(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 475:
Lý Thái ôm số pháo trúc vừa làm xong ra khỏi hầm. Thị vệ cũng xuống hầm thu dọn mọi thứ, kể cả bụi bẩn vừa phát sinh, để lại cho Vân gia một cái hầm trống trơn.
Việc dạy chế thuốc nổ dưới hầm là do Lý Nhị đặc biệt dặn dò. Ông cho rằng đây là chuyện con người đoạt lấy quyền năng của trời, không thể để trời nhìn thấy, nên phải thực hiện dưới lòng đất. May mắn l�� hầm của Vân gia đủ lớn, lại đủ sâu, chỉ thiếu điều không đào ra suối mà thôi, còn lại mọi thứ đều ổn. Mặc dù có vẻ như bưng tai trộm chuông, nhưng Lý Nhị đã trịnh trọng dặn dò, và Vân Diệp phải thực hiện chính xác theo lời ông.
Lý Thái kiên quyết lấy của Vân gia một sọt ngô, không chọn ngô đã luộc, mà chỉ lấy ngô sống. Hắn định mang về hoàng cung tự luộc, tự bổ củi, tự đun nước, tự bóc ngô, rồi đích thân mang ngô cho phụ mẫu. Hắn không biết nấu ăn, chỉ có món luộc ngô là còn có thể làm được. Thông qua cách này, hắn muốn ngầm nói với Lý Nhị và Trường Tôn thị rằng mình sẽ rút lui khỏi cuộc tranh giành hoàng vị, từ nay làm một vương gia an nhàn, và làm những điều mình yêu thích.
Bóng lưng của một người thường tiết lộ rất nhiều điều. Ví như Lý Thái hiện giờ, ban đầu hai vai trĩu xuống, lưng còng, sau đó dần dần thẳng lên, vẫy tay với Vân Diệp, rồi chui vào xe ngựa. Người khác có thể không hiểu, nhưng Vân Diệp lại thấu hiểu hàm nghĩa của hành động đó: Lý Thái vẫn là Lý Thái, chưa bao giờ thay đổi.
- Phu quân, Ngụy vương nói chọn mấy chục con lớn là ý gì?
Tân Nguyệt đứng ở cửa, nhìn chiếc xe ngựa của Lý Thái đã rời đi, ngần ngừ hỏi:
- Chuyện của nam nhân, nữ nhân hỏi nhiều làm cái gì?
Vân Diệp quay lại đẩy Tân Nguyệt, người thích hóng chuyện, về nhà. Nửa đêm canh ba rồi, còn nữ nhân nhà ai mà chạy lung tung thế này?
Lý Nguyên Xương có chết hay không, Vân Diệp chẳng bận tâm. Thứ cực phẩm trong đám bại hoại này chết bớt tên nào hay tên đó. Mấy chục con ong lớn đốt cho nhất định sẽ khiến hắn thừa sống thiếu chết. Nỗi uất ức của Lý Thái cần được giải tỏa, Lý Nguyên Xương không may gặp phải thì cũng chẳng còn cách nào khác.
Tôn Tư Mạc vẫn chưa ngủ. Ông treo một chiếc đèn lồng, nằm trong sân nghe tiếng ếch kêu. Từ khi Vân Diệp về, Tôn Tư Mạc liền được mời tới nhà, vì Na Mộ Nhật sắp sinh rồi, mà mang thai đứa đầu lòng không có Lão Tôn bên cạnh, lòng Vân Diệp thấy không yên.
Có điều lão đạo này tựa hồ cũng muốn tới Vân gia. Tiền quản gia vừa ngỏ lời mời một lần là ông đã đóng gói hành lý rời Ngọc Sơn ngay lập tức. Đi cùng còn có muội muội của Hỏa Trú, một tiểu cô nương mặc đạo bào, đầu gài trâm gỗ, không ngừng đốt ngải thảo bên cạnh Tôn Tư Mạc để đuổi muỗi.
Lão đạo nổi ý phàm trần rồi sao? Suy nghĩ này vừa nổi lên, bản thân Vân Diệp cũng cảm thấy xấu xa. Nếu như chuyện này xảy ra với Lý Nhị, dù có suy đoán thế nào cũng chẳng quá đáng, nhưng nếu đặt trên người Tôn Tư Mạc thì lại thành xúc phạm rồi. Khắp Đại Đường, Vân Diệp chỉ gặp đúng một người có phẩm hạnh cao khiết như vậy. Mặc dù ông từng nghiên cứu ra mấy loại như dâm dược, nhưng đó cũng là vì mục đích y học, chẳng qua là Vân Diệp không dùng chúng vào những việc đàng hoàng mà thôi.
Bên cạnh Tôn Tư Mạc có một bắp ngô còn tươi, vỏ đã bóc đi, trên đó đã mất vài hạt. Ông còn có cái tật xấu này: nhìn thấy thứ thực vật lạ là cho vào miệng. Không chỉ một lần Vân Diệp thấy môi ông sưng lên như gan lợn. Làm thí nghiệm lấy trâu bò, khỉ hay thỏ đều được, cần gì tự làm khó bản thân? Thần Nông toi đời cũng chính vì cái tật này mà ra đấy.
Nhìn thấy Vân Diệp, Tôn Tư Mạc vẫy tay gọi y tới, nói:
- Sức khỏe của Na Mộ Nhật rất tốt, thời gian sinh nở là trong hai ngày tới. Ngươi đã vắng mặt tám tháng rồi, nên ở bên cạnh đứa bé này nhiều hơn mới phải. Ta thấy nó có một nút thắt trong lòng, như vậy không tốt, để lâu ngày sẽ thành bệnh đấy. Ngươi cứ bận mãi thế này từ khi nào vậy?
Vân Diệp ngồi xuống cái ghế nhỏ do tiểu đạo cô mang tới:
- Na Mộ Nhật nhớ thảo nguyên, luôn mơ thấy thảo nguyên. Ta đã hứa với nàng rồi, chỉ cần đứa bé tròn một tuổi thì tùy ý nàng quyết định. Trước đó, ta muốn tiêm chủng đậu mùa cho đứa bé. Đại thảo nguyên từ thời Hung Nô đã có thói quen xấu, đó là dùng trâu bò bệnh chết, thậm chí cả người chết làm vũ khí chống lại sự tấn công của người Hán, mà không biết đó là con dao hai lưỡi, hại người cũng hại chính mình. Tập quán sinh hoạt của người Hán tốt hơn của họ, cho nên họ tự chuốc họa vào thân nhiều hơn. Ở thảo nguyên, một đứa bé từ khi sinh ra tới lúc trưởng thành gian nan hơn ở Trung Nguyên, mười đứa bé có ba bốn đứa trưởng thành an toàn đã là nhờ thần tiên phù hộ rồi.
- Vậy sao chàng còn để Na Mộ Nhật đưa đứa bé đi, thiếp nuôi không được sao? Tiểu thiếp nhà người ta sinh con chẳng phải đều do chính thê nuôi nấng sao? Chỉ có nhà ta là khác thôi.
Tân Nguyệt như bóng ma, bất kỳ lúc nào cũng có thể xuất hiện bên cạnh:
Tôn Tư Mạc chỉ cười không nói. Ông là một sự tồn tại đặc biệt ở Vân gia, từ lão nãi nãi trở xuống không ai coi ông là người ngoài. Những lời này nếu trước mặt người khác, Tân Nguyệt có đánh chết cũng không dám nói, nhưng trước mặt Tôn Tư Mạc thì nàng chẳng cần cố kỵ gì.
- Ầm ĩ cái gì! Nhà ta là nhà ta. Đã về làm dâu thì đều là vợ của ta, ta cưới các nàng sẽ không làm tổn thương các nàng. Tuy cưới hai người vợ có thể coi là một sự tổn thương đối với nàng, nhưng chuyện tới nước này, thì phải liệu bề mà nói. Nàng có con, nàng nuôi, đó là điều thiên kinh địa nghĩa. Na Mộ Nhật có con, nàng ấy nuôi cũng là hợp lý.
Tân Nguyệt đặt đĩa trong tay xuống. Không ngờ là dưa hấu, chỉ là hạt quá nhiều, cũng không to, chỉ lớn chừng cái bát, không bằng quả dưa đời sau to như quả bí đao.
- Chà, dưa lạnh. Lần trước lão đạo ăn thứ này là khi xem bệnh cho hoàng hậu ở Phù Dung viên mới được ăn. Thoáng chốc đã hai năm trôi qua. Năm nay mưa nhiều, đủ nước mới có được thứ ngon lành này để ăn.
Tôn Tư Mạc mấy năm qua càng lúc càng giống thần tiên, chuyện gì trong mắt ông đều như mây khói trôi qua, chẳng có chút gợn sóng nào. Dưa lạnh là thứ chỉ trong vườn hoàng gia mới trồng, mỗi năm chỉ trồng một hai mẫu, phân phát cho các vương hầu một hai quả. Bất kể nhà ai có được cũng là một vinh dự lớn.
Một quả dưa hấu nhỏ ăn vài ba miếng là hết. Vân Diệp thu hạt lại, bảo Tân Nguyệt rửa sạch phơi khô, chuẩn bị năm sau nhà mình cũng trồng.
- Thứ này không phải quan phủ không cho phép trồng sao? Chàng thu hạt lại làm gì?
Tân Nguyệt lúc nào cũng là một lương dân, nhưng Vân Diệp thì luồn lách qua khe hở của luật pháp không phải chỉ một lần. Giống các nhà vương hầu khác, ai mà coi vương pháp ra gì đâu, chỉ cần không tạo phản thì đã là lương dân hạng nhất rồi.
- Hoàng đế đem khoai tây của nhà ta giấu đi cũng chẳng thấy ai nói ra nói vào. Ta trồng mấy quả dưa mà nàng đã lèm bà lèm bèm rồi, nàng không thấy phiền sao?
Tân Nguyệt bực tức đánh lên vai Vân Diệp một cái, rồi dẫn theo đám nha hoàn của mình về hậu viện.
- Ngươi ở Dã Nhân Sơn vật lộn cả tháng có phát hiện ra dược liệu tốt không?
Ba câu không rời nghề nghiệp, Tôn Tư Mạc thấy Tân Nguyệt đi rồi liền hỏi vào trọng điểm.
- Đương nhiên là có. Vị thuốc điền thất mà đạo trưởng muốn tìm ta đã thấy rồi, ta mang về một ít, để lát nữa mang tới cho đạo trưởng. Tiểu tử còn nhìn thấy một loại hoa ăn thịt, không biết có tác dụng gì không, rất thối, tiểu tử không lấy. Bắt được một con rết màu đỏ, dài hơn một xích. Chẳng phải đạo trưởng nói rết ở đây không đủ độc, không thể dùng làm thuốc sao? Con đó chắc chắn đủ độc. Còn nữa, ta mang về cho đạo trưởng đủ các loại đỉa, to, hút máu rất khỏe, cắn một cái là sướng tê người, vết thương sẽ chảy máu cả ngày. Đậu Yến Sơn đã thử để mấy chục con cắn qua, thiếu chút nữa thì mất mạng. Đạo trưởng thấy thế nào?
- Ở đâu?
Tôn Tư Mạc không rảnh nghe Vân Diệp khoe khoang, hỏi thẳng điều quan trọng nhất.
- Đỉa được nuôi trong chum nước, điền thất trong kho, còn rết ở thư phòng của tiểu tử.
Đừng thấy Lão Tôn tính ôn hòa mà lầm, ông là người ít kiên nhẫn nhất. Vân Diệp mà còn lắm mồm không chừng sẽ ăn đòn, nên vội nói rõ ràng:
Cầm đèn lồng vớt một con đỉa trong chum nước, Tôn Tư Mạc đặt nó trên tay mình. Con đỉa xanh xao nóng ruột định cắn vào bàn tay đầy vết chai, nhưng uổng công. Những vết chai trên ngón trỏ của Tôn Tư Mạc quá dày, nó cắn không được, đành bò vòng quanh tìm chỗ da mỏng hơn để cắn.
Búng tay một cái, con đỉa bị bắn trở lại chum. Ông nhìn ngón tay của mình, cười một nụ cười thâm thúy, rồi đi thẳng vào thư phòng của Vân Diệp. Trong cái hộp gỗ, con rết đỏ trông như còn sống, chân cũng không rụng chiếc nào. Vì nó, Vân Diệp đã bỏ nhiều công sức, đặt vào giấy tuyên chỉ, để chỗ khô thoáng gió từ từ sấy khô, cuối cùng dùng ghim thuê hoa cố định lên gỗ mềm. Giờ đây nó đã không còn là dược liệu đơn thuần nữa, mà có thể coi là một tác phẩm nghệ thuật.
- Rất tốt, bề ngoài đẹp lắm, có vẻ độc tính cũng không tệ. Đây là thứ thuốc tốt, giảm đau ngừa co giật, lở loét, mấy bệnh đó mà có nó thì dễ chữa biết bao.
Nói xong, ông đóng hộp lại, cho vào trong lòng, rồi ra hiệu cho Vân Diệp dẫn tới kho của Vân gia, vì điền thất còn ở đó.
Tự nhiên đòi tham quan kho nhà người ta, chỉ có Tôn Tư Mạc mới làm được. Mấy thứ như lưu ly ông chẳng thèm nhìn lấy một cái. Chỉ có trân châu mà Vân Diệp mang về là ông lấy vài viên, nói là để phối thuốc. Tân Nguyệt vừa mới mở cửa kho cho Tôn Tư Mạc còn cười hì hì kiến nghị rằng phía sau còn có trân châu to lắm, không biết lão thần tiên có chọn thêm mấy viên không?
Cái mụ bại gia này! Trân châu làm thuốc lấy mấy viên méo mó, sứt sẹo là được rồi, dù sao cũng nghiền thành bột mà thôi, cần gì phải chọn thứ to và tốt.
Trên giá có mấy bao, toàn là điền thất do trưởng lão Mông trại sai mang tới, toàn thứ tốt nhất: đủ tuổi, đủ trọng lượng, rễ to, hoàn chỉnh. Tôn Tư Mạc rất hài lòng, chọn vài cây rồi rời kho, nhíu mày bảo Vân Diệp:
Người xuất gia có thể không quan tâm, nhưng Vân gia đông đúc cả nhà. Lão Tần còn đòi Vân gia chuẩn bị thật nhiều của hồi môn cho Nhuận Nương, không có tiền sao được chứ.
Nhưng mà Lão Tôn nói thì chỉ có thể cúi đầu thụ giáo.
Một đêm mưa to đã xua đi cái nóng. Tới sáng, mưa vẫn rả rích không ngừng. Vân Diệp cả một đêm không ngủ, cứ đi đi lại lại dưới mái hiên. Đêm qua, khi vào phòng Na Mộ Nhật, nàng đã bắt đầu đau bụng. Nàng đau suốt cả một đêm, tới sáng sớm, bà mụ mới nói Nhị phu nhân sắp sinh rồi.
Canh nhân sâm đã được nấu sẵn. Tôn Tư Mạc xem xét hai lần, nói không có vấn đề gì. Tân Nguyệt bế con, rụt rè đứng cách Vân Diệp thật xa. Nàng biết trượng phu đang trong trạng thái nóng nảy, tránh xa thì hơn. Lúc mình sinh con, dù đau chết đi sống lại, nàng cũng cảm nhận được sự lo lắng bất an của trượng phu, hẳn bây giờ cũng vậy.
Cô nương trên thảo nguyên rất kiên cường, Na Mộ Nhật không lớn tiếng la hét, chỉ khẽ rên rỉ. Lần này, bà mụ bất kể thế nào cũng không cho Vân Diệp vào phòng đẻ. Nhìn thấy Vân Diệp có ý xông vào, Tân Nguyệt không còn để ý nhiều nữa, vội vàng giữ chặt lấy chàng, cầu khẩn Vân Diệp đừng cố chấp nữa. Lần trước vì vào phòng đẻ, nên mới gặp chuyện không may, đứa con chưa đầy tháng đã bị Đậu Yến Sơn bắt cóc. Lần này nếu xảy ra chuyện, cả nhà sẽ không sống nổi n��a.
Na Mộ Nhật, người hiểu chuyện, có lẽ đã nghe thấy tiếng tranh cãi bên ngoài nên không còn phát ra tiếng rên đau đớn nữa, chỉ còn hơi thở dồn dập. Tất cả đều đang bị dày vò. Lão nãi nãi ở Phật đường đã phái nha hoàn tới hỏi thăm ba lần rồi.
Tiếng trẻ con khóc truyền ra, không được vang như Vân Bảo Bảo Vân Thọ, mà khóc như tiếng mèo con kêu vậy. Tức thì làm tim Vân Diệp thắt lại. Y nhìn Tân Nguyệt một cái rồi định vào, đúng lúc này bà mụ đi ra, quỳ xuống hành lễ:
- Chúc mừng hầu gia, chúc mừng hầu gia, sinh được tiểu thư.
Vân Diệp chẳng bận tâm là sinh nam hay sinh nữ, chỉ cần là cốt nhục của mình thì đều là cốt nhục trong lòng hết. Y vốn rất muốn có nữ nhi, giờ đây đã thỏa mãn rồi. Phần thưởng của Vân gia xưa nay luôn rộng rãi, y tiện tay thưởng ngay một viên trân châu to bằng đầu ngón tay.
Chẳng trách tiếng khóc nhỏ như vậy, thì ra đứa bé đúng là rất nhỏ, gầy teo bé nhỏ như con mèo con, tưởng chừng một cơn gió cũng có thể thổi bay đi được. Hai nắm đấm nhỏ siết chặt, cái miệng nhỏ mở ra gào khóc, chỉ là tiếng quá nhỏ mà thôi.
Đây chính là khuê nữ của mình, trông thật đáng thương. Thấy bà mụ tay chân lóng ngóng quấn tã cho con, Vân Diệp muốn đánh. Quấn nó như cái bánh tét thế này làm cái gì?
Bực mình, y liền đuổi ba bà mụ đi dọn dẹp. Bế con hí hửng suốt nửa ngày trời, y mới phát hiện mắt Na Mộ Nhật nhìn mình chăm chăm, mặt đẫm lệ.
Bế khuê nữ đặt lên đầu giường, để Na Mộ Nhật nhìn con mình. Ai ngờ nàng lại quay đầu đi, rất không hài lòng về "tác phẩm" của mình.
- Sinh đứa con xong lại thành ra không hiểu chuyện rồi sao? Nàng nghĩ gì vậy? Nữ nhi đẹp như tiên nữ thế này, ta yêu tới tận xương tủy mà nàng còn chê! Nàng không thích thì ta sẽ nuôi. Nằm mơ cũng không ngờ có một ngày Vân Diệp ta có khuê nữ, đây là ông trời ban cho ta. Đợi con trăm ngày, xem ta sẽ bày đại yến đãi khách như thế nào! Tất cả những nhân vật có thể diện ở Trường An đều phải đến, không đến ta sẽ tới tận nhà. Lão tử có khuê nữ rồi!
Na Mộ Nhật quay đầu sang, vẫn cứ khóc. Nữ nhân ở cữ mà khóc sẽ để lại mầm bệnh. Vân Diệp lau nước mắt, nước mũi cho nàng, hôn lên trán, nói nhỏ:
- Cám ơn nàng, vất vả cho nàng rồi.
- Thiếp muốn sinh cho chàng một nam nhi, một anh hùng tung hoành thảo nguyên, nhưng giờ lại là khuê nữ, thiếp không muốn.
- Đã sinh ra rồi, chẳng lẽ còn có thể nhét ngược trở lại? Hơn nữa, lần này là khuê nữ thì có gì không tốt chứ? Ta mừng tới nở hoa trong lòng đây này.
Nói ngon nói ngọt mãi mới làm Na Mộ Nhật vui vẻ trở lại. Nàng lập tức bắt đầu mơ mộng nữ nhi của mình sẽ là một tuyệt thế giai nhân. Vân Diệp nhìn bóng dáng mình trong gương đặt ở đầu giường, thở dài. Với tướng mạo của mình, sinh ra được nữ nhi khuynh quốc khuynh thành e là không dễ chút nào.
Lý Nhị được khen là có tướng long phượng mà sinh ra mấy khuê nữ cũng không có mấy nàng xinh đẹp. Lý An Lan, Cao Dương đứng đầu danh sách, còn những nàng khác tất cả đều được gọi chung là dịu dàng hiền huệ. Quan viên Đại Đường vẫn còn chút thể diện, không muốn trái lương tâm mà khen bừa khen bãi công chúa xinh đẹp thế nào, chỉ đành khen các công chúa hiền thục. Không nói tướng mạo, chỉ luận tính cách. Tính cách là thứ có biên độ co giãn rất lớn, khen thế nào cũng không quá lời.
Nữ nhi của mình tương lai phải khen thế nào đây? Xinh đẹp thì thôi vậy, huyết thống không tốt lắm, nó giống mình hơn giống Na Mộ Nhật, không đặt nhiều hy vọng. Chẳng lẽ mình cũng khen con dịu dàng hiền thục? Nhìn Na Mộ Nhật là biết không ổn rồi, còn tính cách của phụ thân nó thì cứ hỏi dân Đại Đường là biết.
Na Mộ Nhật đột nhiên thích khuê nữ của mình, bế con trong lòng, hôn hít suốt. Có bà nương nhà ai ở cữ mà lại ngồi như thế này? Bị Vân Diệp nhét vào trong chăn, hai mẹ con tựa đầu vào nhau thân mật vô cùng.
Tân Nguyệt rõ ràng muốn cười lớn, luôn miệng khen khuê nữ xinh đẹp. Nhìn cái lưỡi nhỏ của nàng liến thoắng, lại nhìn nàng không ngừng giơ Vân Bảo Bảo lên cao là biết hiện giờ nàng chỉ muốn cất tiếng hát vang.
Khuê nữ thật là tốt, chỉ cần có của hồi môn là được gả đi rồi. Trượng phu có thương khuê nữ đến đâu cũng chỉ có thể chuẩn bị thật nhiều của hồi môn. Vân gia phải chuẩn bị nhiều của hồi môn lắm rồi, nhưng không ng��i chuẩn bị thêm một phần nữa.
Na Mộ Nhật nhìn Vân Bảo Bảo hâm mộ vô cùng, rồi nhìn khuê nữ xấu xí trong lòng mình liền không thể cười nổi nữa, lại muốn khóc. Vân Diệp khó khăn lắm mới đuổi được Tân Nguyệt đang rất muốn ở lại ra ngoài, thì lão nãi nãi cũng đã tới.
Các cô cô, thẩm thẩm ùa vào, bế cháu gái cưng trong tã, cười đến nỗi nếp nhăn khóe mắt càng rõ hơn. Họ ôn tồn an ủi Na Mộ Nhật, nói rằng nàng còn ít tuổi, đợi thân thể hồi phục rồi, lúc đó sinh đứa nữa là được thôi. Lời cổ vũ này có tác dụng rất rõ rệt, Na Mộ Nhật liền trở nên vui vẻ.
Toàn bộ bản dịch này là tâm huyết của truyen.free và được bảo hộ bản quyền.