(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 461:
Đám gia nhân Vân gia đứng chờ dưới hoành phi, vừa thấy Hầu gia trở về đã quỳ sụp xuống đất khóc như mưa. Hầu gia phải đá mỗi người một cước họ mới chịu nín. Chợt nghe Vượng Tài bất mãn phì phì trong mũi, một người vội vàng tháo đồ xuống, người khác thì hô lớn:
– Hầu gia hồi phủ rồi!
Rồi sau đó, họ ù chạy vào trong.
Những người trong chợ, khi thấy Vân Diệp toàn thân giáp trụ, ai nấy đều liên tục cúi mình hành lễ. Vân Diệp cũng tươi cười đáp lễ, dù sao cũng là bà con làng xóm, không thể thất lễ được.
– Hầu gia viễn chinh vất vả rồi! Nghe nói đại quân đã bình định phương Nam, tiêu diệt hơn mười bang không chịu thần phục, mang về cho triều đình vô số của cải. Công lao to lớn, vất vả biết bao! Lão đây có chút rượu hoa quế, hương vị coi như ngon, Hầu gia nhất định phải nếm thử!
Thật khó lòng từ chối, bởi ông lão này cả năm trời cũng chỉ ủ được bấy nhiêu rượu. Lần nào ông cũng mang đến nhà Vân Diệp một ít, và chỉ cần nhận lại chút bánh ngọt đáp lễ là đã đủ để ông ta kiêu hãnh suốt nửa năm rồi, đó chính là thể diện lớn nhất của lão. Huống hồ, ông lão còn bất ngờ học được vẻ nho nhã để mời rượu, xem ra đã luyện tập từ lâu, động tác bưng rượu rất thuần thục, chẳng biết có phải học từ các cô nương thanh lâu mà ra không nữa.
Tuyệt vời! Vừa hay lúc này Vân Diệp đang khát. Chàng bưng bát rượu lên, uống một hơi cạn sạch, rồi giơ ngón cái lên khen ngon. Ông lão lập tức mặt mày rạng rỡ, nói không ngớt lời:
– Hầu gia đại thắng trở về, lão đây trong nhà còn có chút rượu nữa, xin phép mang tới quý phủ, thỉnh lão nãi nãi cùng nếm thử ạ.
Người bán rượu nếp rong chạy lại ôm đầu Vượng Tài mà khóc nức nở. Vượng Tài tuy mập mạp nhưng đã thành tuấn mã cao lớn, trông có vẻ gầy gò ốm yếu. Người bán hàng than rằng đều là do không được uống rượu nếp mà ra, thương quá, nó bị đói đến mức này rồi. Rượu nếp hôm nay sẽ không bán nữa mà mời Vượng Tài uống. Thế là Vượng Tài thích chí chúi đầu vào thùng gỗ uống ừng ực.
Rõ ràng là bị bắt cóc đi, nhưng trong nhà lại bày ra tư thế của một gia chủ trở về sau chuyến viễn chinh. Mọi người đều đứng nghênh tiếp ngoài cửa phủ. Lão nãi nãi ngồi trên ghế thái sư, chống quải trượng, đôi mắt híp lại cười mãn nguyện nhìn người tôn tử toàn thân giáp trụ uy phong lẫm lẫm đang sải bước từ ngoài cửa vào. Theo bà, mặc kệ tôn tử chật vật chạy trốn hay dũng mãnh quán tam quân thì cũng đều như nhau, chỉ cần bình an trở về là tốt rồi. Còn việc không lập công, đó cũng chẳng phải chuyện gì quan trọng.
Lão nãi nãi trông già đi rất nhiều. Trước khi Vân Diệp bị bắt cóc, tóc bà còn lấm tấm vài sợi đen, vậy mà giờ đã bạc trắng cả đầu.
Vân Diệp vội bước lên trước, quỳ sụp xuống.
– Nãi nãi, tôn nhi đã trở về rồi.
Lão nãi nãi sờ sờ khuôn mặt Vân Diệp, nước mắt giàn gi���a rơi xuống:
– Tốt, tôn nhi yêu quý của ta đã trở về, trở về là tốt rồi!
Tân Nguyệt đứng bên cạnh đã khóc đến mềm oặt cả người. Đứa bé trong lòng nàng mở to mắt nhìn người cha xa lạ. Na Nhật Mộ ưỡn cái bụng bầu to tướng, được nha hoàn đỡ, mỉm cười nhìn trượng phu. Cả gia đình, chỉ còn một mình nàng là kiên cường nhất.
Sau khi chào hỏi xong, Tiểu Nha như bay nhào vào lòng ca ca, ôm chặt lấy chàng mà khóc nức nở. Trong tiếng nấc, nàng kể với ca ca rằng mình đã nghe trộm nãi nãi và tẩu tử nói chuyện, biết rằng mấy ngày nay ca ca bị kẻ thù lớn nhất bắt cóc. Nàng đã tìm đến tận Ngọc Sơn nhưng cũng không thấy ca ca đâu cả.
Gạt nước mắt cho Tiểu Nha – con mèo nhỏ của chàng, Vân Diệp ôm nàng dỗ dành:
– Ca ca lợi hại đến mức nào chẳng lẽ muội không biết sao? Ca ca để bị bắt cóc chẳng qua là để diệt tận gốc những tên khốn nạn này. Giờ thì ổn rồi, tất cả đều đã bị ca ca giết chết hết rồi. Sau này Tiểu Nha lại có thể thoải mái ra chợ chơi đùa.
Tiểu Nha cười tươi gật đầu, ôm chặt ca ca không muốn rời. Đến khi nãi nãi cười mắng nàng không có một chút dáng vẻ của một đại cô nương, lúc này nàng mới vô cùng không tình nguyện mà tách khỏi ca ca. Tiểu Vũ thấy vậy thì vô cùng ước ao, bởi vì giờ đây, chỉ có Tiểu Nha mới có thể làm nũng như thế này thôi.
Vân Diệp ôm con trai chuẩn bị đi tắm. Tân Nguyệt cúi đầu e thẹn theo trượng phu vào nhà tắm, còn Na Nhật Mộ thì mỉm cười đi theo sau. Nãi nãi đã phân phó rằng hôm nay Vân gia đóng cửa từ chối tiếp khách, mọi người phải vui chơi cho thật thoải mái.
Lão Tiền quản gia cố ý dán giấy đỏ ngoài cổng lớn, báo rằng nhà có hỉ sự, miễn tiếp khách. Ông còn dặn dò hộ vệ rằng, ngoại trừ Tam gia thì được phép thông báo, còn những người khác thì miễn tiếp.
Sắp xếp xong đâu đấy việc canh gác cổng lớn, lão Tiền bắt đầu thu xếp tửu yến. Đám gia nhân tươi cười rạng rỡ chạy ra chạy vào, giết lợn mổ dê, bắt cá đuổi gà, rồi chọn những vò rượu ủ lâu năm nhất từ trong hầm ra. Đám nha hoàn cũng đi trang hoàng phòng khách, treo đèn lồng, xếp đặt bàn ghế, rửa bát đũa.
Vào thời Đại Đường, phương thức giải trí còn thiếu thốn, nên cách thể hiện niềm vui lớn nhất chính là tổ chức một bữa tiệc ăn uống linh đình. Hầu gia bình an về nhà là đại hỉ sự, và để ăn mừng niềm vui này, người ta cũng chỉ có thể tổ chức yến tiệc mà thôi. Dù phương thức này có vẻ hơi tầm thường, nhưng Vân Diệp lại rất thích. Xem ra cả nhà cũng đều thích, thích đến mức con trâu trong chuồng cũng vì thế mà ngã chết một con.
Lão Tiền nhìn con trâu vừa mới đây còn đang gặm cỏ, giờ đã nằm quay đơ trên đất, liền buồn rầu nói với quản sự:
– Trâu của ta ngã chết rồi! Giờ ngươi mau đến nha môn báo một tiếng, nói với quan viên rằng lão đây chuẩn bị chôn trâu, không được cho bọn họ tới xem. Trong nhà đang có hỉ sự.
Quản sự lập tức thu lại vẻ mặt vui vẻ, thay vào đó là một bộ mặt đau thương, đi ra từ cửa ngách, rồi cưỡi ngựa đến báo tin dữ cho quan phủ.
Nhà tắm của Vân gia rất đẹp, được thiết kế theo kiểu dáng hoa sen, người nằm trong cánh hoa vừa vặn có thể thư thái chìm vào giấc ngủ. Vân Diệp vừa mới cởi y phục thì Tân Nguyệt và Na Nhật Mộ không nhịn được mà bật cười. Vân Diệp cúi đầu nhìn toàn thân mình trắng nõn, rồi lại nhìn bốn chi bị mặt trời thui đen, cũng không khỏi cảm thấy buồn cười. Trông chàng chẳng khác nào một con gấu mèo đâu cơ chứ.
Vân Diệp kéo Tân Nguyệt tới, vỗ hai cái vào mông nàng để tìm lại chút xúc cảm. Vẫn vậy, độ đàn hồi vẫn y nguyên. Chàng không nhịn được lại nhéo thêm hai cái. Còn Na Nhật Mộ thì thôi, nàng đang bụng to nên chàng không dám trêu chọc.
Mặc kệ hai người vợ, Vân Diệp cởi quần áo cho con trai rồi nhảy ùm xuống nước. Nước ấm dễ chịu. Chàng đặt con trai lên người, để nó đá tung bọt nước, còn bản thân thì tựa lên thành bồn mà nghỉ ngơi. Bôn ba bên ngoài suốt 8 tháng trời, chàng gần như cạn kiệt tâm lực. Về nhà thật thoải mái, không cần phải lo lắng bước kế tiếp nên làm thế nào, liệu cuối cùng có nên giết chết cái tên khốn kiếp kia hay không. Cho dù Phùng Áng có bản lĩnh bằng trời đi nữa thì cũng không thể quản được đến Trường An. Hiện tại cứ nghỉ ngơi cho tốt, không cần bận tâm nhiều việc nữa.
Nhưng Vân Diệp nghĩ vậy vẫn còn quá sớm. Tân Nguyệt vừa cởi y phục ra thì chàng đã quên tiệt cả dự định nghỉ ngơi. Trước đây thân thể của nàng đã tựa như châu tròn ngọc sáng, nay thì còn nguy hiểm hơn nhiều! Sinh xong hài tử, vóc người nàng càng thêm nở nang, thế này thì nghỉ ngơi cái nỗi gì nữa? Có mà nghỉ trong khe suối nguồn thì đúng hơn! Nhanh, nhanh lên! Mũi chàng sắp chảy hết máu đến nơi rồi.
Đàn ông ai chẳng như vậy, khi đã có mẹ của hài tử rồi thì chẳng cần đến hài tử nữa. Chàng đưa đứa bé cho Na Nhật Mộ, bảo hai người ra ngoài ao nhỏ chơi đùa, còn ở đây chỉ cần mẹ nó là đủ rồi.
Na Nhật Mộ cười khanh khách, ôm Vân Bảo Bảo (Vân Thọ) đang mắt láo liên mà bế ra ngoài, lại còn rất hiểu ý mà thả rèm xuống.
Tân Nguyệt oán trách, tát yêu Vân Diệp một cái. Bản thân nàng còn chưa kịp muốn xuống nước thì đã bị hai tay Vân Diệp ghì chặt lấy.
Vừa xuống thủy trì, Tân Nguyệt thỉnh thoảng lại giữ lấy đôi tay 'tác quái' của trượng phu, cầm khăn mặt cọ rửa cho chàng. Nàng cứ cọ tới cọ lui, chùi lên chùi xuống, tắm cho đến khi 'hỏa khí' của chàng bốc lên ngùn ngụt...
Na Nhật Mộ ở bên ngoài đang chơi đùa với Vân Bảo Bảo, nhưng lỗ tai nàng lại vểnh lên nghe ngóng. Nghe thấy giọng nói từ bên trong, đôi lúc lại có tiếng cười, thân thể nàng cũng cảm thấy nóng lên. Nàng khẽ gắt về phía trong rồi lấy khăn bọc lấy Vân Bảo Bảo, bế về hậu đường mặc quần áo cho bé.
Thiên lôi dẫn động địa hỏa. Sau khi lửa cháy hoang tàn cả đồng cỏ thì chỉ còn lại một mảnh tĩnh mịch.
– Chân của ta đã tê rần rồi.
Vân Diệp nói với Tân Nguyệt đang nằm trong lòng mình.
Tân Nguyệt xoay nhẹ người, ghé đầu xuống ngực Vân Diệp, môi khẽ mỉm cười như chú mèo ngoan.
– Đồ xú bà nương! Chân ta bị chuột rút rồi!
Vân Diệp nghiêng đùi nhấc mông. Quả thật vừa rồi có hơi kịch liệt.
Tân Nguyệt trong nhà tắm suýt bật cười thành tiếng. Nàng biết rõ 'bệnh' này của Vân Diệp, vừa rồi chính là nàng cố ý trả thù chàng. Làm phu thê với nhau lâu như vậy, hai người đều rõ thân thể của đối phương như lòng bàn tay. Nhất cử nhất động thường ngày đều đã hình thành th��i quen. Tỷ như Vân Diệp phải có gối cao mới ngủ được, còn Tân Nguyệt lại thích gác chân. Đây tuy chỉ là những chi tiết vụn vặt trong cuộc sống, nhưng tình cảm vợ chồng sâu nặng trong đó không phải chỉ bằng vài lượng bạc mua vui mà có thể cảm nhận được.
Vân Diệp nằm trên giường trúc, Tân Nguyệt chà lưng cho chàng. Nàng thấy vết thương trên vai chàng vừa mới khép miệng mà không khỏi rơi lệ. Nàng tự hỏi, trượng phu bên ngoài phải chịu bao nhiêu đau khổ, thế nhưng về đến nhà chàng luôn vui đùa, dường như trên thế gian này không có chuyện gì có thể làm khó được chàng. Trận chiến với Đậu Yến Sơn tuyệt đối không đơn giản như lời kể bình thản của chàng. Thế nhưng chàng chỉ nói vỏn vẹn một câu rằng đã tìm được cơ hội để giết chết Đậu Yến Sơn rồi.
Nàng thích nghe trượng phu ba hoa, cứ cảm thấy bản tính của chàng vốn là như vậy. Bị một con hoàng hoa ngư đánh ngất, vậy mà qua lời kể của trượng phu trong thư lại biến thành một chuyện cười. Đến khi Lưu Tiến về nhà kể lại, nàng mới biết chuyện không phải như thế.
Theo lời chàng kể, thì chính là ông trời muốn thu chàng rồi. Hầu gia cột chặt bản thân lên cột buồm, tay cầm dao nhỏ. Vạn nhất bị gió xoáy hút vào thì chàng sẽ tự sát. Thắt lưng đã buộc sẵn dây, bị gió thổi làm cả người bay phấp phới giữa không trung. Nếu không phải đám người Hồng Thành túm được, có lẽ chàng đã tiêu diêu miền cực lạc rồi. Từ trên trời rơi xuống đủ loại thứ: nào mảnh gỗ, cành cây, rùa, xác người, cá mập, còn cả hoàng hoa ngư đánh ngất Hầu gia. Lại có một con cá rớt xuống đánh bịch lên người chàng, sau khi gỡ ra thì cả người đã lấm tấm đỏ.
Những cành cây nhỏ thường ngày chẳng ai để ý đến, nhưng trong gió bão lại lợi hại chẳng khác gì những chiếc roi lớn, quật nát hết y phục. Hàng trăm cân cá lớn đều đã bị lôi từ trong nước lên, bay lơ lửng giữa trời mà vẫn há miệng đớp đớp. Có đến hơn trăm Oa nhân bị vòi rồng cuốn lên trời, nhưng cuối cùng chỉ tìm được một người còn mông nguyên vẹn. Cá voi nặng cả trăm tấn cũng phải chịu số phận phơi thây trên bãi đá. Nếu không phải Hầu gia may mắn nhìn thấy s���m, thì hiện giờ nằm cạnh cá voi có lẽ chính là chiếc thuyền này rồi.
Tân Nguyệt nghĩ đến đó thì trong lòng không khỏi sợ hãi. Người đàn ông như trượng phu nàng đây mới đúng là trụ cột của gia đình. Nếu như không có chàng, trong nhà chẳng có gì vui vẻ cả. Lão nãi nãi cả ngày niệm kinh trong phật đường. Mấy cô cô, thẩm thẩm thì không đánh mạt chược nữa, mà như ruồi không đầu chạy đi tìm chùa miếu, đạo quán, am ni cô, cầu thần phật trên trời phù hộ. Hai người Tiểu Nha, Thì Thì dẫn theo gia tướng chạy tới Ngọc Sơn, biết rõ chẳng có hy vọng gì nhưng một khắc cũng không ngừng nghỉ. Na Nhật Mộ thì mắt lộ hung quang, dùng roi đánh đám gia nhân mang theo từ thảo nguyên, ánh mắt như sói trông thật đáng sợ.
– Nghĩ gì mà thẩn thơ vậy? Mau chà lưng cho ta đi. Tắm rửa sạch sẽ rồi đến từ đường dâng hương, nãi nãi còn đang chờ, chậm trễ là sẽ bị cười thối mũi đấy.
Tân Nguyệt trút giận lên mông Vân Diệp, nói:
– Chẳng phải là do chàng làm càn đó sao? Hại thiếp bị các trưởng bối chê cười. Lần trước thẩm thẩm còn nói, phu thê thiếu niên đừng nên quá tham hoan, thời gian còn dài, đừng nên dồn một lúc kẻo kiệt sức. Nói thiếp chẳng khác gì hồ ly tinh, chẳng phải ở Lĩnh Nam chàng đã tổn thất bao nhiêu, kết quả lại muốn thiếp chịu tiếng xấu thay cho người khác hay sao!
Tắm rửa sạch sẽ toàn thân xong, người cũng cảm thấy dễ chịu hơn nhiều. Bộ nội y mềm mại mà chàng đang mặc là do đám nha hoàn dùng chày gỗ giã mềm lụa mới có, rất thoải mái mà lại tao nhã. Hiện tại, nội y của Vân gia đều được xử lý công phu như vậy.
Áo khoác ngoài màu xanh của thư viện cũng thoải mái tương tự, không có đai lưng, rất dễ dàng mặc vào hay cởi ra.
Tân Nguyệt đỏ mặt đi theo sau Vân Diệp để thỉnh an lão nãi nãi. Lão nãi nãi không biết nàng đã làm thế nào, vừa rồi trong nhà tắm hai người còn cười cười đùa đùa, vậy mà khuôn mặt nàng giờ vẫn hồng như uống rượu, song trong ánh mắt nàng không hề có lấy một tia xấu hổ. Nàng còn biết ý đuổi Na Nhật Mộ ra ngoài, vì tiểu thiếp thì không được vào từ đường.
Lão nãi nãi mặc kệ những chuyện này. Người trong Vân gia có tư cách vào từ đường chỉ có vỏn vẹn năm người: Lão nãi nãi, Vân Diệp, Tân Nguyệt, Vân Bảo Bảo, và đương nhiên còn có Lý Dung. Tân Nguyệt nhớ tới cái tên này thì cảm thấy không thoải mái, nhưng may mắn thay, hài tử kia đã định trước phải làm vương của người Liêu, sẽ không trở về nữa, cho nên nàng cũng rộng lượng bỏ qua sự tồn tại của hắn.
Lão nãi nãi đốt hương, Vân Diệp nhận lấy, quỳ lạy ba lần rồi mới cung kính cắm vào lư hương. Lão nãi nãi cúi đầu lầm rầm cầu xin liệt tổ liệt tông, cảm tạ tổ tiên phù hộ, tôn nhi đã bình an trở về. Gia nghiệp thịnh vượng đã ở ngay trước mắt, cầu xin tổ tông tiếp tục phù hộ Vân gia bình an, tử tôn sinh sôi nảy nở.
Trong nhà náo nhiệt suốt ba ngày liền, không tiếp khách lạ, chỉ có người trong nhà quây quần bên nhau. Vân Diệp cảm thấy cuộc sống thật thoải mái khi được ngủ vùi đến tận lúc mặt trời lên cao. Trong phòng im ắng, chỉ có Na Nhật Mộ đang ngồi học thêu. Đôi tay đã quen cầm roi ngựa quả thật rất khó mà hàng phục được chiếc tú hoa châm nhỏ bé.
Vân Diệp chống cằm nhìn Na Nhật Mộ thêu thùa. Trên khung thêu là một con cừu béo mập, mắt to, trông rất vui mừng. Na Nhật Mộ thêu được vài mũi rồi lại nhíu mày gỡ ra, trông vô cùng thơ ngây.
Na Nhật Mộ đưa tay xoa lên phần bụng đang căng tròn, cảm nhận một sinh mệnh nhỏ đang chuyển động bên trong. Chợt nàng thấy Vân Diệp đã tỉnh giấc, bèn buông tay thêu, cầm lấy tay chàng đặt lên bụng mình mà xoa nhẹ.
– Ca ca, Tân Nguyệt tỷ tỷ nói còn hơn mười ngày nữa thì hài tử này sẽ chào đời, chàng có thích không?
– Thích, đương nhiên là thích rồi. Là hài tử của chúng ta sao ta lại không thích cơ chứ? Không chỉ ta thích, mà nãi nãi cũng sẽ thích, các cô cô, thẩm thẩm, bọn muội muội cũng đều sẽ thích, và cả Tân Nguyệt cũng vậy.
– Ca ca, nếu hài tử sinh ra rồi, chàng cho nó về thảo nguyên cùng thiếp được không? Lâu lắm rồi thiếp không nhìn thấy đại thảo nguyên, nhớ lắm những đàn bò, đàn dê, những thảm cỏ xanh mướt. Thiếp cũng nhớ cái cảm giác vắt sữa ngựa, vắt sữa dê. Dê thì không dễ vắt đâu, chúng nó lúc nào cũng chạy nhảy lung tung. Thiếp còn nhớ lúc ngồi trong trướng bồng nấu trà sữa, nhìn trượng phu bên ngoài trướng bồng bận rộn...
Na Nhật Mộ thuộc về thảo nguyên, cuộc sống ở Trung Nguyên sẽ khiến nàng héo mòn dần. Một năm qua, Vân Diệp hiểu rõ nàng đã trải qua biết bao nhiêu gian nan. Bản thân chàng thất tung, lại còn hoài thai hài tử. Na Nhật Mộ đã gắng gượng đè nén khát vọng trở về thảo nguyên. Nhưng hôm nay Vân Diệp đã trở về, khát vọng ấy giống như ngựa hoang thoát cương, không còn bị quản thúc nữa.
– Nàng thích thảo nguyên, ta cũng thích thảo nguyên. Ta thích nơi trời xanh, mây trắng, những mục trường rộng lớn. Na Nhật Mộ à, nàng đừng tự ủy khuất bản thân mình. Nếu như thích thảo nguyên thì trở về đi. Nàng chính là cánh hoa tang trên thảo nguyên, tự do tự tại trên đồng nội mới là số mệnh của nàng. Đừng cố chịu đựng nữa. Na Nhật Mộ vui vẻ, yêu đời mới là Na Nhật Mộ của ta. Đừng học thêu thùa làm gì. Đôi tay nàng nuôi dê mới là tốt nhất, vì sao lại phải đi học thứ mà nàng không thích? Nếu như thích đồ thêu, thì cứ bảo nữ nhân trong thôn trang thêu cho nàng, thêu thật nhiều vào, muốn cái gì thêu cái đó. Chọn lấy đồ tốt nhất để dùng, còn đồ xấu thì tặng cho các tỷ muội trên thảo nguyên, bọn họ nhất định sẽ rất thích.
Xin quý vị độc giả lưu ý rằng bản chuyển ngữ này được thực hiện và giữ bản quyền bởi Truyen.free.