(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 467:
Thật nực cười khi bao công sức đổ ra chỉ vì muốn mang thêm chút lương thực cho nạn dân, mà vì tiết kiệm, người đàn ông đó ngày ngày chỉ ăn rong biển.
Vân Diệp với vẻ mặt cay đắng nói:
— Vãn bối vốn là kẻ háu ăn, điều này chắc các vị cũng biết rồi. Từ nhỏ, vãn bối được sư phụ chiều hư, những món ăn kiểu đó làm sao nuốt trôi được? Thế là, vãn bối bèn tự mình nghĩ cách chế biến lại rong biển, rồi kinh ngạc phát hiện ra, nó lại là món ngon đến thế. Cho nên vãn bối đã mang từ biển về rất nhiều rong biển, chuẩn bị bán ở Trường An, để đám tướng sĩ có đủ quần áo lành lặn hơn, vũ khí tốt hơn, khi nhàn hạ có rượu mà uống, mang về cho vợ con ít vải, hoặc mua cho con gái nhỏ dải lụa năm đồng cũng đủ.
— Vừa rồi công chúa Cao Dương còn cười vãn bối bị một con cá nhỏ đập ngất xỉu, đó không phải trò đùa mà là thật. Vãn bối rất may mắn chỉ bị một con cá nhỏ đập trúng thôi, vì khi vãn bối tỉnh dậy, phát hiện có một con cá mập nặng ba trăm cân nằm bẹp dí bên cạnh, chỉ còn lại bộ răng đang cắn vào chân vãn bối.
Nói tới đó, Vân Diệp lại lau nước mắt, tức thì nước mắt tuôn rơi ào ạt, lớn tiếng nói:
— Vãn bối sống sung sướng quen rồi, tuy theo sư phụ bôn ba ngược xuôi nhưng chưa bao giờ chịu khổ. Dù tới đại mạc thảo nguyên cũng được đại quân vây kín xung quanh, gia tướng, người hầu kẻ hạ chăm sóc chu đáo. Ở thảo nguyên tuy sống gian khổ một chút, nhưng còn xa mới có thể nói là khổ cực. Lần này thì chút nữa là không còn mạng nữa rồi...
Những lời của Vân Diệp khiến mọi người xúc động không kìm được nước mắt. Trường Tôn thị vừa khóc vừa nhìn Vân Diệp với ánh mắt khó tả. Dương thị thì đã khóc nấc lên từ lâu rồi. Hầu Liên Nhi chẳng còn tố cáo y nữa, nàng khóc tới nhũn cả người.
Không hổ danh là một tay làm ăn, Lý Khác nghẹn ngào vỗ vai Vân Diệp:
— Diệp Tử, đừng đau lòng. Ta mua một nghìn cân rong biển ngươi mang về, năm mươi đồng một cân, đừng chê ít. Ta mang về nhà ăn hàng ngày, để tiền đó góp phần giúp đỡ quân sĩ.
Tình cảm của con người rất mù quáng, nhất là lúc mất đi lý trí. Rong biển mau chóng bán được mấy vạn cân. Đó còn là do Vân Diệp không cho họ mua nhiều, nếu không mười mấy vạn cân rong biển sẽ không đủ để bọn họ tranh nhau.
Lan Lăng kéo ống quần Vân Diệp, giơ túi tiền của mình lên:
— Vân Diệp ca ca, muội cũng có tiền. Muội cũng mua, số tiền này để cho con gái của tướng sĩ mua dải lụa thật đẹp, cái dải lụa năm đồng chẳng đẹp chút nào.
— Nằm mơ đi! Đừng tưởng dùng một ít tiền là có thể mua chuộc được ta. Vừa rồi ta thấy muội giấu hai viên bảo thạch đi rồi. Muội tưởng dùng mấy quan tiền là có thể thoát khỏi việc đến thư viện chịu phạt à? Ta sẽ cho muội một người thầy hung dữ nhất, loại thầy không sợ hoàng gia ấy. Mỗi ngày thầy sẽ đánh lòng bàn tay muội: không làm hết bài thì đánh, nghịch ngợm cũng đánh, không ăn cơm cũng đánh. Nói tóm lại là ngày nào cũng ăn đòn. Trong thư viện không có chuyện thầy giáo đứng ra chịu phạt thay muội đâu.
Lan Lăng òa khóc, tức thì thu hút ánh mắt của tất cả mọi người.
— Lan Lăng ngoan nào, giỏi lắm. Tuổi của muội còn quá nhỏ, số tiền này cứ giữ lấy, không cần mua rong biển. Nếu muội thích ăn thì cứ tới nhà ta ăn.
Vân Diệp vội vàng trả lại tiền cho nó, làm bộ người tốt an ủi:
— Ngươi bắt nạt ta, mẫu hậu, Vân Diệp bắt nạt con!
Lan Lăng ra sức biện giải. Nó vốn không định mua rong biển gì hết, chỉ muốn để Vân Diệp thấy mình là đứa bé ngoan, không phải chịu phạt ở thư viện. Ai ngờ người ta nhìn thấu, còn hù dọa một trận. Các trưởng bối hoàn toàn cho rằng Vân Diệp là người tốt, không cho mình tiêu tiền. Nhìn ánh mắt hiền từ của các trưởng bối là biết mình oan ức không biết kêu ai, cho nên càng khóc lớn.
Vân Diệp và Lý Khác cùng nhau rời khỏi hậu viện. Lý Khác còn không ngừng nói với Vân Diệp rằng vị vương gia kia mua hai nghìn cân, vị quân vương nọ mua một nghìn năm trăm cân, công chúa nào mua một nghìn cân...
— Nhớ cả phần của ngươi nhé! Thêm cho ngươi một nghìn cân vào...
Vân Diệp lau hai mắt nóng rát. Khổ thật, phải chi mình dùng gừng non, gừng già này cay mắt quá sức!
— Diệp Tử, ta chỉ nói giúp ngươi mở lời thôi, ngươi không cần hại ta làm gì.
Lý Khác tức thì kêu oan tày trời, cho rằng bản chất con buôn của Vân Diệp đã phát huy tới cực điểm rồi.
— Không biết tốt xấu! Làm thế là tốt cho ngươi. Ngươi là người đầu tiên muốn mua, kết quả trong nhà tới một cân cũng chẳng có, người ta sẽ nói gì về ngươi? Cái mũ phản đồ ngang tàng chắc chắn sẽ đội lên đầu ngươi.
Vân Diệp được lời nhắc liền bừng tỉnh. Chắp tay với y, huynh đệ của mình đúng là sẽ không hại mình, nhưng một nghìn cân rong biển thì ăn sao mới hết, đúng là đau đầu.
Lý Nhị ngồi ở tiền sảnh ung dung uống trà. Tất cả đám tông thân Lý gia cũng nhàn nhã bàn cách làm khó Vân Diệp ra sao. Có điều, thể diện của một hầu gia vẫn phải nể, mỗi nhà mua ba, năm cân, coi như giúp đỡ, còn chọc tức Vân Diệp một phen, coi như vì tộc trưởng báo cái thù ăn châu chấu.
Đợi rất lâu không thấy bóng dáng đâu, Lý Đạo Tông liền nói:
— Bệ hạ, chẳng lẽ Vân Diệp thấy chuyện chẳng lành nên chuồn mất rồi?
Lý Nhị lắc đầu, nghĩ một lúc rồi nói:
— Tên tiểu tử ấy không chỉ có chừng đó bản lĩnh đâu. Lâm trận bỏ chạy không phải là tính cách của y. Hiện giờ trẫm đang nghĩ xem nó còn thủ đoạn gì chưa tung ra. Lát nữa bất kể món ăn nó đưa lên ngon ra sao, chúng ta cứ ăn thôi, nhưng nói tới mua rong biển thì chỉ có một câu trả lời: không mua. Để xem nó còn thủ đoạn gì nữa. Trẫm rất tò mò. Trò chơi này trẫm không tin nó có thể lật ngược ván cờ. Đợi nó thua rồi, chúng ta mua ít rong biển về thưởng thức cũng không muộn.
Nhìn mặt trời ngả về phía tây, Lý Nhị đột nhiên biến sắc, đứng dậy hỏi Lý Hiếu Cung:
— Có biến rồi! Vân Diệp nhất định có cách khác. Hiếu Cung, Vân Diệp có vào được hậu viện không?
M���t Lý Hiếu Cung cũng biến sắc, kêu lớn:
— Không xong! Tên tiểu tử này và Hoài Nhân là bằng hữu thân thiết. Hậu viện nhà thần nó tới không ít lần. Nó muốn vào sẽ không ai ngăn cản. Phu nhân thần coi nó như con nuôi, chưa bao giờ kiêng kỵ hay đề phòng.
Lý Nhị ngồi bịch xuống ghế, cười khổ nói với đám tông thất:
— Xem chừng nhà chúng ta phải ăn rong biển một thời gian dài. Tên tiểu tử này thắng rồi. Chúng ta đã tính toán chưa kỹ.
Trong phòng chỉ có Lý Nhị, Lý Hiếu Cung, Lý Đạo Tông là hiểu ra. Những người khác vẫn ngơ ngác nhìn nhau. Ba vị kia thì không còn hứng thú trò chuyện nữa.
Vân Diệp rửa mặt, lấy khăn ấm đắp lên mắt mới khôi phục lại vài phần phong thái trước kia, đủng đỉnh tới tiền sảnh. Thấy mọi người trong phòng đều nhìn chằm chằm vào mình, nhìn tới mức làm người ta sởn gai ốc.
Lý Nhị cười méo mặt hỏi:
— Tiểu tử, hoàng hậu mua bao nhiêu rong biển? Có đủ cho hoàng cung dùng trong một năm không?
Vân Diệp cẩn thận đáp:
— Nương nương muốn mua một vạn cân. Vi thần nói năm nghìn cân đủ hoàng cung dùng một năm rồi. Vi thần mang về là đồ khô, khi ngâm nước sẽ nở ra thành mấy vạn cân, cho nên năm nghìn cân là đủ hoàng gia ăn.
— Cho trẫm biết giá cả. Ngươi đừng nói là ngươi đã bán được rất nhiều tiền đấy nhé.
Lý Nhị uống một ngụm nước để lòng lắng xuống, ngữ khí hòa hoãn hơn:
— Không đắt đâu ạ, thần không dám tăng giá.
— Rốt cuộc là bao nhiêu?
Lý Nhị nóng nảy hỏi. Ông ta không bận tâm tốn bao nhiêu tiền, chỉ muốn biết âm mưu của Vân Diệp lớn cỡ nào, mình có thua thiệt quá nhiều không?
— Mỗi cân năm mươi đồng, giá chung cho tất cả.
Vân Diệp lui về cửa, chỉ cần đám người kia phản ứng bất thường là chộp lấy cửa mà chạy ngay, vì kẻ ngốc khi biết mình bị lừa cũng sẽ nổi giận.
Lý Nhị bình tĩnh ngồi xuống. Lý Đạo Tông phun trà vào người một quận vương, ho nửa ngày trời mới thốt ra được một câu:
— Hoắc vương gia hỏi Vân Diệp: "Ngươi mua ở biển với giá bao nhiêu một cân?"
— Thưa Hoắc vương gia, thứ đó ở biển không thể nào định giá được. Ngư dân bán cho tiểu tử từng đống từng đống một, chỉ cần cho vài đồng tùy ý là họ bán ngay. Ngược lại, phí vận chuyển lại tốn không ít.
Lý Nhị và Lý Hiếu Cung nhìn nhau cười lớn. Đây là thời khắc thú vị nhất trong ngày. Mấy vị mưu sĩ hàng đầu ngồi tính toán đại sự, dưới tình huống thắng chắc bị Vân Diệp lật ngược thế cờ, lợi dụng kẽ hở, thậm chí thắng đến mức khiến người ta không thể nói được lời nào. Hiện giờ tông thất hiểu ra mới cười lớn, khiến các phu nhân ở hậu viện phải phái nha hoàn tới nghe ngóng xem có chuyện gì.
Nội dung này được dịch và xuất bản độc quyền bởi truyen.free.