(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 471:
Người xưa có câu "kê minh cẩu đạo", cái mà hầu gia đang chứng kiến lúc này đích thị là cẩu đạo, có thể luồn lách vào những nơi người thường không tài nào lọt qua. Đây chính là loại nhân tài chuyên biệt mà các thế gia môn phiệt xưa kia luôn săn đón. Công phu này đòi hỏi Đoàn Hồng phải trải qua vô vàn khổ cực, sự khắc nghiệt của việc luyện công khiến ngay cả lão phu đây cũng phải kinh ngạc.
Vô Thiệt, đầu trần áo xanh, bước ra từ hoàng cung, thấy Vân Diệp kinh ngạc trước thân thủ của Đoàn Hồng, liền mỉm cười giải thích.
Toàn thân Đoàn Hồng run rẩy như làn sóng, lập tức khôi phục dáng vẻ bình thường, quỳ dưới chân Vô Thiệt, khẽ nói:
- Chúc mừng lão tổ công đức viên mãn, nay đã có thể tự do tự tại. Đoàn Hồng xin chúc mừng lão tổ.
Vô Thiệt đỡ Đoàn Hồng lên, cảm thán nói:
- Bệ hạ là đấng quân vương giữ lời. Hôm nay ta thế này, sau này ngươi cũng sẽ như vậy. Hãy bảo vệ Bệ hạ thật tốt, đó là chức trách của đám hoạn quan như chúng ta. Mặc dù không có con nối dõi, nhưng chúng ta có cách truyền thừa riêng, không đến nỗi bị thế gian lãng quên. Lão phu chính là người đi trước mở đường cho các ngươi.
Đoàn Hồng rưng rưng nước mắt, khiến Vân Diệp không khỏi lấy làm lạ. Tên này tối qua còn mặt mũi méo mó, không ra thể thống gì, vậy mà giờ đây, chỉ vì một câu nói lại khóc thương tâm đến thế.
Vô Thiệt cười phá lên, vỗ vai Đoàn Hồng rồi nói với Vân Diệp:
- Vân hầu, giờ lão phu một thân một mình, không chốn nương thân. Đã đến lúc ngài thực hiện lời hứa rồi, nhà, xe, người hầu, đầu bếp, tiền bạc không được thiếu một xu nào đâu đấy. Lão phu đã xem trước rồi, phía đối diện thư viện, bên bờ sông Đông Dương có một tòa tiểu lâu nhỏ nhắn, rất hợp với kẻ độc thân như lão phu ở. Cứ lấy tòa đó đi.
- Ông đúng là biết chọn. Tiểu lâu đó tuy nhỏ, nhưng bên trong trang hoàng tỉ mỉ, cầu kỳ nhất. Hộp Kẹo của Dương phi nương nương vạn lần cũng không thể sánh bằng. Nơi đó chỉ thích hợp kim ốc tàng kiều, để một lão già như ông ở đúng là phí của trời.
- Lão phu làm nô bộc cả đời, giờ đây đã được tự mình làm chủ, đương nhiên phải chọn thứ tốt nhất, không cần phải chọn cái "đúng nhất" nữa. Cứ quyết tòa tiểu lâu đó! Ha ha ha.
Đoàn Hồng hâm mộ nhìn Vô Thiệt, Lý Thái và Vân Diệp bước lên xe ngựa, được một đám hộ vệ đông đảo vây quanh rời hoàng thành. Lời của Vô Thiệt vẫn văng vẳng bên tai, bất giác khiến hắn phấn chấn tinh thần. Hắn tự nhủ, sớm muộn gì mình cũng sẽ có một ngày như vậy. Nếu được đến thư viện thì thật tốt biết mấy.
Cẩu Tử mười sáu tuổi vẫn bán trà ở quán Ba Mươi Dặm. Sức khỏe của lão nương hắn đã tốt hơn nhiều. Chàng thiếu niên tuấn tú không hề để tâm đến những ánh mắt "đốt cháy người" của các quý phụ trong thành Trường An, vẫn dửng dưng bưng trà nước cho những nữ nhân ấy. Dù thỉnh tho���ng tay bị vuốt ve một cái, nhưng trong túi đã có thêm ba cây trâm, vì nể mặt bạc, hắn vẫn mỉm cười rất ngọt ngào.
Trên con đường này, kẻ dám đánh xe chạy hùng hục như lợn rừng chỉ có duy nhất xa giá của hầu gia. Lão nãi nãi, thiếu phu nhân, nhị phu nhân đều là những người nhã nhặn, sao có thể đánh xe Vân gia đến mức độ ấy?
Khi bụi đất cuồn cuộn bay đến bên quán trà, giọng Vân Diệp đã vang lên ngay lập tức:
- Cẩu Tử, mau lên! Một ấm trà nóng, bánh đúc của mẹ cậu cũng cho ba bát, bỏ nhiều ớt vào.
Cẩu Tử cười toe toét, đáp lời. Trước hết bưng một ấm trà nóng đặt lên xe, sau đó mới đi ra sau lán trúc bưng tới ba bát bánh đúc.
Hành vi ngông nghênh của chủ xe ngựa khiến đám quý phụ lườm nguýt. Nhưng thấy một đám hộ vệ đông đảo phía sau xe, họ không tiện phát tác ra ngoài. "Khung cảnh lãng mạn đã bị con lợn rừng này phá hỏng rồi," đó chính là tiếng lòng chung của tất cả bọn họ.
Vô Thiệt nhận lấy bát bánh đúc, ánh mắt vô tình lướt qua mười ngón tay của Cẩu Tử, khẽ "ối" một tiếng. Ông liền trở tay tóm chặt lấy tay Cẩu Tử, tách năm ngón tay của hắn ra. Chỉ nghe tiếng khớp kêu răng rắc, bàn tay Cẩu Tử dường như to hơn một chút.
Cẩu Tử nhịn đau rụt tay lại, phẫn nộ nhìn Vô Thiệt. Vị này là khách quý của hầu gia, không thể đắc tội, hắn đành nén giận. Nhưng xuất thân là quân nhân vẫn khiến hắn nắm chặt tay lại.
- Tiểu tử, ta thấy ngươi cốt cách tinh kỳ, ngoài đẹp đẽ, trong thông tuệ, là một nhân tài có tư chất luyện võ tốt. Tuy tuổi đã hơi nhiều rồi, nhưng có lão phu đây, ngươi vẫn có hy vọng trở thành cao thủ hàng đầu. Nếu như ngươi chịu gọi ta một tiếng gia gia, ta sẽ dạy ngươi.
Vô Thiệt nói câu này rất nghiêm túc, không hề có ý đùa cợt nào. Vân Diệp quay đầu sang nhìn Cẩu Tử, gật đầu, thực lòng mong Vô Thiệt có thể thu nhận Cẩu Tử làm đồ đệ.
Thấy Vân Diệp gật đầu, Cẩu Tử vốn cơ trí, liền biết ngay ông già này không phải người tầm thường, cắn răng nói:
- Nhìn tuổi tác của ông, tiểu tử đây gọi một tiếng gia gia cũng không thiệt thòi gì, nhưng bản lĩnh của ông thế nào, cũng phải để tiểu tử được thấy tận mắt chứ?
Vô Thiệt cười híp cả mắt, biến chưởng thành trảo, bóp một cái lên chiếc bàn nhỏ bằng gỗ đàn quý giá trên xe Vân gia, bóc ra một miếng đưa cho Cẩu Tử, rồi nheo mắt chờ hắn gọi "gia gia".
Lão binh đang giúp bán trà ở bên cạnh, đá một phát vào khuỷu chân Cẩu Tử khiến hắn quỳ sụp xuống, rồi khom lưng nói với Vô Thiệt:
- Tiên sinh đúng là thế ngoại cao nhân, nhìn trúng thằng bé này quả là phúc lớn của nó. Nó từ bé đã mất cha, được quả mẫu nuôi lớn, thiếu sự quản giáo, xin tiên sinh đừng trách cứ.
Vô Thiệt gật đầu. Lúc này, Cẩu Tử đang quỳ trên mặt đất, thành thật hô một tiếng "gia gia". Nghe Cẩu Tử gọi mình như vậy, Vô Thiệt há cái mồm thiếu hai cái răng, cười cực kỳ khoan khoái, rồi lấy từ trong lòng ra một tấm ngân bài nhỏ đưa cho Cẩu Tử:
- Đây là tín vật môn hạ của ta. Ba ngày sau, tới thư viện tìm ta.
Cẩu Tử cung kính dùng hai tay nhận lấy tấm ngân bài. Vô Thiệt ra hiệu xe ngựa tiếp tục lên đường. Vô tình phát hiện ra một hạt mầm tốt, Vô Thiệt rất đỗi vui mừng, chỉ mong sớm tới thư viện để tìm thêm nhiều "tôn tử". Ông ta đã chờ đợi khoảnh khắc này lâu lắm rồi.
Vân Diệp đặt bát không trên tay xuống, xòe bàn tay ra cho Vô Thiệt xem:
- Thực ra ta cũng là người cốt cách tinh kỳ, nhưng xưa nay ta vốn khiêm nhường. Vô Thiệt, ông xem tay cho ta một chút xem nào, có phải cũng là người được chọn trong vạn người không?
Lý Thái đang ăn lập tức bị sặc, suýt chút nữa phun cả bánh đúc ra ngoài. Hắn nhìn Vân Diệp, rồi lại nhìn Vô Thiệt, cuối cùng cúi đầu xuống ăn tiếp.
Vô Thiệt liếc nhìn bàn tay múp míp của Vân Diệp, hừ một tiếng:
- Hai bàn tay này chỉ thích hợp làm thịt kho, chẳng có tác dụng nào khác đâu.
Nói xong, ông cầm bát bánh đúc vùi đầu ăn, không thèm nhìn Vân Diệp một cái nào.
Vân Diệp ngượng ngùng rụt tay lại, thẹn quá hóa giận nói với Lý Thái:
- Từ mai trở đi, ngươi vào hầm nhà ta, theo ta học cách chế ra thứ kia. Học xong thì xéo đi cho nhanh, chỉ cần có ngươi ở bên cạnh là ta lại gặp xui xẻo.
Biết ngay mà! Lý Thái bực tức đặt bát xuống, quát Vô Thiệt:
- Ngươi không biết nói khách khí sao? Sao cứ phải nói thật thế? Ngươi không biết rằng vòng đi vòng lại, cuối cùng kẻ chịu thiệt vẫn là ta sao?
Trước mặt chủ cũ, Vô Thiệt cười hăng hắc, không nói gì, vẫn tiếp tục ăn bánh của mình. Từ lời của Lý Thái, ông ta cảm nhận được một chút tôn trọng, không còn là thái độ kẻ bề trên như xưa nữa. Trong lòng sung sướng, càng thêm mong muốn sớm có một vùng trời riêng cho mình.
Vân Diệp đã nhìn thấu tâm tư của Vô Thiệt từ lâu, liền gọi một gia tướng tới, nhỏ giọng căn dặn vài câu. Gia tướng kia lập tức thúc ngựa chạy về Vân gia.
Vừa tới Vân gia, Vân Diệp liền đuổi Vô Thiệt xuống xe:
- Ông tự đi xe của mình mà về đi, đừng chen lấn với ta nữa! Cái bàn yên lành thế này mà cũng bị ông làm hỏng mất rồi. Cũng đừng có tới nhà ta, ông có nhà rồi, về nhà ông ấy. Nhớ kỹ, sau này không được tới nhà ta ăn chực, không được tới nhà ta phá đồ. Hai bàn tay chỉ có thể dùng để kho thịt này, ta chiêu đãi không nổi đâu!
Độc giả lưu ý, bản chuyển ngữ này thuộc quyền sở hữu độc quyền của truyen.free.