Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 476:

Vân gia có thêm thiên kim, Hà Thiệu tất nhiên cưỡi khoái mã tới chúc mừng. Mấy ngày qua, lo chuyện rong biển đã khiến hắn bận tối mắt tối mũi, chẳng những phải dạy người ta cách phơi khô rong biển, còn phải chỉ dẫn cách chế biến chúng.

Chuyện này nằm ngoài dự liệu của Vân Diệp, bởi nhà nghèo tiểu hộ thích rong biển nhất, không phải vì lí do gì khác, mà đơn giản là vì rong biển có thể biến ra rất nhiều món. Một nhúm rong biển nhỏ ngâm trong nước, thoắt cái đã thành cả nồi, đủ cho cả nhà ăn. Giá cũng không đắt, chỉ năm đồng một cân, rẻ hơn cả lương thực.

Đám tông thất đành ngậm bò hòn làm ngọt. Vân Diệp ra sức tuyên truyền, khen những quý phụ đã mua rong biển với giá gấp mười vì mục đích giúp các tướng sĩ có thêm quần áo, thêm bát cơm là Quan âm bồ tát tái thế, không thẹn là hào môn danh giá.

Thiên kim của Lam Điền hầu xuất thế, tất nhiên là phải có tiệc mừng lớn. Đám tông thất, với Lý Hiếu Cung đứng đầu, tới chúc mừng Vân Diệp đồng loạt mang theo mười cân rong biển. Chúng được bày ở vị trí bắt mắt nhất, lập tức tin đồn "Vân hầu không thể thiếu rong biển một ngày" lan truyền khắp đường lớn ngõ nhỏ, tương xứng với danh tiếng thích dưa Hami của hắn.

"Tên của khuê nữ là Rong Biển? Ai đã lan truyền tin này, bảo nó ra đây xem thiếp có xé nát miệng nó không?"

Na Mộ Nhật ngồi trong căn phòng hăng hắc, chua loét mà nổi giận. Thời tiết Trường An vào tháng bảy có thể nóng chết người, phòng lại đóng kín mít, nhưng cái mùi này Na Mộ Nhật lại chẳng lạ lẫm, ngược lại nàng còn thấy thích thú. Trước kia nhà nàng cũng có mùi này, từ khi cha mẹ cùng đệ đệ bị ép rời tới sâu trong thảo nguyên, nàng đã không còn được ngửi mùi hương quen thuộc ấy nữa. Na Mộ Nhật tìm kiếm rất lâu không thấy, cuối cùng chỉ đành coi như bọn họ đã chết trong loạn quân.

Tiểu nha hoàn chưa bao giờ thấy Nhị phu nhân tức giận đến thế, vội vàng đi tìm Tân Nguyệt tới khuyên giải. Đứng ở ngoài hít thở sâu mấy hơi, Tân Nguyệt mới nhắm mắt bước vào phòng. Nàng thiếu chút nữa bị cái mùi kia làm cho xỉu tại chỗ. Mặc dù khi nàng ở cữ cũng chẳng dễ chịu hơn là bao, nhưng đó là vào mùa đông, chẳng thể nào kinh khủng như thế này.

Đặt khăn tay lên mũi, Tân Nguyệt nói với Na Mộ Nhật:

"Không sao đâu, khuê nữ sao có thể tên là Rong Biển chứ. Đám tông thất kia không cam tâm bị phu quân lừa, cho nên mới cố ý truyền ra thôi. Muội không biết đó, phu quân đã hại bọn họ đến thảm..."

Cũng với đề tài rong biển, tại ngoại thành Trường An.

"Chuyện rong biển không th�� tính là hãm hại được. Hoàng thất tông thân vốn dĩ phải làm gương cho thiên hạ, thiên hạ có thêm một món ăn, phải chúc mừng, còn dám oán trách à? Mới ăn có mấy bữa mà đã thế? Vân Diệp ở chuyện này làm không sai chút nào. Lão phu đây cũng ăn rong biển, vị tuy không thể nói là tuyệt hảo, nhưng cũng không đến nỗi tệ. Hơn nữa, y nấu ra nước canh ngon tuyệt vời, quả thực là thứ lương thực không tồi. Ngươi đi mua năm trăm cân nữa về đây, giá năm mươi đồng một cân. Đám tông thất không hiểu chuyện, Nhan gia chúng ta không thể không hiểu."

Trong đại sảnh của Nhan gia, lão gia Nhan Chi Thôi đang giáo dục con cái của mình. Ông cụ năm nay đã chín mươi tư tuổi, đầu không còn mấy sợi tóc nữa, nhưng được chải chuốt gọn gàng, đầu đội mũ cao, trên vầng trán hằn in nhiều vết đồi mồi. Dù vậy, tinh thần ông vẫn rất tốt, giọng nói vẫn vang, mắt không lòa, tai không điếc, so với đám con cháu bảy tám chục tuổi còn tinh thần hơn nhiều.

"Lão tổ tông, người cứ sai bảo, tôn nhi sẽ đi làm ngay. Nhan gia không cần chiếm lợi của bách tính. Chuyện rong biển Vân Diệp cho dù làm không sai, nhưng văn chương là chuyện thiên cổ, sao có thể để thứ bàng môn tà đạo chiếm đỉnh cao?"

Nhan Sư Cố, với vóc dáng cao lớn, góp lời với Nhan Chi Thôi. Ông ta có thể chấp nhận thư viện đứng đầu, có thể chấp nhận Vân Diệp đi trên con đường xuất bản sách, nhưng tuyệt đối không thể để một mình Vân Diệp lấp đầy con đường này.

Phải nếm hết ngọt bùi chua cay mới biết được mùi vị. Một thiếu niên chưa tròn hai mươi tuổi đứng trên đỉnh cao, ngạo thị quần hùng, chẳng phải khinh Đại Đường không còn ai nữa sao?

"Sư Cổ, ngươi nghiên cứu học vấn nhiều năm, bộ 《Ngũ kinh chính nghĩa》làm ngươi vang danh thiên hạ, nhưng trên con đường học vấn, ngươi không bằng Vân Diệp. Kẻ xảo biện ắt trái đạo, kẻ kém cỏi ắt nông cạn. Thà nông cạn chứ không trái đạo. Nhiều năm qua, bụng dạ ngươi đã không còn dung chứa người khác nữa rồi. Bộ 《Toán số sơ giai》 vốn là tác phẩm huy hoàng, có những lý luận vô cùng tuyệt diệu, là học vấn đường đường chính chính, không phải là bàng môn tà đạo. Khổng Tử diệt Thiếu Chính Mạo là vì đại nghĩa, tuy vậy vẫn bị người ta lên án nghìn năm. Ta sở dĩ không muốn y đứng ở đỉnh cao, chỉ là vì một lý do duy nhất: không muốn y bị những lời tâng bốc làm hại. Một hạt mầm tông sư như thế mà bị hủy hoại bởi đám tâm thuật bất chính thì thật đáng tiếc. Nhớ kỹ, ta chỉ nói một lần, sông có vạn nhánh, nhưng cùng đổ ra biển; học vấn có muôn vàn hình thái, nhưng đều quy về một nguồn gốc duy nhất. Ngươi nhớ kỹ chưa?"

.....

Vì dỗ Na Mộ Nhật vui, Vân gia đại tiểu thư ra đời đã kinh động rất nhiều người. Lễ vật chất đầy ba gian phòng, bất kể đáng tiền hay không, chỉ cần số lượng nhiều là Na Mộ Nhật đã thấy vui rồi. Điều này làm Tân Nguyệt rất bực tức, bởi ngay cả khi Vân bảo bảo chào đời cũng chẳng ầm ĩ đến thế.

"Nàng sinh nhi tử còn chưa đủ sao, còn đi tranh với Na Mộ Nhật? Đã lớn thế này rồi mà còn không hiểu chuyện. Mẹ con nàng ấy còn có thể ở Trường An bao lâu nữa? Mùa xuân năm sau là sẽ về rồi, nếu còn ở lại, e là Na Mộ Nhật sẽ không chịu nổi nữa."

Nhìn Vân Diệp với ánh mắt đầy thương yêu, Tân Nguyệt liền không làu bàu nữa. Nàng cầm tay y đặt vào lòng mình, rồi gác đầu lên đùi y, nhắm mắt lại, hưởng thụ sự yên tĩnh hiếm có.

Giữa vợ chồng với nhau chính là như vậy. Nếu chỉ biết cứng rắn với nhau, cả hai chẳng khác nào hai kẻ ngốc tự làm khổ mình. Duyên phận như sợi tơ hồng vô hình buộc chặt hai người, nếu muốn sống thoải mái, nói trắng ra là phải không ngừng thỏa hiệp.

Người đàn ông hào hoa phong nhã trước hôn nhân, sau hôn nhân lại có thói xấu đánh rắm, gặm chân. Chuyện này phải khoan dung, vờ như không nhìn thấy, nói không chừng đó lại là thời khắc thư thái hạnh phúc nhất của hắn. Còn người vợ, khi trang điểm đẹp tựa tiên nữ, nhưng rửa mặt rồi lại biến thành quỷ dạ xoa, thì người chồng cũng phải hết lời khen ngợi, dù lòng có hãi hùng như nửa đêm gặp ác mộng.

Thứ chân thật thông thường sẽ không quá tươi đẹp. Tiểu Vũ luôn có giấc mộng đẹp, mong mỏi sau khi lớn lên sẽ có một nam tử phong độ lỗi lạc dùng xe ngựa kết lụa đỏ tới đón mình đi. Nhưng hôm nay, người tới cửa Vân gia lại là một người trung niên béo như lợn, sau lưng ông ta là năm người ca ca của cô bé, xếp thành hàng ngang, đầy khí thế. Lam Điền huyện lệnh cũng bị ép kéo tới chứng kiến.

Thiếp mời của phủ công tước được làm viền vàng đặc biệt. Vũ Nguyên Khánh cầm thiếp đưa cho gác cửa của Vân gia. Nhưng không ngờ, gác cửa vừa từ trong phủ bước ra, liếc hắn một cái liền rút chổi quét đất. Bụi mù mịt khiến Vũ Nguyên Khánh vội vàng lùi lại.

"Tiểu Vũ là muội muội của ta, nó là người của Vũ gia, ta là ca ca của nó. Ta đến để tìm cho nó một hôn sự tốt. Hiện giờ, Vân gia các ngươi mau giao người ra!"

Trong lòng Lam Điền huyện lệnh đã đem tổ tiên mười tám đời Vũ Nguyên Khánh ra chửi hết một lượt. Vốn dĩ mình làm huyện lệnh rất ung dung thoải mái, sóng to gió lớn đều có Vân gia gánh vác, mình chỉ việc ung dung kiếm thêm thành tích. Vị tiền nhiệm đã là quan ngũ phẩm, mình chỉ cần thư thái hai năm nữa thì thăng cấp cũng không phải là chuyện khó.

Điều hiếm có nhất là Vân gia chưa bao giờ gây khó dễ cho ai. Trong nhà chết một con trâu cũng báo lên huyện, ngoan ngo��n nộp phạt, chưa bao giờ có chuyện ức hiếp người khác xảy ra. Vậy mà bây giờ, tự dưng có mấy kẻ rác rưởi từ Trường An chạy đến, nói Vân gia giấu người nhà của mình, còn ép huyện lệnh này phải đến làm chứng.

Vân gia không ức hiếp bách tính, cũng không ức hiếp tiểu quan, nhưng đối với hào môn thì chưa bao giờ mềm lòng, thò chân chặt chân, thò tay chặt tay, không hề khách khí.

Cũng không biết mấy tên ngốc nhà họ Vũ này bị mắc bệnh gì, nhất định phải đem đồ đệ của Vân hầu đi bán. Bề ngoài nói là xuất giá, nhưng ai cũng hiểu là chuyện gì. Chỉ cần nghĩ đến tính cách bao che người nhà của Vân Diệp là đủ biết đám người ngu ngốc này đang tự chuốc họa vào thân.

Lão Tiền, người ngoài phủ, ngồi trên xe lừa chậm rãi đi về nhà, chẳng thèm liếc nhìn đám bại gia tử kia, chỉ chắp tay với huyện lệnh:

"Hiếm khi được gặp huyện tôn. Trà nước trong nhà cũng có chút tiếng tăm, hay là vào phủ uống một chén? Trời nóng như thế này, nên uống chén trà mát."

Huyện lệnh cười ha hả:

"Đang định quấy rầy ngài đây, Tiền tiên sinh, mời."

Lão Tiền, huyện lệnh và chủ bạ cười nói hỉ hả đi vào phủ, nhưng vừa vào đến nơi, huyện lệnh lại rẽ ngay vào tiểu viện của Lão Tiền.

"Tiền lão ca, mấy thằng ngốc phủ Ứng quốc công nhất quyết muốn ta tới làm chứng, tiểu quan hèn mọn này không thể không đi, mong lão ca đừng trách."

"Lão Tiền này sao dám không hiểu nỗi khó của huyện tôn. Chúng ta ngồi đây uống trà tán gẫu, những chuyện khác hầu gia nhà ta sẽ xử lý. Mọi người không biết, hầu gia nhà ta chỉ có hai đệ tử, Thì Thì tiểu nương tử và Tiểu Vũ tiểu nương tử, đều là những đại tiểu thư thông tuệ hơn người. Ở trong phủ, họ được đối xử như con gái ruột trong nhà. Nói cách khác, hầu gia nhà ta coi hai vị tiểu nương tử như con gái của mình vậy. Nay Vũ gia vì vài đồng tiền thối mà muốn dựa vào thế lực của Vĩnh Gia công chúa, đem chính muội muội ruột thịt của mình gả cho biểu đệ của Hạ Lan Tăng Già làm vợ kế, đúng là táng tận lương tâm. Trước kia, phu nhân nhà ta là nữ giới, không tiện ra mặt giải quyết. Giờ thì, hắc hắc, hầu gia nhà ta về rồi. Huyện tôn, ngài nói hầu gia nhà ta là người chịu nổi chuyện chướng tai gai mắt này sao?"

Huyện lệnh và chủ bạ đồng loạt gật đầu. Ác danh của Vân Diệp truyền khắp Trường An. Vĩnh Gia công chúa thì đáng là gì? Thế tộc nghìn năm như Đậu gia còn bị biến thành đống đổ nát sau một đêm, mấy kẻ kia đúng là không tự lượng sức.

Vân Diệp hôm nay định tới thư viện tìm Lý Cương tâm sự. Lão tiên sinh Nhan Chi Thôi thực sự không thể đắc tội, hắn muốn xem có cách nào hay để ứng phó cho êm chuyện hay không. Ai ngờ, vừa mới tới cửa phủ đã thấy mấy kẻ chỉ trỏ Vân gia quát tháo, lại thấy Tiểu Vũ dùng khăn tay che miệng khóc nức nở, chẳng biết đã xảy ra chuyện gì.

Nắm lấy tay Tiểu Vũ kéo cô bé ra cửa cùng mình. Chuyện này xử lý trước mặt nó thì thỏa đáng hơn. Vừa mới ra cửa, Vũ Nguyên Khánh đã chỉ mặt Tiểu Vũ chửi mắng:

"Con tiện tỳ kia còn dám ra mặt à? Ta còn tưởng ngươi chết rịt trong Vân gia, cả đời không thèm ra ngoài nữa chứ!"

Tiểu Vũ ngửa cổ định nói, nhưng Vân Diệp ngăn lại, ôn tồn nói:

"Con là đệ tử của ta, thân phận cao quý, chẳng lẽ bị chó cắn thì cũng phải cắn lại ư? Nhìn thấy chó điên thì cứ đánh gãy chân nó là được. Đừng giận, người không cãi nhau với chó."

Nói xong, Vân Diệp phất tay. Lưu Tiến Bảo cười gằn cùng Đông Ngư và một đám hộ vệ ào ra cửa, dùng sống đao đánh tan hộ vệ của Vũ gia, bắt Vũ Nguyên Khánh giải tới trước mặt Vân Diệp.

"Thấy chưa Tiểu Vũ, mọi chuyện đơn giản thế này thôi mà. Chó không dám sủa nữa rồi. Để cho chó nhớ, ta giao nó cho con xử lý, con muốn làm gì thì làm. Xảy ra chuyện có sư phụ gánh, sư phụ chỉ muốn xem con sẽ xử lý thế nào."

Quả nhiên là nữ hoàng đế tương lai, sát phạt quả quyết. Tiểu Vũ không chút do dự nói với Lưu Tiến Bảo:

"Lưu đại ca, huynh bẻ gãy một chân của hắn được không? Dù sao hắn cũng là ca ca của muội, không tiện hạ sát thủ."

Lưu Tiến Bảo thích nhất là đánh gãy chân người khác. Cúi đầu phát hiện Vũ Nguyên Khánh có hai cái chân, hắn do dự hỏi:

"Tiểu Vũ, chân trái hay chân phải?"

"Đại ca của muội thuận tay trái, hay dùng chân trái nhiều hơn. Huynh bẻ chân phải của hắn đi, sau này dù có bị thương thì cũng tiện hơn cho hắn."

Vũ Nguyên Khánh có đánh chết cũng không tin Tiểu Vũ dám bẻ chân mình, vẫn quát tháo:

"Tiện tỳ, đợi công chúa tới, ta sẽ bán ngươi vào thanh lâu. Ngươi và mẫu thân ngươi đều là loại hồ ly tinh, phải tới thanh lâu làm..."

Còn chưa nói xong đã bị Lưu Tiến Bảo v�� Đông Ngư tóm lấy chân phải bẻ mạnh. Chỉ nghe khớp xương kêu rắc một cái, Vũ Nguyên Khánh kêu thảm rồi ngất xỉu.

Tiểu Vũ mặt tái đi một chút, rồi quay sang bốn người ca ca còn lại, nói tiếp:

"Còn kẻ nào chuẩn bị bán ta vào thanh lâu?"

Bốn huynh đệ Vũ gia nhìn nhau. Chân phải của Vũ Nguyên Khánh đã bị vặn ngược ra phía sau, đời này muốn khôi phục như cũ là không thể nữa. Họ đồng loạt nhìn Tiểu Vũ, lần đầu tiên phát hiện ra cô gái gầy gò nhỏ bé này lại có thể ác độc đến vậy. Từng người lần lượt tránh ánh mắt đầy thù hận của cô bé, nhìn sang chỗ khác, bỏ mặc Vũ Nguyên Khánh đã không còn tí động tĩnh nào dưới đất nữa.

Tên trung niên béo mặt vẫn tỉnh bơ, cười tủm tỉm nhìn hiện trường hỗn loạn. Hắn bước tới một bước, chắp tay với Vân Diệp:

"Vân hầu, tại hạ chính là Hạ Lan Ngọ Đa, đường đệ của Hạ Lan Tăng Già. Tiểu nương tử ương bướng này đã là thê thiếp của tại hạ, hay là Vân hầu giao nàng cho tại hạ? Ngày sau Vĩnh Gia công chúa nhất định sẽ có hậu tạ."

Vân Diệp mặt cũng tỉnh bơ, cười tươi rói không kém, nói với Lưu Tiến Bảo:

"Bẻ gãy hai chân của hắn."

Nói xong, Vân Diệp đưa Tiểu Vũ lên xe ngựa do Vượng Tài kéo đến thư viện. Tiểu Vũ siết chặt nắm đấm, nghe tiếng kêu như heo chọc tiết đằng sau. Đột nhiên nước mắt tuôn trào, cô bé như một đứa trẻ ôm lấy cánh tay Vân Diệp, mặt cọ đi cọ lại trên tay y. Vân Diệp dùng tay còn lại xoa đầu tiểu cô nương, khóe môi mỉm cười.

"Sư phụ, con đánh gãy chân ca ca mình, người khác liệu có cho rằng con không phải là người tốt không?"

Tiểu Vũ ngần ngừ hỏi.

Hạ Lan Tăng Già là phò mã, Vĩnh Gia công chúa là ả dâm phụ điêu ngoa. Vân Diệp biết chuyện này chưa kết thúc, nhưng y sợ gì chứ. Đến thân vương y còn dám vác nỏ mạnh tám trâu ra bắn nữa là:

"Trên đời này, bình thường mà nói, đa phần người tốt đều phải chịu thiệt thòi. 'Lấy đức báo oán' là đạo lý trong sách, nhưng sư phụ không nghĩ thế. Dựa vào đâu chứ? Ta vất vả làm người tốt, tại sao vẫn bị ức hiếp? Chúng ta kính ông trời, là vì theo truyền thuyết, ông ta khai sáng thế giới. Chúng ta kính đất, là vì đất đai mọc ra ngũ cốc nuôi dưỡng chúng ta. Chúng ta kính hoàng đế, là vì theo một khía cạnh nào đó, ông ta bảo vệ chúng ta. Chúng ta thần phục có lý do, đều xuất phát từ nhu cầu của chính bản thân. Nhưng những kẻ ác kia có gì xứng đáng để chúng ta 'lấy đức báo oán'? Đánh gãy chân chúng là để chúng không thể tiếp tục làm điều ác, đó chính là cách báo đáp tốt nhất cho người tốt."

Tiểu Vũ vui vẻ vỗ mông Vượng Tài, để nó chạy nhanh hơn một chút. Cô bé tin ca ca của mình nhất định sẽ không dám làm khó mình nữa. Sư phụ nói rất đúng, với kẻ ác không cần khoan dung, đánh gãy chân chúng là giúp người tốt.

Thư viện vào giờ này đang chuẩn bị ăn cơm trưa. Đám học sinh buồn chán gõ khay cơm, cả nhà ăn ồn ào như một cửa hàng đồ sắt. Vô Thiệt chắp tay sau lưng đi trước, Cẩu Tử bê khay đi theo sát phía sau. Tìm một cái bàn trống, Cẩu Tử lấy ra một tấm vải từ trong ngực áo, cẩn thận lau sạch bàn rồi mới mời Vô Thiệt ngồi xuống. Sau khi chuẩn bị bát đũa xong xuôi, cậu ta mới ngồi xuống đối diện để ăn.

"Đám nhãi con các ngươi có phải ngứa ��òn rồi không? Nếu gõ hỏng khay thì sao? Các ngươi định bưng tay mà ăn à? Nếu còn gõ cái nữa, ta sẽ đưa lên giáo đạo xử phạt!"

Giọng trầm vang của Hồng Thành truyền tới, nhà ăn lập tức im phăng phắc. Đám học sinh ngoan ngoãn xếp hàng đợi lấy cơm.

Nghe thấy Hồng Thành quát tháo, Vô Thiệt cười khẽ, gắp một miếng cá lớn đưa vào miệng nhai. Cá rất béo, lại chẳng có một chút xương nào, chắc hẳn Cẩu Tử đã cẩn thận gỡ sạch cả những chiếc xương nhỏ nhất cho sư phụ.

Tuyển tập truyện dịch từ truyen.free, nơi những câu chuyện hấp dẫn được trau chuốt từng con chữ.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free