Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 474:

Một mẫu ngô thì thấm vào đâu, nửa canh giờ đã bị đám phó dịch bẻ trụi sạch. Nhìn mười mấy sọt ngô xếp đầy, Vân Diệp mới thấy hả hê trong lòng.

Nãi nãi chỉ mỉm cười nhìn Vân Diệp, không nói gì, rồi tủm tỉm đi về Phật đường, chuẩn bị bù lại buổi tụng kinh hôm nay. Tân Nguyệt vừa định lên tiếng thì bị Vân Diệp trừng mắt, đành ngậm miệng. Na Mộ Nhật thì vui s��ớng như đứa trẻ nhỏ, nằng nặc đòi Vân Diệp luộc thật nhiều ngô, nàng còn tuyên bố sẽ chỉ ăn ngô trong nửa tháng tới.

Vân Diệp lại luộc thêm một nồi lớn nữa. Tiền quản gia cũng được chia một bắp, vui mừng cười toe toét. Tiểu Nha thì nhanh chóng ăn sạch phần ngô mình có.

Đúng là phải như thế này mới được, Vân Diệp hài lòng lắm. Na Mộ Nhật bê một đĩa ngô vào phòng, chắc chắn là để chia cho Hoạn Nương. Tiểu Nha, Tiểu Vũ cùng đám nha hoàn nhỏ mỗi đứa cũng được hai bắp, ăn không hết thì cứ để dành, cả nhà ai cũng có phần.

– Hôm nay chàng bị làm sao vậy? Ngày thường xem ngô quý như mạng sống, sao hôm nay lại chặt nhiều đến thế? Chẳng phải chàng từng bảo đó là lương giống ư, còn nói thà cha mẹ chết đói cũng không ăn lương giống, sao hôm nay lại đổi tính rồi?

– Nếu ta thật sự trơ mắt nhìn cha mẹ mình chết đói mà không đụng đến lương giống, thì nàng còn yêu ta nữa không? Chí công vô tư đến mức đó thì không còn là Vân Diệp nữa rồi. Thiên hạ gì chứ, bách tính gì chứ, đó không phải là chuyện ta cần quan tâm. Bản thân ta cũng là một bách tính, cũng cần được chiếu cố, chứ không phải ta phải đi chiếu cố thiên hạ để cả nhà chết đói. Lương tâm, đó là thứ chỉ có được sau khi đã ăn no.

Tân Nguyệt khẽ hôn chụt lên môi Vân Diệp:

– Phu quân như chàng mới đúng là phu quân tốt. Kiếp trước thiếp thân chẳng biết đã tích đức gì mà gặp được nam tử tuyệt vời như chàng. Sinh con đẻ cái cho chàng là phúc phận của thiếp, được sống bình yên dưới sự che chở của chàng cả đời chính là hạnh phúc. Quản Trọng chẳng phải đã nói rồi sao, ‘đủ cơm ăn áo mặc mới biết lễ nghĩa’? Lời của tiên hiền quả thực tương đồng với suy nghĩ của chàng đó.

Tân Nguyệt thích nhất là nhìn Vân Diệp chăm lo chuyện nhà. Thấy y có chiều hướng phát triển theo lẽ này, nàng vội vàng khích lệ, thậm chí còn tìm dẫn chứng từ tiền nhân để trượng phu thêm phần kiên định.

Trời đã tối mịt mà vẫn không thấy Lý Thái có động tĩnh gì, Vân Diệp bèn cho hai bắp ngô vào giỏ, chuẩn bị đi xem sao.

Pháo trúc của Lý Thái đã làm xong xuôi, nhưng chàng trai cần cù này vẫn còn đang bận rộn, miệt mài dùng kính phóng đại để nghiên cứu các loại tiêu thạch và lưu huỳnh có độ thuần khác nhau, đồng thời ghi chép cẩn thận lại.

Trên sổ đã ghi chi chít những ký hiệu, đó là các chữ cái tiếng Anh mà Vân Diệp đặc biệt dạy hắn để bảo mật. Lý Thái lại còn tự chế ra hàm nghĩa mới cho mỗi chữ, đến nỗi ngay cả Vân Diệp cầm sổ bút ký của hắn cũng chẳng thể hiểu rốt cuộc là viết cái gì.

Nam nhân chìm đắm trong công việc luôn có một sức hút đặc biệt. Chuyên tâm, bền bỉ, kiên cường… Tóm lại, trong những khoảnh khắc ấy, người ta sẽ bất ngờ phát hiện ra những ưu điểm của hắn mà trước nay chưa từng thấy.

Sờ vào ấm trà, phát hiện nước bên trong đã lạnh ngắt, nhân lúc Lý Thái đang nghỉ tay, Vân Diệp lên tiếng:

– Thanh Tước, nghỉ tay chút đi. Thuốc nổ đã được ta nâng cấp lên một tầm cao mới, ngươi muốn có thêm phát hiện mới trên cơ sở này e là không dễ đâu. Mà này, ta có món ngon cho ngươi đây.

Lý Thái mỉm cười với Vân Diệp, vặn mình một cái cho giãn gân cốt, rồi mở nắp giỏ ra, kinh ngạc kêu lên:

– Ô hay, hôm nay có chuyện gì thế? Sao ngươi lại cho ta ăn thứ này? Năm ngoái ta xin ngươi một ít để nếm thử mà còn bị ngươi mắng cho tắt bếp, chẳng lẽ thấy ta quá vất vả nên đặc biệt bồi bổ sao?

– Trước tiên, rửa tay đi đã! Tay ngươi toàn bột bẩn. Không biết học tập thói quen tốt là phải rửa tay sau khi làm việc sao? Ta không rõ tương lai ngươi sẽ nghiên cứu cái gì, nhưng nếu dính vào phạm trù sinh hóa, chỉ riêng việc không rửa tay thôi cũng đủ lấy mạng ngươi rồi.

Lý Thái luôn khiêm tốn tiếp nhận những ý kiến xác đáng. Chàng đặt nắp giỏ xuống, đi tới chậu gỗ rửa tay, cẩn thận rửa tỉ mỉ hai lượt, lau khô rồi mới lấy ngô trong giỏ ra, bỏ râu, bóc vỏ, rồi ăn ngấu nghiến.

Nhìn động tác của hắn là biết đám khốn kiếp ở thư viện nhất định đã ăn vụng không ít, tội nghiệp cho chàng, nhịn mãi đến giờ mới được ăn.

Vân Diệp đến bên bàn của Lý Thái, nhìn những cây pháo trúc hắn đã làm, rất chu đáo, từ loại lớn đến loại nhỏ đều có đủ. Kéo ngăn kéo ra, vật liệu bên trong đã chẳng còn bao nhiêu. Cầm một cây pháo trúc lên lắc nhẹ, cảm thấy thuốc nổ được nén rất chặt, cái lỗ nhỏ trên đoạn trúc cũng được khoan rất đẹp, thật khó mà tưởng tượng được những thứ này lại được làm ra từ đôi tay của một vị thân vương.

– Thanh Tước, sự bền bỉ của ngươi khiến ta không phục cũng không được. Ngươi sinh ra là để làm cái nghề này, vừa cần cù lại thêm thiên phú, e rằng ngươi muốn không có thành tựu cũng khó. Ta thực sự không dám tưởng tượng tương lai ngươi sẽ đạt đến tầm nào. Ca ca ngươi đúng là không thể so sánh với ngươi được, bất kể là về thiên phú hay sự chăm chỉ đều không bằng ngươi.

Lý Thái nhổ bã ngô trong miệng ra, trợn mắt nói:

– Vậy sao ngươi còn lựa chọn giúp đại ca của ta? Những phẩm chất tốt đẹp của ta thì ngươi lại chẳng thấy, giờ nói những lời này không phải là quá muộn rồi sao?

– Ngươi cả nghĩ rồi. Nếu chỉ nói về việc làm hoàng đế, ta vẫn kiên trì ủng hộ đại ca của ngươi. Ngươi không quản lý được quốc gia đâu, một nhà khoa học mà làm nguyên thủ quốc gia thì sẽ là thảm họa cho đất nước. Trong đầu bọn họ vốn dĩ đã có sẵn một sự điên cuồng. Ngươi không biết làm hoàng đế sẽ phải chịu áp lực lớn cỡ nào đâu, với cái tính của ngươi, chẳng bao lâu sẽ phóng thích sự điên cuồng của mình. Ngươi lại bá đạo đến thế, ngươi có biết không, ngươi rất giống Dương Quảng đấy.

Lý Thái im lặng, cúi đầu ăn ngô. Mãi lâu sau chàng mới ngẩng đầu lên, yếu ớt nói:

– Ta muốn phản bác ngươi, nhưng kết quả lại phát hiện ra đúng như ngươi nói, bọn ta rất giống nhau. Đều văn tài phong phú, đều thiên phú hơn người, mẹ nó, ngay cả suy nghĩ cũng y hệt. Cái vận hà kia nếu như không phải làm gấp gáp thì Dương Quảng nhất định đã là một hoàng đế lừng danh. Chinh phạt Cao Ly nếu không quá vội vàng như thế cũng sẽ không khiến triều Tùy chia năm xẻ bảy. Tính cách bọn ta đều nóng vội, muốn làm chuyện mất mấy trăm năm chỉ trong vài năm, cho nên nhất định sẽ không ổn thỏa.

– Thanh Tước, đó chính là nguyên nhân ta không muốn ngươi làm hoàng đế. Hai điều trên tất nhiên là quan trọng, nhưng điều quan trọng nhất thì ngươi lại không hiểu. Ngươi cứ nhìn những việc phụ hoàng ngươi làm mấy năm qua là rõ. Dương Quảng không chỉ có tính cách nóng vội. Cuối thời Tùy, môn phiệt hoành hành, đương nhiên bao gồm cả Lý gia Quan Lũng các ngươi. Ông ta muốn chứng minh mình là một hoàng đế giỏi, cho nên lựa chọn đông chinh Cao Ly, đem toàn bộ quốc lực tập trung vào đó, tiêu hao vô số tài lực của các môn phiệt. Nếu như đông chinh thành công, ông ta sẽ dựa vào uy thế từ đại thắng để xử lý môn phiệt trong nước. Đó chính là lý do vì sao gia gia ngươi một đêm lại phải thức giấc đến ba lần.

– Trong nước, ông ta muốn thông qua việc mở vận hà để lập nên sự nghiệp thiên cổ. Tiếc rằng đông chinh thất bại, thua thảm hại, lại còn không biết dùng người khi mở vận hà. Những kẻ như Ma Thúc Mưu thì tham tàn như dã thú ăn thịt người, khiến dân oán sục sôi. Ông ta mất đi sự tín nhiệm của quý tộc, mất đi lòng tin của bách tính, cho nên việc xuất hiện mười tám lộ phản vương cũng chẳng có gì là lạ.

Cuộc nói chuyện với Lý Thái diễn ra rất thoải mái. Một người không còn ôm ảo tưởng về hoàng vị nữa thì tâm thái cũng tr�� nên bình hòa. Người ta có thể cùng hắn nói bất kỳ chuyện cười nào liên quan tới ngai vàng, nơi nụ cười và nước mắt đan xen lẫn nhau. Sự chua xót ấy khó lòng mà xua đi được, bởi sinh ra trong hoàng tộc vốn dĩ đã có những cay đắng mà người ngoài khó thể nào hiểu thấu.

Nội dung đã được biên tập và trình bày lại này thuộc quyền sở hữu của truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free