(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 465:
Vân Diệp rụt cổ định chuồn, nhưng bị một cái tay như móng vuốt người chết tóm lấy cổ áo, không sao nhúc nhích được. Lý Nhị, mặt nửa cười nửa không, chẳng thèm để ý đến những tông thất đang hành lễ với mình, cứ thế xuyên qua đám đông mà tiến thẳng đến trước mặt Vân Diệp.
– Nói tiếp đi, khoe khoang tiếp đi. Tuyến đường phương nam chín mươi ngày tới được Đại Thực, đi thêm bốn mươi ngày nữa tới được đại lục đen. Ngươi chỉ nói đến tài phú, sao không nói đến gian hiểm trong đó? Phương hướng còn chưa nắm rõ đã dám nói xằng nói bậy à? Nước Bột Hải ở phương bắc nay thế cục bấp bênh, bốn bề gặp địch, còn tâm tình đâu mà làm ăn với ngươi? Bạc của Nhật Bản hiện vẫn còn chôn sâu dưới lòng đất, ngươi dám nói ngân khoáng của bọn họ phong phú hơn Đại Đường sao?
– Lần trước vì bán châu chấu, ngươi khoác lác thứ đó có thần hiệu, trị được quáng gà, lại lợi quốc lợi dân. Vì sao cuối cùng chỉ có Vân gia ngươi kiếm bộn tiền, còn đám tướng sĩ đáng thương của trẫm ăn một miếng châu chấu phải bỏ ra không ít tiền mua từ Vân gia? Giờ lại đem thức ăn cho lợn về chuẩn bị lừa gạt bách tính Trường An, ngươi nhẫn tâm lừa những người chất phác đó sao?
– Mỗi lần bán gì cũng dính tới mọi việc lớn của triều đình, vận mệnh dân sinh, tựa hồ chỉ cần không mua thức ăn cho lợn của ngươi là bất trung với triều đình, không quan tâm tới quốc gia. Lừa người đến mức độ như ngươi đúng l�� trước chưa từng có, sau không ai sánh bằng.
Lý Nhị vừa dứt lời, các vương thân tông thất trong phòng đồng loạt phẫn nộ nhìn Vân Diệp. Vừa rồi bị lời lẽ đường mật của y khiến nhiệt huyết sôi trào, suýt nữa mỗi nhà đã mua cả xe rong biển về dùng thử. May mà bệ hạ anh minh, kịp thời vạch trần mưu đồ gian trá. Hiện giờ nhớ lại, ai nấy cũng thấy xấu hổ đỏ mặt, nghĩ đến cảnh cả nhà quây quần bên bàn ăn thức ăn cho lợn mà không khỏi rùng mình.
Lý Hiếu Cung cười gằn: – Tiểu tử, hôm nay ngoại trừ thím của ngươi là người mừng thọ, được một bát mì trường thọ khá ngon, còn chúng ta hóa ra lại là lũ lợn chuẩn bị để ngươi làm thịt. Ngươi trước tiên dùng thứ hấp dẫn như thịt cá kình để khơi gợi sự hứng thú của bọn ta với rong biển. Có thịt cá kình rồi thì thứ rong biển kia dù thế nào cũng không thể rẻ được. Thêm vào đó là hai tuyến đường biển bắc nam, ngươi chẳng tốn chút sức lực nào đã kiếm được khối tài sản khổng lồ. Nếu không phải nhờ bệ hạ nhắc nhở, đám bọn ta hôm nay đã thành trò cười lớn ở Trường An. Tiểu tử, hiện giờ lão phu muốn ngươi ăn rong biển, không ăn không được.
Lý Đạo Tông đã sai người hầu ra xe bên ngoài tìm rong biển, nghĩ rằng nếu Vân Diệp có ý bán, nhất định sẽ có sẵn. Quả nhiên không bao lâu sau, người hầu bê vào một chậu rong biển. Nhìn thứ dinh dính đó đã thấy buồn nôn, chưa kể nó còn bốc ra mùi tanh nồng nặc.
Vân Diệp bị hoạn quan cao lớn phía sau tóm cổ áo, không cựa quậy được, đành cười khan: – Chư vị hiểu lầm rồi. Tiểu tử chỉ mời mọi người thử thịt cá kình, rong biển thì chỉ tiện mồm nhắc đến. Còn chuyện tuyến đường biển, tiểu tử cũng chỉ nghe đồn. Có cơ hội tốt, đương nhiên là muốn mời mọi người cùng phát tài.
Lý Nhị ngồi xuống cái ghế lớn nhất, nhón lấy một cái bánh phù dung trên bàn, khép mắt lại nhấm nháp, giả vờ như không thấy tình cảnh thê thảm của Vân Diệp, chuẩn bị xem màn kịch hay.
Thấy Lý Đạo Tông cầm một sợi rong biển dài nhớp nháp định nhét vào miệng Vân Diệp, y đành thở dài nói: – Vương gia, thứ này cần chế biến mới ăn được, ăn sống không tốt cho dạ dày.
Lý Đạo Tông nhìn rong biển trong tay, cũng cảm thấy không ổn. Đồ ăn tất nhiên phải nấu chín mới ăn, mà đám người họ không biết làm. Liền bảo thái giám sau lưng Vân Diệp: – Đoàn Hồng, thả y ra. Lão phu hôm nay muốn xem y có thể biến thức ăn cho lợn thành món ăn như thế nào, làm ngay bây giờ.
Thái giám nhìn Lý Nhị, Lý Nhị phẩy tay, thái giám buông tay thả Vân Diệp rơi xuống.
Xoa xoa cái cổ đau điếng, Vân Diệp đạp mạnh một cú vào chân tên thái giám. Y phát hiện tên thái giám Đoàn Hồng đó như chẳng hề hấn gì, chân mình thì lại đau điếng. Không biết Lý Nhị kiếm đâu ra nhiều thái giám võ nghệ cao cường đến thế.
Chắp tay một cái, Vân Diệp dẫn người hầu mang chậu rong biển sải bước ra khỏi cửa, chuẩn bị cho đám người nhà quê thấy rong biển ngon đến mức nào.
Vân Diệp đi rồi, Lý Nhị thở dài: – Các ngươi tính sai rồi. Tên tiểu tử đó có tài nấu nướng bậc thầy. Chớ nói đến rong biển miễn cưỡng còn ăn được, dù là một khúc gỗ qua tay y cũng có thể khiến các ngươi ăn ngon lành. Món y làm ra chắc chắn rất ngon, vấn đề là liệu các ngươi mua về rồi có thể làm ngon như y không? Nói tóm lại là y thắng. Xem ra hôm nay các ngươi vẫn sẽ mua rong biển của y, còn mua không ít đâu.
Lý Hiếu Cung mỉm cười: – Bệ hạ quá lo rồi. Bất kể y nói gì, bọn thần cứ coi như gió thoảng bên tai mà thôi. Chẳng lẽ y còn có thể ép bọn thần mua sao? Nơi này toàn là người Lý gia chúng ta, một tên hầu gia nhỏ bé thì chưa thể ra oai được đâu.
Lý Nhị bực bội khoát tay: – Các ngươi chưa thấy y xúi giục trẫm ăn châu chấu. Thấy vậy là biết các ngươi không có phần thắng rồi. Ngay cả hoàng hậu cũng đã ăn thứ châu chấu đó rồi, Thanh Tước, Khác Nhi cũng ăn không ít. Hiếu Cung, Đạo Cung, các ngươi có thoát không?
Nhắc tới việc này là mặt Lý Khác trắng bệch, ôm miệng bỏ chạy. Châu chấu để lại ấn tượng quá kinh khủng với thằng bé này. Lý Hiếu Cung cười lớn, thản nhiên nói: – Nạn châu chấu đó cuối cùng bị chúng ta ăn sạch sẽ. Bao năm qua không còn nghe nói Quan Trung xảy ra nạn châu chấu nữa. Có được công trạng này, dù ăn thêm châu chấu cũng chẳng sao.
– E rằng lát nữa ngươi ăn rong biển rồi cũng sẽ nghĩ như vậy thôi.
Lý Nhị đặt chiếc bánh trong tay xuống, rồi cầm chiếc gậy trúc Vân Diệp đặt trên sa bàn lên, chỉ vào địa hình mà giảng giải sự khác biệt giữa tuyến đường biển phương bắc và phương nam. Tuyến đường phương nam thì xa xôi, dọc đường đi qua nhiều quốc gia, cửa cảng. Nếu muốn làm ăn, con đường này là lựa chọn tốt nhất, thu lợi nhiều nhất. Còn phương bắc thì chiến hỏa liên miên, rất nguy hiểm, ở đó sức ảnh hưởng của Đại Đường còn chưa đủ để tác động đến Ấp Lâu tộc.
Vân Diệp bị áp giải tới nhà bếp, y mới chợt nghĩ ra, hôm nay là sinh nhật tuổi năm mươi của chính thê Lý Hiếu Cung, được coi là một sự kiện lớn của Lý gia. Mỗi khi có chuyện như thế này, Lý Nhị với tư cách tộc trưởng sẽ cùng Trường Tôn thị đến chúc mừng, hàn huyên tình cảm, dù sao đây cũng là chỗ dựa chính trị lớn nhất của ông ta. Hóa ra mình đã chọn sai ngày, cứ nghĩ đám người ngốc nghếch này lắm tiền, dễ lừa. Chỉ cần hô hào vài câu, đưa ra một ít sự thật, cuối cùng vẽ ra một mục tiêu khiến người ta nhiệt huyết s��c sôi là có thể thuận lợi bán được rong biển. Loại thủ đoạn kinh doanh phổ biến này ở đời sau đã quá cũ kỹ rồi, nhưng ở Đại Đường thì luôn hữu hiệu.
Đáng tiếc, lại gặp phải loại người ngoan cố không tin bất kỳ điều gì như Lý Nhị, chẳng nể mặt chút nào. Bị một tên thái giám đáng chết kéo lên không trung, mất mặt quá. Nếu không phải mình cố nhịn không vùng vẫy thì sẽ càng bẽ mặt hơn. Thôi bỏ, giận Lý Nhị chỉ làm bản thân tức điên. Không trông cậy vào đám ngốc Lý gia được nữa, đành tìm đám ngốc khác vậy. Chả biết đám Phòng Huyền Linh có nhà không?
Lý Nhị nếu như biết trong đầu Vân Diệp nghĩ cái gì thì nhất định sẽ băm y thành tám mảnh, đâu còn làm ra vẻ tộc trưởng tốt, mưu tính cho người Lý gia nữa.
Đại Đường là một xã hội kỳ quái. Nếu trên triều đình, với tư cách hoàng đế, Lý Nhị tuyệt đối sẽ không cho phép người trong Lý gia chiếm đoạt lợi ích của quốc gia. Nhưng chỉ cần đổi thân phận một chút, trở thành tộc trưởng Lý gia ở Quan Trung, ông ta sẽ mưu tính cho gia tộc, hoạch định tương lai lâu dài, đ��u tận tâm hết mực. Chính tư tưởng "gia thiên hạ" đã tạo nên hiện tượng kỳ lạ như vậy.
Mọi bản quyền biên tập của văn bản này thuộc về truyen.free.