(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 472:
Lời Vân Diệp rất tuyệt tình, nhưng Vô Thiệt không hề giận chút nào. Y xách bọc hành lý của mình xuống xe ngay. Một cỗ xe hai ngựa kéo đang đỗ bên đường, một thiếu niên phó nhân áo xanh bước đến thi lễ:
– Lão gia gia, tiểu nhân đợi người đã lâu rồi.
Vô Thiệt xúc động bước lên xe ngựa, sờ nắn khắp nơi. Chiếc xe không phải là loại tốt lắm, thậm chí không thể sánh bằng xe ngựa của hoàng cung, không dát vàng, không khảm bạc, trong xe không trang trí bằng tơ lụa mà chỉ dùng vải bố đơn giản. Ngựa kéo xe cũng chỉ là loại ngựa bình thường. Nhưng chính chiếc xe ngựa bình thường ấy, nó thực sự thuộc về mình. Đây là thứ đầu tiên của riêng mình trên cõi đời này. Những lời trò chuyện với Vân Diệp hôm trước, không ngờ giờ đã thành hiện thực. Vô Thiệt xúc động đến suýt rơi nước mắt.
– Lão gia gia, trong nhà đã chuẩn bị nước tắm. Phong tam nương còn bảo tiểu nhân hỏi người, người thích ăn mỳ hay ăn cơm.
Cậu bé cứ líu lo không ngừng, toàn những lời thừa thãi chẳng mấy ý nghĩa, nhưng Vô Thiệt lại rất thích, bèn hỏi:
– Ngươi tên là gì?
– Tiểu nhân tên Tiểu Mãn, năm nay đã mười lăm tuổi rồi. Quản gia Vân gia đã mua tiểu nhân về để hầu hạ lão gia. Ông ấy còn nói tiền bán tiểu nhân sẽ trừ vào lương của lão gia. Lão gia gia, lương là gì ạ?
– Ha ha ha, lương chính là tiền công. Có điều, tiền công của lão gia không phải do Vân gia trả, mà là thư viện trả. Tiểu Mãn, đánh xe chậm thôi, hai con ngựa này phối hợp chưa tốt lắm, đừng để chúng bị thương.
Vân Diệp vừa về đến nhà, Thì Thì đã chạy tới khoe mình đã biết rất nhiều chữ rồi, hỏi sư phụ có muốn kiểm tra không. Vân Diệp theo thói quen nhìn vào góc tường, quả nhiên ba chỏm tóc thấp thoáng ở đó. Ngoài Tiểu Vũ ra thì còn ai khác nữa chứ? Rõ ràng là nó xúi Thì Thì đến tìm mình, kỳ thực chỉ muốn khoe khoang với Vân Diệp, sợ y không biết đến sự tồn tại của nó nên mới cố tình để lộ mái tóc.
Nha đầu này có cảm giác nguy cơ rất mạnh. Phụ thân qua đời, mẫu thân đưa các tỷ muội khác về Thục, chỉ có mỗi nó là bám trụ lại Vân gia không chịu đi. Vũ Nguyên Khánh và Vũ Nguyên Sảng muốn gả muội muội mình cho một phú hộ, đã đến Vân gia gây chuyện ba lần. Khi đó Vân Diệp còn chưa về, Tiểu Vũ đã quỳ trước mặt Tân Nguyệt, chĩa kéo vào tim, nói rằng nếu bắt nó về, nó sẽ tự sát.
Vì thế Tân Nguyệt từ chối yêu cầu của hai tên ca ca.
Đã nói kiểm tra là kiểm tra, Vân Diệp rất dứt khoát. Lần đầu tiên thấy có đứa bé thích được kiểm tra, điều này cần được khuyến khích. Một quả cầu xông hương treo trong tiểu đình, đó là phần thưởng cho người đứng thứ nhất. Còn cây gậy trúc trong tay y chính là để trừng phạt kẻ đứng bét.
Tiểu Nha cùng Đông, Tây, Nam, Bắc hậm hực không muốn tới tiểu đình. Thẩm thẩm phải nói ngon nói ngọt mãi mới khuyên được chúng. Mỗi đứa được cho một cái vòng nhỏ.
Vân Diệp ra đề trên bảng đen, đề không hề khó. Lão phu tử dạy học trong nhà chắp tay sau lưng đi qua đi lại giám thị, thi thoảng lại nhìn xem các đệ tử của mình làm bài ra sao.
Chỉ cần kiểm tra một chút là biết ngay bình thường chúng có chịu khó học hành hay không. Đứa thì gãi đầu gãi tai, đứa khác lại nhìn ngang ngó dọc. Đương nhiên cũng có đứa tự tin múa bút như bay. Lão phu tử thích nhất là đứng sau lưng Tiểu Vũ và Thì Thì, không ngừng gật đầu tán thưởng. Còn nhìn Tiểu Nha ngó ngoáy như con khỉ thì chỉ biết lắc đầu ngao ngán. Tiểu Đông học số học không tệ, Tiểu Tây trung bình, Tiểu Nam, Tiểu Bắc miễn cưỡng làm được vài câu.
Bài kiểm tra của Tiểu Nha toàn những nét gạch chéo, khiến Vân Diệp nhìn m�� đau lòng. Lý Thái cầm bài kiểm tra của Thì Thì và Tiểu Vũ xem qua, rồi dùng bút đỏ chấm tròn một trăm điểm to tướng. Hai tiểu nha đầu sung sướng nắm tay Lý Thái làm nũng.
Tiểu Nha bĩu môi, nằm ườn lên đùi ca ca, chuẩn bị chịu phạt. Nó biết mình làm bài không tốt chút nào. Vân Diệp giơ gậy trúc lên mấy lần nhưng không nỡ đánh xuống. Tiểu nha đầu cắn chặt răng, nhắm tịt mắt, dáng vẻ sẵn sàng chịu đòn ấy khiến người ta không khỏi đau lòng.
Thôi bỏ đi, còn đánh đấm gì nữa chứ! Roi mà đánh vào người nó, mình lại phải đau lòng mấy ngày. Trong khi Tiểu Nha vừa hết đau mông là đã chạy đi chơi ngay, còn bản thân mình thì cứ rầu rĩ, đúng là lỗ vốn. Vân Diệp tức tối vỗ nhẹ vào cái mông cong cong của nó một cái, rồi bế nó lên nói:
– Chuyên tâm vào. Trong nhà muội học lâu nhất, nhưng lại làm bài kém nhất. Tương lai không tìm được nhà chồng tốt thì sao?
Tiểu Nha cao hứng ôm chầm lấy cổ Vân Diệp:
– Muội không gả đi đâu, cứ ở nhà thôi. Muội sẽ hầu hạ nãi nãi, hiếu kính ca ca, cả đời không gả.
Nói xong, nó còn thơm một cái chụt lên má Vân Diệp.
Vậy là đủ rồi. Nữ hài tử chỉ cần lòng dạ thiện lương thì chẳng có gì đáng lo cả. Tiểu Nha có hơi nghịch ngợm một chút chẳng phải là do mình chiều chuộng nó sao? Giờ đây, những tật xấu của nó cũng không thể chỉ trách riêng Tiểu Nha được.
Người nhà họ Vân không thông minh xuất chúng lắm, trừ Đại Nha ra thì chẳng ai thích đọc sách cả. Ngay cả Đại Nha cũng phải khổ công lắm mới đọc hết sách vở. Mấy ngày trước, nàng còn nói với Vân Diệp rằng mắt mình nhìn xa thấy mờ mờ, liệu có phải sắp bị mù rồi không. Tiểu nha đầu sợ đến mức khóc suốt.
Đọc sách đến mức hại cả mắt, e là đã bị cận thị rồi. Vân Diệp cẩn thận kiểm tra mắt của Đại Nha. Tôn Tư Mạc nói là bị “nhiễm tà khí thượng thăng”, cần phải dùng thuốc phản thanh phục minh. Ông còn khuyến khích Đại Nha ăn nhiều nội tạng bò dê.
Việc dùng Trung y muốn có hiệu quả thì cần một quá trình lâu dài. Vân Diệp đã chuẩn bị làm cho Đại Nha một cặp kính, dùng thủy tinh tốt nhất, tiếc là các công tượng không sao nắm bắt được độ cong của th��u kính, không đạt tới yêu cầu của Vân Diệp. Chuyện này cần thong thả mày mò thêm.
Do có hai đứa xếp hạng nhất, Vân Diệp nhìn Tiểu Vũ với gương mặt đầy khao khát. Y không chút do dự, lấy lý do bài kiểm tra trình bày ngay ngắn hơn để tuyên bố Tiểu Vũ chiến thắng. Thì Thì rất rộng lượng chúc mừng Tiểu Vũ.
Tiểu Vũ mân mê mép váy mãi kh��ng buông, áy náy nhìn phần thưởng, rồi quỳ xuống khóc với Vân Diệp:
– Sư phụ, con không cần quả cầu xông hương, chỉ xin sư phụ một việc.
– Ồ, chuyện gì? Chỉ cần sư phụ làm được, nhất định sẽ đồng ý. Tiểu Vũ kiểm tra được thứ nhất, đương nhiên phải được khen thưởng. Được rồi, đứng lên nói với sư phụ. Nhà ta không khuyến khích chuyện quỳ bái. Đầu gối cong lại là dùng để bước đi, chứ không phải để quỳ. Môn hạ của ta không phân nam nữ, đầu gối quý trọng lắm.
Tiểu Vũ bò dậy, khóc nức nở:
– Ca ca con muốn gả con đi đổi lấy tiền. Con không muốn gả, con muốn ở nhà không đi đâu hết.
Vân Diệp cười thâm trầm:
– Con là đệ tử của ta, ta muốn xem xem ai dám mang con đi đổi tiền. Nếu có đổi, cũng phải do sư phụ ta đây mang đổi. Tiểu Vũ nhà ta là báu vật vô giá, trên đời này, người có thể trả được giá không nhiều đâu.
Tiểu Vũ phì cười, nhưng lập tức lại rầu rĩ nói:
– Nhưng họ là ca ca của con. Cha con không còn, theo lề lối con gái phải nghe lời ca ca.
– Nha đầu ngốc, con quên sư phụ còn có cái danh đứng đầu Trường An tam hại ư? Có cái danh hiệu này mà không làm chút chuyện xấu sao được? Ca ca con nếu dám tới cửa, sư phụ sẽ đánh gãy chân bọn chúng. Con cứ vui vẻ đọc sách, vui chơi. Chuyện khác cứ giao cho sư phụ lo, đảm bảo ổn thỏa, không để lại hậu họa gì đâu.
Nói xong, y treo quả cầu xông hương lên eo Tiểu Vũ, rồi chỉ ra mấy tiểu nha đầu đang đuổi nhau ngoài đình viện, bảo Tiểu Vũ cũng ra chơi với chúng.
Lý Thái ôm trán nói:
– Diệp Tử, sao ngươi giáo huấn người khác mà chỉ có mỗi một chiêu này vậy? Miệng kêu đánh gãy chân kẻ này, đánh gãy chân kẻ kia. Kết quả là đến giờ ngươi mới chỉ đánh gãy chân hai kẻ. Trong đó, một kẻ gãy ở chỗ bất nhã, hoàn toàn không phù hợp với thân phận hầu tước của ngươi. Hoặc là phải giết chết hẳn đi, chứ đừng làm nửa chừng, chẳng ra làm sao cả.
Đúng là hết lời để nói. Lý Thái chưa bao giờ là một kẻ lương thiện. Lý Nguyên Xương chuyến này liệu có sống nổi hay không, còn chưa biết chừng. Đừng thấy hiện giờ hắn không đả động gì đến nữa. Một khi đã ra tay, Lý Nguyên Xư��ng nhất định sẽ nếm đủ.
Truyen.free hân hạnh mang đến bản chuyển ngữ này, hy vọng bạn đọc sẽ có những giây phút giải trí tuyệt vời.