(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 478:
- Vì không ai thích làm kẻ ngốc?
Hầu Kiệt không hiểu vì sao Vân Diệp lại hỏi mình điều này, bởi việc cấp bách bây giờ là tránh mặt tỷ tỷ mới phải.
- Chuyện chép bài dù sai, nhưng cũng chưa đến mức phải chịu khổ sai. Ngươi không thấy có gì sai trong đó sao?
- Đệ làm sao biết được! Ngọc Sơn tiên sinh cực kỳ phẫn nộ, đánh đệ mười mấy gậy, còn phạt đệ vác đá chất núi. Huynh nói vậy đệ mới thấy có gì đó không ổn, Lăng Quốc Bảo trước kia cũng chép bài sao không thảm như đệ?
Nghe Hầu Kiệt nói vậy, Vân Diệp lập tức nổi giận, cái quạt trong tay vụt lia lịa. Đáng tiếc cho Hầu Quân Tập, anh kiệt một đời, lại sinh ra một đứa con thế này!
- Dừng, dừng lại! Nói rõ ràng đã rồi hẵng đánh, dù có đánh chết thì cũng phải để đệ chết cho rõ ngọn ngành chứ.
Hầu Kiệt nổi nóng, nhích mông về đằng sau, hai tay khua loạn lên.
Vân Diệp dừng lại, thở đều. Tiểu Vũ ngồi phía sau đấm lưng cho sư phụ, sợ sư phụ giận quá hóa bệnh.
- Tiểu tử, chép bài ở thư viện không phải lỗi lớn, cùng lắm là ăn mười mấy gậy. Nhưng Thư viện răn dạy không được làm kẻ ngốc, ngươi lại chính là kẻ ngốc, không phạt ngươi thì phạt ai đây?
- Đệ ngốc chỗ nào! Mẹ đệ còn bảo đệ khôn hơn khỉ. Nói đệ cái gì khác thì đệ chịu, chứ nói đệ ngốc là sỉ nhục đệ! Đệ thách đấu với huynh ngay bây giờ, ở sau giả sơn!
Hầu Kiệt phẫn nộ tới mức lửa muốn bốc lên ở đỉnh đầu:
- Ngươi chép bài của tên Lăng Quốc Bảo đúng không? Còn nói mình không phải là kẻ ngốc! Lăng Quốc Bảo có lần nào qua được kỳ thi đâu? Bên cạnh toàn là học sinh giỏi giang cả về học vấn lẫn đạo đức, vì sao ngươi lại chép bài của Lăng Quốc Bảo? Chép bài của hắn mà qua được sao? Đã biết không qua nổi, sao còn mạo hiểm chép bài của hắn?
Những lời của Vân Diệp khiến Hầu Kiệt cứng họng, ôm đầu nói:
- Đúng là không nên, có chép cũng nên chép bài của Lãnh Nguyệt. Huynh đánh nhẹ một chút, lưng vác đá đã rách hết da rồi.
Vân Diệp bất lực ngồi xuống nói:
- Chép bài của Lăng Quốc Bảo cũng đành chịu, sao ngươi chép cả tên của hắn vào? Lần này không chỉ ngươi là thằng ngốc, đến cả tiên sinh của ngươi cũng thành thằng ngốc. Ngươi còn dám nói mình khôn hơn khỉ không?
Nghe Vân Diệp nói thế, Tiểu Vũ cười không đứng lên nổi nữa, người mềm oặt dựa vào lưng Vân Diệp, toàn thân run rẩy như lên cơn động kinh.
Mặt Hầu Kiệt đỏ bừng bừng, túm lấy cổ áo Vân Diệp, rống lên:
- Đệ là thằng ngốc, đáng phải vác đá, nhưng nếu huynh dám nói chuyện này ra ngoài, đệ v��i huynh sẽ cắt đứt nghĩa tình, cả đời không nhìn mặt nhau nữa!
An ủi Hầu Kiệt mãi, thề thốt sẽ không nói chuyện này ra, nhưng nhìn đôi mắt to long lanh của Tiểu Vũ ở bên cạnh thì biết chuyện này sẽ không đơn giản như vậy đâu.
Hầu Kiệt cũng ý thức được rồi, hết sức phong độ mời Tiểu Vũ qua bên kia nói chuyện. Không biết đã ký bao nhiêu điều ước bất bình đẳng, tóm lại là từ sau cây đại thụ đi ra, Tiểu Vũ cười rất rạng rỡ, còn Hầu Kiệt thì đầu cúi gằm xuống.
Chưa kịp để Vân Diệp và Lý Cương nói chuyện, Lão Tiền đã thở hồng hộc chạy tới bẩm báo, báo có thánh chỉ của bệ hạ, yêu cầu Vân Diệp về nhà tiếp chỉ. Người tuyên chỉ là Ngụy Trưng, đi cùng còn có Hạ Lan Tăng Già, nội dung ý chỉ vẫn chưa rõ.
Vân Diệp hơi nhíu mày. Vĩnh Gia công chúa đi mách Lý Nhị là chuyện đương nhiên, nhưng sao lại phái Ngụy Trưng tới? Tiểu Vũ nghe thấy hoàng đế hạ thánh chỉ, khuôn mặt xinh đẹp trắng bệch, niềm vui vừa rồi bay biến lên tận chín tầng mây. Dù lo lắng, cô bé vẫn kiên định theo Vân Diệp về nhà.
Mới tới cửa đã thấy gia tướng của Hạ Lan gia toàn thân giáp trụ, khiêng Hạ Lan Ngọ Đa đang không ngừng kêu thảm đứng trước cửa Vân gia. Đám gia tướng Lưu Tiến Bảo, Đông Ngư cũng đứng ở cửa, còn đám Lão Giang thì toàn thân giới giáp, sẵn sàng chiến đấu. Ai ai cũng tỏ ra hưng phấn, bởi Vân gia trang quá thái bình, khó khăn lắm mới gặp được một chuyện thể hiện võ lực, sao có thể không khoe khoang một chút?
Chợ vẫn náo nhiệt, người qua kẻ lại tấp nập. Kẻ nhát gan thì cứ quy củ chăm lo chuyện làm ăn của mình, kẻ to gan thì nghển cổ hóng chuyện. Từ sau cái lần thiếu phu nhân dùng dao cắt chém rất nhiều chân người, câu cửa miệng của người Vân gia trang khi nói chuyện với người ngoài cũng thay đổi: "Dám gây chuyện là chặt chân ngươi!" Câu này quả nhiên rất có sức uy hiếp, trộm cắp, lừa đảo đều tránh xa Vân gia trang, ngay cả du hiệp cũng không dám nhắc đến nơi này.
Hạ Lan Tăng Già cũng mặc một bộ khải giáp, ngồi trên mình ngựa cầm mã sóc, thấy Vân Diệp cùng Tiểu Vũ đánh xe ngựa từ đường lát đá tới, từ xa đã rống lên:
- Vân Diệp, hôm nay ngươi không giao hai cái chân ra thì chuyện này tuyệt đối không bỏ qua!
Vân Diệp nhỏ giọng nói vào tai Lão Tiền vài câu. Lão Tiền liền chạy ra quán thịt lợn ở chợ, ôm về hai cái chân giò, đặt trước ngựa Hạ Lan Tăng Già. Thấy mắt Hạ Lan Tăng Già gần như muốn tóe lửa, Lão Tiền vội vàng lấy thêm một cái chân giò, nói:
- Hầu gia chỉ cho có hai cái, là lão hán tự tiện lấy thêm một cái đấy ạ. Phò mã đô úy nhận lấy đi ạ, cái chân giò này sẽ trừ vào tiền công của lão hán đấy.
Vân Diệp cười hì hì nhìn Hạ Lan Tăng Già nổi trận lôi đình. Cái tên chết tiệt này thật không biết điều! Nếu không phải mình làm thịt Đậu Phụng Tiết, ngươi làm sao có cơ hội lấy được ả dâm phụ Vĩnh Gia công chúa? Đã không biết báo ơn, còn chạy tới đây làm loạn, dám làm hại người khác, Vĩnh Gia công chúa sẽ đành làm quả phụ lần nữa thôi.
Giết bách tính là đại tội, nhưng giết quý tộc thực sự lại chẳng phải chuyện gì to tát. Đương nhiên, tiền đề là ngươi phải là quý tộc. Lý Nhị giữ thái độ cổ vũ sự thù hận giữa các quý tộc, lúc nào cũng đứng giữa, chẳng gi��i quyết rõ ràng bất cứ chuyện gì, tạo thành tình thế các quý tộc Đại Đường lúc nào cũng cảm thấy nguy cơ. Cho tới giờ, sách lược này vẫn đang được chấp hành rất thành công.
Ngụy Trưng từ trong phủ đi ra, như vô ý đứng giữa hai người, nói với Vân Diệp:
- Bệ hạ lệnh cho ngươi bế quan suy nghĩ ba tháng, trừ Ngọc Sơn, thì không được đi đâu hết. Tiếp chỉ đi.
Vân Diệp khom người nhận lấy thánh chỉ trong tay Ngụy Trưng, nói nhỏ:
- Vi thần lĩnh chỉ.
Cho thánh chỉ vào trong lòng, Vân Diệp cười với Hạ Lan Tăng Già rồi mời Ngụy Trưng vào nhà ngồi.
Tới phòng khách, Ngụy Trưng nói:
- Vân hầu, cứ làm bừa thế này mãi không được. Vũ gia nữ nhi là nữ nhi của người ta, ngươi làm vậy chẳng khác gì cướp đoạt, về đạo lý là đã thua rồi.
- Ngụy công, nếu chuyện này rơi vào đầu ngài, nói không chừng ngài còn làm ầm ĩ hơn ấy chứ! Tiểu Vũ là đệ tử của ta, chẳng lẽ ta trơ mắt nhìn nó vào hố lửa sao? Đánh gãy chân hắn đã làm ta mất mặt lắm rồi. Không chặt đầu hắn thì e rằng huân quý khắp Trường An đang che miệng cười trộm mất. Hiện giờ hắn còn mặc giáp cầm mã sóc tới cửa nhà ta, hắn muốn chết, thì đừng trách ta.
Ngụy Trưng thất kinh, đứng dậy giữ lấy Vân Diệp:
- Vân hầu không thể làm thế! Nếu các ngươi va chạm trước mặt bao người, sẽ tạo thành ảnh hưởng ác liệt. Khi ấy chỉ sợ không đơn giản là bị cấm túc mà có thể qua được ��âu.
- Ta nhìn thấy người của Vũ gia cũng có mặt. Chỉ cần bọn chúng lập giấy, nói sau này việc cưới gả của Tiểu Vũ không liên quan tới bọn chúng, thì ta sẽ tha cho hắn. Nếu không, hôm nay hắn ở lại đây đi! Hiện giờ Vân gia là soái trướng của thống lĩnh thủy sư Lĩnh Nam, cho nên nếu Vân gia xuất hiện mấy thứ như nỏ tám trâu thì Ngụy công cũng đừng lấy làm lạ.
Cái tính ngang tàng của Vân Diệp thì Ngụy Trưng quá rõ rồi. Lúc này, nói không chừng nỏ tám trâu đã chĩa thẳng vào Hạ Lan Tăng Già rồi. Chỉ cần hạ lệnh một cái, cửa Vân gia sẽ biến thành địa ngục. Tới khi đó, hoàng đế còn làm gì được Vân Diệp nữa? Chỉ cần y không tạo phản, Lý Nhị tuyệt đối sẽ không xử Vân Diệp, cùng lắm là đày đi Lĩnh Nam. Nhưng bị đày đi Lĩnh Nam với người khác là uy hiếp, còn với Vân Diệp lại là cơ hội tốt để phu thê đoàn tụ. Chuyện Thọ Dương công chúa và Vân Diệp thì có ai trên triều không biết?
- Lão phu biết ngay mà, bệ hạ giao cho lão phu một nhiệm vụ khổ sai! Hai người trẻ tuổi đánh nhau, lão phu còn phải đứng ra làm người hòa giải. Thói đời đã thay đổi cả rồi, đám trẻ tuổi các ngươi đứa này hung hăng hơn đứa kia, đứa sau lợi hại hơn đứa trước. Trường Tôn Xung công phá thành Già Sư, buông thả ba ngày, nghe nói máu chảy thành sông. Trình Xử Mặc khi công phá kinh thành Cao Xương, bị bắn thành nhím rồi vẫn là người đầu tiên lên thành, tám trăm người đã đánh cho Cao Xương vương Cúc Văn Thái phải bỏ giáp bỏ thành mà chạy, lập đệ nhất quân công. Lý Hoài Nhân rong ruổi hoang nguyên hai ngày hai đêm, bắt sống Cao Xương thái tử, đến đây, nước Cao Xương đã không còn tồn tại nữa.
- Tiết Duyên Đà đang nơm nớp lo sợ, Di Nam khả hãn đã liên tục phái ba sứ tiết tới Trường An xin thuần phục. Hiện giờ triều đình không còn rảnh rỗi để xử lý tranh chấp nhỏ của các ngươi nữa. Việc nên vỗ về hay tiêu diệt Tiết Duyên Đà đang làm lão phu đau đầu lắm rồi, thương lượng tử tế với Vũ gia đi, đừng động dao động thương nữa.
Vân Diệp nghe mà mắt trợn lên. Trường Tôn Xung xưa nay chẳng phải thứ lương thiện, nhất định là thủ hạ tổn thất thảm trọng nên mới ra tay sát thủ. Còn v��� Trình Xử Mặc, đó là tên khùng, quan chức bị hạ xuống, chỉ được lĩnh tám trăm người nhưng vẫn muốn phong hầu lập tức. Dựa vào bộ khải giáp chắc chắn của mình, hắn xông pha mưa tên tấn công thành, may mà không gặp gỗ lăn đá ném, nếu không thì đã phải đi phúng điếu hắn rồi.
Lý Hoài Nhân chững chạc hơn, chắc hẳn bị hai tên kia ép quá nên mới bất chấp sinh tử ngàn dặm truy sát. Bắt được tên thái tử coi như cũng không uổng công, nhưng vì sao không có tin về Lý Thừa Càn? Đánh chết Vân Diệp cũng không tin hắn có chuyện gì.
Nếu như Lý Thừa Càn có chuyện thì không còn là đại thắng nữa, mà là đại bại. Trong quân không biết có bao nhiêu cái đầu rơi xuống đất, cái đầu của đám Lão Ngưu, Lão Trình, Lý Tích cũng khó giữ vững.
- Thái tử sao rồi?
Mặc kệ đám ngu xuẩn ngoài cửa, Vân Diệp vội vàng nghe ngóng động tĩnh của thái tử:
Ngụy Trưng uống một ngụm trà, vuốt râu hài lòng nói:
- Chuyến xuất chinh này, thái tử có thể nói là quy củ vô cùng, đâu ra đó. Lão Trình, Lão Ngưu đều khen thái tử biết tiến lui, hiểu quân pháp, là tấm gương cho ba quân. Bảy vạn đại quân tung hoành thảo nguyên, hữu soái của thái tử luôn theo sát bên cạnh. Thái tử không ngồi xe ngựa mà cưỡi ngựa theo quân, ở Bạch Thành còn đích thân giết địch. Theo quân báo, sĩ khí ba quân tức thì tăng vọt, đánh một trận vượt qua tòa thành ma quỷ.
- Thư viện lần này cũng nở mày nở mặt. Trong sa mạc lấy vải dầu thu nước, sao mà nghĩ ra được thế? Nguồn nước bị ô nhiễm hết, đâu đâu cũng có trâu chết ngựa chết, bốc mùi thối mù, nước không uống được. Nếu không phải có đệ tử thư viện nghĩ ra cách đào hồ cát dùng vải dầu hứng nước để quân sĩ bổ sung ít nước thì đã xảy ra chuyện lớn rồi.
Nghe tới đây, Vân Diệp thở phào. Chỉ cần Lý Thừa Càn không phạm sai lầm đã là một đại công rồi. "Quy củ vô cùng" là đánh giá tốt nhất, chẳng có thần tử nào thích một vị hoàng đế trong đầu có cả nghìn chủ ý. Trong mắt các lão tướng quân, giữ quy củ là tốt nhất, còn cái khác có thể học dần dần. Có hoàng đế nào cứ ở mãi trong quân doanh đâu chứ.
Ngụy Trưng hôm nay nói rất khỏe, đem chiến dịch Cao Xương kể tỉ mỉ. Từ miêu tả của ông ta, quốc thổ của Tiết Duyên Đà hình như đã biến thành một nửa mục trường của Đại Đường.
Quân nhân bây giờ đã biết quý trọng trâu bò, cừu, dê rồi, không giống trước kia cứ thấy là giết sạch. Hiện giờ ai cũng biết chúng đáng tiền. Theo sau quân đội là vô số thương đội, thu hoạch của tướng sĩ sau khi chiến tranh kết thúc sẽ được biến thành tiền tài một cách nhanh nhất. Chỉ cần nhận một tờ giấy là có thể thông qua bưu cục của Hà Thiệu đem tiền tài gửi cho người nhà, đều thành tiền bạc thật.
Bưu cục của Hà Thiệu mặc dù chỉ mở sớm hơn người khác ba năm, nhưng cái biển lâu năm đã được treo lên. Lần này vớ bẫm rồi, chẳng trách thời gian qua không thấy tên này tới tống tiền. Na Mộ Nhật sinh con cũng chỉ tới một chuyến rồi đi mất, người thì càng béo hơn, ngoài ra không có thay đổi nào khác.
Mục đích của Ngụy Trưng đã đạt được, tất nhiên phải cáo từ về nhà. Hiện giờ nếu không có gì bất ngờ, Hạ Lan Tăng Già đã chạy mất tăm. Mấy lời lảm nhảm của ông ta chẳng qua là muốn giữ Vân Diệp trong nhà thôi, để y không rảnh rỗi ra ngoài làm thịt mấy kẻ kia.
Bỏ đi, không đáng tốn công với loại người đó. Thánh chỉ chỉ không cho Vân Diệp vào thành Trường An, hạn ba tháng. Từ thánh chỉ này có thể nhìn ra Lý Nhị không định xử lý Tiết Duyên Đà. Đại quân sắp về rồi, vừa vặn cần ba tháng. Tới lúc đó, đám bằng hữu đầu trâu mặt ngựa cũng về hết, nếu như còn không cho Vân Diệp vào thành Trường An sẽ khiến y ngột ngạt mà chết mất.
Đây cũng là một tín hiệu Lý Nhị truyền đạt cho Ngụy Trưng là kết thúc tranh luận. Chiến dịch Tiết Duyên tới đây là dừng lại. Mở cánh cửa Cao Xương, thương đạo được đả thông, Tiết Duyên Đà không còn gan làm loạn nữa. Đại quân ở ngoài thêm một ngày là trong lòng ông ta lại có thêm một ngày không yên. Cứ đem về, phân tán phủ binh ra mới được, đợi nguyên khí khôi phục rồi đi kiếm Cao Ly gây chuyện, Lý Nhị nghĩ như thế.
Khi đưa Ngụy Trưng ra cửa, cửa Vân phủ đã khôi phục nguyên trạng rồi, chỉ là người ở chợ rõ ràng rất bất mãn, khinh bỉ phương thức xử lý đầu voi đuôi chuột của Vân gia.
- Ba tháng, Vân hầu, ba tháng trôi qua rất nhanh, những hảo huynh đệ của ngài cũng sẽ trở về.
Ngụy Trưng cười quỷ dị với Vân Diệp. Lão già này cũng chẳng ngốc. Ba tháng nữa, lúc đó nơi này sẽ náo nhiệt lắm, cái đám xấu xa đó hiện giờ không biết thế nào rồi, lâu rồi không gặp cũng nhớ lắm.
Bảo Tiểu Vũ đi chơi với đám Tiểu Nha, không có chuyện gì hết, rồi tới phòng thăm Na Mộ Nhật. Thấy trượng phu, Na Mộ Nhật tủi thân rơi nước mắt, trề môi cáo trạng với Vân Diệp, nói bên ngoài gọi Trác Á của nàng là Rong Biển, bảo trượng phu đi đánh gãy chân toàn bộ bọn họ.
Cái này thì không được. Nếu muốn đánh què một nửa số người ở Trường An, nhất định Lý Nhị sẽ biến Vân Diệp thành tên què trước khi Vân gia hành động. Vả lại, Rong Biển cũng không tệ. Nhà phú quý đặt tên cho con cũng lấy tên xấu, như Thanh Tước, Sửu Ngưu, Cẩu Tử. Vân gia đại tiểu thư gọi là Rong Biển cũng không tệ, bao nhiêu người chúc phúc cho con mình như vậy, có gì là không hay chứ?
Vân Diệp khen rong biển tận trời, Na Mộ Nhật mới bật cười, ôm bảo bối tâm can của mình gọi Rong Biển không ngừng, thương yêu vô cùng.
Phòng ở cữ là một vấn đề lớn, mùi vị bên trong thực sự không sao ngửi nổi. Môi trường thế này rất thích hợp cho vi khuẩn sinh sôi. Tân Nguyệt định dùng nước hoa để trung hòa, bị Vân Diệp nghiêm khắc cấm chỉ. Các loại cơ quan của trẻ nhỏ vô cùng non nớt, chẳng may bị mùi đáng sợ sau khi trung hòa làm hại thì không hay chút nào. Vân gia đại tiểu thư tương lai phải thành một tiểu mỹ nữ thơm phưng phức, chứ không phải thành đứa bé không phân biệt được thơm thối.
Muốn mở cửa sổ ra cho thông thoáng, bị cả nhà chửi mắng, chỉ trích tối tăm mặt mày. Sức mạnh của thói quen thật khủng khiếp, dù một nghìn năm sau cái mùi trong phòng đẻ cũng chẳng khác là bao.
Hoàng đế không cho phép ra ngoài, càng tốt. Ở trong nhà sống cuộc sống bé nhỏ của mình, với Vân Diệp mà nói, thực ra đây chẳng phải là trừng phạt, mà còn là sự tưởng thưởng, là phần thưởng của Lý Nhị dành cho chuyến đi Lĩnh Nam vất vả của y, hàm ý trong ba tháng sẽ không quấy rầy y nữa.
Nội dung bạn vừa thưởng thức được dịch và giữ bản quyền bởi truyen.free.