(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 468:
Chẳng cần nói thêm lời vô ích, có được sự hứng thú này là đủ rồi. Lý Nhị cười lớn, mang theo Trường Tôn thị vẫn còn hoang mang trở về cung. Các vị vương gia, quận vương, công tước cũng đưa phu nhân đang còn đầy thắc mắc của mình về nhà. Đây là một trò chơi của nam nhân, thua thì nhận thua, tinh thần cá cược của người Lý gia rất tốt, không ai trách mắng phu nhân đã lỡ tay làm hỏng việc trước mặt người khác. Hoàng đế đã nói rồi, đây là một chuyện hay, sau này cần làm nhiều hơn, các vương gia cũng rất đồng cảm. Dù núi cao sông dài cũng có ngày hội ngộ, Trường An bé tí tẹo thế này thì ai tránh ai được? Nợ nần rồi sẽ có cơ hội thanh toán.
Lý Thái theo Vân Diệp về thư viện, ngồi trên xe ngựa không ngừng hỏi Vân Diệp vì sao chỉ vì mấy vạn cân rong biển mà khóc đau lòng đến vậy. Nếu thực sự cần tiền thì cứ bán thôi, mấy nghìn quan tiền mà phải hao tâm tổn trí đến mức đó thì thật không đáng, huống hồ làm như vậy còn mất mặt. Hắn là người rất chú trọng thể diện.
“Quy củ, đó là điều tối quan trọng, Thanh Tước. Chúng ta sống trong một tập thể, không thể chỉ nghĩ tới riêng mình. Làm một việc tốt, cũng phải khai thác lợi ích của nó đến mức tối đa, để càng nhiều người hưởng lợi. Đó mới là nền tảng để lưu danh muôn đời. Rong biển cần được người Trường An tiếp nhận, phương pháp nhanh nhất là hoàng gia tiếp nhận trước. Đây không phải là thứ chỉ bán một lần, sau này hàng năm đều có rong biển mang tới các thành phố lớn như Trường An, Lạc Dương, Dương Châu. Đây là một sản nghiệp mới, phải cẩn thận bảo vệ để nó dần trưởng thành đại thụ chọc trời. Đại thụ sẽ mang tới cho chúng ta vô số lợi ích. Dân chúng ven biển bán rong biển có tiền, người dân Trung Nguyên có thêm một món ăn, tương lai quốc gia sẽ thu thêm được khoản thuế không nhỏ. Cho nên ta không muốn đốt cháy giai đoạn, thà để mọi người tiếp nhận từ từ còn hơn. Vì thế mới dùng chút thủ đoạn nhỏ. Ngươi nhớ kỹ, Thanh Tước, sau này gặp sản nghiệp mới, không được quấy nhiễu nó, ít nhất không thể tổn hại nó. Con sâu chưa hóa bướm, ta chưa thể biết được nó tốt hay xấu.”
Lý Thái phản bác Vân Diệp đã thành thói quen rồi:
“Vạn nhất con sâu không biến thành bướm mà biến thành ruồi thì sao? Ta bồi dưỡng vô số con sâu, cuối cùng đều thành ruồi gây họa, chẳng phải vô ích à?”
“Vậy phải xem trí tuệ của ngươi ra sao. Trí tuệ của ta đủ khiến ta phân biệt thứ nào là tốt, thứ nào là xấu. Trí tuệ của ngươi không đủ, nếu nuôi ra ruồi thì cũng là chuyện bình thường.”
Với Lý Thái, Vân Diệp nghĩ sao nói vậy, cách nói chuyện và ngôn ngữ cũng không cần câu nệ. Lý Thái đã quen rồi, nên ở bên Vân Diệp cũng rất thoải mái.
Xe ngựa không tới thư viện mà nửa đường rẽ qua Bá Thủy, thủy quân Lĩnh Nam đóng quân ở đó. Khi vào quân doanh, tùy tùng của Lý Thái bị chặn lại ngoài cổng, đây là quy củ. Vân Diệp đích thân ký văn thư cho Lý Thái để vào quân doanh cũng là quy củ. Trông có vẻ hoàn toàn là cởi quần đánh rắm, nhưng Vân Diệp và Lý Thái chấp hành nghiêm ngặt. Lưu Nhân Nguyện cũng không hề có ý định cắt giảm quy trình này.
Không đi xem xét gì thêm, Vân Diệp dẫn Lý Thái đi gặp những nô lệ không lưỡi. Những người này qua một thời gian điều dưỡng cuối cùng cũng lấy lại được đôi chút nhân tính. Thấy Vân Diệp, họ biết quỳ xuống đất hành lễ, biết ơn người đã đối xử tử tế với họ.
Ba trăm ba mươi tư người, đó là nhân số còn sống sót đến Trường An. Một số do thể chất vốn bị ngược đãi đến cực độ, sau khi được thả lỏng lại không chịu đựng nổi mà chết trên đường đi.
Vân Diệp đã kiểm tra cẩn thận miệng của bọn họ, xác định tất cả đều không có lưỡi, bảo Tiếu Thương Sinh:
“Nói với họ, nếu như biết chữ, ta sẽ thuê bọn họ làm công việc giấy tờ.”
Tiếu Thương Sinh lớn tiếng truyền đạt lời của Vân Diệp, nhưng không ai đứng ra. Người Đại Thực không cho phép những người biết chữ có mặt trên thuyền.
Thấy ai cũng lắc đầu, Vân Diệp lại bảo:
“Tiếu Thương Sinh, hiện giờ ngươi có một lựa chọn. Ngươi lập tức sẽ thành quan lục phẩm của triều đình, sau này khả năng thăng tiến rất lớn, nhưng định sẵn sẽ thành kẻ vô danh cả đời. Có điều chức tước, con cái đầy đàn thì không thiếu. Cả đời ngươi sẽ sống dưới sự giám sát của triều đình, từng lời ngươi nói với người khác sẽ bị ghi chép lại. Suy nghĩ rồi trả lời ta, ta cho ngươi một ngày.”
“Hầu gia, đón Hoa Nương đến đây, tiểu nhân chỉ có một điều kiện đó, thứ khác không cần suy nghĩ. Cả đời này, tiểu nhân chỉ có một mục tiêu duy nhất là trở thành quan viên. Đừng nói sau này không thể gặp ai, dù cho có giam tiểu nhân vào nhà lao, chỉ cần có quan phục mặc, chỉ cần hậu duệ của tiểu nhân được làm con cháu quan lại thì chẳng có vấn đề gì.”
Lý Thái dùng ánh mắt kỳ quái nhìn Vân Diệp và Tiếu Thương Sinh giao lưu, không hiểu rốt cuộc xảy ra chuyện gì. Thấy Vân Diệp lại cho Tiếu Thương Sinh hai trăm quan, để hắn tới Trường An hưởng thụ một tháng mới hỏi:
“Diệp Tử, chuyện hôm nay vô cùng trọng yếu. Chúng ta đều không có quyền tùy tiện bổ nhiệm quan viên, nhưng vừa rồi ngươi nói rất chắc chắn, chẳng lẽ ngươi được phụ hoàng ta cấp quyền?”
Nhìn Tiếu Thương Sinh đi xa, Vân Diệp lắc đầu chỉ những nô lệ nói:
“Có một chuyện cực kỳ bí mật cần những người này làm. Tiếu Thương Sinh là con đường duy nhất giao lưu với bọn họ, trừ khi hoàng gia có người đáng tin cậy hơn ta, ta mới không dùng hắn. Nhà ngươi có người am hiểu ngôn ngữ không?”
Lý Thái lắc đầu:
“Không có, ít nhất ta chưa từng nghe nói tới. Những người không thể giao tiếp với bên ngoài này quả là lựa chọn tốt nhất để làm những việc bí mật. Ngươi vẫn chưa nói đó là chuyện gì.”
��Ta vô tình phát hiện ra một thứ ma quỷ. Có nó, tất cả thành trì kiên cố đều chỉ là gạch vụn. Ngươi có thể gọi nó là thần sấm, là thần sấm mà con người có thể điều khiển. Ta chế tác được một ít, nhưng uy lực của nó sẽ còn lớn hơn. Những thứ này cần ngươi tự nghiên cứu, dù là công hay tư, ta đều không thể đụng chạm đến thứ này lần nào nữa.”
Lý Thái mặt tái mét. Hắn nhớ lại cảnh Vân Diệp ngồi trên Thái Cực cung, bốn phía là những tia chớp ngoằn ngoèo, cũng nhìn thấy dáng vẻ như thiên thần giáng trần của Vân Diệp. Vì thế, hắn mới kiên định ý chí tìm kiếm những bảo vật ở những lĩnh vực chưa từng được khám phá.
“Con người có thể dùng sức mạnh của thần sao?”
Lý Thái nhìn quanh không có ai mới cẩn thận hỏi:
“Thanh Tước, ngươi tới chùa chiền đạo quán nhìn là biết. Thần thực ra đều là người. Lão Tử ban đầu cũng là người, chẳng qua về sau bị hậu bối đưa lên bệ thờ thần linh, liền có đủ mọi năng lực khó tin. Năng lực của thần thực ra do người cấp cho. Câu này ta chỉ nói với ngươi, trên đời này có lẽ chỉ ngươi mới hiểu được. Đợi khi học vấn của ngươi uyên thâm hơn, sẽ sinh ra rất nhiều phiền não. Khi ngươi không ngừng truy tìm đến tận cùng cội nguồn, sẽ ngạc nhiên phát hiện ra, tất cả những điều thần kỳ đều có thể dùng vật lý để giải thích.”
Lý Thái là người tiếp cận với tư tưởng hiện đại nhất ở Đại Đường. Những năm qua, hắn không ngừng học tập, không ngừng mừng rỡ khi khám phá ra những bí ẩn về thần linh. Hiện giờ, nghe thấy mình có thể nắm giữ sức mạnh của thần, hắn kích động đến toàn thân run rẩy.
Vân Diệp không thể sở hữu sức mạnh này, Lý Thái hiểu rất rõ. Hắn cũng hiểu, chỉ cần mình nhận lấy trách nhiệm này là sẽ vô duyên với hoàng quyền, nhưng không quan trọng, hắn chỉ muốn biết rốt cuộc thần có sức mạnh thế nào.
Hai gia tướng Vân gia khiêng một cái rương niêm phong kín từ trên thuyền xuống. Sau khi kiểm tra niêm phong còn nguyên, Vân Diệp lấy một chiếc chìa khóa đeo ở cổ mở rương ra. Thấy những ống trúc lớn bọc giấy dầu vẫn còn nguyên vẹn, y mới thở phào. Đây là thuốc nổ một mình y điều chế trên thuyền, còn là loại uy lực lớn nhất.
Sắp xếp xong xuôi tất cả, Vân Diệp liền kéo Lý Thái đi chứng kiến, rồi lên xe tới Trường An. Vân Diệp nhất quyết muốn cỗ xe chở thuốc nổ phải tránh xa mình, số lượng hộ vệ xung quanh phải ít, không được quá ba người. Cứ sau mỗi tuần hương (khoảng 15 phút), họ lại dừng lại kiểm tra tình hình. Cứ đi đi dừng dừng như vậy, mãi đến khi trời tối mới về đến hoàng thành. Cái rương được Vân Diệp đặt ở một chỗ trống, không cho bất kỳ ai lại gần. Lý Thái còn đặc biệt tìm đến thủ lĩnh thị vệ, thỉnh cầu tăng cường phòng vệ.
Nội dung này là bản quyền của truyen.free, xin vui lòng không sao chép khi chưa được cho phép.