ mất bốn phần, còn ta thì trắng tay, biết tìm ai mà kêu đây?
– Đáng đời! Lão đây tuy háo sắc, nhưng cũng không dám có ý đồ với những cô gái trẻ đâu, với cái mặt già nua này mà còn tưởng mình ngon lắm sao? Vân Diệp không cướp sạch của ngươi thì cướp của ai bây giờ? Ngươi nhìn xem ở đây, ngoài gia tướng nhà ngươi chết sạch, còn nhà ai vô cớ chết người không? Ngoài chết trận sa trường, toàn bộ người nhà lão đây đều đã đến Lạc Dương, bốn phần tiền còn lại lão đây cũng đã thu về kha khá. Vân Diệp còn để lại một số đồ vật có giá trị, lại còn dễ bán cho lão. Món nhân tình này lão đây đã nhận rồi, nếu Vân Diệp muốn dẫn người đến giết nhà ngươi, nói không chừng lão đây còn ngầm đạp thêm cho ngươi một cước nữa đấy.
– Ngươi lão thất phu này...
Trương Lượng muốn chửi, nhưng vừa mới há mồm thì đã bị Lưu Hoằng Cơ thụi cho một phát vào mặt.
Phòng Huyền Linh và Đỗ Như Hối đang uống nước, vội né chiếc giày bay, trốn sau cây cột khẽ thì thầm:
– Lão Đỗ à, lần này những tướng lĩnh nào dùng được thì Bệ hạ đã phái đi hết rồi, trong kinh sư chỉ còn lại đám bỏ đi này. Xem ra Bệ hạ muốn chỉnh đốn đám quyền quý vô pháp vô thiên này một chút, một lũ chỉ biết nghĩ đến lợi ích bản thân, hoàn toàn không màng đến an nguy quốc gia. So với tứ gia Trình, Ngưu, Vân, Tần vì giúp nước đánh giặc mà không tiếc dốc hết gia sản trợ giúp, thật quá đỗi tương phản. Ngươi xem, lần này đại chiến kết thúc, địa vị tứ gia nhất định sẽ lại tăng lên một bậc.
Đỗ Như Hối nghển cổ dài ngoẵng nhìn ra quảng trường, thỉnh thoảng còn nghe thấy tiếng cười to của Lý Nhị cùng Vân Diệp, rồi nói tiếp:
– Vân Diệp này quả không hổ danh tiếng đệ tử thần tiên. Nhiều lần biến nguy thành an không nói làm gì, chỉ bằng bản lĩnh biến cái dở thành cái hay đã khiến Bệ hạ cực kỳ coi trọng. Không tăng thuế mà lúc nào cũng đủ dùng cũng là một loại tài năng phi phàm, dường như y biết tài phú của thế gian nằm ở đâu, v�� còn biết cách để lấy về. Ngươi còn nhớ bản quy hoạch của Ngọc Sơn Thư viện kia không? Lúc đó chúng ta còn cười nhạo y không tự lượng sức mình, hiện tại xem ra chưa đầy hai mươi năm nữa là y sẽ hoàn thành. Ngày Thư viện hoàn thành chính là ngày y trở thành một bậc tổ sư vĩ đại.
Phòng Huyền Linh phía sau cây cột nhìn một chút, phát hiện bên ngoài rất yên tĩnh.
Trương Lượng nằm đờ đẫn trên đất như cục đất, miệng mũi đầy máu, quan phục mới tinh dính đầy vết chân, cả phần dưới khố cũng dính đầy, trông vô cùng thê thảm.
Lưu Hoằng Cơ cùng Bùi gia, Trương gia, Diêu gia vừa rồi còn động thủ, giờ đã ngồi yên uống nước. Lưu Hoằng Cơ còn lấy vạt áo quạt, dường như mấy cú đá vào Trương Lượng chẳng hề liên quan đến mình.
Phòng Huyền Linh chỉ huy nội thị tìm giày cho Trương Lượng, nói với ngự y:
– Trương Công bị trúng nắng, các ngươi chăm sóc cẩn thận, sau đó phái người đưa hắn về nhà nghỉ ngơi. Lão đây sẽ xin phép cho hắn nghỉ.
Lưu Hoằng Cơ giơ ngón cái tán thưởng về phía Phòng Huyền Linh, sau đó tiếp tục uống nước, mấy năm nay không ra sa trường, phơi nắng chút thôi mà đã mệt lử.
Trên quảng trường, quân thần hai người đã chạy đến Kim Thủy hà, ngồi dưới tàng cây tiếp tục nói chuyện.
– Nói như vậy Đậu Yến Sơn chết trong tay ngươi rồi?
– Bệ hạ, cũng không thể nói như vậy, thật ra hắn đánh nhau với cá sấu đến mức cả hai đều bị thương nặng mà chết, không phải vi thần giết hắn.
– Hừ hừ, ngươi với con ngựa kia ăn hết trứng cá sấu, sau đó chạy đến bờ bên kia hồ, thấy Đậu Yến Sơn bị thương, lại còn dẫn quản gia chạy vào chỗ nguy hiểm mà không hề báo trước. Đây rõ ràng là muốn giết hắn, vậy mà còn dám nói mình vô tội?
– Bệ hạ, Đậu Yến Sơn là kẻ phản thần tặc tử, vi thần lại là người tốt, có phải Bệ hạ thương nhầm người rồi không? Vi thần bị hắn bắt cóc, chịu nhiều đau khổ, Bệ hạ không cảm thấy thương cảm hay sao? Vi thần hiện tại cũng bị nắng Lĩnh Nam thiêu cho đen sạm, không ngờ Bệ hạ lại thông cảm cho hắn.
– Ngươi biết cái gì, cái gọi là hiểu anh hùng, trọng anh hùng, đó chính là điều một người cầm quân cần có. Chưa bàn đến lập trường, so với Đậu Yến Sơn thì ngươi càng nhiều mưu mẹo, xảo quyệt, gian trá, thâm hiểm. Ngươi dùng tiền bạc khiến một kiêu hùng vốn điềm tĩnh trở nên kích động, lại còn lợi dụng ưu thế đi trước một bước, buộc Đậu Yến Sơn phải tử chiến với cá sấu đến mức cả hai đều bị trọng th��ơng. Thật đáng tiếc cho một kiêu hùng. Ngươi mai táng hắn, lập bia cho hắn cũng coi như có vài phần phong thái quân tử, nếu như ngươi không làm vậy, Trẫm sẽ coi thường ngươi. Điều đáng khen nhất ở ngươi chính là không hạ thấp hắn, lại còn dành cho hắn ba phần kính trọng. Ngươi đã kể hết toàn bộ sự thật về trận giao long đại chiến giữa hắn và con cá sấu cho người khác nghe, biết giữ thể diện cho người đã khuất, đây mới là một việc thiện lớn. Tiểu tử, những việc ngươi làm thật khiến Trẫm vui mừng, có nguyên tắc, có phong độ, kiên trì không lùi bước. Một tên tiểu tử xảo quyệt như ngươi cuối cùng cũng trưởng thành rồi. Sư phụ ngươi trên trời có linh thiêng cũng có thể an lòng nhắm mắt rồi.
Lý Nhị cảm khái không thôi, đúng là nét mặt vui mừng khi nhìn thấy hậu bối tiến bộ.
– Bệ hạ, vi thần hiện rất nhớ nhà nên định chuẩn bị về nhà. Xin Bệ hạ cách chức Thống lĩnh Thủy sư Lĩnh Nam của thần, vi thần xin giao lại ấn soái.
– Giữ đi! Thống lĩnh Thủy sư như ngươi, Trẫm biết tìm đâu ra? Thống lĩnh khác chỉ biết đòi tiền Trẫm, đòi lương, đòi người, chỉ có ngươi có thể biến Thủy sư từ đội quân ăn mày trở nên giàu có, hơn nữa còn vô cùng thiện chiến, lại còn biết nộp tiền lên. Người như vậy mà Trẫm không cần thì quả là phí của giời. Về nhà đi, Trẫm chuẩn y cho ngươi nghỉ ngơi một tháng.
Mặc dù không đạt được mục đích, thế nhưng nghe được một tháng nghỉ, Vân Diệp mừng rỡ khôn xiết. Bái tạ Lý Nhị rồi sải bước định bỏ đi, nhưng chưa được hai bước, chỉ nghe Lý Nhị nói:
– Đi cũng được, ngươi để lại bảo vật mà ngươi đang cất giấu trong lòng kia lại. Đồ vật kia xem như đã vào quốc khố, đã thuộc về Đại Đường, kẻ nào cầm sẽ mất mạng. Trẫm không muốn lúc này lại phải hạ lệnh chém đầu ngươi đâu.
Bản quyền dịch thuật này thuộc về truyen.free, nghiêm cấm sao chép dưới mọi hình thức.