(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 470:
Lý Thái như chợt nhớ ra điều gì, vội đứng dậy đào bên gốc cột. Cuối cùng, anh đào được mấy cái bánh hoa quế, nhưng bên trên đã mọc đầy rêu xanh, đành phải vứt đi.
Thân ảnh nhỏ bé của anh lanh lẹ như linh miêu, thoắt cái đã lách qua đám thị vệ. Khi tới cửa sau điện Thừa Thái, móng tay anh cào lên cửa, phát ra tiếng động ghê rợn. Đám thị vệ làm bộ không nghe thấy, nhưng qua khóe môi nhếch lên của họ, đủ biết họ đã quá quen thuộc với cảnh này; chuyện như vậy đâu phải chỉ xảy ra một lần.
“Lan Lăng, nếu như muội không mau chóng đem đồ ăn tới đây, đợi muội vào thư viện xem ta sẽ xử lý muội thế nào.”
Hai mắt Vân Diệp đang khép hờ chợt mở bừng, cất tiếng nói vọng về phía cửa sau. Lý Thái tức thì hớn hở ra mặt. Trước kia, mỗi khi xui xẻo, chỉ có Cao Dương và Lan Lăng là đến mang thức ăn cho mình; tối nay xem chừng không lo đói rồi.
Cánh cửa hé mở, Lan Lăng chỉ khoác độc chiếc áo ngủ mỏng manh lách vào. Trên tay cô bé xách một cái giỏ nhỏ, vừa vào cửa đã cong cớn lên tiếng:
“Cho muội một quả pháo trúc lớn, nếu không thì không có gì để ăn đâu đấy!”
Cô bé còn cẩn thận giấu cái giỏ trúc ra sau lưng.
“Pháo trúc bị bệ hạ lấy đi hết rồi, chẳng còn quả nào đâu. Hơn nữa, muội cần pháo trúc làm gì, để phá cung điện sao? Hai bọn ta thê thảm đến nhường nào, lẽ nào muội không nhìn thấy? Đúng là tiểu nha đầu chỉ ham ăn mà chẳng nhớ gì khác.”
Vân Diệp làu bàu, đoạn giật lấy cái giỏ sau lưng Lan Lăng. Nhìn vào trong, toàn là các loại bánh, không biết đã làm từ bao giờ. Bánh nếp, vừa được Vân Diệp bẻ nhẹ một cái đã gãy đôi.
Chỉ có bánh hoa quế là làm chưa lâu lắm, phải dùng nước bọt thấm ướt mới miễn cưỡng ăn được. Vân Diệp chia cho Lý Thái một miếng, hai người gặm một cách khó nhọc. Lan Lăng thoắt cái đã biến tấm màn rách thành một thế giới nhỏ của riêng mình, ngồi nép bên cạnh Lý Thái, bắt chước người lớn nói:
“Ăn chậm thôi, cẩn thận nghẹn đấy! Nhà bếp trong cung bị sập rồi, đầu bếp béo bị vùi bên trong. Mấy người vừa kéo được ả ta ra khỏi đống đổ nát, thì ả đã bậy cả ra quần, cho nên không có cái gì để ăn hết. Muội đành tới điện Trường Minh lấy ít cống phẩm. Vốn dĩ còn có một con lợn, nhưng muội không mang đi được, đành lấy bánh. Ở trong cung mà đốt pháo trúc gì chứ, ầm ĩ như sấm nổ vậy! Muội đang ở Anh Đào hiên cùng thỏ con nhảy dây, con thỏ vô dụng sợ xỉu luôn. Muội liền chạy tới tiền điện xem xảy ra chuyện gì, kết quả là khi đi qua Triệu Sung viện, muội thấy Vương m��� nhân trần truồng la hét trong sân, thú vị lắm.”
Lý Thái thở dài, đặt cái bánh vừa ăn được một nửa xuống:
“Chẳng trách ngươi muốn ta tiếp nhận đám Hồ tử kia. Chuyện này quả thật chỉ thích hợp để bản thân chúng ta biết, nếu tiết lộ ra ngoài, để xuất hiện một nhân vật như Đậu Yến Sơn thì ắt thành họa lớn. Trước khi xảy ra thì sóng yên biển lặng, khi xảy ra thì long trời lở đất, mà qua rồi vẫn còn tim đập chân run. Nếu như ta nhận lấy chuyện này, e rằng mọi sự trên đời đều vô duyên với ta.”
“Cũng tốt, sắp đặt của ngươi luôn có lý. Đám thủ hạ của ta hiện giờ không chịu yên phận nữa, mấy ngày trước còn xúi ta nhân lúc đại ca không có mặt, biểu hiện một phen trước mặt phụ hoàng, xem có cơ hội nào thay đại ca làm thái tử chăng?”
“Đám người này vì tiền đồ phú quý mà không từ thủ đoạn nào, chẳng hề bận tâm ta nghĩ gì cả. Phụ hoàng vì hoàng vị đã trả giá nặng nề, ta cớ gì phải học theo phụ hoàng?”
“Đại ca đâu phải là hạng người vô dụng, huynh ấy kế vị là quá tốt rồi. Bọn ta là huynh đệ cùng mẹ sinh ra, huynh ấy làm hoàng đế, bất kể thế nào ta cũng không thiếu được một vị trí thân vương. Chỉ cần tĩnh tâm toàn lực nghiên cứu học vấn, ta nhất định sẽ không thua kém những bậc tiên hiền, vì ta có nguồn lực khổng lồ có thể thoải mái cung cấp cho việc nghiên cứu của mình. Đó là điều bọn họ không có được, cho nên vượt qua bọn họ là chuyện tất nhiên. Tương lai trên sử sách, thành tựu huy hoàng đó há một ngôi hoàng vị có thể so sánh sao? Ở mặt này dù hào quang có lấn át đại ca, huynh ấy cũng sẽ thấy vui mừng, chứ không phải là mạo phạm huynh ấy. Sắp đặt tốt lắm, Diệp Tử, bao năm khổ tâm của ngươi cuối cùng cũng có kết quả. Có lẽ đây là con đường tốt nhất của ta.”
Vân Diệp không lên tiếng, vẫn máy móc gặm cái bánh cứng như đá. Anh nghĩ một lúc, đoạn ném bánh đi rồi nói với Lý Thái:
“Ta từng nhìn thấy ngươi sống cực kỳ u uất tới năm ba mươi tư tuổi trong ảo ảnh.”
“Ảo ảnh, đó là chỗ nào?”
Lý Thái nhìn Vân Diệp chằm chằm, đôi mắt trong điện Thừa Thái u tối bỗng phát sáng:
“Ta không biết, hình như là nằm mơ. Ngươi cứ coi ta như nằm mơ đi.”
Nói xong, Vân Diệp lấy một cái bánh không tên trong giỏ, tiếp tục ăn mà không nói thêm lời nào.
Lan Lăng dù sao vẫn còn quá nhỏ tuổi. Định bụng mang thức ăn cho Tứ ca, nhưng cô bé không cưỡng lại được cơn buồn ngủ, dựa vào lòng Lý Thái ngủ mất. Từ cái miệng nhỏ nhắn, một giọt nước dãi trong suốt nhỏ xuống khóe môi. Lý Thái lấy khăn tay ra, cẩn thận lau sạch. Anh đổi tư thế, để cô bé nằm trong lòng mình ngủ thoải mái hơn, tay khe khẽ vỗ về vai Lan Lăng, hát một bài ca dao cổ:
“Chu công bán rượu, Chu bà đuổi chó, chạy tới ngã ba, lợn một đá, trâu một đá, đá vào lưng a bà, cô nương chạy ra, ở ngã ba…”
Trải qua một đêm không ngủ ở hoàng cung, khi rạng sáng, bách quan lên triều thì hoàng cung đã không còn khác gì mọi ngày nữa. Chỗ đất đai cháy xém đã được bày kín hoa tươi, mang đẫm sương sớm nở rộ dưới ánh sáng. Chỉ có duy nhất cái cây kia là không còn thấy đâu. Cung nhân qua lại, lễ nghi như thường.
Lan Lăng bị Trường Tôn thị bắt gặp. Tối qua thực ra cô bé sợ lắm, muốn kiếm một bờ vai chắc chắn làm chỗ dựa, đáng tiếc không thể dựa vào lòng hoàng đế hay các phi tần khác. Mẫu thân của cô bé mất sớm, không có người thân an ủi, cũng không ai có thể ôm cô bé ngủ.
May mắn là Lan Lăng rất thông minh, tìm cho mình một vòng tay kiên cường nhất, ấm áp nhất. Trong mơ, cô bé nghe thấy ca ca mình ngâm nga ca dao. Đây là điều cô bé dùng trí tuệ đánh đổi lấy, cho nên không muốn dậy sớm.
Vì thế, khi Trường Tôn thị tới điện Thừa Thái, bà liền nhìn thấy Lan Lăng nằm trong lòng Lý Thái, người thì khoác áo bào của Lý Thái, còn đôi chân trắng trẻo thì nhét gọn trong lòng Vân Diệp. Nếu không, cả đêm bị muỗi cắn, đôi chân này e rằng đã không còn ra gì nữa.
Hôm qua Lý Thái suy nghĩ cả đêm, tới sáng mới chợp mắt. Vân Diệp thì ngủ bất tỉnh nhân sự, chắc vì đã trút bỏ được tâm sự nên không hề phát hiện ra Trường Tôn thị tới.
Nhìn dáng ngủ khó coi của cả ba người, Trường Tôn thị khẽ lui ra, sai người mang một tấm thảm đắp cho cả ba. Thấy vậy, bà cho rằng không nên phá hỏng cảnh tượng tốt đẹp này thì hơn.
Công Thâu Mộc từ sáng sớm đã bị gọi vào hoàng cung. Sau khi xem xét tình hình tổn hại của điện Cam Lộ, ông nói với Trường Tôn thị:
“Nương nương, điện Cam Lộ đã bị tổn hại nghiêm trọng rồi, không thể tu sửa được nữa. Biện pháp duy nhất là xây mới hoàn toàn. Điện Cam Lộ nhỏ hơn cung Vạn Dân nhiều, móng vẫn còn nguyên. Thêm vào đó, cung Vạn Dân sắp xây xong, vật liệu còn dư một chút. Vi thần cho rằng chỉ cần một tháng là có thể xây dựng xong, tiêu tốn ít hơn cả việc tu sửa. Khởi công ra sao, khi nào thì còn đợi nương nương cho biết.”
Trường Tôn thị nhíu mày nhìn điện Cam Lộ đổ nát, cũng thấy khả năng tu sửa là không cao:
“Tiên sinh là chuyên gia về xây dựng, thổ mộc, cho nên kiến nghị của tiên sinh nhất định là khả thi nhất. Vậy thì hãy xây dựng lại đi, không cần xa hoa, chỉ cần yên tĩnh, dễ chịu là được.”
Hoàng gia thật vô tình, lạnh lùng, chẳng có chút tình người nào hết. Vân Diệp và Lý Thái vừa mới tỉnh ngủ đã bị Trường Tôn thị đuổi khỏi hoàng cung, cơm sáng cũng không được ăn. Đoàn Hồng toàn thân quấn băng vải, đi tập tễnh vẫn kiên thủ cương vị của mình. Không hiểu vì sao vị cao thủ này rõ ràng xương khớp đã lệch rồi, mà vẫn còn có thể đứng đây được. Rõ ràng điều này không phù hợp với quy luật bình thường, rốt cuộc là thế quái nào nhỉ?
Cao thủ có tôn nghiêm của cao thủ, Đoàn Hồng không nói gì hết. Nhưng vừa cử động một cái, Vân Diệp liền nhìn ra xương khớp toàn thân hắn đã rời ra rồi. Mặt hắn vặn vẹo, đầu tựa hồ nhọn hơn trước. Vân Diệp và Lý Thái há hốc mồm nhìn.
Để thưởng thức trọn vẹn tác phẩm này, xin ghé thăm truyen.free, nơi lưu giữ bản dịch có bản quyền.