(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 462:
Na Nhật Mộ không nhịn được khẽ cười, vuốt lên khuôn mặt Vân Diệp nói:
– Ngốc ca ca, tặng người khác phải là đồ tốt, đồ không tốt thì phải giữ lại cho mình dùng, đây là quy củ của thảo nguyên. Khách đến thì có váng sữa, thịt dê ngon nhất. Khách ăn no rồi chủ nhân mới được ăn. Đó là quy củ của thảo nguyên, ca ca của thiếp quên rồi ư?
Na Nhật Mộ hưng phấn đứng bật dậy, dường như muốn nhảy nhót. Vân Diệp vội vàng giữ nàng lại, vui đến nỗi quên mất mình đang mang thai, đúng là vô tư quá đỗi.
– Nàng sinh con xong, đến đầu xuân sang năm hãy trở về, về sớm quá, con còn nhỏ, đi đường sẽ rất nguy hiểm. Con của chúng ta còn cần phải tiêm phòng vài thứ mới có thể đi được, nàng cũng phải tiêm, ta sắp thành công rồi. Thứ này rất quan trọng, có nó, ác ma đáng sợ nhất trên thảo nguyên cũng phải chạy trốn, để con chúng ta bình an lớn lên.
– Vật gì vậy, là chú ngữ cầu phúc ư? Trên thảo nguyên Đại Tát Mãn cũng có người niệm kinh, khiêu vũ. Thiếp sẽ vì con của chúng ta mà mời đến những Tát Mãn thông minh nhất. Mời mười người, không, hai mươi người, để họ nhảy múa cho con ba ngày ba đêm, đánh đuổi toàn bộ ma quỷ.
Vân Diệp kéo ống tay áo lên, để Na Nhật Mộ nhìn vào bờ vai của mình. Chỉ thấy ba vết sẹo mờ, Na Nhật Mộ không hiểu là gì bèn hỏi:
– Đây là cái gì, khi còn bé chàng bị thương sao?
– Không phải, đây là một biện pháp đề phòng, đề phòng một loại tật bệnh đáng sợ. Hồi nhỏ, phu quân nàng được sư phụ tiêm cho rất nhiều thứ, cho nên ta mới có thể một mình xuyên qua biển rừng mênh mông, vượt qua các loại khảo nghiệm, không bị những căn bệnh đáng sợ đánh gục. Đáng tiếc, phu quân nàng vô dụng, chỉ có thể tiêm phòng cho đám trẻ một loại trong số đó. Tin ta đi Na Nhật Mộ, rất quan trọng, con cháu nhà họ Vân đều phải tiêm phòng, không thể thiếu một ai.
Thấy Vân Diệp trịnh trọng như vậy, Na Nhật Mộ vốn rất tin tưởng trượng phu, liền gật đầu đồng ý. Trượng phu nói rất quan trọng, vậy thì nhất định là quan trọng thật.
– Ca ca, Na Nhật Mộ nhất định sẽ sinh cho chàng một nam tử hán cường tráng. Nó sẽ trở thành anh hùng của thảo nguyên, bay cao hơn cả chim ưng, khỏe mạnh hơn cả bò đực, thông minh hơn cả Tát Mãn, hơn nữa còn là một mỹ nam tử.
Vân Diệp bị sự ngây thơ của Na Nhật Mộ làm cho bật cười, ngồi hẳn dậy, nói:
– Được, được. Chúng ta nhất định sẽ sinh một đứa con cường tráng, tương lai bảo vệ cho các ca ca, đệ đệ, muội muội của nó, cũng bảo vệ cho nàng.
– Nó cũng sẽ bảo vệ chàng, để người khác không bao giờ có thể bắt cóc chàng được nữa.
– Đúng, đúng, đúng, bảo vệ luôn cả lão cha vô dụng của nó, ha ha ha.
Na Nhật Mộ tự biết mình nói sai rồi, vùi đầu vào lòng Vân Diệp cười khúc khích, cảm thấy những giây phút như thế này thật là hạnh phúc.
Thế giới này chưa bao giờ thiếu những vu bà. Vừa mới cao hứng một lúc đã thấy Tân Nguyệt thò đầu vào, thấy hai người đang hú hí liền lập tức bước đến chia cắt.
– Này này, Na Nhật Mộ còn đang mang thai, ngài đừng nên vận động mạnh như thế. Na Nhật Mộ, muội cũng không chịu chú ý, con bị thương thì sao giờ. Lớn đùng thế này rồi mà vẫn cứ như trẻ con vậy. Ngài đã ngủ ba ngày rồi, có nên dậy đi ra ngoài một chút không? Có cần đến thăm mấy vị lão quốc công trong thư viện hay không? Lễ vật ta đã chuẩn bị xong xuôi cả rồi, xe ngựa cũng đã sẵn sàng, giờ đi Tần gia là kịp bữa trưa, thuận tiện bàn chuyện hôn sự cho Nhuận Nương. Đều lớn cả rồi, không lập gia đình sẽ bị người ta đàm tiếu đấy.
Vân Diệp đỡ Na Nhật Mộ dậy, giận dữ kéo cái "mụ" đàn bà phá đám n��y xuống, hai tay thi nhau vỗ đồm độp vào mông, lại còn sờ soạng trên người một hồi. Na Nhật Mộ cũng nhân cơ hội nhéo trộm hai cái vào người Tân Nguyệt.
Tân Nguyệt vốn rất mẫn cảm, không chịu nổi sự dằn vặt của Vân Diệp. Mới đó đã mềm nhũn ra, mặt hồng hồng nằm bẹp dí trên giường để thở dốc.
Vân Diệp vơ vội quần áo mặc vào rồi kéo Na Nhật Mộ ra ngoài, mặc kệ mụ vu bà tức giận trong phòng.
Bọn hạ nhân biết tính Hầu gia, nên sớm đã chuẩn bị một chậu nước giếng lạnh buốt để Hầu gia rửa mặt. Trời nóng bức mà được vùi đầu vào nước mát thì thật không còn gì sướng bằng.
Trước mặt hạ nhân Tân Nguyệt trước giờ vẫn giữ hình ảnh hiền thê lương mẫu, nàng lấy khăn mặt cho Vân Diệp, ngoan ngoãn lau mặt cho y, tay kia nhân cơ hội véo vài cái vào hông Vân Diệp, ra tay không chút nương tình.
Vân Diệp dẫn theo lão Tiền ra cửa, trên bốn, năm chiếc xe ngựa đều đựng cùng một thứ. Chính là từng khối thịt cá voi lớn, được hun khói, ngoại trừ còn vương chút mùi cá thì không còn gì khác biệt.
Tại Trình gia, thẩm thẩm thấy Vân Diệp thì sụt sùi khóc lóc, chửi mắng đám huân quý kinh thành một hồi, còn muốn Vân Diệp dẫn theo Trình Giảo Kim, Trình Xử Mặc trở về, nói đám huân quý này rất muốn hai cha con Trình bá bá đừng trở về nữa.
Hiện giờ, Trình bá bá đã đại thắng, Trình Xử Mặc dưới trướng Lý Tích lập công lớn. Cao Xương đã bị đại quân san bằng, hiện giờ đang xuất phát từ Tiết Diên đà (núi không cao). Chỉ là Thổ Dục Hồn không biết thế nào lại đạt thành hiệp nghị với Đại Đường, không xâm phạm lẫn nhau, lại còn dưới sự cực lực thúc đẩy của Lý Tịnh từ tiền tuyến. Việc này hiện giờ là chuyện cơ mật, Vân Diệp không biết cụ thể. Có điều mười sáu vạn đại quân tất cả đều là phủ binh Quan Trung, lúc này đang như luồng nước lũ. Chín họ Chiêu Vũ trên Tiết Diên đà đã bị luồng nước lũ này cuốn phăng, biến thành hạt bụi trong lịch sử.
Vì muốn cho thẩm thẩm đang kinh hồn bạt vía được an tâm, Vân Diệp tới trước sa bàn của Trình gia, cắm mấy lá cờ nhỏ xuống sa bàn, đại khái giảng giải tình hình phía tây, lúc này mới khiến thẩm thẩm nín khóc mà mỉm cười.
Ngưu Kiến Hổ không ngờ đã mọc râu lún phún, chòm râu con con khiến Vân Diệp mỉm cười, lấy từ trong lòng ra một trang sức ngọc thúy, đeo lên ngực thằng bé bướng bỉnh. Thằng bé vừa mới mọc thêm hai cái răng, nước dãi vẫn còn chảy ròng ròng trên cằm, lại còn cầm ngọc thúy cho vào miệng. Ngưu thẩm thẩm thấy mừng rỡ, vội lấy ngọc thúy ra khỏi miệng con rồi hôn rối rít, chẳng màng nước dãi.
Hai người dùng bữa nhẹ, trời quá nóng, cũng chỉ uống rượu nho và ăn cơm cho qua bữa.
– Chức Lĩnh Nam thủy sư thống lĩnh của ngươi là chức quan gì vậy, vì sao xưng hô so với mấy lộ thủy sư tướng lĩnh khác lại không giống? Người ta thì tổng quản này, tổng quản kia, nghe rất thuận tai, riêng ngươi lại là cái gì thống lĩnh không biết. Ngươi cũng đâu phải người của Bách Kị ti, chỉ có bọn họ mới xưng hô như vậy.
– Ta cũng đang muốn hỏi ngươi, không riêng gì ta, Trưởng Tôn Xung là quan trường của Hành Châu phủ, Tần Hoài Ngọc đi Vũ Dương, Lý Đắc Dự đến Thương Châu, nghe nói là do Lý Tịnh cố ý sắp xếp cho các con trai ông ấy. K�� lạ ở chỗ cả đám đều làm quan văn, không một ai là quan võ. Nếu là hoàng mệnh thì chúng ta cũng đành phải tuân theo, có người nói hiện tại có thể giữ lại chức quan võ cũng chỉ có ngươi và Xử Mặc. Ta còn tưởng ngươi biết, hóa ra ngươi cũng chẳng biết gì. Giờ ta hỏi ngươi, liệu có cách nào khiến Tuyền Châu nhanh chóng giàu lên không?
– Có, nhưng không liên quan đến ngươi. Ngươi chỉ là một tên biệt giá quèn, trên ngươi còn có Thứ sử đã nghĩ ra cách rồi, lợi ích cũng thuộc về Thứ sử, chẳng liên quan gì đến ngươi đâu.
Truyen.free là đơn vị duy nhất sở hữu và phát hành bản dịch này, mong độc giả ghi nhớ.